Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 50

Vở kịch hay trăm năm có một, Dung Quyện đang xem đến đoạn hào hứng thì ngang hông đột nhiên bị một cánh tay ôm lấy.
Tạ Yến Trú: “Ám vệ chú ý đến chỗ này rồi, đi thôi.”
Trước khi bị mang bay đi, Dung Quyện bỗng nói: “Chờ chút.”
Y móc ra một thỏi bạc đặt xuống: “Ta cho tiền thưởng.”
Xưa nay Dung Quyện vốn tôn trọng thành quả lao động của người khác, rất vui lòng làm vị đại gia “top 1” ủng hộ Tướng phủ.Sau đó, y còn nghiêm túc để lại một chuỗi ký tự trên lớp tuyết đọng đầu tường: 666.
(666 là đỉnh/hay)
Tuy không biết ba con số sáu có nghĩa là gì, nhưng Tạ Yến Trú có thể hình dung ra khi ám vệ mang bạc về, sắc mặt Hữu tướng sẽ khó coi đến mức nào, thế là hắn cũng móc ra ít bạc vụn, góp thêm một chút tiền mừng.
Đến khi ám vệ lẻn tới, nơi đó đã sớm không còn bóng người, chỉ còn lại đống tiền bạc lẻ lẻ chẵn chẵn trên đầu tường tỏa sáng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
Sau khi người của Đốc Thúc Ti rút lui, ám vệ xuất hiện bên cạnh Dung Thừa Lâm mặt đầy sương lạnh. Chỉ thấy hắn thành thật đưa ra số tiền vừa phát hiện: “Sáu sáu sáu.”
“…”
Về vụ vu cổ, Đại đốc thúc cố tình không rêu rao ra ngoài, nhìn bề ngoài thì có vẻ là cho Hữu tướng đủ mặt mũi, nhưng trên đời làm gì có bức tường nào không lọt gió.
Tin tức Dung Hằng Toại bị bắt đi ngay ngày hôm sau đã lan truyền trong phạm vi nhỏ giữa các quan lớn. Chẳng ai biết đối phương rốt cuộc đã phạm phải chuyện gì, những quan viên thuộc phe phái của Hữu tướng bắt đầu rơi vào cảnh thần hồn nát thần tính.
Đây là kết quả từ sự thao túng có chủ đích của Đại đốc thúc, và cũng là cảnh tượng mà Hoàng đế muốn thấy nhất. Bên phía Dung Thừa Lâm vừa xảy ra chuyện, Nhị hoàng tử vốn đang kiêu ngạo đắc ý dạo gần đây lập tức im hơi lặng tiếng hẳn đi, Hoàng đế tự nhủ cái ngai vàng của mình cuối cùng cũng có thể kê cao gối mà ngủ.
Hôm nay là ngày Tạ Yến Trú dẫn quân khởi hành.
Hoàng đế đặc biệt bãi bỏ buổi thiết triều buổi sáng, đích thân dẫn bách quan ra ngoài cửa thành Bắc để tiễn đưa quân đội.
Một đoàn tướng sĩ đứng ngay ngắn, cờ xí phấp phới. Dung Thừa Lâm đứng giữa bách quan như một con dã thú đang ngủ đông, ánh mắt quét qua những cái đầu đang nhấp nhô.
Sau khi xác định tối đa chỉ có hai ngàn binh sĩ, ông ta mới hơi định thần lại, bàn tay tàn phế trong ống tay áo khẽ nắm lại, giống như đang nhìn một lũ ba ba trong hũ.
Hoàng đế cao giọng nâng chén rượu, cổ vũ sĩ khí: “Tiêu diệt nghịch tặc, an lòng vạn dân!”
Các tướng sĩ đồng thanh hô vang, nhị hoàng tử lên tiếng nịnh nọt: “Phụ hoàng nhân nghĩa, trời phù hộ Đại Lương, nhất định có thể quét sạch toàn bộ phản quân.”
Hắn cố tình không nhắc đến tên của Tạ Yến Trú, lại đẩy hết công lao bình định sau này cho ý trời rồi cũng giả vờ giả vịt mời một chén rượu.
Tạ Yến Trú lần lượt nhận lấy, một chén kính trời xanh, một chén kính đất dày, tóm lại là bản thân không hề chạm môi một giọt. Ngay sau đó, hắn tuốt kiếm lên ngựa, bộ giáp dưới chân tường thành phản chiếu một vệt sáng bạc hình vòng cung.
Ngoài cửa thành gió mạnh trời cao, những con chim sẻ không thuộc diện di cư bay quanh tầng trời thấp. Ngay khoảnh khắc trước khi kéo dây cương, Tạ Yến Trú ngẩng đầu, ánh mắt bỗng dừng lại thêm một chút.
— Chim chóc đã mỏi cánh tìm về tổ, nước chảy lặng lẽ không bờ bến, cây cối to lớn cho phép bóng mát để người nghỉ ngơi,
Dáng vẻ của Dung Quyện khi nói câu này ngày hôm qua vẫn còn hiện rõ mồn một.
Ở phía sau, Dung Quyện chứng kiến cảnh này thì thắc mắc: “Hắn đang làm gì thế?”
Hệ thống là vua hiểu biết: 【Nhìn vật nhớ người.】
Dung Quyện: “Nhưng chẳng phải người đang ở ngay đây sao?” Quay đầu lại nhìn một cái là được mà.
Hệ thống: 【Có lẽ hắn cảm thấy nhìn chim nhớ đến ngươi thì có ý cảnh hơn.】
Dung Quyện im lặng,bất kể có ý cảnh hay không, tóm lại là Tạ Yến Trú đã nhìn theo chim rồi mới rời đi.
Đợi đến khi Hoàng đế bãi giá hồi cung, bách quan giải tán, Dung Quyện nhìn Dung Thừa Lâm là người đầu tiên quay lưng bước đi trong đám quần thần, ánh mắt khẽ nheo lại. Con trai ruột bị bắt đi, vậy mà hôm nay Hữu tướng lại như người không có lỗi gì, cũng chẳng thèm thăm dò tình hình vụ án, cứ thế mà đi.
Y nảy sinh cảm giác không ổn, nhưng ngặt nỗi Dung Thừa Lâm vẫn án binh bất động, mà y lại không thể bắt hệ thống chui tọt vào cái đầu đó để xem ông ta đang nghĩ gì.
Sau khi tiễn quân, hôm nay chỉ cần làm việc nửa ngày, Dung Quyện về phủ Tướng quân một chuyến, đặc biệt mang theo con vẹt Kim Cương đến nha thự Lễ bộ. Không phải là “nhìn vật nhớ người” sao, ai mà chẳng biết làm.
Khổng đại nhân đang bận rộn túi bụi cho tang lễ của Hoàng tửđi ngang qua, bước chân bỗng khựng lại. Một con vẹt thật hùng dũng!
“Ngươi…”
Dung Quyện tưởng ông ta định chỉ trích mình lười biếng, bèn lên tiếng trước: “Ta đang thông qua nó để ngắm nhìn một người đàn ông thuần ngựa.” Cũng uy vũ hùng dũng y hệt.
“???”
Tạ Yến Trú đi rất hùng tráng. Ban ngày lúc làm việc Dung Quyện chưa cảm thấy gì, nhưng mãi đến khi tan làm, đối mặt với đình trước không một bóng người trong phủ, không quét được nhân vật mấu chốt trong thư phòng, lòng y bỗng trào dâng một cảm giác trống trải.
Lần đầu tiên đến phủ Tướng quân ở nhờ, y rất thích sự yên tĩnh không có chủ nhà này. Giờ đây vậy mà lại có chút không quen.
Người ta dễ sinh nỗi sầu khi rảnh rỗi, đêm đến Dung Quyện nằm trên giường tự kiểm điểm: “Chẳng lẽ là do mình quá rảnh?”
Thậm chí còn hiếm khi bị mất ngủ vì rảnh.
“Có lẽ mình nên để bản thân bận rộn một chút, tìm việc gì đó để làm.”
Đêm đông tuyết rơi dữ dội, màn đêm đen như mực. Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa ngắn ngủi, một lát sau, quản sự cầm đèn chạy băng băng trên tuyết gõ cửa phòng Dung Quyện: “Xảy ra chuyện rồi!”
Dung Quyện: “…” Y phát hiện ông trời thật sự rất tích cực, y chỉ nói thế thôi chứ chưa định làm thật mà.
Quản sự soi đường phía trước, Dung Quyện quấn áo choàng, nghe ông vừa đi vừa nói: “Bộ chủ ti đến rồi, đang chờ ở trung sảnh.”
Khi băng qua hành lang, gió lạnh thổi tới khiến Dung Quyện rùng mình một cái. Gần bức bình phong ở trung sảnh, Bộ Tam đang đứng đó vẻ mặt nghiêm trọng. Lúc bước vào cửa, lòng Dung Quyện khẽ chùng xuống, nếu không phải trường hợp đặc biệt, Bộ Tam tuyệt đối sẽ không ghé thăm giữa đêm thế này.
Còn chưa đợi y tiến lại gần, Bộ Tam đã mở lời: “Tiết Nhận và Tiết Anh bị bắt rồi.”
Dung Quyện biến sắc: “Xảy ra chuyện gì!?”
“Một vị phi tần trong cung có thai, nhưng đã nửa năm nay bệ hạ không hề sủng hạnh nàng ta. Thời gian mang thai của đối phương gần trùng với lần trước Tiết Nhận vào cung.”
Bởi vì xảy ra nhiều vụ hạ độc, Hoàng đế cứ dăm bữa nửa tháng lại ra lệnh cho Thái y viện kiểm tra toàn bộ dụng cụ thường dùng trong cung. Đàn ông ngoài không được vào hậu cung, vốn dĩ là Tiết Anh đi kiểm tra, nhưng vì phi tần của Hoàng đế quá nhiều, lần trước Tiết Nhận vào cung đã được đặc cách cho đi cùng.
Nhưng đó chỉ là một phần nguyên nhân.
Con cái của Hoàng đế vốn đơn chiếc, thỉnh thoảng có vài phi tần mang thai thì không sảy thai cũng là quái thai. Hoàng đế nghi ngờ sức khỏe của những phi tử lá ngọc cành vàng này có vấn đề, mặt khác lại lo sợ có kẻ cố tình giở trò trên đồ dùng hàng ngày. Thái y viện không nhìn ra nguyên do, Hoàng đế mới bắt anh em họ Tiết đi kiểm tra lần nữa.
Dung Quyện xoa xoa huyệt thái dương.
Nhiều phi tử như vậy đều không giữ được con, vấn đề thực sự nằm ở ai, chẳng lẽ Hoàng đế không tự biết hay sao?
“Tại sao Tiết Anh cũng bị bắt?”
“Cụ thể vẫn chưa rõ, lần này Bệ hạ để Đại Lý Tự đến bắt người.” Bộ Tam nói ngắn gọn: “Trước khi Tiết Nhận bị bắt đi, nhờ ta đưa thứ này cho ngươi, nửa tháng một lần, mỗi lần mười giọt.”
Trong quá trình vận chuyển thuốc men dễ bị giở trò nhất, hắn buộc phải đích thân đi một chuyến.
Dung Quyện liếc mắt nhận ra ngay là loại thuốc thêm vào mỗi lần ngâm tắm thuốc.
Tính ra thì hai ngày nữa là đến lần ngâm tắm thuốc tiếp theo.
Bên phía Bộ Tam còn có việc, sau khi đặt đồ xuống, rất nhanh lại vội vã rời đi.
Dung Quyện không lập tức về phòng, ngồi xuống chiếc ghế gần nhất, cụp mắt trầm tư.
Bóng nến chập chờn, lớp áo trong màu đỏ tươi dường như có thể chảy ra máu.
Hệ thống lúc này cũng khởi động: 【Hữu tướng đang trả thù vụ bắt con trai ông ta sao?】
Dung Quyện lắc đầu.
Hôm qua Dung Hằng Toại bị bắt, Dung Thừa Lâm cũng đâu phải thần tiên, một đêm là có thể sắp xếp một phi tử mang thai.
Nghĩ đến việc đối phó với người bên cạnh Đại Đốc thúc đối phương đã có sự chuẩn bị từ sớm, đầu tiên là thiết kế để Tạ Yến Trú rời kinh, sau đó bẻ gãy hai cánh tay đắc lực của Đốc Thúc Ti.
【Cục diện phức tạp quá, Tiểu Dung, ngươi không định tham gia vào đấy chứ?】
Dung Quyện không nói gì, chỉ nắm chặt chiếc lọ sứ trong tay.

Không khí buổi chầu sớm hôm sau đặc biệt căng thẳng, biên cương báo nguy, Ô Nhung tập kích một thị trấn nhỏ vùng biên giới.
Tâm trạng Hoàng đế vốn không tốt, mắng: “Đốc Thúc Ti làm việc kiểu gì vậy? Không phải nói trước tết đã dọn sạch một đợt thám tử Ô Nhung rồi sao?”
Thời điểm này quả thực quá trùng hợp, Tạ Yến Trú vừa xuất binh dẹp loạn, Ô Nhung liền hành động.
Đại Đốc Thúc không trốn tránh trách nhiệm, bước lên nhận tội.
Hoàng đế lạnh lùng nói: “Nếu thiếu nhân lực, Trẫm có thể giúp ngươi điều động từ Lại bộ.”
Lại bộ hầu như là người của Hữu tướng, nếu thật sự cài người vào thì không chỉ là rắc rối nhỏ.
Sau khi khiển trách Đại Đốc Thúc làm việc không hiệu quả, cả buổi chầu sớm sau đó, các triều thần hầu như đều bàn tán xoay quanh chuyện biên giới, cuối cùng Hoàng đế quyết định phái sứ giả đi cảnh cáo Ô Nhung, cố gắng tránh xảy ra xung đột trực diện.
Sau khi tan chầu, Dung Quyện theo lệ thường đi phía sau.
Phía trước cửa điện, Hữu tướng và Đại Đốc Thúc đang đứng trước cột cung điện nói gì đó, khi y đi qua, chỉ nghe được một câu ——
“Hai người kia ở trong ngục thêm một ngày, thì chịu khổ thêm một ngày, Đốc Thúc không ngại suy nghĩ kỹ xem.”
Phất tay áo quay người, Dung Thừa Lâm phớt lờ Dung Quyện, sải bước đi ra ngoài cửa cung.
Đại Đốc Thúc nhìn bóng dáng đang dần đi xuống từ bậc thềm cao kia, một lát sau, nói với Dung Quyện: “Đi theo ta.”
Ngoài cửa cung, Bộ Tam đang đợi, Dung Quyện theo Đại Đốc Thúc trước sau lên cùng một chiếc xe ngựa, rèm xe buông xuống, ngăn cách cái lạnh thổi từ bên ngoài vào.
Bánh xe lăn không ngừng, Đại Đốc Thúc theo lệ thường nhắm mắt dưỡng thần.
Dung Quyện hơi chần chừ, nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Hữu tướng muốn giao dịch gì với ngài?”
“Một đổi hai.”
Đại Đốc Thúc mở mắt, nhàn nhạt nói: “Sau khi biết Dung Hằng Toại bị bắt vì Vu cổ, ông ta muốn trong Ti đổ tội cho ma ma hồi môn của phu nhân, bên phía ông ta tự nhiên có thể đảm bảo Tiết Nhận và Tiết Anh bình an.”
Nói đến đây, ánh mắt Đại Đốc thúc dừng lại trên người Dung Quyện.
“Dung tướng cảm thấy mình chịu thiệt lớn.”
Lý do rất đơn giản, trù tính đã lâu vốn định một mẻ hốt gọn hai thuộc hạ đắc lực của mình, bây giờ vì Dung Hằng Toại bất ngờ bị bắt, buộc phải thỏa hiệp.
Dung Quyện cau mày: “Ngài không định đồng ý.”
Nếu không sẽ chẳng tốn lời với mình làm gì.
Nhưng cuộc giao dịch này rõ ràng bọn họ không có tổn thất gì.
Thấy phản ứng của y, Đại Đốc Thúc cười ngắn một cái.
Con người thật kỳ lạ, muốn đối phương hoàn toàn xuất phát từ góc độ lợi ích, bình tĩnh xử lý sự việc.
Nhưng lại hy vọng người ta có tình người.
Bộ Tam nãy giờ làm không khí bên cạnh thực sự không nhịn được mở miệng: “Chủ tử, cuộc giao dịch này chúng ta hoàn toàn không lỗ.”
Đại Đốc Thúc lạnh lùng liếc hắn một cái.
Bộ Tam: “…”
Rõ ràng Dung Hằng Tung và mình cùng một ý, nghiêng về việc cứu người trước, tại sao ánh mắt Đốc Thúc nhìn mình lại có vẻ không giống lắm?
Cứ như nhìn kẻ ngốc vậy.
Đại Đốc Thúc nói với Dung Quyện: “Đừng để lão hồ ly Hữu tướng dắt mũi.”
Câu nói này giống như đang giận dỗi, nhưng Dung Quyện lập tức nghe lọt tai, trầm ngâm suy nghĩ.
Mặt đất rung chuyển đột nhiên dữ dội hơn, trong tiếng vó ngựa dồn dập có cung nhân đuổi theo: “Đốc Thúc.”
“Đốc Thúc ——”
Đại Đốc Thúc nói: “Dừng xe.”
Xe ngựa phanh gấp, cung nhân đến trước xe ngựa, khẩn thiết cúi người nói: “Đốc Thúc, Bệ hạ triệu gấp ngài quay lại.”
Đại Đốc Thúc không tiện nói thêm gì nữa, bình tĩnh đứng dậy rời đi.
Hoàng đế triệu gấp thường không có chuyện gì tốt, Bộ Tam thu lại tâm trạng lo lắng, lát nữa hắn còn muốn đi thăm Tiết Nhận và Tiết Anh.
Trong thời điểm rối ren này, lần đầu tiên Bộ Tam muốn đề nghị Dung Quyện xin nghỉ bệnh hai ngày.
Ai ngờ Dung Quyện lúc này lại chủ động xuống xe, hướng đi rõ ràng không phải về phủ Tướng quân hay Lễ bộ.
Bộ Tam vội vàng ngăn y lại: “Đi đâu vậy?”
Dung Quyện đứng trên phố không lập tức nói chuyện, mãi đến khi phía xa huynh đệ nhà họ Đào đánh chiếc xe ngựa BMW của y đến gần, y bước tới, dặn dò Đào Văn hai câu.
Đào Văn lộ vẻ ngạc nhiên, gật đầu: “Ta đi sắp xếp ngay.”
Sau đó, hắn một mình rời đi.
Dung Quyện quay sang nói với Bộ Tam: “Đi, thẩm vấn Dung Hằng Toại.”
Bộ Tam: “Bây giờ?”
Dung Quyện gật đầu.
·
Gió lạnh thấu xương, ép người ta co rúm như con chim cút.
Dung Quyện hận không thể dựng đứng cổ áo lên, bệnh viện, thư viện, Đốc Thúc Ti là ba nơi phong thủy diệu kỳ nhất mà y từng thấy, bất kể đi qua lúc nào cũng đều âm u lạnh lẽo.
Đặc biệt là con đường dẫn đến ám ngục, càng là gió yêu ma quỷ quái từ tứ phía.
Bộ Tứ đang nói chuyện với chủ sự đứng đ** t*, chợt nhìn thấy y, rất tự nhiên chào hỏi: “Lại giết ai rồi?”
Đúng chuẩn Sát thần giáng lâm.
Dung Quyện: “…”
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại y không phải bị áp giải vào, Bộ Tứ ngược lại cảm thấy kỳ quái.
Thực ra không chỉ mình hắn ngạc nhiên, ngay cả quan lại trực ban ngoài cửa cũng tưởng Dung Quyện đến tự thú, trực tiếp cho y vào luôn.
Đây chính là cái gọi là “tiếng lành đồn xa”.
Bộ Tam theo sát phía sau nói: “Y muốn thẩm vấn Dung Hằng Toại.”
“Nói bậy.” Dung Quyện khiển trách, sửa lại cách nói: “Ta đến thăm đại ca tốt của ta.”
Mí mắt Bộ Tam giật giật, vừa nãy ngươi đâu có nói thế.
Nhắc đến Dung Hằng Toại, vẻ mặt mọi người đều trở nên nghiêm túc. Đây là con bài bọn họ có thể dùng để giao dịch, một khi thẩm vấn, đồng nghĩa với việc hoàn toàn cắt đứt khả năng giao dịch với Hữu tướng.
Hơn nữa độ khó thẩm vấn rất lớn, nếu chỉ dùng hình, sau đó hoàn toàn không thể thuyết phục được sự nghi ngờ của Hoàng đế, nói không chừng còn để Hữu tướng phản công ngược lại.
Bộ Tam lo lắng cho an nguy của đồng nghiệp: “Chúng ta…”
Dung Quyện ngắn gọn súc tích: “Đây cũng là ý của Đốc thúc.”
Hiện tại Hoàng đế không tin ai cả nên giao vụ án này cho Ngự Sử Đài, Hình bộ và Đại Lý Tự cùng thẩm lý, gọi là ba ti cùng xét xử. Nhưng kết quả cuối cùng, chẳng qua cũng chỉ là ván cờ giữa Đốc Thúc Ti và Hữu tướng mà thôi.
Người trên ngai vàng căm ghét Vu cổ tột cùng, một khi xác thực Dung Hằng Toại sử dụng tà thuật, Hữu tướng sẽ bị liên lụy, chức quan chưa chắc đã giữ được.
Đến lúc đó kết quả vụ án của Tiết Nhận tự nhiên sẽ do ý chí của Đại Đốc thúc chủ đạo.
Sự làm khó và đề nghị của Hữu tướng, chẳng qua là lợi dụng việc họ biết độ khó thẩm vấn cực cao, cố tình làm mờ trọng điểm sự việc.
Đây là lần đầu tiên chủ sự đ** t* chính thức gặp Dung Quyện, tính cả lần này, thiếu niên này cũng coi như ra vào Đốc Thúc Ti ba lần rồi.
Vị con nuôi này của Đốc Thúc, hành xử quả thật có phong thái của ngài ấy.
Cùng lúc đó, Bộ Tam cuối cùng cũng biết tại sao Đại Đốc thúc lại nhìn mình bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc, lập tức rùng mình: “Đúng vậy, chúng ta không thể bị Hữu tướng dắt mũi.”
Dung Quyện: “Việc này không nên chậm trễ, mau đưa ta đi gặp Dung Hằng Toại.”
Bộ Tam: “Được!”
Hắn sải bước như sao băng, biểu cảm chủ sự phía sau đầy ẩn ý.
Bộ Tam không bị Hữu tướng dắt mũi, quay đầu lại bị con trai Hữu tướng dắt mũi.
Dung Hằng Tung không phải quan lại Đốc Thúc Ti, bây giờ lại muốn làm việc thẩm vấn phạm nhân, vậy mà Bộ Tam còn cảm thấy rất bình thường.
“Có cần cản lại không?” Khóe miệng Bộ Tứ giật giật.
Chủ sự lắc đầu: “Trước đó đốc thúc có dặn dò, trong phạm vi quyền hạn thường ngày, chúng ta có thể cố gắng phối hợp với y.”
Trong giọng nói thêm vài phần trịnh trọng.
Bộ Tứ: “Sao mũi của Đốc Thúc cũng bị dắt đi rồi?”
Trái dắt chó vàng, phải bắt chim ưng,  bắt giặc phải bắt vua trước.
Sự coi trọng này của Đốc Thúc, chứng tỏ ngài ấy đã hoàn toàn bị Dung Hằng Tung tóm gọn rồi.
“…” Chủ sự im lặng một chút.
Hai huynh đệ các ngươi biết cách nói chuyện quá.
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Đế, tinh thông bắt bớ, hiếm có đối thủ.

Bình Luận (0)
Comment