Hiếm lắm mới thấy Thập Niên cười sảng khoái thế này.
—
Ực.
Là tiếng nuốt nước bọt.
Giang Diệu dán mắt vào nồi lẩu cay đỏ rực ở giữa bàn, nhìn chằm chằm lớp dầu đỏ nóng hổi đang sôi sùng sục trong nồi.
Cậu nuốt nước miếng liên tục.
“Em… từ từ thôi…”
Lục Chấp cực kỳ ngạc nhiên.
Ai mà ngờ cậu thiếu niên xinh đẹp này lại có thể ăn cay giỏi đến thế!
Đúng như cái tên của nó, “Lẩu Cay Rực Rỡ” là một cửa hiệu lâu đời nổi tiếng với món lẩu dầu bò siêu cay. Đồ ăn ở đây ngon tuyệt hảo, vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm thì lại càng chẳng cần phải lo, chuyện duy nhất đáng ngại đó chính là quán quá đông khách, lần nào đến cũng phải xếp hàng.
Mà kể ra thì cũng lạ thật. Bình thường, Lục Chấp sẽ không bao giờ dẫn người ta đi ăn lẩu dầu bò khi chưa biết rõ khẩu vị của họ.
Nhưng không hiểu sao như có ma xui quỷ khiến… anh lại tin chắc rằng Giang Diệu sẽ thích món này.
Kết quả là Giang Diệu thích thật.
Ban đầu khi phục vụ món, nhân viên chỉ mang lên một cái nồi không. Sau đó, họ mới bắt đầu cho đủ loại gia vị và một khối mỡ bò lớn vào nồi ngay trước mặt khách, xếp chúng cao như một ngọn núi nhỏ rồi đổ nước dùng xương bò vào và bật bếp nấu tại chỗ.
Khi ấy, Giang Diệu vẫn còn đang thẫn thờ.
Lục Chấp thì tùy ý trò chuyện với Thập Niên và Tần Vô Vị ngồi bên phía đối diện, giới thiệu cho họ biết nhóc con hôm qua mình mới nhặt được bên lề đường.
Lục Chấp vốn tưởng chiến tích thần thánh này của mình sẽ khiến hai người kia kinh ngạc, chí ít thì cũng phải thốt lên một câu kiểu như “nhặt đâu ra được một cục cưng xinh đẹp thế này bên lề đường vậy”.
Nhưng không.
Chẳng có ai kinh ngạc cả.
Ừ thì cũng hợp lý thôi.
Dù gì hai vị này cũng vừa mới triệt phá được một băng đảng tội phạm kia mà…
Suýt chút nữa Thập Niên đã bị người ta… À không.
Suýt chút nữa là y đã đánh chết cả băng tội phạm nhà người ta luôn rồi.
Lục Chấp: “…”
Chết tiệt! Thua rồi!
So với việc đi triệt phá băng nhóm buôn người bên kia thì anh ở bên này chỉ đơn giản là ra tay nghĩa hiệp, còn chưa kịp động thủ thì tên du côn đã chạy mất.
Nghe chẳng ngầu chút nào!
“Không sao đâu, chuyện của cậu vẫn còn đoạn sau nữa mà.” Thập Niên ngồi đối diện an ủi anh, nở một nụ cười khích lệ: “Cậu xem, cậu còn đang tỉ mỉ chăm sóc bạn nhỏ đi lạc nữa kìa. Chuyện đó cũng đâu có dễ dàng gì đâu!”
Lục Chấp: “…”
Cũng đúng.
Mà cũng không đúng lắm.
Thực ra, chăm sóc Giang Diệu không hề khó chút nào cả.
Giang Diệu ngoan lắm, lại còn nghe lời nữa. Ngoan đến mức khiến người ta thấy xót xa, không bao giờ để người khác phải lo lắng cho mình.
Trên mặt Lục Chấp thoáng hiện vẻ đắc ý, cứ như thể người mà anh đang nhắc đến không phải là em mèo nhỏ đáng yêu anh nhặt được ven đường mà là đứa con trai cưng do chính tay anh nuôi nấng.
Nhìn thấy nụ cười dịu dàng vô thức hiện trên khóe môi Lục Chấp, hai người ngồi đối diện lại đồng loạt nhìn về phía Giang Diệu, cả hai rơi vào trầm tư.
…Giang Diệu vẫn đang thẫn thờ.
Chỉ cần nhìn qua là biết, đầu óc cậu nhóc có vấn đề.
Hơn nữa, đứa trẻ này trông cực kỳ xinh đẹp, trang phục cũng… vô cùng đặc biệt.
Đúng thế.
Giang Diệu đang mặc bộ lễ phục hoa lệ kiểu Victoria để ngồi ăn lẩu.
Nhưng Tần Vô Vị và Thập Niên thì không biết rõ ngọn nguồn mọi chuyện.
Họ không biết rằng bộ trang phục blingbling kia chính là gu thời trang của bản thân Giang Diệu. Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy cậu thiếu niên xinh đẹp ấy, biết cậu có chướng ngại về mặt tinh thần, trong lòng cả hai đã đồng loạt reo lên một hồi chuông cảnh báo.
— Quan hệ với người thiểu năng là phạm pháp!!!
“…” Tần Vô Vị quay sang nhìn Thập Niên.
“…” Vừa khéo, Thập Niên cũng quay sang nhìn Tần Vô Vị.
“Lát nữa tôi sẽ hỏi cậu ấy thử xem sao.” Thập Niên như nhìn thấu tâm tư của Tần Vô Vị.
“…Nhắc nhở anh ta một tiếng. Đừng có phạm pháp.” Tần Vô Vị cố nhịn nhưng không được, cẩn thận đáp lời.
“Không đến mức đó đâu, cứ tin cậu ta đi.” Thập Niên mỉm cười an ủi: “Cậu ta là lính đặc nhiệm, có nguyên tắc của riêng mình.”
“Hy vọng là vậy.” Tần Vô Vị lạnh lùng đáp.
— Nói xong câu đó, Tần Vô Vị bỗng thấy hơi kỳ.
Dù sao “Lục Chấp” cũng là bạn của Thập Niên, anh nghi ngờ người ta ngay trước mặt Thập Niên như thế là không nể mặt y cho lắm.
Thế nhưng, cái gì cần nói thì vẫn phải nói.
Đứng trước pháp luật và chính nghĩa, nể mặt hay không không quan trọng.
Phía bên kia nồi lẩu, Thiếu tá Lục không hề hay biết hai người ngồi đối diện mình đây đang muốn hét câu “Quan hệ với người thiểu năng là phạm pháp” vào mặt mình.
Bởi vì nồi lẩu đã sôi, anh bắt đầu thả thịt vào nồi.
“Nào, ăn đi ăn đi, đừng khách sáo.”
Lục Chấp nói với Tần Vô Vị.
Tần Vô Vị là bạn của Thập Niên, anh không biết gì về đối phương nên phải mời mọc xã giao cho người ta đỡ gò bó.
Chính ngay lúc ấy, Giang Diệu cũng hoàn hồn trở lại. Cái mũi nhỏ của cậu hít hà như một chú cún con, rõ ràng là ngửi thấy mùi thơm của nồi lẩu dầu bò nên mới chịu quay về.
Ực.
Không chỉ Lục Chấp mà ngay cả hai người đối diện cũng nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt của cậu công tử cao quý.
“Thơm quá.” Giang Diệu lí nhí, gò má cậu bị hơi nước bốc lên từ nồi lẩu hun đến mức ửng hồng.
“Tôi đổi chỗ với em nhé?” Lục Chấp nhìn lướt qua mặt cậu.
“?” Giang Diệu không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu theo bản năng. Hai người đứng lên, đổi chỗ cho nhau.
…Song, ai cũng biết mỗi khi ăn lẩu, hơi nóng sẽ luôn luôn bám theo một vị khách may mắn nào đó dù có đổi chỗ hay không.
Vậy nên đúng như dự đoán… ngay khi Giang Diệu chuyển ra ngồi phía ngoài, hơi nóng của nồi lẩu cũng tự nhiên đổi hướng theo, tiếp tục lao về phía cậu.
Lục Chấp đang gắp thịt cho Giang Diệu, vừa quay sang đã thấy khuôn mặt nhỏ của cậu còn đỏ hơn cả lúc trước, anh không khỏi kinh hãi.
“…Hay là đổi lại về chỗ cũ nhé?” Lục Chấp do dự.
Giang Diệu gật đầu theo thói quen, Lục Chấp nói gì cậu cũng đồng ý.
Thế là hai người lại nhanh chóng đổi chỗ cho nhau thêm lần nữa, Giang Diệu lại ngồi vào bên trong.
Hai người ngồi đối diện: “…”
“…Bình thường cậu ấy không giống thế này đâu.” Chẳng hiểu sao, Thập Niên đột ngột quay sang giải thích với Tần Vô Vị.
Tần Vô Vị nhìn chằm chằm vào Lục Chấp, gật đầu với tâm trạng phức tạp.
Đúng thật, một Thiếu tá tuổi trẻ tài cao của lực lượng gìn giữ hoà bình đâu thể ngớ ngẩn đến thế.
— Hai người này mới quen nhau hôm qua thật đấy à?
Sao mà cái cách tương tác giữa họ lại tự nhiên và ăn ý quá vậy nhỉ? Trông cứ như đã quen nhau nhiều năm lắm rồi.
—
Tần Vô Vị vẫn âm thầm quan sát mọi chuyện.
Anh vốn đã luôn canh cánh với những vụ án bắt cóc trẻ em. Giang Diệu tuy không còn là trẻ con nữa nhưng trông cậu rất dễ trở thành mục tiêu của lũ tội phạm.
À, anh không có ý nói Thiếu tá Lục là tội phạm đâu.
Nhưng một đứa trẻ xinh đẹp như thế mà lại không biết tự bảo vệ mình như Giang Diệu rất dễ khơi gợi mầm mống tội ác trong lòng kẻ khác, đặc biệt là khi cậu còn có chướng ngại về tinh thần.
Phần lớn những đứa trẻ như vậy đều không biết bản thân mình đã trải qua những gì. Chúng không thể hiểu được hành động của những người xung quanh, không biết mình đang bị xâm hại.
Việc của cảnh sát chính là bảo vệ họ trước khi những việc đáng tiếc đó xảy ra.
Tần Vô Vị tin tưởng Thập Niên, dĩ nhiên anh cũng sẵn lòng tin rằng đã là bạn của Thập Niên thì sẽ không đến nỗi nào. Nhưng để chắc chắn, anh vẫn nên quan sát kỹ một chút.
…Rồi Tần Vô Vị nhận ra, ừm, được rồi.
Cậu nhóc này đâu có bị thiểu năng…
“Hồi sáng tôi mới đưa em ấy đi khám bác sĩ. Trung tâm Sức khỏe Tâm thần ấy, mọi người biết mà, ngay bên cạnh đây thôi.”
Động tác của Lục Chấp rất nhanh nhẹn, kiểm soát thời gian cực kỳ chính xác.
Sách bò giòn, hai mươi giây.
Thịt bò cuộn, hai mươi giây.
Ngoài ra, những món chay mặn khác đều được vớt ra đúng thời điểm để đảm bảo giữ được hương vị tươi ngon nhất.
Lục Chấp cứ thế liên tục gắp thức ăn vào bát cho Giang Diệu.
Giang Diệu thì cứ thế măm măm ăn lấy ăn để.
Cậu ăn rất nhanh, gọi là sấm rền gió cuốn cũng không quá.
Anh gắp bao nhiêu, cậu ăn bấy nhiêu.
Sức ăn của cậu khoẻ kinh hồn, cái bụng nhỏ như chứa được cả đại dương.
“Lục Chấp.” Giang Diệu đang ăn bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Lục Chấp, “Anh cũng ăn đi.”
“Ừ, tôi ăn đây. Đợi tôi nhúng nốt miếng này đã.” Một tay Lục Chấp cầm đĩa thịt bò cuộn, gắp miếng cuối cùng thả vào nồi lẩu.
Giang Diệu thấy thế thì cũng dừng lại không ăn nữa. Dường như cậu đã nhận ra chỉ cần bát mình trống là Lục Chấp sẽ tự động tiếp tế lương thực cho cậu.
Vì thế, cậu dừng lại một chút để chờ Lục Chấp ăn.
Khóe môi Lục Chấp khẽ cong lên, nhận ra tâm ý của cậu, thế là anh cũng gắp một ít đồ vào bát mình, ăn vài miếng cho có lệ.
Công nhận là cái nồi lẩu dầu bò này ngon thật.
Nhưng cay thế này, liệu Giang Diệu có chịu nổi không? Lục Chấp đang định hỏi cậu có bị đau dạ dày không thì vừa quay đầu lại, hơi thở anh bỗng khựng lại một nhịp.
Giang Diệu lại “offline” rồi.
Lục Chấp lặng đi một lúc, lần nữa cảm nhận được rõ rệt cảm giác trống trải và rạn nứt trong lòng.
Giang Diệu vẫn cầm đôi đũa trong tay, đầu đũa gác trên mép bát nhỏ. Cậu hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo phản chiếu bóng hình anh, hàng mi cong chớp nhẹ theo từng nhịp.
Không còn ở đây nữa.
Lục Chấp chỉ cần nhìn một cái là biết cậu lại đang thẫn thờ, cảm giác trống rỗng đau đớn trong lòng cũng minh chứng cho điều đó.
“…Cứ thế này này. Em ấy rất dễ mất tập trung.” Lục Chấp cười cười, tiếp tục gắp thức ăn vào bát cho Giang Diệu.
Theo bản năng, ánh mắt Giang Diệu dõi theo đôi đũa của anh, cúi đầu nhìn bát mình. Song, cậu không ăn nữa.
“Bác sĩ nói sao?” Tần Vô Vị nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Giang Diệu.
“Nói là có khả năng mắc rối loạn mất tập trung, mai còn phải đi lấy máu làm kiểm tra nữa.” Lục Chấp lật tìm sổ khám bệnh, đưa cho Tần Vô Vị.
Tần Vô Vị đón lấy, nghiêm túc đọc từ đầu tới cuối.
Trong cuốn sổ khám bệnh có dấu mộc đỏ của Trung tâm Sức khỏe Tâm thần, thời gian khám là khoảng một tiếng trước, hoàn toàn trùng khớp với những gì Lục Chấp kể.
Không có vấn đề gì.
Những gì mô tả trong sổ cũng hoàn toàn phù hợp với trạng thái hiện tại của Giang Diệu. Cậu sẽ vô thức thẫn thờ, khi thẫn thờ sẽ có một vài hành vi phản xạ theo bản năng. Ánh mắt sẽ dõi theo những vật thể chuyển động, nếu bên cạnh có người chỉ dẫn, cậu cũng sẽ ngoan ngoãn đi theo nhưng cậu sẽ không nói chuyện, cũng không chủ động làm bất cứ việc gì khác.
Trạng thái này hơi giống với chứng tự kỷ.
Chỉ khác ở chỗ, đôi khi Giang Diệu sẽ tỉnh táo trở lại.
Khi tỉnh táo, cậu là một thanh niên hoàn toàn bình thường, không gặp vấn đề gì về trí tuệ, nhận thức hay giác quan. Tất cả đều có kết quả đánh giá theo bảng biểu chuyên môn.
…Thậm chí cậu còn biết làm ảo thuật nữa.
Đúng là Giang Diệu không bị thiểu năng trí tuệ, cậu chỉ dễ thẫn thờ trong một khoảng thời gian dài mà thôi.
Bằng con mắt chuyên nghiệp của một cảnh sát hình sự, sau khi quan sát và xác nhận kỹ lưỡng, Tần Vô Vị phán đoán Lục Chấp không hề nói dối. Anh im lặng một giây rồi trả sổ khám bệnh lại cho Lục Chấp.
“Xin lỗi.”
Lục Chấp mỉm cười đón lấy: “Xin lỗi gì cơ?”
“Vừa rồi tôi đã nghi ngờ anh…” Tần Vô Vị rất thẳng thắn, trong ánh mắt lộ vẻ hối lỗi, anh trịnh trọng xin lỗi Lục Chấp một cách nghiêm túc, “Tôi đã nghi ngờ nhân phẩm của anh. Tôi rất xin lỗi.”
“Không sao đâu. Ngược lại, tôi còn thấy cảm động nữa là đằng khác. Thật ra lần này về…”
Lục Chấp mỉm cười, kể lại chuyện dở khóc dở cười xảy ra ở Trung tâm Sức khoẻ Tâm thần ban sáng, bảo rằng cô y tá ở đó đã tưởng anh là kẻ buôn người.
Đã lâu rồi Lục Chấp không về nước.
Anh biết những năm qua tình hình an ninh trong nước đã được cải thiện rất nhiều nhưng vừa mới về tới Nghi Giang, việc đầu tiên anh bắt gặp lại là cảnh tên du côn ven đường đang có ý đồ xấu xa lôi kéo một đứa trẻ không bình thường.
Chính vì lý do đó, ban đầu Lục Chấp còn nghi ngờ tình hình an ninh của thành phố không tốt như những gì mình tưởng tượng.
Thế nhưng sau đó, anh lại gặp được rất nhiều người tốt.
Ví dụ như cô sinh viên làm thêm ở cửa hàng tiện lợi 24/7.
Ví dụ như cô y tá ở quầy tiếp tân và bác sĩ Ôn Lĩnh Tây.
Và ví dụ như cảnh sát Tần này đây.
Ngay cả khi đã biết Lục Chấp là quân nhân qua lời kể của Thập Niên, Tần Vô Vị vẫn cẩn thận quan sát, dùng ánh mắt chuyên nghiệp của một cảnh sát hình sự để phán đoán dụng ý thật sự của Lục Chấp, xác nhận xem Giang Diệu có an toàn hay không.
Rất tốt, thật sự rất tốt.
Nó khiến người ta thấy ấm lòng.
Nó cho Lục Chấp biết rằng trong khi anh đang chiến đấu vì hoà bình thế giới ở ngoài kia thì ở quê hương sau lưng anh, có những người vẫn đang thầm lặng canh giữ.
Chính những điều nhỏ nhặt, những lòng tốt nhỏ bé của mỗi người đã khiến thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.
Vì thế, Lục Chấp không trách Tần Vô Vị. Ngược lại, anh còn muốn mời Tần Vô Vị một bữa.
“Không không không, bữa này không thể để cậu mời được.” Thập Niên cười bảo: “Bữa này là ‘phần thưởng’ của tôi mà.”
Lục Chấp: “?”
Tần Vô Vị ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt có phần mất tự nhiên. Song anh cũng gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy. Bữa này cứ để tôi mời. Đây là phần thưởng của cảnh sát dành cho người dân nhiệt tình.”
…Phần thưởng?
Lục Chấp hoài nghi.
Lính đặc nhiệm cũng có khả năng trinh sát, vừa nhìn một cái là Lục Chấp đã nhận ra phản ứng của Tần Vô Vị có gì đó sai sai.
Thì… bình thường cảnh sát sẽ tặng cờ thi đua hay gửi tiền thưởng này nọ kia mà?
Sao lại dẫn người ta đi ăn lẩu thế này.
Hơn nữa, hôm nay Tần Vô Vị không mặc đồng phục.
Và quan trọng nhất là… tại sao đối phương lại đỏ mặt?
“Tại vì cái nồi lẩu đấy.”
Ý thức trinh sát và phản trinh sát của cảnh sát hình sự và lính đặc nhiệm va chạm nhau ngay trên hơi nóng nghi ngút của nồi lẩu.
Tần Vô Vị vô cảm nhích người ra phía ngoài một chút, bình tĩnh chỉ tay vào nồi, nói: “Hơi nước tạt sang đây hết rồi, tôi thấy hơi nóng. Lẩu cũng cay nữa, mọi người có muốn uống gì không?”
“…?” Giang Diệu bị hơi nóng của nồi lẩu hun suốt nửa tiếng đồng hồ bỗng ngơ ngác ngẩng đầu lên.
“Hahahaha…” Lục Chấp không nhịn được nữa, cười phá lên.
Lục Chấp cảm thấy người bạn mới mà Thập Niên giới thiệu này là một người rất tốt, tính tình cũng khá đáng yêu.
Anh xoa cằm, nhìn Thập Niên với vẻ suy tư.
Thập Niên cũng rất thản nhiên, cười híp mắt nhìn lại.
Rồi, Thập Niên lên tiếng hỏi Giang Diệu: “Bạn nhỏ này có muốn uống gì không?”
“Tôi muốn uống Coca.” Giang Diệu ngoan ngoãn nói, cậu quay sang hỏi Lục Chấp: “Em uống Coca được không?”
Lục Chấp không hề do dự: “Dĩ nhiên là được.”
Đồng ý xong anh mới thấy hơi lo, giọng điệu cũng theo đó mà mềm mỏng hơn phần nào, “Nhưng mà vừa ăn cay xong lại uống thêm đồ lạnh, em có bị đau dạ dày không?”
“Không đâu.” Giang Diệu cúi đầu, xoa xoa bụng mình, “Bây giờ em không bị ốm nữa rồi.”
Lục Chấp: “?”
Bây giờ em không bị ốm nữa rồi?
Diễn đạt cái kiểu gì vậy trời?
Ngay cả bản thân Lục Chấp cũng không nhận ra chỉ cần Giang Diệu mở miệng, sự chú ý của anh sẽ lập tức bị kéo đi.
Giống như một cái mỏ neo khổng lồ nặng trịch, xiềng xích nặng nề kéo lê ầm ĩ. Không để lại một kẽ hở cho nghi ngờ, càng chẳng kịp do dự, người ta đã bị lôi tuột về nơi ấy.
Lục Chấp nói chuyện nhỏ nhẹ với Giang Diệu một hồi, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của hai người đối diện. Một người thì nhìn anh với vẻ phức tạp khó tả, người còn lại thì giấu ý cười ngập trong đôi mắt.
Ánh mắt của Tần Vô Vị rất phức tạp, dường như anh lại bắt đầu nghi ngờ tại sao hai người này mới quen nhau một ngày mà đã thân thiết đến vậy.
Còn biểu cảm của Thập Niên thì rất đơn giản, cái dáng vẻ híp mắt chờ xem kịch vui đó như đang nói một câu:
— Cậu còn nói tôi à? Thế còn cậu thì sao?
Lục Chấp: “… Khụ khụ. Khụ.”
Anh quay mặt sang chỗ khác, giả vờ xua xua hơi nước vốn chẳng hề tồn tại.
“Cái nồi lẩu này lạ thật đấy, hơi nóng cứ thổi loạn xạ cả lên.” Lục Chấp nói.
Giang Diệu đang bị hơi nóng hun cho đỏ bừng cả mặt: “???”
—
Sau khi ăn xong bữa lẩu, Tần Vô Vị đi thanh toán.
“Giờ hai người định đi đâu?” Lục Chấp hỏi Thập Niên.
“Ừm… vẫn chưa nghĩ ra.” Thập Niên chống cằm, “Còn các cậu?”
“Không biết nữa, chắc đi dạo loanh quanh thôi. Xem Giang Diệu muốn đi đâu thì đi.” Anh cứ nói ba câu là kiểu gì cũng có ít nhất một câu nhắc tới Giang Diệu.
Lục Chấp vừa nói vừa quay đầu lại, lo lắng nhìn cái bụng nhỏ hơi nhô lên của cậu, “Em ấy ăn hơi nhiều, tốt nhất là nên đi bộ vòng vòng cho tiêu bớt.”
Giang Diệu lại đang mất tập trung.
Bàn tay dưới gầm bàn đã móc vào ngón trỏ của Lục Chấp, tựa như một con thuyền nhỏ tự neo mình vào mạn tàu lớn.
“Tôi cũng… có chút việc.”
Tần Vô Vị thanh toán xong quay lại, ánh mắt lướt qua hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau dưới gầm bàn. Gương mặt anh không để lộ biểu cảm gì nhưng gân xanh nơi thái dương khẽ giật một cái.
“Ừ, vậy hôm nay thế thôi nhỉ?” Sự chú ý của Lục Chấp hoàn toàn đặt trên người Giang Diệu.
Hành động Giang Diệu nắm lấy ngón trỏ của anh trông giống hệt như động tác của một em bé. Trái tim Lục Chấp mềm nhũn đi, ánh mắt cũng khó có thể rời khỏi cậu.
Tần Vô Vị: “…”
Anh lại không kìm được mà cau mày.
—
Hai bên tạm biệt nhau. Lục Chấp nắm tay Giang Diệu rời đi, tay kia xách cả đống túi lớn túi nhỏ.
Tần Vô Vị nheo mắt dõi theo bóng lưng của Lục Chấp.
“Sao thế, vẫn chưa yên tâm à?” Thập Niên cười cười.
Thập Niên và Tần Vô Vị cũng sóng đôi đi ra khỏi quán lẩu. Quán này làm ăn rất khấm khá, giờ đã là một giờ chiều rồi mà ngoài cửa vẫn còn người xếp hàng chờ đến lượt, nhiêu đó là đủ để thấy nó hot đến cỡ nào.
“Tôi cứ thấy có gì đó là lạ.” Tần Vô Vị cau mày, “Trông họ không giống như vừa quen biết nhau hôm qua. Cậu nhóc ấy rất thân thiết và tin tưởng anh ta. Thiếu tá Lục cũng quan tâm chăm sóc cậu ấy như một lẽ đương nhiên, nào là gắp thức ăn rồi sợ người ta đau bụng này nọ… Còn nữa, anh có thấy mấy thứ mà anh ta mua không? Cả đống quần áo, thậm chí có cả đồ lót với tất nữa chứ…”
Ai lại đi mua những thứ đó cho một cậu thiếu niên xa lạ mới quen có một ngày?
Hơn nữa, lý do thay mặt cảnh sát chăm sóc cho Giang Diệu cũng không mấy thuyết phục.
Đồn cảnh sát đâu có thiếu chỗ ở. Với trường hợp của Giang Diệu, chắc chắn cảnh sát sẽ không giao phó cậu cho người báo án, dù cho đối phương có là sĩ quan quân đội đi chăng nữa.
Không hợp lý.
Tần Vô Vị càng nghĩ càng thấy không hợp lý.
Thế là anh lập tức lấy điện thoại ra, nói với Thập Niên: “Tôi gọi hỏi thử xem sao.”
“Đi đi.” Thập Niên cười xua tay, “Tôi tin cậu ấy.”
“…”
Tần Vô Vị không trả lời, đi thẳng đến một góc vắng để liên lạc với đội cảnh sát.
Mười phút sau, Tần Vô Vị quay lại, nét mặt anh cực kỳ phức tạp.
“Sao rồi?” Thập Niên vẫn cười híp mắt, một biểu cảm rất thong dong.
“…Là thật.” Ánh mắt Tần Vô Vị thật khó diễn tả, “Hóa ra là thật. Hơn nữa còn là do nữ cảnh sát bên phía chúng tôi chủ động đề nghị. Cô ấy bảo vì điều kiện ăn ở tại đồn quá kém mà đứa trẻ đó lại thân thiết với Thiếu tá Lục nên mới phiền anh ta tạm trông giúp vài hôm…”
“Thấy chưa.” Thập Niên cười.
“… Xin lỗi. Tôi lại nghi ngờ bạn của anh rồi.” Tần Vô Vị thở dài.
“Không sao đâu. Cậu là cảnh sát mà, cậu làm vậy cũng là vì lo cho Giang Diệu thôi.”
Trung tâm thương mại này rất lớn, tổng cộng có bảy tầng. Quán lẩu nằm ở tầng sáu, dưới tầng năm còn một sân trượt băng khổng lồ.
Xung quanh người qua kẻ lại tấp nập. Hai người đứng bên lan can kính, trò chuyện vu vơ vài câu.
Đứng từ đây nhìn ra có thể thấy dưới sân trượt tầng năm có rất nhiều em nhỏ đang tập trượt băng nghệ thuật.
Thập Niên lười biếng tựa vào lan can, Tần Vô Vị bên cạnh thì vẫn đứng thẳng theo thói quen.
Dòng người qua lại, không ít người nhìn qua phía bên này. Không vì lý do gì khác, đơn giản vì cả hai đều quá ưa nhìn.
Người đẹp đi cùng nhau luôn tạo nên hiệu ứng mãn nhãn 1+1>2.
Tần Vô Vị nhận ra những ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía mình, cảm thấy có phần mất tự nhiên. Anh muốn tìm đại một chủ đề để nói.
“Đúng rồi, trước đây anh…”
“Đúng rồi, về chuyện Lục Chấp…”
Cả hai lên tiếng cùng lúc với nhau.
Tần Vô Vị dứt khoát dừng lời, Thập Niên cũng ngậm miệng theo phản xạ.
Hai người nhìn nhau, Tần Vô Vị nói trước: “Anh nói đi.”
Thập Niên lắc đầu, cười bảo: “Không có gì, cậu nói trước đi. Cậu định hỏi gì?”
“…” Tần Vô Vị vô thức quay mặt đi, bỗng dưng không muốn thừa nhận là mình đang tò mò về chuyện Thập Niên đánh nhau với sư tử nữa.
“Cứ nói về Thiếu tá Lục đi.” Mặc dù Tần Vô Vị rất muốn biết chuyện con sư tử là thế nào nhưng thật lòng mà nói, anh vẫn lo lắng cho Giang Diệu hơn, “Ban nãy anh định nói gì?”
Thập Niên đứng thẳng dậy, vươn vai một cái.
Cơ thể y thon dài mà dẻo dai, hệt như một đám mây được mặt trời sưởi ấm. Chiếc áo sơ mi trắng là món đồ mới mua ở cửa hàng. Chiếc áo cũ của y đã dính máu của mấy tên tội phạm, Tần Vô Vị vốn định thanh toán cho nhưng Thập Niên lại từ chối.
Chiếc áo sơ mi trắng mềm mại, sạch sẽ nương theo động tác vươn vai, ống tay áo hơi co lên, để lộ cánh tay với những đường nét cơ bắp săn chắc và đẹp mắt.
“Cậu đoán xem tôi và cậu ấy quen nhau thế nào?” Vươn vai xong, Thập Niên thong dong nói.
“?” Tần Vô Vị mịt mờ, “Tôi chịu.”
Thập Niên: “Từ cái lần đánh nhau với sư tử đó đấy.”
Tần Vô Vị: “???”
—
Hóa ra, cái gọi là “đánh nhau với sư tử” không giống như những gì Tần Vô Vị đã tưởng tượng. Không phải là Thập Niên đi chụp ảnh nơi hoang dã, tình cờ gặp một con sư tử đang đi săn rồi vật lộn với nó với tư cách con mồi.
…Thập Niên từng là phóng viên chiến trường.
Tần Vô Vị chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy cũng hợp lý, y đánh đấm giỏi đến thế mà. Chắc chắn khả năng chiến đấu siêu việt đó không phải là vài đòn tấn công múa may quay cuồng cho đẹp mắt.
Tần Vô Vị tự nhủ, trong điều kiện không có súng ống và chi viện, e rằng ngay cả một cảnh sát chính quy xuất thân từ đội hình sự như anh cũng không thể đối đầu với bảy, tám tên tội phạm trong toà nhà bỏ hoang đó như Thập Niên. Y xử lý chúng rất gọn gàng, một đấm giáng xuống là một tên gục.
Đó đâu chỉ là đấm vào da thịt thôi đâu, mỗi một cú đấm đều gây thương tốn cực lớn cho đối thủ.
Quan trọng hơn nữa, y đã hạ gục bảy tám người chỉ trong vỏn vẹn hai phút, khiến họ ngất xỉu tại chỗ mà bản thân lại chỉ trầy xước một chút.
Đã thế, người này còn tỏ vẻ thản nhiên nữa chứ.
Thản nhiên cái con khỉ ấy! Đúng là đáng sợ thật mà!
Thập Niên là người đã từng lăn lộn trên chiến trường thực thụ. Năm xưa, y theo chân lực lượng gìn giữ hòa bình đến những quốc gia đang có chiến tranh trên thế giới để làm phóng viên chiến trường.
Kể ra thì lần quen biết Lục Chấp cũng hơi mất mặt.
Thập Niên nhắc lại chuyện cũ của mình nhưng vẻ mặt lại không hề có chút gì gọi là ngại ngùng. Y vẫn cứ thong dong, nhẹ nhàng như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến bản thân.
Y cười cười xoa mũi, bắt đầu kể lại ngọn ngành sự việc năm xưa.
Hóa ra khi ấy, Thập Niên vừa mới đưa tin về việc quân đội của một quốc gia nhỏ nào đó dung túng cho binh lính ngược đãi dân chúng một cách tàn nhẫn. Sự thật vừa mới được công bố, tên quân đoàn trưởng đã nổi trận lôi đình, sai người bắt sống y đưa về doanh trại.
Đất nước nhỏ bé đó nằm trên thảo nguyên bao la, tiếp giáp với thiên nhiên hoang dã rộng lớn. Nơi đó cũng là nơi tập trung của đủ các loại sản phẩm làm từ động vật. Ngà voi, da hổ, đủ loại hàng buôn lậu bị cấm vẫn được buôn bán tấp nập.
Chính quyền địa phương thì mắt nhắm mắt mở, coi luật bảo vệ động vật như không tồn tại. Thậm chí, chính tên quân đoàn trưởng đó còn nuôi một con sư tử. Con sư tử đó ăn thịt người từ nhỏ, là một mối uy h**p cực lớn trong quân đoàn. Đám binh lính đều rất sợ quân đoàn trưởng, sợ bị ông ta ném xuống cho sư tử ăn.
Sau khi bị bắt, dĩ nhiên Thập Niên cũng bị ném xuống đó làm mồi cho nó.
“Thế là anh đánh nhau với con sư tử đó một trận hả?!” Tần Vô Vị sửng sốt.
“Ừm… gọi là đánh một trận cũng không đúng.” Ánh mắt Thập Niên trở nên xa xăm, trong đôi mắt ấy dường như vẫn còn phản chiếu ánh lửa lập lòe giữa rừng sâu năm ấy.
“Nói một cách chính xác thì chỉ mới đánh được nửa trận thôi.” Thập Niên cười nói: “Bởi vì đang đánh dở thì Lục Chấp dẫn người đến cứu tôi.”
…Trong đầu Tần Vô Vị hiện ra những hình ảnh sống động như thật.
Một hố xác chất đầy xương máu người chết, Thập Niên với thân thủ nhanh nhẹn, ung dung đối phó với con sư tử. Trên miệng hố, đám quân đoàn địa phương tàn ác đứng vây quanh, hò hét chế giễu Thập Niên.
Giữa rừng sâu tăm tối, những ngọn đuốc được giơ cao. Những con người lạc hậu và mù quáng kia cuồng nhiệt chờ đợi một cảnh tượng máu me tàn khốc.
Và rồi đội quân chính nghĩa — lực lượng gìn giữ hòa bình như thiên thần giáng xuống từ trên cao, quét sạch thế lực tà ác trong phút chốc, cứu được vị phóng viên chiến trường suýt chút nữa đã hy sinh vì chính nghĩa…
“…Cậu đang tưởng tượng cái gì thế?” Thập Niên nghiêng đầu, cười híp mắt nhìn anh.
Tần Vô Vị sững người.
Đợi đến khi hoàn hồn lại, vành tai anh đã đỏ bừng.
“Không có gì.” Tần Vô Vị mất tự nhiên quay mặt đi, “Tôi hiểu rồi. Thiếu tá Lục là ân nhân cứu mạng của anh, xin lỗi nhé.”
Anh lại bắt đầu xin lỗi: “Tôi không nên nghi ngờ nhân phẩm của anh ta.”
“Cậu ta là ân nhân cứu mạng của tôi chứ đâu phải là ân nhân của cậu. Cậu là cảnh sát hình sự, nghi ngờ và ngăn chặn mọi tội ác có thể xảy ra là bổn phận của cậu. Cậu không cần phải xin lỗi.”
Thập Niên dừng lại một chút, giọng điệu vẫn cứ nhẹ nhàng chậm rãi, khiến người nghe rất dễ chịu, “Lục Chấp cũng sẽ không trách cậu đâu. Chẳng phải chính cậu ta đã nói rồi sao? Cậu ấy thấy cậu rất chính trực, cậu là một cảnh sát tốt, nhiệt tình và lương thiện.”
…Nhiệt tình?
Tần Vô Vị chưa bao giờ nghĩ từ này lại có thể dùng để miêu tả mình.
Anh không thấy mình nhiệt tình lương thiện gì cả. Anh chỉ là… ừm…
Có lẽ giống như Thập Niên nói, đó chỉ là bổn phận của anh thôi.
“Nhân tiện nói luôn, cậu có thể tin tưởng nhân phẩm của Lục Chấp. Cậu ta là một người rất chính trực.”
Dường như Thập Niên đang nhớ lại chuyện gì đó rất thú vị, y lắc đầu cảm thán vài câu: “Cậu ấy xuất thân từ một gia đình quân nhân, gia giáo cực kỳ nghiêm khắc. Tôi đã gặp cha của cậu ta rồi, ông ấy là một cụ già rất đáng kính. Mẹ của cậu ấy cũng vô cùng lương thiện.”
“Vì vậy, cậu có thể tin tưởng cậu ta. Một đứa trẻ được nuôi dạy từ gia đình như thế sẽ có ranh giới đạo đức rất rõ ràng. Cậu ấy tuyệt đối sẽ không vượt qua lằn ranh đỏ, cũng sẽ không làm ra loại chuyện mà cậu đang lo lắng đâu.”
Càng nói, đôi mắt Thập Niên càng trở nên dịu dàng.
Dường như trong vẻ dịu dàng đó còn lồng thêm một tầng ôn hoà sâu sắc hơn nữa.
Đó là một sự tán thưởng, một sự công nhận.
“Vì vậy, cậu cứ yên tâm đi.”
“…Được.” Tần Vô Vị nghiêm túc gật đầu, “Tôi tin anh.”
“Vậy, giờ đến lượt cậu rồi.” Thập Niên cười tươi, “Ban nãy cậu định hỏi tôi chuyện gì?”
Tần Vô Vị ngẩn người.
Sau đó anh phản ứng lại, cười cười rồi lắc đầu đáp: “Chuyện tôi định hỏi, anh kể luôn rồi.”
Thập Niên nhìn chằm chằm vào anh.
“Sao thế?” Tần Vô Vị bỗng cảm thấy không tự nhiên cho lắm.
Thập Niên trầm tư: “Hóa ra cậu thích nghe những câu chuyện về sư tử và chính nghĩa chiến thắng tà ác à.”
“?” Tần Vô Vị ngơ ngác, “Hả?”
Thập Niên cười với anh một cái, không trả lời câu hỏi đó. Y khẽ ngước mắt nhìn lên.
Tần Vô Vị nhìn theo tầm mắt của y… trông thấy một rạp chiếu phim.
Là rạp chiếu phim ở tầng bảy.
Trái tim Tần Vô Vị bỗng lỡ một nhịp.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Thập Niên hỏi: “Anh cảnh sát ơi, chiều nay còn rảnh nữa không?”
Tần Vô Vị: “…Rảnh.”
Thập Niên: “Vậy người dân nhiệt tình này muốn mời cậu đi xem phim, cậu thấy thế nào?”
Tần Vô Vị: “…”
Anh lại cảm thấy hơi mất tự nhiên, cứ bồn chồn sao sao ấy.
Sống hơn hai mươi năm trên đời, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác nóng bỏng mà lạ lẫm đến thế này.
“Đi.” Tần Vô Vị quay mặt sang chỗ khác.
Không hề nhận ra.
Anh không hề nhận ra mình đã vô ý để lộ vành tai ửng đỏ cho người kia trông thấy, có lẽ đến chính anh còn không biết nó đã hồng đến mức này.
Đúng là có hơi đáng yêu thật.
Khóe môi Thập Niên khẽ cong lên, y định đưa tay sờ vào túi máy ảnh theo bản năng, muốn ghi lại khoảnh khắc tốt đẹp này.
Ngón tay đã chạm vào chiếc máy ảnh cơ nhưng Thập Niên vẫn dừng lại, gạt bỏ ý định đó.
Dường như cậu ấy không thích bị người ta chú ý cho lắm, chắc cũng không thích bị chụp ảnh đâu.
Để lần sau vậy.
Lần sau nếu có cơ hội, mình sẽ chụp cho cậu ấy sau.
—
Thế là.
Hai mươi phút sau.
Thập Niên và Tần Vô Vị, hai vị khách mua vé sát giờ chiếu phim đã tình cờ gặp được một cặp đôi khác cũng đợi sát giờ chiếu mới mua vé tại bốn chỗ ngồi trống cuối cùng trong góc rạp.
“…Cậu nói cậu có việc bận mà?” Lục Chấp hào hứng đánh giá Thập Niên và Tần Vô Vị.
“Cậu nói cậu đi vòng vòng cho tiêu mà?” Thập Niên chẳng hề né tránh, thản nhiên nhìn lại bằng ánh mắt nhuốm đầy ý cười.
“…” Giang Diệu nắm tay Lục Chấp, đôi mắt trong trẻo chớp chớp liên tục.
“…” Tần Vô Vị trừng mắt nhìn xấp vé trên tay Lục Chấp rồi lại trừng mắt nhìn cái hàng ghế sau cùng ở góc rạp, một nơi cực kỳ thích hợp để làm mấy chuyện gì đó — khu ghế tình nhân.
Tần Vô Vị cau mày, đấu tranh nửa ngày trời mới rặn ra được một câu từ kẽ răng: “…Trong rạp chiếu phim có camera giám sát đấy.”
Giang Diệu: “?”
Lục Chấp: “???”
Giang Diệu ngơ ngác, Lục Chấp cũng chẳng khác gì.
Hai giây sau, Lục Chấp mới phản ứng lại được.
Khiếp sợ.
Này cái cậu cảnh sát kia! Sao cậu toàn nghĩ tới mấy thứ bậy bạ thế hả!
Còn nữa! Cậu đừng quên nhìn lại chính bản thân mình! Cậu và Thập Niên cũng mua đúng hai cái ghế tình nhân ở hàng cuối kia kìa!!!
“Cậu đừng có mà suy bụng ta ra bụng người!” Lục Chấp uất ức gầm lên.
“Suy bụng ta ra bụng người cái gì? Tôi…” Tần Vô Vị cũng phải mất hai giây mới load kịp, mặt anh lập tức đỏ bừng như gấc chín.
“Haha!” Thập Niên bỗng cười phá lên.
Tần Vô Vị và Lục Chấp nghe thấy tiếng cười của y thì cùng giật mình sững lại. Cả hai đồng loạt quay đầu, ngạc nhiên nhìn về phía Thập Niên.
Đó là một điệu cười vô cùng sảng khoái.
Đó là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, là nụ cười không thể kiềm chế được khi một người vốn luôn mỉm cười dịu dàng gặp lại người bạn thân lâu năm và gặp được một chàng trai trẻ đáng yêu…
Hiếm thấy thật đấy.
Hiếm lắm mới thấy Thập Niên cười sảng khoái thế này.
—
Lời tác giả:
Tần Vô Vị: (Phẫn nộ) Làm bậy với người thiểu năng là phạm pháp đấy!!! Lục Chấp, cấm anh chạm vào con trai cưng của tôi!!!
Lục Chấp: (Gào thét) Tôi không có ý định làm bậy với em ấy!! Hơn nữa ai bảo ngồi ghế tình nhân là để lén lút làm cái trò gì đó! Cậu đừng có mà suy bụng ta ra bụng người!!
Tần Vô Vị: .
Thập Niên: .