Hình như Trần Việt khóc thật rồi.
Nhưng chị vốn là người giỏi kiềm chế, cũng chưa bao giờ muốn để lộ những cảm xúc tiêu cực của mình cho bất kỳ ai thấy.
Vì thế, ngay khoảnh khắc giọt lệ rơi xuống.
Trần Việt nhanh chóng nhắm mắt lại, gần như quay mặt đi cùng lúc đó. Chị hướng tầm mắt về phía đám đông chen chúc trước đầu xe, không nhìn Trì Tiểu Mãn nữa.
Thế nhưng, Trì Tiểu Mãn vẫn nhận ra.
Bởi giọt nước mắt trong suốt ấy hiện lên quá đỗi rõ ràng giữa màn đêm.
Trong suốt, phát sáng.
Như những vì sao, như vảy nhân ngư, hay như những viên ngọc trai.
Lăn nhanh từ khóe mắt Trần Việt.
Vương lại trên đầu ngón tay Trì Tiểu Mãn. Nóng hổi, còn sót lại, rồi từng chút một lạnh đi.
Dưới ánh đèn flash nhàn nhạt phản chiếu những tia sáng yếu ớt bên ngoài, nó phập phồng từng nhịp từng nhịp, như hơi thở của loài cá nào đó.
Rất trân quý.
Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm giọt lệ trên ngón tay mình, cảm thấy bản thân như một con rối mất đi tư duy tự chủ, tâm trí trở nên trống rỗng.
Rất lâu sau.
Cô mới khó nhọc ngước mắt lên, thấy đuôi mắt ửng hồng của Trần Việt vẫn còn vương vệt nước.
Cô vô thức tiến lại gần.
"Trần, Trần Việt?"
"...Ừm." Trần Việt đáp lại. Như thể nhận ra ánh mắt của Trì Tiểu Mãn, chị vội vàng dùng ngón tay gạt đi chút nước mắt còn sót lại nơi khóe mi, ngẩng đầu lên, vẫn không nhìn cô mà chỉ khẽ mỉm cười: "Chị không sao, chỉ là không kiềm được thôi."
Trì Tiểu Mãn mấp máy đôi môi khô khốc.
"Đừng lo cho chị, Tiểu Mãn." Trần Việt nói thêm.
"Được." Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình nên đáp lại chị, nhưng giọng nói phát ra trong xe nghe thật lạ lẫm, chẳng giống giọng của cô chút nào. Nó cứ như những gì vội vã, thất hồn lạc phách đang chực trào ra từ cổ họng: "Được."
Cô ngồi trở lại vị trí, chậm rãi thu tay về và đặt lên đầu gối.
Vô thức ngồi thật ngay ngắn.
Bởi vì cô muốn dùng cách này để chứng minh rằng...
Cô không hề vất vả, không hề vì thế mà trở nên yếu đuối hay mệt mỏi.
Cô vẫn còn đủ sức lực để bảo vệ Trần Việt trong những lúc thế này.
Cô khao khát mình có thể mạnh mẽ một lần trước mặt chị.
Thế nhưng, hành động và khao khát ấy có lẽ cũng bị Trần Việt nhìn thấu chỉ trong một ánh mắt.
Trì Tiểu Mãn cũng chẳng hiểu nổi, làm sao cô mới có thể trở thành một người lớn thực thụ khi đứng trước mặt chị.
Yên lặng hồi lâu, cô mới lên tiếng trong xe:
"Trần Việt, em không hề vất vả."
"Những chuyện như thế này cũng không xảy ra thường xuyên như chị nghĩ đâu. Hơn nữa, sau này...sau khi em có thể kiếm tiền cho công ty, họ cũng sắp xếp rất nhiều người bảo vệ em, nên hiếm khi gặp phải cảnh này lắm."
Trì Tiểu Mãn cảm thấy đây đều là sự thật, chỉ là sau khi nói xong, cô thấy những lời này nghe cũng thật vô lực.
Bèn tiếp tục giải thích: "Với lại cũng không phải chuyện gì em cũng nhẫn nhịn đâu."
Nhưng Trần Việt chỉ nói: "Ừ, chị biết rồi."
Chị không nhìn cô, cả gương mặt đều ẩn trong bóng tối. Nhưng ánh đèn flash bên ngoài vẫn liên tục chớp nháy, xuyên qua cửa sổ xe, hóa thành những tia sáng yếu ớt soi rõ đuôi mắt đỏ hoe của chị.
"Chị biết em không yếu đuối như chị tưởng."
"Cũng biết em bây giờ thật ra giỏi giang và mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài rất nhiều."
"Có như vậy, em mới có thể trở thành dáng vẻ hiện tại."
"Chỉ là đôi khi nhìn em, chị vẫn không kiềm lòng được mà nghĩ rằng, giá như..."
Trần Việt khựng lại, như không muốn nói tiếp. Nhưng sau một lúc im lặng, chị vẫn thốt ra thành lời. Giọng nói của chị rất chậm, như đang nghẹn ngào:
"Giá như em chưa từng phải trải qua những chuyện này thì tốt biết mấy."
Kính xe bị hơi nước phủ mờ. Trần Việt nhìn đăm đăm lớp sương trên mặt kính, khẽ thở dài một tiếng, nghe giống như đang cười mà lại chẳng phải cười: "Chỉ là chị có nghĩ thế nào đi nữa, chắc cũng chẳng còn ý nghĩa gì."
Có lẽ không đúng lúc cho lắm, nhưng sau khi nghe Trần Việt nói xong, Trì Tiểu Mãn nhìn gương mặt chị phản chiếu trên lớp kính, tâm trí vốn đang mông lung bỗng chợt nhớ về... Tối hôm ấy, câu "Hình như em đã thật sự trưởng thành rồi" của Trần Việt rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Trong thoáng chốc, cô có bao điều muốn nói với chị, như là "Mọi chuyện đã qua rồi", "Những chuyện đó không tệ như chị nghĩ đâu", hay là "Trần Việt, chị không cần phải quá lo cho em"...
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, câu nào nói ra chắc chắn cũng chỉ nhận lại một tiếng "Ừ" từ Trần Việt. Mà câu nào nghe chừng cũng vô nghĩa, chẳng thể giúp cô trở nên mạnh mẽ hơn trong lòng chị, cũng chẳng thể khiến chị cảm thấy khá hơn vào lúc này.
Vì vậy, Trì Tiểu Mãn chọn cách im lặng ở ghế sau, nhịp thở trống trải và nhẹ bẫng. Một lúc lâu sau, cô vừa mân mê đầu ngón tay, vừa hoang mang hỏi:
"Vậy em phải làm gì mới có thể giúp chị thấy nhẹ lòng hơn đây?"
Một câu hỏi rất đơn giản.
Trần Việt lặng thinh rất lâu.
Cả người chị chìm trong bóng tối của khoang xe, tựa như một chiếc lá khô héo giữa không gian tĩnh mịch.
Rất lâu sau.
Chị lấy lòng bàn tay che mặt mình lại.
Trì Tiểu Mãn không biết chị có đang khóc hay không. Cô mấp máy môi, nhưng nhận ra mình cũng tạm thời chẳng thể thốt nên lời.
Cô đành không nói gì.
Hai người cứ thế im lặng hồi lâu, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào đang dần lắng xuống bên ngoài. Có lẽ vì thấy các cô mãi không bước ra, mấy người này cũng bắt đầu thấm mệt.
Trì Tiểu Mãn ngồi ở hàng ghế sau, nhìn những bóng người chen chúc đến nghẹt thở bên ngoài cửa sổ xe. Cô bấm chặt ngón tay vào lòng bàn tay mình, rất lâu sau, đợi đến khi nhịp thở của Trần Việt dần trở nên nhẹ bẫng, cô mới khẽ khàng lên tiếng: "Thật ra, không phải như vậy đâu. "
Dường như là vì lại nghe thấy giọng nói của cô.
Nhịp thở của chị run lên, rồi bị tiếng còi xe bên ngoài át đi, nghe như một tiếng khóc nức nở rất khẽ.
Trì Tiểu Mãn không nhìn chị, hay đúng hơn là không dám nhìn. Cô hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào những ánh mắt sắc lẹm qua cửa kính, nói từng chữ:
"Dù em không thể nói chín năm qua mình hoàn toàn thuận buồm xuôi gió, hay không chịu chút vất vả nào. Nhưng mà, em chưa từng hối hận."
"Chưa một lần nào."
Cô mỉm cười, nhấn mạnh với Trần Việt:
"Thật đó."
Thế nhưng, có lẽ Trì Tiểu Mãn vẫn chưa mạnh mẽ như cô tưởng, cho nên khi nói câu đó, nước mắt vẫn không tự chủ được mà rơi xuống cằm, rồi dần dần lạnh đi trong không khí.
Cô vội vàng đưa tay quẹt đi, nói tiếp:
"Bởi vì em không những quay được Neon, mà trong bộ phim này em còn có thể dùng bất kỳ nữ diễn viên nào em muốn. Em cũng có thể đảm bảo rằng trong đoàn phim của em, sẽ không có một nữ diễn viên nào bị thay thế chỉ vì những lời đồn thổi ác ý vô căn cứ."
Giọng của Trì Tiểu Mãn bị gió ngoài cửa sổ thổi đi, trở nên nhẹ bẫng:
"Trần Việt, thật ra em đã có được thứ mình muốn rồi."
Hơi thở của Trần Việt lại run rẩy.
Trì Tiểu Mãn nhìn chị, thấy phần cằm chị để lộ ra trông rất gầy gò và xanh xao, lại còn vương chút ánh nước lấp loáng. Hình như là nước mắt.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy hoang mang. Trước đây cô chưa từng tưởng tượng được, chị lại có thể vì một chuyện mà khóc đến mức này.
Nhưng vì chị đang khóc.
Mà mỗi lần cô khóc, chị đều đối xử với cô vô cùng kiên nhẫn.
Vì vậy Trì Tiểu Mãn thở ra một hơi, mỉm cười với chị: "Em nói thật đó."
Cô không muốn Trần Việt thấy khó xử vì chuyện chị khóc, nên càng siết chặt ngón tay, cố gắng lên tiếng để lấp đầy khoảng không im lặng trong xe:
"Hơn nữa, việc chịu chút khổ cực trong quá trình này, hay trải qua những chuyện mà ai trưởng thành cũng phải nếm trải, đều là do em tự nguyện. Em thật sự chưa bao giờ oán trách điều đó cả."
"Thế nên, chị đừng đau lòng vì em."
Cô nhìn vào bóng lưng Trần Việt đang bị ghế lái che khuất quá nửa, khẽ khàng gọi chị:
"Chị Trần Đồng."
"Chị phải tự hào về em chứ."
Cô cũng nỗ lực lau đi những giọt nước mắt cứ không kiềm được mà trào ra, chất giọng trở nên mềm mại:
"Được không chị?"
---
Nghe thấy Trì Tiểu Mãn của tuổi 30 một lần nữa gọi mình là "Chị Trần Đồng" với chất giọng dịu dàng ấy, Trần Việt không thể cất thành lời.
Tối nay, kể từ khoảnh khắc Trì Tiểu Mãn xuất hiện phía bên kia đường, cô cũng đã ý thức rõ ràng rằng... Mình tuyệt đối không được để cảm xúc mất khống chế vào lúc này.
Bởi bên ngoài có biết bao ống kính và ánh mắt đang chĩa vào họ.
Nếu cô bị chụp lại khoảnh khắc cảm xúc mất kiểm soát, dù chỉ là đôi mắt hơi đỏ hoe hay để lộ ra một chút tiêu cực, thì những chuyện nhỏ nhặt ấy đều sẽ khiến Trì Tiểu Mãn phải hứng chịu vô số lời chỉ trích sắc lẹm, cũng khiến cái tên của em lại gắn thêm một câu chuyện thêu dệt vô căn cứ.
Rất lâu trước đây, Trần Việt vẫn thường cảm thấy trăn trở trước thực trạng này... Tại sao nhiều người lại căm ghét Trì Tiểu Mãn như thể đối đầu với kẻ thù vậy? Tại sao họ lại cho rằng biểu cảm lúc em ăn cơm là sai? Tại sao việc em đeo một sợi dây buộc tóc cũng là sai? Tại sao đến cả việc em thân thiết với một người nào đó cũng là sai? Có phải Trì Tiểu Mãn đã làm không đúng ở đâu đó chăng?
Tại sao khi chính cô đăng bài giải thích thay cho em, sự việc lại chuyển biến theo chiều hướng ngược lại?
Sau này Trần Việt mới dần hiểu ra... Thực tế thì chẳng có lý do gì cả.
Mà bản thân Trì Tiểu Mãn lại nhìn thấu điều này hơn ai hết, vì dường như từ rất lâu về trước, em đã bắt đầu nói cho cô hiểu đạo lý này... Để ghét bỏ một người, đâu cần phải có lý do?
Có lẽ chính vì Trì Tiểu Mãn nói rằng em chưa từng hối hận hay oán trách.
Nên cuối cùng Trần Việt đã không thể kiềm nén được cảm xúc.
Và khi nghe thấy tiếng cô khóc.
Trì Tiểu Mãn không hề lo cô sẽ làm ảnh hưởng đến em, cũng không sợ rằng việc cô bộc lộ sự yếu đuối trong hoàn cảnh này sẽ gây tác động tiêu cực đến bộ phim của cả hai, hay khiến bản thân em phải đối mặt với những nghi kị từ dư luận.
Em ngồi ở hàng ghế sau, lặng lẽ và ngoan ngoãn dõi theo cô, dường như chẳng hề có chút phòng bị hay cảnh giác nào trước những điều đó.
Cuối cùng.
Em cũng thử tiến lại gần.
Cố gắng vươn tay ra.
Giống như một người bảo vệ, vỗ nhẹ lên đầu cô.
Lòng bàn tay mềm mại, chỉ chạm một chút rồi buông. Sau đó, em chậm rãi và dịu dàng nói với cô rằng:
"Trần Việt, chị đừng sợ."
Bờ vai của Trần Việt vì vậy mà khẽ run lên.
Dường như Trì Tiểu Mãn đã nhanh chóng nhận ra, em hốt hoảng cúi người lại gần, có vẻ như định vỗ nhẹ đầu cô như lúc nãy.
Tuy nhiên, vì không quen nên trông em thật vụng về, tựa như một con rối bị đình trệ nhưng vẫn cố gắng mang đến hơi ấm cho người khác.
Cuối cùng, lại vì tiếng chuông điện thoại của cô vang lên.
Nên em cũng không thể chạm vào đầu cô nữa, chỉ vội nói:
"Lúc nào muốn khóc thì chị cứ khóc đi, không sao cả."
Dứt lời.
Tiếng chuông điện thoại trong xe càng trở nên chói tai hơn.
Trì Tiểu Mãn ngần ngại hỏi nhỏ: "Trần Việt, chị có cần em nghe máy giúp chị không?"
"Không cần đâu." Trần Việt bấm mạnh vào lòng bàn tay để lấy lại bình tĩnh. Cô lau đi những giọt nước mắt đã lạnh trên mặt rồi bắt máy.
Cô lặng yên nghe Thẩm Nhân ở đầu dây bên kia nói hết những sắp xếp về vụ việc này, sau đó nói: "Chuyện hôm nay, em cần phải báo cảnh sát."
Thẩm Nhân im lặng một lúc, có vẻ chị hơi bất ngờ, nhưng cuối cùng cũng không phản đối. Sau khi dặn dò xong xuôi, hỏi han tình hình của Trần Việt và nhận được câu trả lời khẳng định của cô, Thẩm Nhân mới cúp máy.
Sau cuộc gọi.
Trần Việt lặng lẽ đặt điện thoại xuống. Cô nhìn mấy bóng người trước đầu xe, không vội nhìn Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn cũng không vội lên tiếng, nhịp thở của em phập phồng rất ngoan ngoãn. Một lúc sau, em mới thử gọi một tiếng: "Trần Việt?"
Trần Việt cúi mặt, dùng mu bàn tay quẹt khóe mắt: "Chị không sao."
Sau đó cô hơi nghiêng người, thấy Trì Tiểu Mãn đang ngồi khép nép ở ghế sau, tay cầm mẩu khăn giấy vừa tìm thấy trên xe, nhìn mình với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Đưa cho chị đi." Trần Việt khẽ nói.
Trì Tiểu Mãn thở phào nhẹ nhõm.
Em đưa khăn giấy qua: "Chị bàn với quản lý về chuyện báo cảnh sát rồi sao?"
"Ừ." Trần Việt đáp: "Chị ấy đồng ý rồi, cũng sẽ thay chị xử lý việc này."
"Vậy thì tốt rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
"Thế còn em?" Trần Việt hỏi.
"Em?" Trì Tiểu Mãn nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc, nhưng vẫn thấy rõ là mắt em vẫn còn đỏ hoe: "Em làm sao cơ?"
Cảm xúc của Trần Việt đã bình ổn lại.
Cô im lặng một lát.
"Nếu chị báo cảnh sát, có thể sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch quay phim, cũng có thể lại khiến em phải lên hot search nhiều lần nữa..."
"Trần Việt, chị đừng lo mấy chuyện đó."
Trì Tiểu Mãn ngắt lời cô: "Sự an toàn của chị là quan trọng nhất. Vả lại với mấy người này...nếu thái độ của chị không cứng rắn, sau này họ có thể sẽ còn lấn tới đấy."
Dường như trong lúc cô gọi điện, Trì Tiểu Mãn đã suy nghĩ kỹ, thái độ của em rất kiên quyết.
Trần Việt không có cách nào phản đối.
Cô gật đầu nói: "Được."
Trì Tiểu Mãn lần nữa thở phào một hơi, rồi cầm tờ khăn giấy trong tay, do dự đưa tới: "Trần Việt, chỗ em vẫn còn giấy này, chị có muốn khóc thêm một lúc nữa không?"
Hỏi một người vừa mới khóc xong và đã bình tâm lại xem họ có muốn khóc tiếp không.
Dường như Trì Tiểu Mãn chẳng hề thấy mình kỳ lạ chút nào.
Trần Việt bật cười.
Trì Tiểu Mãn lộ vẻ ngơ ngác, đôi mắt đỏ hoe của em trông giống hệt một chú thỏ con đầy thắc mắc.
Trần Việt nhìn em, hốc mắt cô vẫn còn đỏ: "Trì Tiểu Mãn, lúc nãy em có sợ không?"
"Có một chút." Trì Tiểu Mãn thành thật thừa nhận, rồi đưa mắt nhìn những người đang dần rệu rã bên ngoài cửa sổ, nói với giọng điệu thoải mái: "Nhưng cứ coi những người này là hình nhân cao su thì sẽ thấy đỡ hơn nhiều.
Như thể đang an ủi Trần Việt.
Trì Tiểu Mãn cũng nhìn cô, hỏi: "Còn chị? Lúc nãy chị có sợ không?"
Trần Việt cười: "Sợ lắm chứ."
Trì Tiểu Mãn mở to mắt.
Có vẻ em rất ngạc nhiên trước sự thú nhận thành thật này của cô.
Trần Việt đặt tay lên vô lăng, khẽ xoa nhẹ, một lúc lâu sau mới nói:
"Lúc nãy khi bị bao vây, chị không thấy phiền phức, cũng không thấy sợ hãi. Vì chị luôn tin rằng quản lý của chị rất giỏi, chuyện gì cũng có thể xử lý được."
"Vậy chị sợ chuyện gì?" Trì Tiểu Mãn hỏi.
"Thật ra chị phải nghe rất lâu mới hiểu được những người này đang yêu cầu gì, hóa ra là muốn chị rút khỏi bộ phim của chúng ta. Lúc đầu chị thấy rất lạ, không hiểu tại sao họ lại kích động đến vậy."
"Sau đó chị ngồi trong xe, cách một lớp kính nhìn họ, nhìn biểu cảm, nhìn hành động, nghe giọng điệu của họ, chị mới nhận ra dường như đó là sự thật. Rất nhiều người ngoài kia đinh ninh rằng chị đóng bộ phim này là đang tự hủy hoại bản thân, cho rằng chị bị lòng tham che mờ con mắt nên muốn dựa vào độ nổi tiếng của em để nâng tầm vị thế, hoặc là bị em đe dọa, dụ dỗ... Nhưng chị vẫn không hiểu tại sao, nên sau đó chị đã nghĩ rằng..."
Khi nhớ lại chi tiết vụ va chạm, Trần Việt cảm thấy mọi thứ khá mờ nhạt, thậm chí còn chẳng nhớ nổi diễn biến lúc hai xe đụng nhau. Thế nhưng, nỗi lo lắng nảy sinh trong lòng lúc đó lại hiện lên rõ mồn một:
"Nếu Trì Tiểu Mãn biết chuyện này, chắc là em ấy sẽ sợ lắm."
Cô nói rất khẽ, vì không muốn gợi lên cơ chế phòng vệ trong lòng Trì Tiểu Mãn.
Nhưng Trì Tiểu Mãn chỉ im lặng, có lẽ là em không có cách nào phủ nhận điều đó.
"Thế nên lúc ấy chị đã nghĩ, hay là cứ giấu em đi. Chị còn đặc biệt dặn Bảo Chi là hôm nay đừng để em xem điện thoại." Trần Việt chậm rãi nói: "Ai dè dặn xong, em lại chạy thẳng tới đây, tận mắt chứng kiến tất cả."
"Không trách cô ấy được." Trì Tiểu Mãn giải thích: "Nếu cô ấy không nói, em cũng sẽ giận cô ấy mất."
"Ừ, chị biết." Trần Việt không phủ nhận. Cô im lặng một lát, lần nữa nhẹ giọng nói: "Thật ra lúc đó chị đã nhìn thấy em rồi."
"Lúc nào hả chị?"
"Chị thấy em chậm rãi đi bộ từ bên kia đường sang. Chị rất muốn xuống xe để đón em."
"Nhưng khi đó chị nghĩ, nếu mình mà xuống xe, ngược lại sẽ càng khiến người khác chú ý đến em hơn. Thế nên chị đã không xuống, cũng chỉ đơn giản nghĩ trong lòng rằng... Trì Tiểu Mãn, đừng qua đây. Trì Tiểu Mãn, mau quay về đi, đừng để người ta phát hiện ra em. Trì Tiểu Mãn, mau trốn đi."
"Nhưng bất kể chị có nghĩ gì đi nữa, em vẫn cứ bước về phía này."
Nói đến đây, Trần Việt bỗng mỉm cười:
"Nên lúc đó chị đã rất sợ."
Nhưng giọng nói cô cứ thế nhỏ dần.
"Chị sợ em sẽ bước đến và nói với chị rằng... Trần Việt, chị đừng đóng Neon nữa. Chị cũng sợ em khóc, sợ em bị chuyện này dọa tới, sợ em sẽ nói với chị rằng... Trần Việt, tất cả đều là lỗi của em."
Trần Việt bắt chước giọng điệu của Trì Tiểu Mãn trong tưởng tượng của mình, nhưng trong phút chốc lại nhận ra, thực tế thì Trì Tiểu Mãn hầu như chưa từng nói chuyện với cô bằng tông giọng như vậy. Cô liền cúi đầu, lặng đi một lúc.
Nhận ra Trì Tiểu Mãn đã im lặng hồi lâu, cô mới khẽ hỏi: "Em sẽ nói như thế chứ, Tiểu Mãn?"
Sợ Trì Tiểu Mãn sẽ trả lời lấp lửng cho qua chuyện.
Vì thế, trước khi em kịp đáp lời.
Trần Việt nhìn thẳng vào mắt em, trực tiếp hỏi: "Em có vì chuyện này mà nảy sinh ý định thay chị không?"
Dường như đến lúc này Trì Tiểu Mãn mới nghe trọn vẹn câu hỏi của cô, em đứng hình mất một lúc để phản ứng lại, rồi chậm rãi lắc đầu, đáp: "Sẽ không đâu."
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của Trần Việt.
Thực tế thì trong suốt cả tối nay, từng giây từng phút trôi qua, mọi phản ứng của Trì Tiểu Mãn đều không giống như những gì cô hằng tưởng tượng.
Trần Việt gật đầu.
Cứ ngỡ chủ đề này sẽ khép lại tại đây.
"Thật ra lúc chưa lên xe, đúng là em đã rất sợ." Trì Tiểu Mãn không ngần ngại thừa nhận nỗi sợ của mình trước mặt cô, em nói tiếp: "Em sợ mình lại mang đến cho chị những điều không hay, cũng sợ chuyện tối nay sẽ khiến chị bị tổn thương sâu sắc. Thậm chí đã có một giây, em thật sự nghĩ hay là để chị rút lui cho xong."
Trần Việt quay đầu lại.
Trì Tiểu Mãn nhìn cô, không hề né tránh. Đôi mắt em trông rất ươn ướt, hàng mi đẫm lệ, đồng tử như chứa đựng cả một làn nước dập dềnh, không còn bùng cháy như lửa, cũng không còn rạng rỡ hay bay bổng nữa. Nhưng em nói: "Thế nhưng khi bước đến trước mặt chị, ý nghĩ đó hoàn toàn biến mất."
Em vẫn trong trẻo và bướng bỉnh như thế: "Trần Việt, em sẽ bảo vệ chị."
Ngón tay Trần Việt đặt trên vô lăng khẽ run lên.
Cô vẫn giữ tư thế quay mặt đi, hốc mắt cay xè, tầm nhìn mờ ảo. Cô nhìn Trì Tiểu Mãn, người mà cô cứ ngỡ là nhút nhát, đang ngồi thật ngay ngắn ở ghế sau, như thể không có cách nào thả lỏng được.
Như để minh chứng cho quyết tâm của mình, Trì Tiểu Mãn nhìn lại cô, đôi mắt em đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng mỉm cười:
"Em là đạo diễn mà."
Khóe mắt Trần Việt khô khốc.
"Diễn viên mà em muốn dùng, không ai có thể ép em thay được." Gió đêm thu ngoài cửa xe khẽ thổi, như sợ cô không tin nên Trì Tiểu Mãn lại bồi thêm một câu: "Vả lại, em còn là một trong những nhà đầu tư của bộ phim này nữa."
Gió tạt vào kính xe, em cười nói với cô: "Bây giờ em có đủ khả năng bảo vệ chị rồi."
Hốc mắt Trần Việt ửng hồng.
Cô quay mặt đi.
Nắm chặt lấy vô lăng.
Khẽ "Ừ" một tiếng thật nhẹ.
Rồi nhỏ giọng nói:
"Được."
---
Vở kịch náo loạn đầy gay gắt ấy đã kết thúc trong nửa giờ sau đó, cùng với sự xuất hiện của cảnh sát và xe cứu thương.
Những kẻ cầm đầu vụ va chạm và vài người không kịp chạy thoát bị áp giải lên xe cảnh sát trong tiếng ồn ào.
Dù không có mặt ở Bắc Kinh nhưng quản lý của Trần Việt đã sắp xếp khá nhiều người đến. Một nhóm xử lý chiếc xe bị tông, một nhóm định hộ tống Trần Việt đến bệnh viện bằng xe cứu thương, và một nhóm khác đi cùng cảnh sát đến đồn để giải quyết.
Trì Tiểu Mãn không rời đi.
Sau khi Trần Việt được cảnh sát hộ tống lên xe cứu thương, cô lái chiếc xe của Thẩm Bảo Chi đi theo xe cảnh sát về đồn.
Dù sao thì ngoài Trần Việt ra, cô là người có mặt tại hiện trường lâu hơn, hiểu rõ tình hình hơn nên có thể cung cấp thêm nhiều chi tiết cần thiết cho cảnh sát.
Dù đã về khuya.
Nhưng đồn cảnh sát và đoạn đường xảy ra sự cố vẫn tấp nập bóng người.
Trì Tiểu Mãn lái xe theo sau, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ vu vơ...
Có lẽ ngày mai cô lại lên mặt báo rồi.
Xét về lý trí, cô nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt, ít nhất là để hạn chế bớt chuyện bên lề cho dư luận thêu dệt, đồng thời tránh gây ảnh hưởng tiêu cực đến bộ phim, sau đó lại để Thẩm Bảo Chi đứng ra thu xếp vụ này.
Thế nhưng cô vẫn tự mình theo sát. Cô không chắc những người mà Thẩm Nhân cử đến có đáng tin cậy hay không, không chắc liệu họ có giữ thái độ cứng rắn, quyết không thỏa hiệp như cô mong muốn hay không.
Cô chẳng thể tin được bất kỳ ai.
Trì Tiểu Mãn không rõ liệu đây có phải là mặt trái khi con người ta bước sang tuổi 30 hay không.
Tóm lại.
Cô đã theo sát toàn bộ quá trình lấy lời khai và giải quyết yêu cầu của hai bên tại đồn cảnh sát. Chỉ đến khi tận mắt thấy mấy kẻ cầm đầu ký tên và ấn dấu vân tay vào bản cam kết, khẳng định sẽ bồi thường toàn bộ chi phí trong vòng một tháng và tuyệt đối không bao giờ tiếp cận Trần Việt nữa, cô mới cúi đầu rời đi.
Trước khi ra về, cô tình cờ gặp lại nữ cảnh sát từng làm việc với mình trước đây. Đối phương mỉm cười với cô, sau khi tìm hiểu tình hình liền nhíu mày suy nghĩ một lát rồi thở dài:
"Thật ra lần trước tôi đã khuyên cô rồi, gặp phải những chuyện như thế này tuyệt đối đừng mềm lòng."
Lần trước.
Thực chất là có một fan cuồng liên tục bám theo Trì Tiểu Mãn, hết nhét quà lại đến nhét thiệp vào khe cửa phòng khách sạn của cô.
Cô có báo cảnh sát, nhưng đến khi họ bắt được người, cô đến đồn xem sao thì mới thấy đối phương là một cô gái trông còn rất trẻ. Giọng điệu nói chuyện của cô ấy rất bình thường, ngoài việc nhiệt tình bày tỏ lòng hâm mộ thì thái độ xin lỗi cũng rất chân thành.
Trì Tiểu Mãn vì thế mà không truy cứu thêm nữa.
Có điều sau đó, đối phương im hơi lặng tiếng một thời gian, đến kỳ nghỉ đông lại bắt đầu bám theo, khiến cô buộc phải báo cảnh sát lần nữa.
Có lẽ đây cũng là một bài học.
Khiến Trì Tiểu Mãn hiện tại có thái độ cứng rắn hơn hẳn trong chuyện của Trần Việt.
Tối hôm đó, cô mỉm cười với nữ cảnh sát, nói: "Sau này sẽ không như thế nữa đâu ạ."
Khi mọi việc đã xong xuôi thì cũng đã rất muộn.
Bước ra khỏi đồn cảnh sát, Trì Tiểu Mãn mới nhận ra mình không mang theo điện thoại. Cô không biết bây giờ là mấy giờ nên có chút mơ hồ, vì rất có thể sinh nhật âm lịch của Trần Việt đã trôi qua rồi.
Cô đã bỏ lỡ cơ hội, đành quyết định chờ đến ngày 19 để nói với Trần Việt một câu "Sinh nhật vui vẻ" thật chân thành.
Vừa lúc đó, cô trông thấy Trần Việt.
Xảy ra quá nhiều chuyện trong một đêm khiến người phụ nữ lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trần Việt tựa người vào chiếc xe thể thao màu đỏ mà cô lái tới, cúi đầu không biết đang nghĩ ngợi gì. Chị khoác một chiếc áo khoác bên ngoài, trên tay còn cầm thêm một chiếc nữa. Chân chị không phải bó bột, xem ra vết thương đã được xử lý ổn thỏa, vả lại vết bong gân đó thật sự cũng không quá nghiêm trọng.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lúc rồi bước về phía chị: "Vết thương của chị đã xử lý xong chưa?"
Trần Việt ngẩng đầu, nhìn thấy cô liền mỉm cười.
Sau đó thấy cô không mặc áo khoác.
Chị khẽ nhíu mày.
Tung chiếc áo trên tay ra: "Sao lâu thế mà em vẫn không tìm đại cái áo nào mặc vào?"
"Em quên mất." Trì Tiểu Mãn nói.
Rồi cô ngoan ngoãn và có chút rụt rè phối hợp với động tác của Trần Việt, khoác áo lên người.
Đó không phải chiếc áo cô cho Trần Việt mượn.
Mà là của chính chị.
Một chiếc áo len.
Cardigan.
Trên đó vương lại mùi hương của chị.
Trì Tiểu Mãn tự mình xỏ tay vào áo, khép nép để cổ tay lộ ra khỏi ống tay áo rộng thùng thình. Cô định nói "Cảm ơn", nhưng một chuyện khác càng có vẻ cấp bách hơn: "Vết thương của chị đã xử lý xong rồi chứ?"
"Xử lý xong cả rồi." Dù cô có hỏi đến hai lần, Trần Việt vẫn không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, chị ôn tồn đáp:
"Cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là chấn thương phần mềm nên phải xịt thuốc thôi."
Trì Tiểu Mãn gật đầu, đúng như cô nghĩ.
"Tiểu Mãn, áo vẫn chưa mặc ngay ngắn kìa." Trần Việt bỗng lên tiếng.
"Dạ? Ở đâu vậy chị?" Trì Tiểu Mãn cúi đầu, tự kiểm tra bản thân như một con rối nhận được chỉ thị.
Trần Việt nhìn cô một lúc: "Cổ áo."
Nhưng chẳng đợi cô kịp phản ứng, chị đã tiến lại gần, kiên nhẫn luồn tay giúp cô lấy những lọn tóc bị kẹt bên trong cổ áo len ra ngoài.
Trì Tiểu Mãn lập tức giữ thẳng cổ, không dám cử động mạnh.
Động tác của người phụ nữ rất cẩn thận, không hề chạm tay vào da cô.
Chị cũng rất chừng mực, sau khi chỉnh xong tóc cho cô liền nhanh chóng thu tay về.
"Xong rồi đấy."
"Dạ, được... Cảm ơn chị." Trì Tiểu Mãn nói.
"Không có chi." Trần Việt vẫn trả lời như thế. Sau đó chị nhìn cô một hồi, hơi lo lắng hỏi: "Một cái áo khoác có đủ ấm không em?"
"Dạ đủ rồi." Trì Tiểu Mãn nói: "Thật ra em cũng không thấy lạnh lắm."
"Được." Trần Việt gật đầu.
"Sao giờ này chị còn qua đây?" Trì Tiểu Mãn thấy bộ dạng chị có vẻ rất mệt: "Chị còn phải lấy lời khai nữa sao?"
"Không phải, cảnh sát đi cùng chị đến bệnh viện đã nắm rõ mọi chuyện rồi." Trần Việt lắc đầu.
Chị nhìn cô và bảo:
"Chỉ là chị nghe cô ấy nói em vẫn còn ở đây nên qua xem sao thôi."
"Vậy thì tốt quá." Trì Tiểu Mãn nghĩ thầm.
Dù sao ngày hôm nay vào đồn cảnh sát thì cũng chẳng lấy gì làm may mắn.
Cô không nói ra câu đó, dù rằng vào bệnh viện thì còn không may hơn.
"Tiểu Mãn." Trần Việt gọi cô, ánh mắt dịu dàng: "Hôm nay vất vả cho em rồi."
"Không vất vả đâu chị." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.
Đứng nói chuyện trước cửa đồn cảnh sát cũng không tiện lắm.
Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi:
"Trần Việt, chị cùng em về khách sạn hay là có định đi đâu khác không?"
"Về khách sạn thôi." Trần Việt đáp.
"Được." Trì Tiểu Mãn nói.
Nếu đã lái xe của Thẩm Bảo Chi đến thì phải lái nó về cho tử tế. Trước khi khởi hành, Trì Tiểu Mãn hít sâu vài hơi, thấy tâm trạng đã hoàn toàn bình ổn thì mới bắt đầu khởi động xe.
Thế nhưng cân nhắc tới việc Trần Việt đang ngồi ở ghế phụ.
Trì Tiểu Mãn lái chiếc xe thể thao của Thẩm Bảo Chi với tốc độ chỉ chừng ba bốn mươi cây số một giờ.
Thần thái và động tác của cô đều vô cùng cẩn trọng, đến mỗi ngã tư đều nỗ lực tập trung hết sức để quan sát phía trước.
Ở trên xe, cô càng không chủ động bắt chuyện với Trần Việt.
Có lẽ thấy cô quá căng thẳng, khi đến một đoạn đường rộng và vắng xe, Trần Việt bỗng cất giọng dịu dàng: "Tiểu Mãn, em học lái xe từ bao giờ thế?"
"Học lái xe từ bao giờ ư?" Trì Tiểu Mãn chìm vào hồi tưởng: "Lâu lắm rồi chị."
"Chắc là vì sắp quay một bộ phim nào đó nên em mới học." Cô nói với Trần Việt: "Nếu không em cũng chẳng muốn học lái xe làm gì."
"Chị nhớ là em không thích ngồi trong xe." Trần Việt nói: "Vì em thấy mùi trong xe rất lạ, bảo là ngồi trong xe giống như bị khâu vào bộ sô pha da, rồi bị trói lại làm con tin vậy. Giờ em vẫn thấy vậy sao?"
"Dạ, giờ em vẫn thấy thế." Trì Tiểu Mãn khẽ chun mũi khi nói câu này: "Vả lại lái xe mệt lắm, mà ngồi xe thì lại hay bị say..."
Không muốn than vãn quá nhiều với Trần Việt trong đêm nay, Trì Tiểu Mãn ngừng lại, thận trọng hỏi: "Có phải em lái không được tốt lắm không?"
"Không phải." Ánh đèn đường lay động, Trần Việt nhìn cô từ ghế phụ, giọng nói giữa đêm khuya nghe thật êm tai: "Không phải là không tốt."
Trì Tiểu Mãn liếc nhìn chiếc xe ba bánh ở bên ngoài đang chực chờ vượt qua họ, cảm thấy Trần Việt đúng là đang nói dối không chớp mắt.
Thế nhưng Trần Việt lại bảo: "Chị thấy tốt lắm."
Dừng lại một nhịp, chị dùng tông giọng như đang dò hỏi: "Có thể chở chị đi hóng gió thêm một lát nữa được không?"
Thông thường, Trần Việt rất ít khi đưa ra yêu cầu với người khác, vì chị không thích làm khó ai chỉ vì nhu cầu của riêng mình. Nhưng kể từ khi Neon bấm máy, tình trạng này dường như đã thay đổi. Vì chị đã từng nói...
Có thể quay thử một đoạn trước không?
Không định đập tay với chị một cái sao?
Cái áo này chị mặc thêm vài ngày nữa được không?
Có thể chở chị đi hóng gió thêm một lát nữa được không?
...
Dù những lần như thế vẫn không nhiều.
Nhưng Trì Tiểu Mãn chẳng bao giờ có thể từ chối.
Huống chi, năm nay sinh nhật âm lịch của Trần Việt lại trôi qua theo một cách tồi tệ như vậy.
Trì Tiểu Mãn thấy lòng nặng trĩu.
Cũng muốn bù đắp cho chị.
Vì thế cô đáp:
"Được chứ."
Cô nói với tông giọng khẳng định: "Chúng ta đi hóng gió thôi."
Thế là Trần Việt nở nụ cười.
Trong tiếng gió, nụ cười của chị rất dịu, rất nhẹ, cũng rất nhanh bị gió cuốn đi. Sau đó, chị nói với Trì Tiểu Mãn:
"Tiểu Mãn."
"Chị không muốn nói 'Cảm ơn' với em, có được không?"
Chẳng biết tại sao, rõ ràng Trần Việt đã lớn thêm một tuổi, nhưng cách hành xử dường như lại trở nên tùy hứng hơn.
Có điều, Trì Tiểu Mãn cũng sẽ không bảo là chị tùy hứng đâu. Nếu có thể, cô hy vọng Trần Việt có thể tùy hứng thêm chút nữa, đừng luôn tự coi bản thân là người phải chăm sóc cho người khác, thỉnh thoảng cũng nên tận hưởng sự chăm sóc của mọi người xung quanh nhiều hơn.
"Tất nhiên là được rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Rồi cô bồi thêm: "Chị muốn nói gì, hay không muốn nói gì cũng đều được hết."
"Tính em hiền lắm, không nổi cáu đâu." Có lẽ vì đã thoát khỏi tình huống khẩn cấp, lại nghĩ đến việc đêm nay Trần Việt thật sự bị một phen hoảng hồn, Trì Tiểu Mãn không kiềm được mà nói thêm vài câu: "Bình thường Bảo Chi cũng chẳng mấy khi nói cảm ơn với em đâu."
"Vậy sao?" Trần Việt nói, không nghe rõ là tông giọng gì.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Có lẽ vì xe bắt đầu đi vào đoạn đường đông đúc hơn nên Trần Việt không nói gì nữa.
Chị nhìn cô, ánh mắt vẫn ôn hòa như thế.
Không biết đã đi được bao lâu, chiếc xe thể thao màu đỏ chậm rãi lăn bánh trên đường. Đến một cột đèn đỏ, Trì Tiểu Mãn cẩn thận dừng xe, định xem điện thoại để xác nhận xem sinh nhật âm lịch của Trần Việt đã thật sự trôi qua hoàn toàn chưa.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy Trần Việt gọi mình:
"Tiểu Mãn."
Thế là Trì Tiểu Mãn không xem điện thoại nữa, lập tức quay sang nhìn chị: "Dạ? Có chuyện gì vậy chị?"
Gió thổi qua làm tóc Trần Việt bay bay. Rõ ràng hôm nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện không vui, nhưng ánh mắt chị nhìn cô vẫn mềm mại vô cùng. Chị mỉm cười:
"Cùng chị tới quán mì Hạnh Phúc ăn nhé, được không?"