Warning: Chương truyện có nhiều tình tiết máu me và bạo lực, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
—
Tình yêu của hắn dính dớp thối rữa, nhơ nhuốc bẩn thỉu đến mức khiến người ta buồn nôn.
—
Ực.
Thơm quá.
Cảm giác trơn trượt mềm mại, dòng nước thơm ngọt nồng nàn.
Thơm quá.
Từng thớ thịt mềm va vào kẽ răng. Mỗi một lần nhai, mỗi một lần nuốt đều mang lại cảm giác tuyệt đến không tưởng.
Thơm quá.
Thơm quá. Thơm quá. Thơm quá.
Thơm quá đi mất… Thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá thơm quá.
Sao trên đời lại có thứ mỹ vị đến mức này… sao có thể thơm như vậy được chứ…
Thơm quá… không dừng lại được.
Vẫn muốn nữa.
Đói quá. Hết đói rồi. Đói quá. Đói quá. Đói quá.
Ực.
Ực.
Từ Vọng nghe thấy tiếng nuốt của mình.
Từ Vọng nghe thấy tiếng mình nhai ngấu nghiến, tiếng nuốt ừng ực từng miếng thật to.
Xương thịt tươi sống va chạm và ma sát giữa môi răng, phát ra những tiếng răng rắc khi bị nhai nát.
Những miếng thịt mềm mại, trơn tuột và tươi ngon đến vô ngần, gần như chẳng cần tốn sức, chỉ ực một cái đã trôi tuột xuống thực quản.
Thơm quá… thơm quá đi mất!
Đây là cái gì?
Thứ mà hắn đang ăn… là gì?
Tại sao trước đây hắn chưa từng ăn thứ gì ngon đến thế?
—
Đến khi Từ Vọng hoàn hồn lại, bụng hắn đã trương phồng lên như mang thai mười tháng, cảm giác no căng cực độ nghẹn từ thực quản lên tận cổ họng.
No đến mức muốn nôn.
Nhưng lại không nỡ nôn ra.
Thậm chí vẫn còn muốn. Vẫn muốn ăn tiếp, vẫn muốn ăn tiếp.
Thơm quá. Ngọt quá.
Ngon quá đi mất.
Nó là cái gì thế?
Từ Vọng vẫn chưa thỏa mãn, thẫn thờ l**m môi.
Hắn sờ vào vệt máu bên khóe môi mình.
…Ừm… máu sao?
Ăn vội quá nên cắn phải lưỡi à?
Từ Vọng m*t m*t đầu lưỡi, bấy giờ hắn mới nhận ra cả khoang miệng mình tràn ngập mùi gỉ sắt.
Nhưng hắn lại không thấy đau ở đâu cả.
Hửm, không phải lưỡi sao?
Từ Vọng nghi hoặc nghiêng đầu.
Trong bụng phát ra tiếng sôi sùng sục.
Không phải vì đói mà vì đột nhiên ăn quá no, ruột gan hưng phấn và vui sướng đến mức tăng tốc nhu động.
A… tuyệt thật đấy.
Tuyệt quá. Hạnh phúc quá. Tuyệt vời quá đi.
Nhịp thở của Từ Vọng hơi dồn dập, kh*** c*m đến từ việc ăn uống điên cuồng vài giây trước lại một lần nữa chiếm đoạt lấy đại não.
Đến mức khi hắn nhìn rõ mặt đất đẫm máu trước mắt thì đó đã là chuyện của rất lâu về sau.
—
Ồ. Hóa ra không phải là máu của hắn.
Nhưng hắn cũng chẳng biết đó là máu của ai.
Phải mất một khoảng thời gian rất dài, Từ Vọng mới tỉnh táo lại được. Hắn quan sát xung quanh, thấy mình đang đứng giữa một khu rừng nhỏ đen kịt, những vũng máu dưới chân thấm đẫm lớp bùn đen.
Ánh trăng thanh lãnh chiếu rọi vào khu rừng khô héo.
Những cành cây hắt bóng xuống đất như những ngón tay của người chết.
Nếu đặt vào trong một bộ phim kinh dị, ắt hẳn đây sẽ là một bối cảnh hoàn hảo.
Trên thực tế, trong không khí cũng đang nồng nặc mùi máu tanh đặc quánh.
Cánh mũi Từ Vọng động đậy, vô thức l**m môi theo bản năng.
Hắn thấy tóc, thấy móng tay.
Thấy quần áo và giày dép bị xé nát.
Và thấy cả một chiếc cặp sách.
Cặp sách… ừm…
Chắc là bên trong sẽ có tên của người sở hữu.
Từ Vọng đã ăn quá no rồi.
Hắn chưa bao giờ được ăn no đến thế, đại não vẫn còn chìm đắm trong kh*** c*m ăn uống, hạnh phúc đến mức như muốn chết đi.
Mông lung, chơi vơi.
Giống như bị ngâm trong bồn formol.
Giống như bị ngâm trong thứ formol pha trộn với siro đặc quánh.
Ngọt quá. Thơm quá.
Từ Vọng ngửi mùi máu tanh nồng trong không khí, bất giác l**m răng nanh.
Răng nanh sắc nhọn lướt qua đầu lưỡi, dễ dàng đâm thủng miếng thịt mềm mại đó.
Từ Vọng vô thức tự m*t máu chảy ra từ đầu lưỡi mình. Hắn ôm cái bụng to tướng như mang thai mười tháng, chậm chạp bò đến bên chiếc cặp kia.
Đây là cái gì?
Rốt cuộc đây là cái gì vậy nhỉ?
Từ Vọng từ từ chớp mắt. Dù chỉ là một động tác nhỏ như lấy sách vở ra khỏi cặp, lật mở từng trang giấy cũng khiến hắn nảy sinh một cảm giác vui sướng khó tả.
Dư vị của hạnh phúc tựa như thủy triều, dịu dàng vỗ về đại não hắn.
Thơm quá. Thơm thật đấy.
Muốn ăn nữa.
Dù đã no đến mức sắp nôn nhưng vẫn muốn ăn.
Đó là cái gì nhỉ?
Thứ hắn vừa ăn là cái gì nhỉ?
Từ Vọng chậm rãi chớp mắt, càng lúc càng nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối.
Hắn nhìn thấy tên, giới tính, tuổi tác.
Là một cậu nhóc học sinh tiểu học.
Chưa từng nghe thấy tên của thằng nhóc này bao giờ.
Trường học… hắn cũng chẳng biết trường này là trường nào.
Ừm… đây là đâu vậy nhỉ?
Chiếc cặp sách này, bộ quần áo bị xé rách này, đôi giày này.
Vùng đất bị máu nhuộm đỏ này.
Khu rừng lạnh lẽo âm u này.
Một đêm tối như phim kinh dị.
Từ Vọng tựa lưng vào một cái cây khô, thỏa mãn xoa vuốt vùng bụng căng tròn.
Thật mãn nguyện.
No quá… thơm quá. Vẫn muốn… vẫn muốn nữa…
Vẫn muốn…
Ăn… người…
…!
Đột nhiên, lý trí sực tỉnh như bị một dòng điện cao thế đánh xuyên qua đại não.
Đôi mắt nhuốm máu của Từ Vọng khôi phục vẻ thanh tỉnh.
Sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt, cái khuôn mặt trẻ con vốn đang thỏa mãn, hạnh phúc và vui sướng ấy.
Từ Vọng trợn tròn mắt, không dám tin nhìn ngó xung quanh.
Quần áo. Cặp sách. Miếng da đầu dính đầy tóc bị xé xuống vứt sang một bên.
Đất đai đẫm máu.
Từng mảng lớn, từng mảng lớn bùn đen nhuốm màu đỏ thẫm.
Cái bụng căng tròn đến mức muốn nôn.
“Ưm…!”
Mùi máu tanh trong dạ dày đột ngột xộc mạnh lên, Từ Vọng lập tức gập người lại nôn mửa dữ dội!
Những miếng thịt trơn nhẵn lẫn với dịch vị men theo thực quản, đi qua nắp thanh quản, đi qua khoang miệng rồi trào ra khỏi kẽ răng.
Rơi lách tách xuống đất.
Từ Vọng trợn trừng mắt, đồng tử run rẩy dữ dội.
Ánh mắt kinh hoàng đóng đinh trên những khối huyết nhục to lớn đó.
Đó là thứ đã được nhai qua, đã được dịch vị tiêu hóa rồi lại bị hắn nôn ra từ trong cổ họng.
Thịt người.
Sao… sao có thể…
Sao lại như thế được?!
Từ Vọng run lẩy bẩy, toàn thân hắn run rẩy mất kiểm soát.
Sao có thể… sao hắn lại có thể…?!
Hắn sa ngã rồi sao? Từ khi nào cơ chứ? Sao hắn lại có thể…
Đàn anh… Đàn anh…!
Bụng Từ Vọng căng phồng như trống, mùi máu tanh ngọt lịm đến mức khiến người ta phát điên liên tục bốc ra từ cổ họng.
Hắn vừa nôn mửa, vừa chống cả chân lẫn tay xuống đất, bò lổm ngổm như một con quái vật.
Đàn anh… Đàn anh, anh có ở đó không…
Theo bản năng, hắn tìm kiếm sự giúp đỡ từ người đó.
Đàn anh đâu rồi? Đàn anh…
Cái bụng căng tròn như mang thai mười tháng gần như kéo lê trên mặt đất.
Từ Vọng không thể tưởng tượng nổi mình đã làm những gì. Nỗi kinh hoàng tột độ như bàn tay khổng lồ trong bóng tối, thô bạo kéo hắn xuống vực sâu.
“Đàn anh… Đàn anh…”
Hắn luống cuống không biết phải làm sao, nước mắt trào ra lã chã. Chúng rửa trôi lớp máu bẩn trên mặt, tạo thành hai vệt ẩm ướt.
“Đàn anh…”
Từ Vọng bất lực gọi người kia, bò trườn trên đất.
Chẳng mấy chốc, hắn đã thấm mệt.
Hắn ôm lấy bụng, nằm bẹp xuống nền đất lạnh.
Dường như thứ trong bụng đang động đậy.
Những mảng huyết nhục của người sống đã bị phân huỷ và tiêu hoá lại động đậy như được hồi sinh.
…Tại sao hắn lại ăn thịt người chứ.
Tại sao… từ khi nào…
Rốt cuộc… hắn đã sa ngã từ khi nào…!
—
Không biết thiết bị di động đang ở đâu, hắn cũng chẳng biết bây giờ mình đang ở chốn nào.
Vầng trăng tròn vành vạnh treo trên cao, ánh trăng lạnh lẽo soi rọi khu rừng âm u.
Hắn nhìn thấy cái bóng mờ mờ của chính mình trên mặt đất.
Hắn đã biến thành quái vật rồi sao?
Tại sao… tại sao lại như vậy…
Hắn ăn thịt người rồi.
Phải làm sao đây.
Hắn sa ngã rồi.
Đàn anh phải làm sao đây.
Biết tính sao bây giờ.
Nhưng mà…
Hắn sa ngã từ khi nào… Tại sao… tại sao lại thành ra thế này…
Đàn anh… Đàn anh mà biết thì anh sẽ… buồn lắm…
Nhưng.
Biết làm sao được.
Đã sa ngã rồi thì không thể quay về được nữa.
Đàn anh mà biết thì phải làm sao.
Anh ấy mà biết thì anh sẽ buồn lắm, buồn lắm… Hắn là người được đàn anh cứu về… là người được chính tay đàn anh cứu ra từ đám biến dị.
Nhưng.
Hắn sa ngã rồi thì không thể ở bên anh được nữa.
Phải làm sao phải làm sao phải làm sao phải làm sao… không quay về được nữa rồi… làm sao đây! Làm sao đây!
Nhưng mà —
Thơm quá.
Nước mắt Từ Vọng lăn dài trên má.
Hắn khẽ ngửa khuôn mặt đầy máu lên, những giọt lệ nóng hổi gột rửa mặt hắn thành những vệt sáng rõ.
Nhưng rồi hắn lại nheo mắt lại, ngửa cổ ra sau, tham lam hít hà mùi máu tanh nồng trong không khí, thứ mùi đủ để khiến bất kỳ người bình thường nào phải nôn mửa.
Thơm, quá.
Thơm quá đi mất.
Ực.
Từ Vọng nuốt một lượng lớn nước bọt.
Thơm quá… ngon quá.
Hắn chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon đến thế.
Đàn anh… chắc đàn anh cũng chưa ăn đâu nhỉ…
Muốn chia sẻ với đàn anh.
Muốn mang nó về chia sẻ cho anh ăn…
À. Quên mất.
Hắn đã ăn sạch hết rồi.
Vì ngon quá nên hắn không nhịn được, cứ thế một hơi ăn hết sạch.
Ngon thật đấy.
Từ Vọng thẫn thờ ôm lấy bụng mình, cảm nhận sự nhu động của đường ruột.
Cảm nhận được máu thịt tươi mới cùng sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong cơ thể.
Bụng hắn từ từ xẹp xuống.
Hắn lại bắt đầu thấy đói nữa rồi.
Tuyệt thật đấy.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tuôn trào giống như suối nguồn trong cơ thể.
Hắn liên tục l**m môi và răng nanh, hồi tưởng lại cảm giác ngon lành đến cực điểm đó hết lần này đến lần khác.
Ngon thật đấy.
Đàn anh cũng nên nếm thử thứ đồ ăn ngon thế này.
Tại sao trước đây hắn lại không nghĩ ra nhỉ? Tại sao trước đây hắn lại không ăn cơ chứ…
Không quay về… được nữa rồi…
Cảm giác đau buồn dần dần bị sự thỏa mãn to lớn che lấp.
Đại não của Từ Vọng dần khôi phục sự tỉnh táo, ký ức cũng trở về đúng với vị trí của nó.
À. Nhớ ra rồi.
Là vì đói quá ấy mà.
Hôm nay, hắn và đàn anh chia nhau ra để thực hiện hai nhiệm vụ riêng biệt.
Đã lâu rồi hắn không tách khỏi đàn anh.
Với một kẻ như hắn, chỉ cần rời xa đàn anh là sẽ xuất hiện hội chứng rối loạn lo âu chia ly.
Thế nên hắn rất vội. Rất rất vội.
Hắn vội vã muốn giết sạch lũ biến dị, muốn về gặp đàn anh càng sớm càng tốt.
…Rồi sau đó hắn đã phạm phải một lỗi rất cơ bản.
Hắn bị biến dị nuốt vào bụng, tiếp xúc với một lượng lớn dịch vị và hơn cả là một lượng lớn chất ô nhiễm trong dạ dày của nó.
Hắn đã nhìn thấy vực sâu bên trong bụng của sinh vật biến dị kia.
Thật kỳ lạ.
Hoá ra con người có thể nhìn thấy ô nhiễm bằng mắt thường sao, giờ hắn mới biết đấy.
Nhưng hình như đó không phải là thị lực.
Đó là một loại… cảm quan mới nằm ngoài mắt thịt.
Chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.
Từ Vọng vội vã đến thế là vì muốn quay về càng sớm càng tốt, hắn dư sức đánh bại con quái vật này.
Nó chỉ là một con biến dị cấp B mà thôi.
Nhưng không hiểu sao, thứ cảm quan mới xuất hiện đó lại cứ bám riết lấy cơ thể hắn.
Lạ lùng thật.
Từ Vọng không hiểu mình bị gì. Hắn muốn đo độ ô nhiễm và giá trị SAN của mình nhưng rồi chợt phát hiện ra thiết bị di động đã bị dịch vị của con biến dị ăn mòn.
Máy liên lạc cũng phát ra tiếng rè rè, trông cứ như sẵn sàng tắt máy bất cứ lúc nào.
Từ Vọng tranh thủ thời gian, nhân lúc máy chưa hỏng báo cho đàn anh biết mình vẫn bình an.
“Được. Không sao là tốt rồi, bên anh vẫn chưa xong. Em về trước đi.” Giọng nói của đàn anh truyền đến từ chiếc máy liên lạc rè rè.
“Vâng ạ~”
Đáy lòng Từ Vọng ngọt ngào như nuốt mật. Hắn còn muốn nói thêm vài câu với đàn anh nhưng tiếc thay, máy liên lạc đã bốc lên một luồng khói trắng.
Bị hỏng mất rồi.
Aiz, rởm thật chứ.
Hết cách, Từ Vọng đành nhét cái máy đó vào túi.
Trên đường trở về Cục Quản lý, hắn tình cờ đi ngang một khu chợ.
Từ Vọng nhớ hồi đó mình từng nghe nói trong chợ này có một quán cơm giò rất ngon, nghĩ bụng chắc hẳn đàn anh cũng chưa ăn gì, thế là hắn bước vào trong.
Cả khu chợ thoang thoảng một… mùi hương rất kỳ lạ.
Từ Vọng vừa bước vào đã phải nhíu mày.
Lạ… lạ quá.
Tại quầy đồ chiên, trong chảo dầu nóng đang chiên sườn miếng và gà miếng.
Sạp rau củ xếp ngay ngắn đủ loại rau xanh.
Người đi kẻ lại nườm nượp.
Rất nhiều, rất nhiều người. Rất nhiều người… con người.
Ực.
Từ Vọng nghe thấy tiếng mình nuốt nước bọt.
Lạ thật.
Thơm… thơm quá.
Từ Vọng cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của mùi thơm. Hắn tìm kiếm hồi lâu như một con ruồi mất đầu, kinh ngạc phát hiện ra hương thơm ấy hiện diện ở khắp nơi.
Thơm quá.
Dù là những cụ già còng lưng bảy tám mươi tuổi hay những gã đồ tể và người bán rau đang ở tuổi sung sức.
Những nữ nhân viên văn phòng trang điểm đậm đi giày cao gót hay những đứa trẻ đeo cặp sách đang mè nheo đòi cha mẹ mua cái này cái kia.
Thơm quá, cái gì cũng thơm.
Ực.
Từ Vọng vô thức nuốt nước bọt.
…Cơm chân giò.
Hắn nhớ ra rồi, hôm nay hắn đến đây để mua cơm chân giò.
Nghe nói nó ngon lắm… muốn mua một ít… mang về cho đàn anh…
Đàn anh… đàn anh…
Đói quá đi mất.
Đói quá. Mình đói quá.
Mình có thể ăn một chút gì đó trước được không.
Từ Vọng chậm rãi chớp mắt, ánh mắt hắn lướt qua những cơ thể con người không chút phòng bị và tràn đầy sức sống ấy.
Thơm quá.
…Đó là người…
Đi mua cơm chân giò đi. Đi mua cơm chân giò thôi nào.
Đàn anh…
Muốn gặp đàn anh quá.
Đàn anh. Đàn anh.
…Đói quá đi mất. Mình đói quá. Mình đói quá rồi.
Con người có thể ăn chân giò lợn thì tại sao con người lại không thể ăn con người chứ.
Con người cũng chỉ là động vật có vú thôi mà, cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
…Đàn anh… đàn anh… đàn anh…
Đàn anh ơi, em đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Em đã g**t ch*t con biến dị cấp B đó rồi.
Em giỏi lắm đúng không. Em đáng được khen thưởng đúng không.
Em nên được ăn chút gì đó ngon ngon.
Em nên được ăn một chút gì đó ngon lành…
Con người.
—
Đến khi hoàn hồn lại, Từ Vọng đã no căng cả bụng.
Hắn ăn sạch bách, chẳng chừa chút gì cho đàn anh.
Nhưng mà đâu còn cách nào khác.
Vì ngon quá mà.
Từ Vọng vẫn chưa thỏa mãn, hắn tự m*t ngón tay dính đầy máu của mình.
Răng rắc. Răng rắc.
Đến khi tỉnh táo lại, hắn đã gặm đứt luôn ngón tay mình rồi.
Từ Vọng cúi đầu nhìn gốc ngón tay đang phun máu xối xả, trên mặt dần hiện lên vẻ mờ mịt.
Có hơi đau.
Nhưng hình như máu chảy ra từ ngón tay mình… có vị không giống lắm.
Khác hẳn với vị máu người.
Không nói rõ được. Tóm lại đó không phải là một vị ngon lành gì.
Lạ thật đấy.
Bụng hắn đã phẳng lại như cũ.
Thức ăn mỹ vị trong bụng nhanh chóng hóa thành dưỡng chất.
Ngon quá đi mất.
Vẫn muốn ăn. Muốn ăn thêm một cái nữa.
Muốn được ăn cùng với đàn anh.
Từ Vọng nhìn gốc ngón tay đã đứt của mình.
Thấy mạch máu khép lại, xương thịt tái sinh.
Phần bị hắn gặm mất nhanh chóng mọc lại như cũ.
Ơ. Nhanh vậy sao.
Hắn còn chưa dùng đến dược phẩm thiên phú mà, sao ngón tay hắn đã tự mọc ra được rồi nhỉ?
Từ Vọng nghi hoặc, lại một lần nữa cắn đứt ngón tay mình.
Răng rắc. Răng rắc.
Giống như đang nhai món ăn vặt, hắn nhanh chóng nhai nát đầu ngón tay rồi nuốt xuống.
Trong khi những mảnh xương vụn vẫn còn đang đi qua thực quản, gốc ngón tay của hắn đã mọc ra một ngón tay mới.
Ơ.
Ơ kìa.
Kỳ lạ quá đi.
Từ Vọng đưa tay sờ thử, chạm vào vết máu trên mặt và một thứ chất lỏng lạnh lẽo.
Lẫn trong máu, hình như là nước mắt.
Nhưng chúng đã bị ánh trăng chiếu rọi đến mức lạnh đi.
A. Hắn sa ngã rồi.
Ăn thịt người rồi.
Nếu bị đàn anh phát hiện thì phải làm sao đây?
Từ Vọng ngẩng đầu lên, thấy một vầng trăng lạnh lẽo trên bầu trời.
Hắn không thích vầng trăng đó cho lắm.
Hắn giơ tay lên, xòe năm ngón tay ra, cố dùng lòng bàn tay che khuất ánh trăng.
Nhưng không che nổi.
Ghét thật đấy.
— Chỉ cần đàn anh không biết là được.
Từ Vọng l**m môi, suy nghĩ trong đầu từ từ thành hình.
Ngon quá.
Muốn ăn. Vẫn muốn ăn thêm nữa.
Không thể để đàn anh biết.
Chỉ cần lén lút ăn là được.
Thế là được rồi.
—
Giống như những chuyện hắn từng làm ở trường học. Hắn từng sử dụng mọi thủ đoạn, lợi dụng lòng trắc ẩn của người khác để có được bao nhiêu thứ vốn không thuộc về mình.
Hắn biết hành vi của mình đê tiện, hắn là kẻ bò lên từ lớp bùn bẩn thỉu.
Bản thân hắn không xứng với bông tuyết trên đỉnh núi cao kia.
Thế nhưng khi hắn liều mạng đưa tay ra, khi hắn cố gắng kiễng chân lên.
Hắn vẫn chạm được vào nhành tuyết ấy.
Đàn anh không biết những chuyện trước đây hắn từng làm. Hắn đã xử lý xong xuôi hết cả rồi.
Đặc biệt là sau khi thăng cấp, với tư cách là người thi hành, hắn có thể yêu cầu đội thanh lọc ra tay bất cứ lúc nào.
[Quên lãng].
Là một thiên phú cực kỳ hữu dụng.
Tiếc là mỗi lần sử dụng đều cần phải đăng ký. Lần nào hắn cũng phải nghĩ ra những lý do kín kẽ như bưng.
…Nếu như hắn sở hữu [Quên lãng] thì tốt biết mấy.
—
Chỉ cần đàn anh không biết là được rồi.
Đừng sợ.
Đừng sợ.
Đàn anh không biết đâu.
Đàn anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được.
Chỉ có một điều khiến hắn thấy hơi tiếc, đó là không thể chia sẻ thứ ngon lành này với đàn anh.
—
Từ Vọng l**m môi, lau sạch ngón tay.
Hắn dọn dẹp lại khu rừng nhỏ, phá hủy hiện trường.
Dù là cảnh sát hay người thi hành, dù có mang máy dò đến đây thì cũng sẽ không phát hiện ra nơi này có vấn đề.
Hắn quá hiểu quy trình làm việc của Cục Cảnh sát và Cục Quản lý, hiểu rõ nguyên lý vận hành của tất cả các loại máy móc.
Đó đều là những thứ đàn anh đã cầm tay chỉ việc dạy cho hắn.
Đàn anh tốt quá.
Đàn anh của hắn đối xử với hắn rất tốt.
Vấn đề duy nhất chính là giá trị SAN.
Hắn có thể tìm lý do để lấp l**m độ ô nhiễm, dù gì hắn cũng vừa mới đi làm nhiệm vụ về.
Nhưng còn SAN…
Hắn không biết SAN của mình đang là bao nhiêu nhưng hắn thấy bản thân rất tỉnh táo.
Tư duy nhạy bén, logic mạch lạc.
Hoàn toàn khác với trạng thái mất lý trí của con người sau khi sa ngã.
Từ Vọng quan sát xung quanh, nhìn khu rừng nhỏ hoang vu hẻo lánh.
Hắn hơi hoài nghi, thầm nghĩ có lẽ lúc hắn lôi đứa nhỏ đó đến đây, trong tiềm thức của hắn vẫn còn sót lại lý trí.
Nếu không sao hắn lại chọn một nơi không có camera, không có bất kỳ ai đi qua thế này.
Một nơi thích hợp để… người ta dùng bữa.
Hơn nữa, nếu ăn ở đây thì sẽ không bị làm phiền. Dù cho giá trị SAN tụt xuống và độ ô nhiễm có tăng vọt, chỉ cần nó không cao đến mức phi lý thì cũng sẽ không kích hoạt báo động của máy dò diện rộng.
Hắn quá hiểu nguyên lý của những thứ đó.
Đàn anh đã giảng giải cho hắn rất kỹ.
Đàn anh…
À.
Cơm chân giò.
Hắn nhớ ra rồi, ban đầu hắn định đi mua cơm chân giò.
…Bây giờ còn kịp không nhỉ?
Từ Vọng xem đồng hồ, sờ sờ cái bụng phẳng lì của mình.
Ừm… có lẽ vấn đề không phải là có kịp hay không.
Mà là hắn có nhịn được thêm một chút nữa hay không.
—
Thực tế đã chứng minh, Từ Vọng vẫn giữ được lý trí.
Hắn đã nhịn được.
Hoặc cũng có lẽ vì vừa mới được ăn một bữa thịnh soạn nên cảm giác đói đó cũng không quá mãnh liệt.
Từ Vọng kịp chạy đến tiệm cơm chân giò trước khi chợ đóng cửa, mua được hai suất cuối cùng.
Nóng hôi hổi.
Từ Vọng đứng trước gian bếp nhỏ, nhìn ông chủ trung niên mũm mĩm đeo tạp dề đang đóng gói phần cơm cho mình.
Chiếc nồi lớn trên bếp tỏa ra mùi thơm của canh chân giò.
Người đàn ông đeo tạp dề bên thớt gỗ tỏa ra mùi thơm giàu dưỡng chất.
Ực.
Từ Vọng giữ vẻ mặt vô cảm, âm thầm nuốt nước bọt.
Ông chủ nghe thấy tiếng, cười hì hì quay người lại, đưa hai suất cơm đã đóng gói xong cho hắn, “Chàng trai trẻ! Đói lắm rồi phải không!”
“Vâng…” Từ Vọng dán mắt vào bàn tay ông chủ đang đưa về phía mình.
Bàn tay mập mạp, tròn trịa, ngón tay vừa thô vừa ngắn.
Trông có vẻ rất ngon.
“Mua cho vợ hả? Hay là bạn gái? Mau về đi cậu nhóc! Tôi cũng phải về nhà với bà xã đây!” Ông chủ cười khà khà rồi quay lưng lại cởi tạp dề.
Từ Vọng chậm rãi chớp mắt một cái, nắm chặt túi ni lông đựng cơm chân giò.
…Đàn anh.
Đàn anh đang đợi hắn.
Nhớ đàn anh quá đi mất.
Đột nhiên thấy nhớ, nhớ kinh khủng.
Không quay về… được nữa rồi…
Xoẹt.
Trong sâu thẳm đại não truyền đến một hồi ức đau nhói.
Từ Vọng nhíu mày, xua tan cái cảm giác kỳ lạ đó ra khỏi đầu.
Không muốn nghĩ tới nữa.
Cứ nghĩ tới là thấy khó chịu.
Cứ nghĩ tới là thấy buồn… buồn lắm, buồn lắm.
Buồn đến mức muốn khóc.
Buồn đến mức muốn nôn.
Muốn nôn sạch những thứ đã ăn.
Muốn nôn cả dạ dày ra ngoài.
Nhưng sao có thể chứ. Ngon đến thế mà.
Nôn một thứ ngon như vậy thì lãng phí biết bao.
…Đàn anh.
Muốn gặp đàn anh. Rất muốn gặp đàn anh.
Đàn anh. Đàn anh.
Từ Vọng xách hai suất cơm chân giò, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc mong chờ.
Hắn vui vẻ quay về Cục Quản lý.
—
Đúng như những gì Từ Vọng đã dự đoán, giá trị SAN của hắn không hề giảm sút.
Thú vị thật đấy. Thế mà lại không giảm.
Vẫn duy trì ổn định ở mức 95.
Từ Vọng không hiểu rõ nguyên lý của việc này cho lắm, nó khác hẳn với những gì mà đàn anh đã dạy.
Nhưng thôi, kệ đi. Đi tìm đàn anh trước đã.
Từ Vọng vui vẻ chạy đi, gặp được đàn anh trong phòng nghỉ.
Hắn giống như một chú chó nhỏ không gặp chủ nhân cả ngày dài, chưa kịp đặt đồ trên tay xuống đã nhào tới rúc vào lòng anh.
“Đàn anh!” Từ Vọng vùi đầu vào lồng ngực đàn anh, dụi qua dụi lại.
“Sao thế?” Đàn anh v**t v* lưng hắn theo thói quen.
“Không có gì, chỉ là em nhớ anh thôi.” Từ Vọng nói khẽ.
Chẳng hiểu sao nước mắt lại chảy ra.
“…Em khóc à?” Đàn anh ngạc nhiên đẩy hắn ra, sửng sốt đưa tay sờ vào mặt hắn.
Từ Vọng ngoan ngoãn nghiêng đầu, dán chặt má vào tay đàn anh.
“Cả ngày hôm nay em không được gặp anh.”
Hắn không kìm được mà hôn lên tay đàn anh.
Thơm quá.
Thơm quá đi mất.
Nước mắt cứ chảy trôi không ngừng.
Sâu thẳm trong lòng như có thứ gì đó đang khóc.
“Em nhớ anh lắm, đàn anh.” Từ Vọng cười nói.
“…” Đàn anh nhíu mày, song cuối cùng vẫn thở dài một tiếng trong bất lực và cưng chiều.
Đàn anh kéo hắn vào lòng, bảo hắn sao cứ như trẻ con, một ngày không gặp là không chịu được.
Từ Vọng tham lam hít hà mùi hương trên người đàn anh. Một mùi hương sạch sẽ mà thơm ngọt vô ngần.
Từ Vọng nói em mắc chứng rối loạn lo âu chia ly với đàn anh mất rồi. Rời xa đàn anh một giờ một phút một giây thôi cũng không được. Sẽ nhớ, sẽ nhớ đàn anh đến chết mất.
Đàn anh lặng đi một giây rồi đẩy hắn ra.
“Đừng như vậy.” Đàn anh nói: “Sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ.”
Nếu như xao nhãng lúc đang thi hành nhiệm vụ thì rất dễ gặp chuyện không hay.
Nếu mối quan hệ của họ ảnh hưởng đến nhiệm vụ, vậy thì mối quan hệ đó là thứ không phù hợp.
Họ gia nhập Cục Quản lý vì niềm tin, không phải vì tình yêu đôi lứa.
Từ Vọng hoảng hốt.
Nghe đàn anh nói thế, hắn hoảng loạn tột độ. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, đàn anh sẽ nói những lời như thế với mình.
Hắn muốn ôm chặt lấy đàn anh và nói rằng em sẽ không như thế đâu. Hắn muốn thề thốt đảm bảo rằng em chắc chắn sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ, tuyệt đối không để xảy ra chuyện.
Nhưng nghĩ lại thì không được.
Như vậy không ổn. Đàn anh là một người rất kiên định, một khi đã chạm đến giới hạn của anh ấy thì dù có giả vờ đáng thương cầu xin thế nào cũng vô dụng.
Thế là hắn ngoan ngoãn lùi lại một bước.
Với đôi mắt đỏ hoe, hắn ngoan ngoãn gật đầu.
“Em xin lỗi đàn anh, sau này em sẽ không như vậy nữa đâu.”
Từ Vọng cúi đầu lí nhí: “Em hứa với anh khi đi làm nhiệm vụ, em sẽ nhịn không nhớ anh nữa. Em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ an toàn.”
“…” Đàn anh nhìn chằm chằm vào hắn, nghiêm túc nói: “Đã hứa thì phải làm.”
“…Vâng.” Từ Vọng nhận thấy tâm trạng đàn anh đã dịu lại, khóe môi lại bắt đầu nhếch lên.
Hắn giống như một chú chó nhỏ vui mừng, vẫy đuôi với người chủ yêu quý.
“Đàn anh! Đây là cơm chân giò em đặc biệt đi mua đấy ạ!”
“Vẫn còn nóng đó đàn anh, anh mau nếm thử đi! Em đã phải xếp hàng lâu lắm đấy!”
“…Vâng, chính vì xếp hàng nên em mới về muộn hơn anh. Chỉ là biến dị cấp B thôi mà, em dư sức giải quyết nó, lúc em gọi cho anh đấy.”
“Ngon cực kỳ luôn! Suýt nữa em đã không nhịn được mà ăn luôn dọc đường đấy! Nhưng em muốn được ăn cùng anh…”
“Ngon lắm đấy đàn anh. Ngon lắm luôn…”
“Nếu anh thích, lần sau em lại đi mua tiếp.”
“Đàn anh. Đàn anh.”
—
Trong lòng, trong mắt Từ Vọng chỉ chứa đựng mỗi đàn anh.
Quả thực, cơm chân giò của tiệm đó rất ngon.
Đàn anh chưa bao giờ thiên vị bất kỳ món ăn nào, vậy mà lúc này anh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên và thích thú.
Nhưng Từ Vọng thì chẳng mảy may hứng thú với món cơm chân giò. Hắn đẩy luôn cả phần của mình đến trước mặt đàn anh.
Đàn anh ngẩn người ra một lát, bảo không cần đâu, em cũng ăn đi.
“…Vâng.”
Thực ra, Từ Vọng không muốn ăn.
Với hắn mà nói, cơm chân giò không còn ngon nữa rồi.
Hắn đã nếm được mỹ vị thật sự, loại cơm chân giò này chỉ là một thứ nhạt nhẽo vô vị.
…Nếu đàn anh có thể ăn món đó với hắn thì tốt biết mấy.
Từ Vọng ngoan ngoãn cầm đũa lên, ngồi đối diện đàn anh, bắt đầu ăn cơm chân giò.
Hai người ngồi trong phòng nghỉ riêng của đàn anh, đối mặt dùng bữa với nhau.
Nếu là trước đây, đây sẽ là khung cảnh khiến hắn cực kỳ hạnh phúc và mãn nguyện.
Nhưng ngay giây phút này, trong lòng hắn lại có một hố đen đang dần mở rộng.
…Nếu đàn anh có thể ăn món đó với hắn thì tốt biết mấy.
Ngon lắm đấy. Rất muốn được chia sẻ cho đàn anh.
Nhưng không được.
Thật kỳ lạ, hắn không hề mất đi lý trí.
Hắn vẫn nhớ rõ mồn một điều này:
Đàn anh sẽ không cho phép bản thân sa ngã.
Chắc chắn anh sẽ tự sát trước khi chuyện đó xảy ra.
Tiếc quá đi mất.
Ngon đến thế mà. Không thể cho đàn anh ăn được. Đàn anh không thể cùng ăn với hắn được.
Tiếc thật đấy.
—
Vì được ninh trong nồi áp suất nên miếng chân giò mềm nhũn, gần như tan ngay trong miệng.
Nhưng dù có mềm đến đâu thì cũng chẳng thể sánh bằng cảm giác mềm mượt, tươi ngon của xương thịt người sống.
Hắn bị sao thế này.
Tại sao hồi đó hắn không phát hiện ra con người còn có ưu điểm này nhỉ?
—
Dần dần theo thời gian, Từ Vọng ít đi làm nhiệm vụ chung với đàn anh hơn.
Đôi khi, đàn anh sẽ ngạc nhiên nhưng chẳng mấy chốc lại gật đầu tỏ ý thấu hiểu.
Thậm chí anh còn đi tới, xót xa xoa xoa gương mặt hắn.
Giống như một phần thưởng.
Giống như một sự khích lệ.
Từ Vọng luôn áp má mình vào tay anh, nhẹ nhàng dụi dụi.
Hắn vẫn rất thích những khi anh vỗ về mình, điều đó khiến hắn cảm thấy mình được yêu thương.
Khác ở chỗ, bây giờ hắn cần phải kiềm chế.
Thơm quá. Thơm quá thơm quá.
Khi ôm nhau, khi hôn nhau, khi quấn quýt nồng nàn.
Phải khó khăn lắm… khó khăn lắm mới nhịn được mà không cắn xuống.
Muốn gặm nhấm, muốn cắn xé.
Muốn nuốt từng miếng thật lớn.
Muốn ăn đàn anh vào trong bụng.
Vậy thì họ sẽ bên nhau mãi mãi, đúng chứ?
Nhưng thật lòng mà nói, so với việc được bên nhau mãi mãi ấy, Từ Vọng khao khát kh*** c*m trong khoảnh khắc nuốt chửng đó hơn.
…Thơm quá. Thơm quá thơm quá.
Mùi hương trên người đàn anh khác hẳn với những người khác.
Dù là thiếu nữ tràn đầy sức sống, đứa trẻ sơ sinh mềm mại hay người đàn ông trưởng thành với cơ bắp săn chắc, tất cả đều không thể mỹ vị được như đàn anh.
Đàn anh. Đàn anh của hắn.
Đàn anh mà hắn yêu nhất, thương nhất.
Đàn anh mà hắn… muốn ăn nhất… đàn anh…
— Không được.
Từ Vọng cũng không ngờ phần lý trí còn sót lại của mình lại mạnh mẽ đến thế.
Hắn vẫn luôn kiên định cảnh tỉnh bản thân: Không được.
Đàn anh chỉ có một.
Ăn mất rồi là sẽ không còn nữa.
Thế nên dù có khó nhịn đến đâu cũng tuyệt đối không được.
—
Lý trí cứ liên tục giày vò, khiến hắn âm thầm nuốt nước bọt lần thứ vô số, dịch tiêu hóa liên tục cào xé dạ dày.
Hắn đói đến mức muốn nhai nát đầu lưỡi của mình rồi nuốt xuống.
Dù có đau đớn đến nhường nào, hắn cũng đã nhẫn nhịn được một khoảng thời gian rất dài.
Hắn kinh ngạc trước khả năng tự chủ của bản thân, đồng thời cũng thắc mắc tại sao khi ăn người đầu tiên, hắn lại không nhịn được nhỉ?
Từ Vọng đã suy nghĩ rất lâu, dần dần nảy ra một phỏng đoán.
…Có lẽ là vì từ tận đáy lòng, hắn cảm thấy ăn thịt người không phải là chuyện không thể tha thứ.
Hắn chưa bao giờ yêu quý sinh mạng của bản thân.
Và đương nhiên cũng chẳng thể nào tôn trọng sinh mạng của người khác.
Hắn đã từng nghiêm túc suy nghĩ xem có nên giết mẹ mình không, giết cả ông bà ngoại nữa.
Khi bị họ bỏ mặc, khi bị đánh đập chửi bới.
Khi bọn họ trở thành vật cản trên con đường hướng tới tương lai huy hoàng của hắn.
Khi bọn họ đã mất hết giá trị, chỉ còn biết nhắc nhở hắn về mảnh đất bùn lầy bẩn thỉu nơi hắn sinh ra.
Tất nhiên, cuối cùng hắn vẫn không giết họ.
Dù là khi biết được chuyện mẹ làm năm xưa rất có thể sẽ khiến hắn không qua được vòng xét duyệt lý lịch.
Hay là khi phải chấp nhận bị điều tra để gia nhập Cục Quản lý.
Không giết là vì không cần thiết.
Hay nói đúng hơn, để họ sống thì còn chút tác dụng.
Giống như bây giờ.
Nó khiến đàn anh đau lòng.
Mỗi khi nhắc tới gia đình, nhắc tới cha mẹ, lúc nào đàn anh cũng nhớ tới tuổi thơ bất hạnh của hắn sớm hơn cả chính hắn, nhớ tới người mẹ không chịu chấp nhận đứa con trai này.
Đàn anh luôn nhíu mày, cố gắng che giấu ánh mắt xót xa thương tiếc.
…Đáng yêu quá. Đàn anh.
Em yêu anh lắm, đàn anh ơi.
Trên thế giới này chỉ có đàn anh là thật lòng yêu hắn.
Chỉ có đàn anh là thật lòng thương xót cho hắn.
Và hắn cũng sẽ mãi mãi, mãi mãi yêu đàn anh của mình.
Thế nên, cứ để mấy người đó sống tiếp cũng được.
Coi như là tận dụng rác thải.
—
Hắn chưa bao giờ tôn trọng sinh mạng của bất cứ ai, ngay cả chính bản thân hắn cũng thế.
Hắn có thể tự tay đánh gãy xương chân chỉ để người đó cúi người xuống, kiểm tra vết thương dưới lớp thạch cao cho hắn.
Hắn cũng có thể đẩy năm sáu người đồng đội đến trước mặt quái vật chỉ để cướp lấy ống thuốc trên người họ, cố tình tạo ra một kỳ tích lấy yếu thắng mạnh.
Và đương nhiên, hắn cũng có thể chết vì đàn anh.
Đó là một chuyện vô cùng tự nhiên.
Nhưng hắn không nỡ.
Hắn không nỡ rời xa đàn anh, hắn thương nhớ đàn anh biết mấy.
Thương nhớ sự dịu dàng của đàn anh, nụ hôn của đàn anh.
Lực đạo khi đàn anh ôm hắn, nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay khi anh xót xa v**t v* hắn.
Sống là điều tuyệt với đến thế.
Chỉ cần còn sống là có thể ở bên đàn anh. Mãi mãi, mãi mãi bên nhau.
Hắn không muốn mất đi đàn anh.
Thế nên hắn không muốn chết.
—
Trống rỗng.
Sự trống rỗng đen ngòm đã lâu không gặp lại một lần nữa xuất hiện từ nội tâm hắn.
Hắn nhìn thấy rõ những hố đen đó xoáy sâu như những vòng xoáy.
Khi hắn hôn đàn anh, khi hắn ôm đàn anh.
Khi hắn và đàn anh đan chặt mười ngón, quấn quýt không rời trong mọi khoảnh khắc.
Không đủ.
Không đủ.
Muốn nhiều hơn nữa. Nhiều hơn nữa.
Nhưng đến chính hắn còn chẳng biết mình muốn thứ gì.
Từ Vọng cố dùng tất cả những thứ có thể vớ được quăng xuống hố sâu, cố lấp đầy hố đen trong lòng.
Khi đàn anh ở bên cạnh thì điên cuồng đòi hỏi.
Khi đàn anh không ở bên thì ăn uống vô độ.
Không đủ.
Không đủ.
Vĩnh viễn không bao giờ đủ.
Càng ôm ấp thì lại càng thấy trống rỗng.
Càng ăn thì lại càng thấy đói.
…Đói quá.
Đói quá đói quá.
Đó đã chẳng còn là cái đói trong dạ dày nữa mà xuất phát từ trái tim, từ linh hồn.
Là cơn đói ở nơi sâu thẳm nhất, tối tăm nhất của hắn, là thứ vĩnh viễn không thể lấp đầy.
—
Nếu như hắn lại vươn tay ra, thành kính dâng lên linh hồn dơ bẩn và trái tim đầy rẫy vết sẹo của mình cho đàn anh, liệu đàn anh còn bằng lòng nhận lấy không?
…Không được.
Không thể để đàn anh biết được.
Tuyệt đối không được.
Tuyệt đối, tuyệt đối — không được!!!
—
Thế nên.
Thế nên, hắn ăn thịt em trai của đàn anh cũng là chuyện hợp tình hợp lý thôi mà.
Dù sao Tần Vô Cấu cũng sở hữu [Quên lãng].
Một thiên phú hữu dụng biết bao.
Để Tần Vô Cấu có được nó thì phí phạm quá.
Nghĩ kỹ lại, thật ra thì cũng chẳng phải chỉ vì thiên phú thôi đâu.
Một lý do khác là vì Tần Vô Cấu giống hệt đàn anh.
Dáng người cũng giống hệt, nếu nhìn từ phía sau thì gần như chẳng có gì khác biệt.
Hắn lại bắt đầu thấy đói.
Một cơn đói không thể kiểm soát, vì bị kìm nén quá lâu nên càng lúc càng dâng trào.
Ực.
Nước bọt tiết ra liên tục.
Vô thức trào ra từ khoé môi.
Ực.
Ực.
Hôm đó ở bến cảng, trong khu vực bốc dỡ hàng với vô số thùng container xếp chồng lên nhau.
Giữa tiếng kêu thảm thiết mang thanh âm giống hệt đàn anh, hắn dùng bữa trong run rẩy vì hạnh phúc.
Thơm quá… thơm quá.
Hoá ra đây là mùi vị của đàn anh sao?
Không, không phải đàn anh.
Chỉ là rất giống đàn anh… chỉ là một vật thay thế rất giống đàn anh mà thôi.
Chỉ là hàng thay thế thôi mà đã ngon đến nhường này rồi.
Đàn anh thật sự của hắn… sẽ… sẽ ngon đến mức nào?
Đói quá.
Đói quá. Đói quá.
Dù có ăn bao nhiêu, dù có nhận được bao nhiêu tình yêu đi chăng nữa cũng không thể thỏa mãn được.
Cơn đói của hắn.
Sự trống rỗng của hắn. Hố đen của hắn.
Linh hồn nhơ nhuốc và trái tim đầy thương tích của hắn.
Vực sâu tuyệt vọng của hắn.
—
Đàn anh.
Đàn anh.
Từ Vọng thấy rõ bản thân đang rơi xuống, hắn biết mình đang chìm xuống vực sâu.
Đàn anh.
Hắn ngước nhìn về phía ánh sáng, đưa tay về phía luồng sáng đó.
Tình yêu của hắn dính dớp thối rữa, nhơ nhuốc bẩn thỉu đến mức khiến người ta buồn nôn.
Hắn biết điều đó.
Ngay từ đầu, hắn đã biết rõ.
Hắn không xứng.
Nhưng hắn vẫn không thể ngăn cản được sự khao khát trỗi dậy trong tim.
Vẫn liều mạng đưa tay về phía luồng sáng đó.
Đàn anh, cứu em với.
Đàn anh, cứu em với.
Những âm thanh yếu ớt từ tận đáy lòng bắt đầu kêu gào từ khoảnh khắc trái tim chết đi.
Đau quá. Em đau quá.
Đàn anh ơi, em đau quá.
Cứu em.
Đàn anh, cứu em với.
Em đau quá.