Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 49

Vừa bước ra khỏi điện, Dung Quyện đã hắt hơi liên tục không ngừng.
Y bắt đầu nghi ngờ có phải mình thuộc cơ địa dị ứng hay không chứ trước đây làm gì có chuyện hễ cứ gặp gió là phản xạ có điều kiện thế này. Sau khi hệ thống phủ nhận, Dung Quyện lại tiếp tục suy ngẫm: Chẳng lẽ mình diễn sâu quá, nước mắt chảy ngược vào xoang mũi làm sặc luôn rồi?
【Một nghĩ, hai mắng, ba cảm cúm. Ký chủ nên tự kiểm điểm xem có phải có ai đó đang chửi thầm mình không.】
(Hắt hơi 1 cái là có người đang nghĩ tới mình, 2 cái là mắng, ba là bị cảm ròi)
Dung Quyện chẳng buồn để ý đến hệ thống, y lười như thế, làm sao mà rước họa cho người ta ghét được? Phải là tỏa sáng khiến người ta yêu mới đúng. Nói xong, y lại tự thấy buồn cười vì khiếu hài hước của chính mình.
“Đại nhân, ngài ổn chứ?” Một giọng nói quan tâm vang lên bên cạnh.
Ngẩng đầu lên y thấy một khuôn mặt cung nhân trông khá thanh tú và quen mắt, chỉ là bộ y phục trên người đối phương so với lần trước đã có chút khác biệt.
Dung Quyện: “Thăng chức rồi à?”
Tiểu thái giám khom người cúi đầu, thái độ cực kỳ kính cẩn: “Nhờ phúc của đại nhân ạ.”
Lần nào hắn cũng nói câu này, Dung Quyện chỉ coi đó là lời khách sáo. Nào ngờ lần này đúng là có liên quan đến y thật, lúc đọc thuộc lòng phương thuốc luyện đan, tiểu thái giám là người duy nhất nhắc nhở cần phải ghi chép lại, nhờ thế mà lọt vào mắt xanh của Hoàng đế. Gần đây lại vừa vặn có một vị Nội thường thị “khéo sao” lại phạm lỗi trong công việc, thế là hắn được đôn lên thay thế.
“Nội thường thị sao?” Ở Lễ bộ lâu ngày, Dung Quyện hiểu rất rõ về phẩm cấp y phục trong cung.
“Dạ phải.”
Cung nhân cũng có phẩm cấp, dù địa vị không thể sánh bằng sĩ đại phu nhưng Nội thường thị cũng là chức quan Tòng ngũ phẩm hạ chính quy. Tốc độ thăng tiến này quả thực là nhanh thần tốc.
“Đều là những kẻ lưu lạc chân trời góc bể như nhau cả.” Dung Quyện đồng cảm vỗ vỗ vai đối phương, nhưng trông giống như đang mượn người ta để an ủi chính mình: “Vất vả rồi.”
Nói xong y bước xuống bậc thềm cao.
Vị cung nhân nọ đứng lặng tại chỗ rất lâu, bờ vai trái dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm nhẹ nhàng từ cái vỗ vai đầy vẻ coi trọng ấy. Hắn khẽ nắm chặt ngón tay, đè nén cảm giác được sủng ái mà lo sợ trong lòng.

Sau khi rời cung, Dung Quyện không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nghỉ ngơi nào, đi thẳng về phủ Tướng quân.
Hôm nay Tạ Yến Trú đi kiểm tra vũ khí ở kho vũ khí, hai người vừa vặn gặp nhau ngay trước cổng phủ. Nghe tin Dung Quyện bị thẩm vấn vừa từ trong cung về, lại còn gặp cả Tả Diệp, ánh mắt hắn lập tức trầm xuống: “Đốc Thúc Ti không cử người thông báo trước với ngươi sao?”
Dung Quyện lắc đầu.
Tạ Yến Trú im lặng bước vào phủ, tầm mắt khẽ lướt qua góc nghiêng gương mặt của Dung Quyện. Vậy mà cha nuôi dám trực tiếp đưa Tả Diệp đến trước mặt Bệ hạ, khiến đối phương phải đánh một trận không hề có sự chuẩn bị. Nghĩ lại năm đó cha nuôi cũng trực tiếp ném hắn vào doanh trại, rồi vào một ngày đẹp trời chẳng báo trước, bắt hắn phải tự mình chỉ huy một chiến dịch.
“Đang đo lường năng lực sao?”
Dung Quyện bận rộn cả ngày, nghe nhầm thành: “Ăn đồ nướng sao?”
Tạ Yến Trú đang suy nghĩ cũng phải bật cười, ngay khi hắn định lên tiếng, một luồng cuồn cuồn đột ngột vụt qua giữa hai người.
Vút——
Con vẹt Kim Cương mỗi ngày đều coi phủ Tướng quân là đường cao tốc, cứ thế lao vun vút. Sau khi bị Tạ Yến Trú dùng một ngón tay ấn cho dừng lại, một con chim sẻ rơi xuống từ trên lưng nó.
“Ha.” Dung Quyện đưa tay đỡ lấy Nhỏ Xíu, có hơi khâm phục con chim mình nuôi, giờ còn biết tìm cả linh sủng về nữa.
Y bảo quản sự lấy thức ăn chim đến, vừa cho chim sẻ ăn vừa hỏi nhỏ Tạ Yến Trú: “Chứng cứ chúng ta dùng để vu oan giá họa giấu kỹ chưa?”
Tạ Yến Trú gật đầu, ra hiệu đã xử lý xong xuôi. Dung Quyện hơi ngạc nhiên trước hiệu suất này.
Tạ Yến Trú cũng không giấu giếm, sau khi vào nội viện, hai người ngồi xuống đình hóng gió bên hồ. Hắn nói cho y biết sắp xếp của Đại đốc thúc: “Vùng trọng yếu của Tướng phủ có ám vệ canh gác, rất khó đột nhập. Những người trà trộn vào sẽ lấy ngươi làm điểm bắt đầu.”
Về những vật có liên quan tới vu cổ, chôn ở nơi khác thì khó chứ chôn ở sân viện cũ của Dung Quyện thì dễ như trở bàn tay.
Đừng nói là canh gác, theo tin tức báo về, nóc nhà cũ của y sắp giăng đầy mạng nhện rồi. Thuộc hạ đi giấu đồ thậm chí còn ngang nhiên đi vào giữa thanh thiên bạch nhật.
Sợ y lo lắng, Tạ Yến Trú bổ sung thêm: “Búp bê yểm vu cổ khắc bát tự của ngươi có nhiều chỗ mập mờ về giờ sinh.”
Cơ bản là không khớp hoàn toàn, vừa khéo phù hợp với trạng thái đã bị chôn lâu năm dưới đất. Dung Quyện phẩy tay tỏ ý không quan tâm.
“Dù có khắc thế nào cũng chẳng liên quan đến ta.”
Búp bê vu cổ: Có đó không?
Dung Quyện: Không phải chính chủ.
Bầu không khí giữa hai người luôn thoải mái như vậy, nhưng sau khi Dung Quyện thốt ra câu đó, cả hai đều im lặng một thoáng.
Trông Tạ Yến Trú có vẻ không đổi sắc, vẫn bình thản ngồi đó, nhưng Dung Quyện để ý thấy bàn tay còn lại đang buông thõng bên sườn của hắn đang vô thức vê vê lá bùa bình an mà y đã xin cho.
Một người vốn đã sớm nghi ngờ thân phận của y còn vụng về dùng thủ đoạn huân hương để mong giữ lại “cô hồn dã quỷ”, nhưng chưa bao giờ thực sự vạch trần y. Tạ Yến Trú dường như muốn duy trì sự cân bằng hiện tại hơn.
Hoặc có thể nói… dù từ ngữ này đặt lên người một tướng quân dạn dày chiến trận có hơi kỳ quặc, nhưng Dung Quyện thực sự cảm nhận được một sự khiếp sợ từ hắn. Hắn dường như đang sợ rằng sau khi sự cân bằng bị phá vỡ, y sẽ rời đi.
“Ngươi…”
Dung Quyện nhìn Tạ Yến Trú, há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Khoảng cách giữa hai người không quá xa, Tạ Yến Trú đưa tay đốt một lò hương, mùi hương thuốc thoang thoảng tỏa ra,đó là mùi thuốc mà Dung Quyện phải tiếp xúc hàng ngày.
Tạ Yến Trú không tiếp lời, thậm chí không dò hỏi xem câu tiếp theo của y là gì, sau khi châm hương xong liền nói: “An thần giải tỏa, trời chuyển lạnh rồi, dạo này ngươi cần những thứ này.”
Khi lư hương được đẩy đến trước mặt Dung Quyện, đầu ngón tay Tạ Yến Trú dường như cũng vương chút mùi hương.
Dung Quyện rũ mắt, ngửi mùi thuốc tắm lần đầu tiên cảm thấy mùi này khiến lòng người thư thái.
“Ngày mai ta sẽ lên đường, những người khác ta sẽ dặn dò kỹ lưỡng, Tiết Nhận nói gần đây vẫn cần tắm thuốc vài lần, khi ta không có ở đây không được trốn tránh, những lần tắm thuốc sau này cực kỳ quan trọng, sẽ dẫn hết máu độc còn sót lại trong cơ thể ngươi ra.”
Trên người một kẻ kiệm lời, Dung Quyện cảm nhận được sự cẩn trọng và ôn hòa trong lời nói của hắn.
Trước đây Tạ Yến Trú sẽ không dặn dò chi tiết đến thế.
Không đúng, phải nói là có, nhưng trước đây bản thân y chưa từng chú ý kỹ.
Không phải hành động nào đó trở nên rõ ràng, mà là sự chú ý của y đối với Tạ Yến Trú đã cao hơn. Chỉ trong một khoảnh khắc bốc đồng ngắn ngủi, Dung Quyện bỗng nhiên nói: “Sao ngài không hỏi ta?”
Tạ Yến Trú nhướng mày, một lát sau, nhìn y nói: “Không hỏi.”
Đợi đến khi hoàn hồn, Dung Quyện mới nhận ra mình vừa nói gì.
Dưới một tâm trạng khó tả, y kéo lư hương lại gần, mùi thuốc quen thuộc quấn quanh chóp mũi:”Những suy đoán đó của ngài là đúng.”
Trước khi nhiệm vụ kết thúc, những nội dung quan trọng đều đã ký thỏa thuận bảo mật, không thể nói ra miệng.
Dung Quyện chọn lọc một vài điều có thể nói: “Ta không phải người của thế giới này, nhưng ta cũng không phải ma quỷ.”
Tạ Yến Trú nghe thấy nửa câu sau, vẻ mặt lộ ra chút kỳ lạ.
Dung Quyện: “…”
Ngài ngạc nhiên cụ thể quá đấy.
Bên hồ cành cây khô đan xen ngang dọc, Dung Quyện lấy đó làm ví dụ: “Giống như những cành nhánh phân tán của cây cối, ta là người ở trên một đốt cây khác.”
Y không trực tiếp nói quá khứ và tương lai, đối với người của quá khứ mà nói, hai chữ tương lai dường như cho thấy họ đã tan biến trong dòng sông dài đằng đẵng của thời gian.
Y không thích cảm giác tiêu vong này thể hiện trên người Tạ Yến Trú.
Hai người cùng nhìn một cái cây với những cành nhánh khẳng khiu, khả năng lĩnh hội của Tạ Yến Trú thuộc hàng đỉnh cao, áp dụng lời nói trong cuộc biện luận Phật – Đạo, trầm tư nói: “Đại thiên thế giới.”
Nhà Phật nói một giới là một ngàn, tổng gọi là tam thiên đại thiên thế giới.
Dung Quyện gật đầu, ý nói mình chính là ý đó.
(Tam thiên đại thiên là một thuật ngữ Phật giáo chỉ toàn bộ vũ trụ quan theo quan điểm Ấn Độ cổ, bao gồm hàng tỷ thế giới nhỏ hợp thành một hệ thống rộng lớn, tra thì thấy bảo không chỉ 3000 thế giới nên tui giữ nguyên câu gốc nha)
Tạ Yến Trú chưa bao giờ để ý Dung Quyện đến từ đâu, chỉ quan tâm nơi y sẽ về.
Vẻ mặt hắn chăm chú, trong lúc bốn mắt nhìn nhau, lần thứ hai hỏi ra câu tương tự: “Ngươi đã đến rồi thì sẽ không đi nữa, đúng không?”
“Ta…” Hơi thở Dung Quyện thắt lại, dù thế nào cũng không nói nên lời.
Thẳng thắn với nhau vốn dĩ là lúc làm rõ mọi chuyện triệt để, Tạ Yến Trú thoáng chần chừ, rốt cuộc không dồn ép từng bước.
Thiếu niên trước mặt lười biếng nhưng tuyệt đối không dây dưa lằng nhằng, nếu là chuyện đã xác định chắc chắn, đối phương sẽ nói rõ ngay từ đầu.
Sự im lặng bản thân nó đã là một loại dao động.
Trước đó, điều hắn cần làm chỉ là men theo khe hở đó, thâm nhập vào mối liên kết sâu hơn, rồi chờ đợi mà thôi.
“Không cần vội trả lời,” Tạ Yến Trú chủ động kéo y ra khỏi bầu không khí cứng nhắc, giọng điệu nghiêm túc chưa từng có: “Chỉ là dù thế nào, cũng đừng không từ mà biệt.”
“Được.”
Lần này Dung Quyện đáp lại rất dứt khoát.
Y nghĩ ngợi, bỗng nhiên múa bút như mây trôi nước chảy, viết xuống bàn một chữ.
Ánh mắt Tạ Yến Trú di chuyển theo nét bút, cuối cùng thốt ra một chữ: “Quyện.”
Dung Quyện gật đầu: “Điểu quyện tri hoàn, thủy lưu bất cạnh, kiều mộc thả dung hưu tứ, đây là xuất xứ tên của ta.”
(Chim chóc đã mỏi cánh tìm về tổ, nước chảy lặng lẽ không bờ bến, cây cối to lớn cho phép bóng mát để người nghỉ ngơi, mang ý nghĩa về sự thanh nhàn, an lạc hoặc nỗi lòng cô quạnh, nhớ nhà. )
Tạ Yến Trú cười, giọng nói vương vấn nơi môi răng đầy ôn hòa: “Dung Quyện.”
Đã lâu không nghe ai gọi mình như vậy, Dung Quyện cũng cười.
Hệ thống nhảy ra phá hỏng phong cảnh: 【Tại sao hắn không gọi ngươi là Điểu Quyện?】
【Tiểu Dung, sao người này biết ngươi họ Dung?】
Nụ cười trên khóe miệng Dung Quyện cứng đờ.
“Nếu khác họ, thì ta đã không chỉ viết một chữ rồi.”
Hệ thống: 【Ồ, thế thì ngươi lười thật đấy.】
Nắm đấm Dung Quyện cứng lại.
Y kìm nén xúc động muốn tự thúc cùi chỏ vào đầu mình, giữ nụ cười như không có chuyện gì xảy ra.
Khả năng quan sát của Tạ Yến Trú phi phàm, nhận ra y thoáng mất tập trung.
“Sao vậy?”
Dung Quyện lắc đầu tỏ ý không có gì, vươn cánh tay vừa viết chữ ra, lắc lắc lên xuống.
Không cần quá nhiều lời nói, Tạ Yến Trú nhìn chằm chằm lòng bàn tay trắng nõn, theo bản năng nắm chặt lấy.
“Đây là lễ nghi quê hương ta, đại biểu cho…” Dung Quyện cong đôi mắt hoa đào giải thích:”Rất vui được gặp ngươi.”
Trong lúc tay nắm tay, Tạ Yến Trú mãi không buông ra.
Cảm giác hiện tại rất kỳ diệu, thậm chí có thể nói là rất tốt.
Xúc cảm ấm áp men theo kinh mạch chảy vào tim, hắn cụp mắt nhìn những ngón tay thon dài rõ ràng từng khớp xương, trong mắt có thứ gì đó đang tuôn chảy: “Ta cũng vậy.”
·
Trong đình nghỉ mát bên hồ gió lùa bốn phía đang lan tỏa từng tia ấm áp, thì trong hoàng cung, cung điện đốt địa long lại toát ra vài phần lạnh lẽo nghiêm nghị.
Hoàng đế ra lệnh giam giữ Tả Diệp riêng biệt có người canh gác, còn mình ngồi một mình trong nội điện.
Về tin đồn Dung tướng bí mật hỗ trợ con trai Định Vương, thực ra ông ta không tin lắm, dù sao Nhị hoàng tử mà Dung tướng ủng hộ đang xuân phong đắc ý.
Có thể nói là, quá mức đắc ý rồi.
Ngũ hoàng tử sốt cao không lui, Lục hoàng tử mới được sắc phong về cung cũng bắt đầu sốt, Tam hoàng tử lại luôn nghe theo Nhị hoàng tử sai đâu đánh đó.
Ánh mắt Hoàng đế ngày càng lạnh.
Nếu thật sự có người sử dụng tà thuật Vu cổ, ông ta không tin kẻ đó chỉ nguyền rủa một mình Dung Hằng Tung.
“Người đâu.”
Hoàng đế sa sầm mặt mày dặn dò vài câu, cung nhân lập tức đi sắp xếp.
Mệnh lệnh được truyền xuống từng cấp, thực thi cực nhanh, chưa đầy nửa canh giờ, một nhóm đạo sĩ đã tụ tập trong điện, lão hòa thượng trong chùa Hoàng gia cũng bị mời đến, nhưng lão chỉ mang theo một đệ tử, việc Hoàng đế bất mãn với Phật giáo đã là chuyện ván đã đóng thuyền.
Tâm trạng Hoàng đế không tốt, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay trẫm triệu các ngươi đến, chỉ để xác nhận một chuyện.”
Ánh mắt dò xét lướt qua mọi người, ông ta trầm giọng hỏi: “Tà thuật Vu cổ có thực sự tồn tại, có thể làm chuyện hại người hay không?”
Trên đời này không có chuyện gì phủ định tuyệt đối, dù là đạo sĩ hay tăng nhân đều đưa ra câu trả lời thống nhất: “Trong sách cổ ghi chép không ít, hẳn là có tồn tại.”
Trong đáy mắt Hoàng đế ngược lại lóe lên vẻ nghi ngờ.
Không bàn chuyện khác, nếu thực sự bị nguyền rủa, tại sao Dung Hằng Tung vẫn có thể trụ vững đến ngày hôm nay?
Cung nhân làm theo ý Hoàng đế, phát bát tự của Dung Quyện đã điều tra được cho những người có mặt.
Xác Uyên Tử đã sớm bí mật nghe ngóng chuyện liên quan đến Dung Quyện, liếc mắt một cái là biết bát tự của ai. Những người khác vẫn chưa hiểu ra sao, nhưng tính toán một cái bát tự, đối với bọn họ mà nói đều dễ như trở bàn tay.
Lão hòa thượng chùa Hoàng gia là người có chút bản lĩnh thật sự, mí mắt đang sụp xuống bỗng nhiên căng thẳng: “Quái lạ.”
Một đạo sĩ khác cũng lộ vẻ kỳ lạ: “Thìn Tuất xung, Mão Dậu xung…”
Cái bát tự này, mãnh liệt quá.
“Bát tự người này tồn tại nhiều loại tương xung, phá vỡ sự cân bằng của bản thân mệnh cục.”
Hoàng đế nói: “Nói rõ ràng.”
Xác Uyên Tử có tiếng nói nhất, lên tiếng: “Bệ hạ, người này thuộc mệnh cách đại phú, nhưng trong phú quý lại bao trùm tử khí.”
Hôm nay đạo sĩ và hòa thượng có mặt thuộc các trường phái khác nhau, lại bị gọi đến đột xuất nên không thể thông đồng được.
Hoàng đế nghe vậy lập tức rùng mình, tin vào chuyện Vu cổ đến tám phần.

Trong đình trò chuyện nông cạn một lát, gọi tên nhau một cách trẻ con một lúc, cuối cùng cũng nói đến chính sự.
Tạ Yến Trú đang chậm rãi kể ra kế hoạch dẹp loạn trong sự dò hỏi của Dung Quyện.
“Hữu tướng muốn đánh úp bất ngờ, lợi dụng ưu thế quân số biến quân đội thành thú bị nhốt. Ta sẽ mượn đường từ thành Sùng Dương, dọc đường tập hợp đám sơn phỉ đã chiêu hàng.”
Dung Quyện khẽ cau mày: “Sức chiến đấu của sơn phỉ kém xa quân chính quy.”
Đám phản quân kia không biết đã được huấn luyện bí mật bao nhiêu năm, năng lực các phương diện đều sẽ không yếu.
Tạ Yến Trú chưa bao giờ nảy sinh ý nghĩ thất bại, tất nhiên hắn cũng chưa từng thất bại, vào lúc này, thứ thử thách chẳng qua là năng lực bố trí tác chiến.
“Ta sẽ chiến thắng trở về.”
Giọng nói bình thản điềm tĩnh khiến người ta cảm thấy an tâm.
Đang nói chuyện, Tạ Yến Trú bỗng nhận được tin tức từ trong cung gửi tới.
Dung Quyện quan sát biểu cảm của hắn, hẳn là tin tốt.
Tạ Yến Trú khép lòng bàn tay, mẩu giấy bị nghiền nát: “Vừa rồi có người nhìn thấy hòa thượng được đón ra khỏi cung, Bệ hạ đã triệu gấp cha nuôi vào cung.”
Đốc Thúc Ti được lập ra để điều tra các vụ án liên quan đến quan lại và gia quyến, Hoàng đế triệu Đại Đốc Thúc vào cung lúc này, có thể tưởng tượng là vì lý do gì.
“Có lẽ Bệ hạ muốn điều tra triệt để chuyện Vu cổ.”
Tạ Yến Trú nhìn Dung Quyện, trong thời gian ngắn như vậy mà Bệ hạ đã hạ quyết tâm điều tra Vu cổ, đủ thấy sáng nay Dung Quyện vào cung đã nộp một bài thi hoàn hảo.
“Cha nuôi sẽ rất vui mừng.” Hắn nói.
Chóp mũi Dung Quyện bỗng nhiên hơi ngứa: “Hắt xì.”
Chuyện gì vậy? Hôm nay cứ hắt hơi suốt.
Tạ Yến Trú lo y bị lạnh: “Vào nhà đi.”
Dung Quyện lại khác thường không có ý định nghỉ ngơi, thánh ý đã rõ, chắc chắn Đốc Thúc ti sẽ nhanh chóng hành động.
Y dò hỏi: “Đại Đốc Trong sẽ trực tiếp xông vào phủ Thừa tướng lục soát sao?”
Tạ Yến Trú lắc đầu: “Theo tác phong của cha nuôi, hẳn là sẽ sai người đưa Dung Hằng Toại đi trước.”
Phủ Thừa tướng là nơi trọng địa, không phải nơi có thể tùy tiện lục soát.
Bắt giữ Dung Hằng Toại, ít nhất có lý do lục soát riêng viện của Dung Hằng Toại, và cả nơi ở cũ đã giăng đầy mạng nhện của nạn nhân là Dung Quyện.
Dung Quyện lập tức nói: “Ta muốn đi xem náo nhiệt.”
Tạ Yến Trú nghe vậy nheo mắt, nhìn y từ trên xuống dưới thật kỹ, dường như không nghĩ Dung Quyện có thể nói ra tiếng người như vậy.
Con người, sao có thể chăm chỉ đến thế?
Cuối cùng nhìn qua đôi mắt đó, cũng như khí chất độc nhất vô nhị, xác định y vẫn là y, bờ vai mới hơi thả lỏng.
Dung Quyện: “Ngài làm cái biểu cảm gì đấy?”
“Lo hồn ngươi bay mất.”
Yêu một người, lúc nào cũng sợ người đó hồn phi phách tán.
“…”
Trái đất hình tròn, sẽ bay về thôi.
Hai người trao đổi ánh mắt, hoàn thành một cuộc giao lưu không lời.
Dung Quyện hắng giọng, quay lại chuyện chính: “Ngài hiểu mà, xưa nay ta có thù tất báo.”
Trang bị bên kho vũ khí đã cấp xuống, áo giáp lương thảo tương ứng ngày mai cũng sẽ đến đủ, Tạ Yến Trú sẽ xuất binh rất nhanh.
Nói không lo lắng cho sự an toàn của hắn là giả.
Đối với kẻ chủ mưu, Dung Quyện ước gì được nhìn thấy Hữu tướng gặp tai ương nhiều hơn chút.
Thấy y thực sự muốn đi, Tạ Yến Trú chiều theo ý Dung Quyện: “Được, ta bảo Tiết Anh đến dịch dung đơn giản cho.”
Nửa canh giờ sau.
Trên một bức tường đối diện phủ Thừa tướng, Tạ Yến Trú đưa Dung Quyện xuất hiện.
Con hẻm nhỏ này diện tích rộng rãi, ở giữa gần như cách một con phố, cây cổ thụ to lớn bên đường phủ đầy tuyết, cành cây hơi nghiêng xuống.
Hai bóng người mặc đồ dạ hành hòa mình hoàn hảo vào màu trắng xóa này.
Ngoài cửa phủ Thừa tướng, dáng người chủ sự đứng đầu của Đốc Thúc Ti cao gầy, mặt lạnh lùng, xách đao dẫn người đứng trước cổng phủ.
Nhóm Dung Quyện đến hơi muộn không xem được màn mở đầu, hộ viện phủ Thừa tướng và quan binh lúc này đã giương cung bạt kiếm.
Quan binh đã chặn ngay cửa nhà, đương nhiên Hữu tướng phải ra mặt. Không chỉ ông ta, đám người Trịnh Uyển cũng vội vã bước ra, thấy tình cảnh này vừa kinh ngạc vừa tức giận, cố nén xúc động muốn mắng chửi la lối.
Dưới ánh hoàng hôn, Dung Thừa Lâm lâm nguy không loạn, chỉ đứng ở cửa, quan binh ngược lại không dám tùy tiện vượt qua giới hạn.
Bộ Tam: “Phụng thánh chỉ Bệ hạ, đến bắt giữ Dung Hằng Toại.”
Vừa nghe đến bắt con trai mình, Trịnh Uyển hoàn toàn không nhịn được nữa: “Nói bậy!”
Chuyện Đinh ưu Bệ hạ đã xử phạt rồi, không có lý nào lại bắt người.
Bộ Tam lại bước lên lần nữa, đồng thời chủ sự bình tĩnh giơ lệnh bài ra, nhìn chằm chằm Dung Thừa Lâm: “Tướng gia muốn kháng chỉ không tuân theo sao?”
“Đốc Thúc Ti bắt người phải có lý do.”
Tả Diệp bí mật tố cáo, hôm nay Hoàng đế triệu đạo sĩ tăng lữ vào cung, sau đó lập tức truyền chỉ. Dung Thừa Lâm dù có thần thông quảng đại đến đâu, cũng không thể đoán ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đối mặt với khí trường và áp lực mạnh mẽ của Hữu tướng, Chủ sự chỉ đáp: “Tại hạ chỉ phụng mệnh làm việc. Tướng gia có thắc mắc có thể đi tìm Đại Đốc Thúc, hoặc đích thân vào cung cầu kiến Bệ hạ.”
Lần này đến toàn là tinh nhuệ của đ** t*, khi đứng thành hàng, áo giáp trước ngực đều phản quang.
Hộ viện đứng bên cạnh Dung Hằng Toại có hơi không dám nhìn thẳng.
“Cha.” Dung Hằng Toại cũng coi như có tính chín chắn, lúc này lại vô cùng căng thẳng.
Thực ra Dung Quyện đã đánh giá thiếu một bước trong toan tính của Dung Thừa Lâm.
Loạt hành động đó của đối phương, bao gồm việc mời tộc lão vào kinh, ngoài mặt là làm ra vẻ gây rắc rối cho họ, thực tế một trong những mục đích chính là để Dung Hằng Toại đã bị bãi chức có cớ theo về quê giải sầu. Giữa đường sẽ bí mật cho hắn đến Định Châu, phối hợp với phản quân.
Đã không còn đường quan lộ ở kinh thành, dứt khoát đi tham gia kế hoạch khác.
Và ngay trước đó không lâu, Dung Hằng Toại vừa biết được toàn bộ sự sắp xếp của cha.
Hắn vừa mới ảo tưởng về giấc mộng trở thành một đời quyền thần, giây tiếp theo Đốc Thúc Ti đã tìm đến cửa, sao có thể không sợ?
“Cha, con phải làm sao?” Tay Dung Hằng Toại đầy mồ hôi, nói năng cũng có chút không trôi chảy.
Ngăn thì không ngăn được nữa rồi, vẻ mặt Dung Thừa Lâm lạnh lùng vô cùng.
Bệ hạ bắt người sẽ không phải vì tội mưu phản, nếu không lúc này phủ Thừa tướng đã bị Cấm quân bao vây.
Chỉ sợ vào sẽ bị Đốc Thúc Ti moi ra thứ gì khác.
Lúc này, Dung Thừa Lâm hận không thể đánh cho Dung Hằng Toại mất trí nhớ.
Trên tường cao, Dung Quyện hỏa nhãn kim tinh: “Cảm nhận được chưa? Hình như ông cha rác rưởi của ta muốn đánh cho ông anh cùng cha khác mẹ của ta chui ngược về bụng mẹ kìa.”
Cái sự xúc động muốn “phá thai” đó, y đứng từ xa cũng cảm nhận được.
Tạ Yến Trú: “?”
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử:
Xưa kia, Hoàng đế thường xuyên hồi phủ thăm thân.
Lần thứ nhất về, mẫu thân tặng cho vô số thảo dược quý.
Lần thứ hai về, phụ thân dâng lên một đội mưu sĩ đông đảo.
Lần thứ ba hồi phủ, phụ thân cùng huynh trưởng dựa cửa chết lặng, huynh trưởng theo em mà đi, hăng hái tiến về nơi vị cha nuôi của em đang nắm quyền kiểm soát.
Cả nhà hòa thuận, tình sâu nghĩa nặng, quả là một giai thoại đương thời.

Bình Luận (0)
Comment