Câu nói này thật sự mang hàm ý quá đỗi mơ hồ.
Thoạt nghe thì hoàn toàn là khẳng định và tán đồng, nhưng nét mặt của Trần Việt trông lại chẳng có vẻ gì là vui mừng cho lắm.
Điều khiến Trì Tiểu Mãn thấy khó hiểu hơn cả là đêm đó, Trần Việt cũng không giải thích thêm về câu nói ấy.
Nói xong, dường như chị chẳng hề nhận ra vẻ ngơ ngác trên gương mặt cô, chỉ cười nhạt:
"Muộn rồi, Tiểu Mãn, chúng ta về thôi."
Suốt dọc đường sau đó, cả hai cũng không nói gì nhiều. Chỉ đến khi đứng trước cửa phòng, Trì Tiểu Mãn mới nhận ra mình đã vô thức ôm túi canvas đi tới cửa phòng chị.
Vậy mà suốt quãng đường, chị cũng không hề nhắc cô.
Thế là cô bỗng trở thành người đứng nhìn Trần Việt bước vào phòng. Nhìn bóng lưng gầy gò của chị khi xoay người, cô không kiềm được mà gọi chị lại:
"Trần Việt."
Chẳng đợi Trần Việt ngoảnh đầu, cô đã siết chặt ngón tay, nói ra câu kia trước:
"Mấy ngày nay vất vả rồi, chị ngủ ngon nhé."
Đây gần như đã trở thành câu kết thúc mỗi ngày khi họ chia tay nhau. Bởi lẽ, Trì Tiểu Mãn thật lòng mong đối phương có thể ngủ một giấc thật ngon.
Khi đó Trần Việt khựng lại một lát, rồi mới quay người nhìn cô cười, gật đầu bảo:
"Ừ, em cũng vậy nhé."
---
Sau khi hoàn thành cảnh quay quan trọng nhất trong lễ khai máy.
Tiến độ của Neon cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo.
Những phân đoạn còn lại tại căn nhà trọ chủ yếu là những thước phim sinh hoạt đời thường, giản dị và ấm áp.
Vì độ khó không cao nên tiến độ diễn ra nhanh hơn dự kiến.
Vào khoảng cuối tháng 10, trong một đêm muộn sau khi tan làm, Thẩm Bảo Chi đột nhiên nhắn tin riêng cho Trì Tiểu Mãn, hỏi:
【Có phải sắp đến sinh nhật cô Trần rồi không?】
Lúc đó Trì Tiểu Mãn vẫn đang họp với tổ quay phim để thảo luận về việc chỉnh sửa kịch bản phân cảnh. Nhìn thấy dòng tin nhắn này...
Cô ngẩn người mất vài giây, sau đó tháo kính xuống, dụi mắt rồi gõ chữ trả lời:
【Đúng rồi, là mùng 2 tháng 9, cô ấy đón sinh nhật theo lịch âm.】
【Lịch âm?】Thẩm Bảo Chi có vẻ ngạc nhiên:【Nhưng thông tin công khai của cô ấy ghi là ngày 19 tháng 10 mà?】
Mùng 2 tháng 9 âm lịch năm 1990 chính là ngày 19 tháng 10.
Trì Tiểu Mãn chậm rãi gõ dòng này.
Cân nhắc một hồi, cô lại xóa đi, thay bằng câu:【Vậy chắc là tôi nhớ nhầm.】
【Không sao đâu, chắc tại cô bận quá thôi.】Thẩm Bảo Chi tìm giúp cô một lý do hợp lý:【Vậy ngày 19 tháng 10 chúng ta có nên tổ chức một bữa thật linh đình cho cô Trần không?】
Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, Trì Tiểu Mãn mới đọc được hai tin nhắn phản hồi này. Lúc ấy đêm đã về khuya, cô lại tháo kính ra, đứng bên cửa sổ hít thở không khí cho thoáng rồi mới trả lời Thẩm Bảo Chi:
【Được thôi.】
【Nhưng có lẽ cô Trần không thích phô trương đâu, nên cứ làm đơn giản một chút là được.】
【Nhưng nhất định phải mua bánh sinh nhật nhé.】
Trì Tiểu Mãn nhắn cho Thẩm Bảo Chi như vậy. Nhưng sau khi gửi đi ba tin nhắn, cô nhìn màn đêm ngoài cửa sổ khách sạn hồi lâu, lại lưỡng lự nhắn thêm:【Hay là cô cứ hỏi lại mami cô xem sao? Tôi cũng không rõ lắm.】
【Không rõ chuyện gì cơ?】Thẩm Bảo Chi hỏi.
【Không rõ hiện tại cô Trần thích đón sinh nhật như thế nào.】Trì Tiểu Mãn đáp.
Vì thật ra tôi cũng chỉ đón sinh nhật cùng cô ấy đúng một lần thôi.
Hiện tại, dường như tôi cũng chẳng hiểu rõ cô ấy đến thế.
Mấy câu này, cô không gửi đi.
Thẩm Bảo Chi cũng không truy hỏi thêm, chỉ nhắn lại:【Được, vậy để tôi đi bóp vai cho mami xem sao.】
Trì Tiểu Mãn bật cười.
Cô nhắn tiếp:
【Bảo Chi này, cô toàn kể về mami mình dữ dằn lắm, làm tôi cũng thấy hơi sợ chị ấy rồi đấy.】
【Không đâu, mami tôi chỉ hơi nghiêm khắc chút thôi.】
Thẩm Bảo Chi trả lời, rồi hỏi tiếp:【Vậy mami của Tiểu Mãn có dữ không?】
Ngón tay trên màn hình khựng lại.
Trì Tiểu Mãn lặng đi một lát, chậm rãi gõ chữ đáp:【Tôi nghĩ bà ấy chắc là một người rất tốt.】
Gửi xong câu này, Trì Tiểu Mãn không tiếp tục trò chuyện với Thẩm Bảo Chi nữa.
Cô mở lịch trên điện thoại, tìm mùng 2 tháng 9 trong tháng 10, phát hiện mùng 2 tháng 9 năm nay rơi vào ngày 16, sớm hơn ngày 19 ba ngày.
Điều này khiến cô nảy sinh nhiều do dự.
Nếu Trần Việt đã công khai với bên ngoài rằng sinh nhật chị vào ngày 19 tháng 10, điều đó có nghĩa là... Có lẽ chị không muốn tiết lộ ngày sinh nhật âm lịch của mình.
Đoàn phim tổ chức sinh nhật cho Trần Việt vào ngày 19 là hoàn toàn đúng.
Nhưng còn Trì Tiểu Mãn thì sao?
Vào ngày 16 ấy.
Cô cũng phải giả vờ như không biết gì ư? Cứ như thể...đã hoàn toàn quên đi đoạn quá khứ ngắn ngủi kia?
Hay là cứ đường hoàng nói với Trần Việt một câu "Chúc mừng sinh nhật"?
Vậy thì...cô có nên chuẩn bị quà sinh nhật cho chị không?
Tặng món quà thế nào mới phù hợp đây?
Quá đắt thì Trần Việt chắc chắn sẽ không nhận.
Quá rẻ tiền thì lại chẳng ra làm sao.
Quá để tâm thì lại trông giống như có ý đồ riêng.
Quá hời hợt thì chẳng khác nào đang đối phó cho xong chuyện.
Hơn nữa...Trần Việt của hiện tại có lẽ cái gì cũng có rồi, dù có muốn thứ gì đi chăng nữa, chẳng lẽ chị không thể tự mình mua được sao?
Vì chuyện này mà Trì Tiểu Mãn trăn trở không yên, đến nỗi mỗi ngày đeo túi canvas đi đi lại lại trên phim trường, nhìn cái móc khóa hình chú cá nhỏ đung đưa phía trên mà lòng đầy rối rắm.
Thế là vào một ngày sau khi xong việc, cô quyết định tìm Thẩm Bảo Chi để tham khảo ý kiến:
【Bảo Chi, cô định tặng quà sinh nhật gì cho cô Trần thế?】
【Vàng.】Câu trả lời của Thẩm Bảo Chi vô cùng thực tế.
Cách này đúng là rất thiết thực.
Tiếc là phương án này đã bị Thẩm Bảo Chi chiếm mất rồi.
Trì Tiểu Mãn không thể dùng lại được nữa.
【Nhưng Tiểu Mãn này, mami tôi bảo...】Thẩm Bảo Chi lại gửi tin nhắn tới:【Hình như cô Trần không thích bánh sinh nhật đâu. Năm nào đến sinh nhật, cô ấy cũng đặc biệt dặn là không cần bánh.】
Động tác gõ chữ của Trì Tiểu Mãn khựng lại.
Ngón tay cô vô thức co rụt về phía lòng bàn tay. Một lúc lâu sau, cô mới trả lời:
【Được rồi.】
【Vậy chúng ta có đặt bánh cho cô ấy nữa không?】Thẩm Bảo Chi hỏi.
【Chắc thôi vậy.】
Trì Tiểu Mãn im lặng hồi lâu, chậm rãi nhắn lại:【Tụi mình bỏ phần bánh sinh nhật đi nhé, giữ lại hoa và video chúc mừng là được rồi.】
Cô nhanh chóng bổ sung thêm một câu:【Như vậy có được không?】
【Được chứ.】Thẩm Bảo Chi dứt khoát đồng ý.
Điện thoại không còn rung nữa, căn phòng cũng theo đó mà trở nên tĩnh mịch.
Trì Tiểu Mãn đẩy cửa sổ ra, rũ mắt đón lấy cơn gió đêm thu một lúc lâu. Cô vực dậy tinh thần, tiếp tục sắp xếp lại các chi tiết cho buổi quay ngày mai.
Còn về việc Trần Việt không thích bánh sinh nhật.
Cô không thể không thừa nhận rằng, thẳm sâu trong lòng mình chợt dâng lên một nỗi buồn man mác vì cảnh cũ còn đây mà người xưa đã khác. Thế nhưng khi định thần lại, cô vẫn cho rằng việc để Thẩm Bảo Chi đi hỏi quản lý của Trần Việt là chính xác, và càng thấy may mắn vì mình đã không tự cho là đúng.
---
Những ngày sau đó trôi qua giữa việc liên tục xác nhận sở thích sinh nhật của Trần Việt và lịch trình quay phim đi sớm về khuya, mà ngày 16 cũng dần tiến lại gần hơn.
Đúng vào ngày 16 ấy, nỗi trăn trở của Trì Tiểu Mãn suốt cả tuần qua về việc có nên giả vờ quên Trần Việt đón sinh nhật theo lịch âm hay không, cũng đã chính thức bị tuyên án là vô hiệu.
Bởi vì ngày hôm đó chị có lịch trình riêng, đó là lịch trình đã được ấn định từ trước cả khi phim khai máy...
Chị có một buổi phỏng vấn quan trọng tại một đài truyền hình ở Bắc Kinh.
Chỉ là dạo này Trì Tiểu Mãn có quá nhiều việc phải lo, hễ rảnh rỗi là lại mải mê nghĩ xem nên tặng quà gì, nên cô cũng chẳng mảy may để ý đến lịch trình riêng của Trần Việt.
Mãi đến hai ngày gần kề.
Cô mới phát hiện ra...trong kế hoạch quay phim ngày hôm đó, lịch trình chỉ dày đặc những cảnh của riêng mình cô.
Cả ngày hôm ấy, Trần Việt không hề xuất hiện ở phim trường.
Còn Trì Tiểu Mãn thì lại bận rộn với những cảnh quay đơn lẻ của Tiểu Ngư. Đây cũng là một cảnh quay tiêu tốn cực kỳ nhiều cảm xúc...
Trong phim, hai người vốn dĩ đã hẹn nhau sẽ cùng đưa Lưu Thụ về quê. Nhưng ngay trên đường ra bến xe, Lưu Thụ đột nhiên mang theo hành lý leo lên một chiếc xe ba bánh, bỏ lại Tiểu Ngư đang gồng mình khệ nệ kéo vali của cả hai ở phía sau.
Đến khi xuống lầu, Tiểu Ngư quay đầu lại mới phát hiện người đã biến mất. Cô hoảng loạn vứt hành lý xuống, vội vã leo lên một chiếc xe ba bánh khác đuổi theo. Khi tìm được Lưu Thụ, cô cũng chẳng nói một lời mà cứ lẳng lặng đi theo suốt quãng đường, cuối cùng nhảy lên cùng một chuyến xe khách không rõ điểm đến với chị.
Đến cuối cùng, Tiểu Ngư ngồi xuống đối diện Lưu Thụ, và khi chị nhìn thấy mình, cô nở một nụ cười rạng rỡ.
Đây là lần đầu tiên Lưu Thụ cố gắng bỏ rơi Tiểu Ngư, và cũng là lần đầu tiên Tiểu Ngư tìm thấy chị.
Sau này sẽ còn bảy lần như thế nữa.
Có lẽ đại đa số mọi người đều không thể hiểu nổi hành động của hai người này. Họ không hiểu tại sao Lưu Thụ đã hẹn ước rồi lại hết lần này đến lần khác bỏ chạy, cũng không hiểu tại sao Tiểu Ngư bị bỏ rơi rồi vẫn hết lần này đến lần khác đi tìm.
Lúc đầu Trì Tiểu Mãn cũng không hiểu.
Nhưng Lãng Lãng nói với cô rằng... Bởi vì đây là cách khiến ba tháng cuối cùng trong cuộc đời Lưu Thụ trở nên rực rỡ và mãnh liệt hơn, và cũng là cách để Lưu Thụ được ghi nhớ lâu hơn trong cuộc đời của Tiểu Ngư.
Bản thân Lưu Thụ biết hành động này rất kỳ quặc.
Tiểu Ngư cũng thấu hiểu nỗi đau của Lưu Thụ, nhưng cô cam tâm tình nguyện phối hợp cùng chị.
Thực tế là hai người này tuy trông có vẻ khác nhau, nhưng bản chất đều như nhau cả. Đốt cháy lý tưởng của chính mình, thà chọn đau đớn và đối kháng còn hơn sống trong sự tê liệt và rỗng tuếch.
Lãng Lãng còn nói với Trì Tiểu Mãn...
Thật ra cái tên Neon được đặt rất hay, bởi vì chuyến hành trình trong ba tháng cuối cùng này có thể đầy rẫy khổ đau, nước mắt, tranh cãi và những điều không mấy tốt đẹp... Nhưng tất cả đều là những ánh đèn neon rực rỡ khó quên trong giây phút chia ly của hai sinh mạng bình thường, giản đơn và đầy màu sắc.
Cảnh này chủ yếu quay các phân đoạn của riêng Tiểu Ngư khi đi theo Lưu Thụ đến bến xe khách. Bối cảnh không nằm ở nhà trọ mà là tại một bến xe, nơi đoàn phim đã tranh thủ mượn được thời gian để ghi hình.
Ngày hôm đó Trì Tiểu Mãn gần như không rời khỏi trường quay, cô cố gắng tận dụng một ngày để quay xong tất cả cảnh quay của các phân đoạn đơn lẻ.
Từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya.
Đến tối, khi đã kiểm tra xong tất cả các cảnh quay và xác nhận kết thúc công việc, lúc ấy Trì Tiểu Mãn mới mệt mỏi tựa vào xe, lén tránh né vài ống kính của người qua đường để uống ngụm nước. Cô phát hiện nước lạnh ngắt, lạnh buốt cả ruột gan, lúc này cô mới sực nghĩ...
Trần Việt đã về khách sạn chưa nhỉ?
Chắc không đến mức phỏng vấn cả một ngày đâu đúng không?
Nhưng với tính cách của Trần Việt, dù có là sinh nhật đi chăng nữa thì chị vẫn luôn ưu tiên công việc lên hàng đầu, biết đâu đến giờ này chị vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Trì Tiểu Mãn siết chặt chai nước khoáng lạnh ngắt trong tay, im lặng một giây rồi lại nghĩ... Có lẽ cô lại tự cho là đúng rồi.
Cô uống thêm vài ngụm nước, vỗ nhẹ vào mặt mình, tự cảnh báo bản thân đừng lúc nào cũng nghĩ rằng mình đã đủ thấu hiểu Trần Việt nữa.
Nhưng còn chưa kịp sửa soạn để về khách sạn, Thẩm Bảo Chi đã im lặng bước tới. Cô ấy đẩy gọng kính, lo âu nhìn cô một hồi, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
"Sao thế?" Trì Tiểu Mãn nhận thấy sắc mặt cô ấy không được tốt cho lắm.
"Cô Tiểu Mãn." Thẩm Bảo Chi mím môi, trông có vẻ rất khó xử, nhưng cuối cùng sau khi nhìn vào mắt cô, cô ấy dường như không còn cách nào khác, đành phải nói: "Tôi kể với cô chuyện này, nhưng cô tuyệt đối đừng nói là tôi kể nhé."
"Chuyện gì vậy?" Trì Tiểu Mãn cảm nhận được điều chẳng lành, dùng sức siết chặt chai nước khoáng trong tay.
"Là..."
Trong cái lạnh chưa đầy 10 độ, trán Thẩm Bảo Chi lại lấm tấm mồ hôi, cô ấy lấy khăn tay ra lau.
"Thật ra xe của cô Trần bị chặn lại rồi."
"Gì cơ?" Trì Tiểu Mãn sững người, chai nước trong tay lại bị siết chặt, nắp chai nhấn vào làm lòng bàn tay đau nhói: "Tự dưng ai lại chặn đường cô ấy? Tại sao lại chặn?"
"Tiểu Mãn, cô đừng cuống lên thế." Thấy cô hỏi dồn dập, Thẩm Bảo Chi trông vẫn có vẻ ngập ngừng:
"Trước hết cô đừng lo, cô Trần nói cô ấy không bị thương, nhưng buổi phỏng vấn của cô ấy cũng vừa mới kết thúc thôi."
"Chỉ là xe của cô ấy bị tông đuôi, va chạm một chút..."
Nói đoạn, sợ Trì Tiểu Mãn quá lo lắng, Thẩm Bảo Chi cũng quan sát sắc mặt của cô. Thật ra hôm nay Trì Tiểu Mãn gần như không được nghỉ ngơi, từ sáng sớm đã phải chạy đua với các cảnh quay cho đến tận bây giờ, trạng thái cả người đã rất tệ rồi.
Nhưng khi nghe thấy chuyện này, sắc mặt Trì Tiểu Mãn càng trở nên trắng bệch. Có lẽ vì muốn cố gắng nghe hết câu, cô cứ dùng lực bóp chai nước khoáng đã bẹp rúm trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Thẩm Bảo Chi sợ làm cô hoảng nên giọng càng lúc càng nhỏ dần: "Thật ra không có vấn đề gì lớn đâu, mami tôi đã liên hệ người đi xử lý rồi..."
"Ở đâu?" Trì Tiểu Mãn đột ngột ngắt lời, chai nước khoáng trong tay cô cũng theo đó mà phát ra một tiếng răng rắc.
Thẩm Bảo Chi chưa kịp phản ứng.
Dưới màn đêm, Trì Tiểu Mãn ngước đôi hàng mi đang rũ xuống nhìn vào Thẩm Bảo Chi, đôi môi mấp máy, định nhấc tay lên nhưng rồi lại thôi:
"Cô ấy..."
Nhận ra mình vừa làm một hành động vô nghĩa, Trì Tiểu Mãn như đang dồn hết sức lực để ra lệnh cho não bộ phải hoạt động. Gương mặt cô nhợt nhạt, tóc tai bị gió lạnh thổi rối tung, nhưng vẫn hỏi từng chữ vô cùng rõ ràng: "Bảo Chi, cô có biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu không?"
"Vẫn đang ở gần đài truyền hình." Thẩm Bảo Chi vô thức trả lời.
"Được." Trì Tiểu Mãn chầm chậm gật đầu. Cô vốn dĩ quay lưng định đi ngay, nhưng khi nhìn thấy làn hơi trắng mình thở ra trong không khí, cô lại hít sâu một hơi, quay lại khẽ hỏi:
"Bảo Chi, cô có lái xe đến đây không?"
Thẩm Bảo Chi đưa cho cô chìa khóa xe.
Trì Tiểu Mãn hạ giọng nói "Cảm ơn" rồi lẳng lặng bước đi. Thẩm Bảo Chi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn thấy lúc đầu Trì Tiểu Mãn còn cố giữ bước đi vững vàng, nhưng sau đó cả người càng lúc càng vội vã, sải bước dài, tần suất nhanh dần, rồi biến thành chạy.
Trong đêm muộn, dưới ánh đèn đường lay lắt, bóng lưng Trì Tiểu Mãn trong phim trường dần trở nên nhòa đi, chỉ còn lại một góc áo trắng nhợt và đôi tai bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng.
"Đạo diễn Tiểu Mãn định đi đâu thế?" Một nhân viên hiện trường thấy Trì Tiểu Mãn rời đi liền hỏi, đứng ngây tại chỗ với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Sao từ rạng sáng đến tận bây giờ mà cô ấy vẫn còn chạy khỏe thế nhỉ?"
"Không biết nữa."
Thẩm Bảo Chi lắc đầu, sau đó gửi vị trí của Trần Việt sang cho Trì Tiểu Mãn.
Mặc dù trong lịch sử trò chuyện của cô vẫn còn dòng tin nhắn Trần Việt đặc biệt gửi tới:
【Bảo Chi, chị gặp một chút sự cố nhỏ, không bị thương nhưng có lẽ hôm nay không về được.】
【Nếu có thể, trước khi chị về, phiền em đừng để Tiểu Mãn xem điện thoại nhé.】
---
Thật khó mà hình dung được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, đến mức sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, Trần Việt không chỉ bị bám theo xe mà còn bị chặn lại giữa đường.
Trì Tiểu Mãn lao ra khỏi phim trường với gương mặt tái mét. Cô chạy một hồi lâu mới tìm thấy xe của Thẩm Bảo Chi...một chiếc xe thể thao màu đỏ khá nổi bật. Vì bình thường ở Bắc Kinh cần đi lại nhiều, nên Thẩm Bảo Chi đã thuê tạm một chiếc xe ở đây.
Lúc đó cô vẫn đang mặc nguyên bộ đồ diễn, chạy quanh tìm kiếm một hồi lâu. Mùa thu, gió đêm tạt vào mặt như hàng ngàn nhát dao cứa qua, mà trong cổ họng cũng như nuốt phải gai nhọn, trào lên vị rỉ sắt.
Trì Tiểu Mãn cúi đầu, giẫm lên cái bóng của chính mình rồi nhanh chóng leo lên xe. Khi xe lăn bánh, cô phải cố sức dùng cả hai tay nắm chặt vô lăng mới cảm nhận được cái lạnh thấu xương, cả người nổi đầy da gà. Lúc này cô mới phát hiện mình chỉ mặc mỗi chiếc áo phông của Tiểu Ngư, vừa mỏng lại vừa ngắn tay. Cô cũng nhận ra mình chẳng hề đeo khẩu trang hay đội nón...không có bất cứ thứ gì để che chắn cả.
Nhưng cô chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những chuyện đó, chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất đi đến địa điểm mà Thẩm Bảo Chi đã gửi.
Chưa đầy nửa tiếng sau.
Cô đã đến nơi.
Nhưng không biết có phải do định vị bị sai hay không, Trì Tiểu Mãn không thấy bóng dáng một chiếc xe nào, hay dấu vết của bất kỳ vụ chặn xe nào ở đây cả.
Nửa tiếng đồng hồ cũng tính là khá lâu. Con đường về đêm vắng lặng thênh thang, suy nghĩ của Trì Tiểu Mãn trở nên chậm chạp, cô nắm chặt vô lăng rồi thẫn thờ một lúc. Cô không biết có phải mình đã đến quá muộn hay không, nếu quản lý của Trần Việt đã sắp xếp người đưa chị đi, vậy thì cô cũng nên thấy nhẹ nhõm mới phải.
Chỉ là để đề phòng, cô vẫn nhắn tin hỏi Thẩm Bảo Chi, nhưng tạm thời vẫn chưa có hồi âm. Cô đành hít sâu một hơi, tiếp tục lái xe tìm kiếm ở các ngã tư gần đây, sợ rằng họ đang ở một ngã tư nào đó không định vị được. Cô lái xe đi qua từng ngã rẽ nhỏ hẹp và tối tăm.
Khu vực xung quanh đài truyền hình có rất nhiều đường hẻm nhỏ.
Sau khi đi qua vài con đường.
Cuối cùng, Trì Tiểu Mãn cũng phát hiện ở con hẻm phía đối diện có không ít người đang cùng nhau vây chặn.
Lối vào hẻm quá hẹp, xe không thể đi vào được.
Cô không muốn đi đường vòng, cũng sợ nếu cố lái vào sẽ làm hỏng xe của Thẩm Bảo Chi.
Thế là cô luống cuống mở cửa xe.
Khi kéo cửa có hơi trượt tay, mấy lần đều không mở được.
Khó khăn lắm mới xuống được xe.
Trì Tiểu Mãn bước chân loạng choạng đi về phía đó.
Trong hẻm không có quá nhiều người, chỉ là cô gần như không có bất kỳ thứ gì che chắn, cứ thế để lộ gương mặt mà đi tới. Vì vậy khi sắp ra đến đầu hẻm, có mấy người đang đứng xem náo nhiệt ở bên đường đã nhận ra cô và nhìn về phía này.
Trì Tiểu Mãn lòng như lửa đốt, mỗi bước đi đều vô cùng nặng nề. Cô cũng sợ mình cứ thế lao tới, nếu lỡ đối phương không phải là Trần Việt thì lại gây thêm rắc rối, nên đành phải cúi thấp mặt hết mức có thể để tránh những ánh mắt tò mò.
Cho đến khi cô sắp đi tới nơi.
Bỗng có người gọi: "Trì Tiểu Mãn, có phải cô đang tìm Trần Việt không?"
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngẩng đầu, thấy có người đi theo sau mình. Người đó một tay giơ điện thoại lên, một tay chỉ về phía đám đông: "Cô ta ở đằng kia kìa, có nhiều người đang vây lấy cô ta lắm đấy."
Đúng là Trần Việt rồi.
Bước chân của Trì Tiểu Mãn khựng lại.
Dưới ánh đèn, màn đêm trở nên nhạt nhòa.
Cô cố gắng tập trung tầm mắt để nhìn rõ đám đông và chiếc xe cách gần đó, nhưng đột nhiên lại chẳng biết mình nên bộc lộ biểu cảm thế nào cho phải.
Đây không hẳn là đường lớn, mà là một con hẻm nhỏ nằm sát lề chưa kịp rẽ vào. Bên kia đường có hai chiếc xe đỗ trước sau, một đen một trắng. Chiếc xe trắng bị đâm móp hẳn phần đầu.
Nhìn có vẻ là xe của Trần Việt.
Xung quanh hai chiếc xe là vài nhóm người đứng lưa thưa. Có người cảm xúc đặc biệt kích động, cứ đứng lì trước cửa kính bên ghế lái; có người lại ngồi bệt xuống vệ đường, sốt sắng bàn tán điều gì đó.
Tiếng ồn ào náo nhiệt cùng đám đông vây quanh khiến chiếc xe vốn là một vật thể to lớn bỗng trở nên nhỏ bé đến lạ thường.
Trần Việt đang ở trong đó.
Nhận ra điều ấy.
Trì Tiểu Mãn đột nhiên cảm thấy gió càng lạnh hơn, như thể có hàng ngàn nhát dao rực lửa cứa qua mí mắt. Trong cơn lo âu, cô cúi mặt tránh đi những cơn gió lạnh thấu xương ấy, nhưng vẫn nỗ lực bước tới phía đó.
Mà kẻ bám đuôi quay phim cô lại tiến tới gần hơn, chĩa thẳng điện thoại vào mặt cô rồi thông báo sự thật tiếp theo:
"Hình như fan của cô ta muốn cô ta rút khỏi bộ phim của cô đấy."
Trì Tiểu Mãn loạng choạng một bước.
Mũi giày vấp phải cục đá bên lề đường.
Cơn đau từ mũi giày truyền tới.
Trì Tiểu Mãn ép bản thân phải đứng vững trở lại.
Gió thổi mái tóc dài của cô tung bay, lướt qua những giọt mồ hôi li ti đang túa ra. Gương mặt cô trắng bệch, nhưng cô vẫn siết chặt lòng bàn tay, nhẹ giọng nói với người đang áp sát quay phim mình:
"Cảm ơn."
Cô cúi gầm mặt.
Thế là kẻ đó tiến lại gần cô.
Nhanh nhảu nói:
"Trì Tiểu Mãn, cô ngẩng mặt lên nhìn vào ống kính một cái được không? Tôi quay về cho người nhà xem."
Thấy cô im lặng, người đó lại bồi thêm: "Tốt nhất là cười một cái luôn."
Trì Tiểu Mãn khựng lại.
"Tôi thấy bình thường cô cũng hay cười lắm mà..."
Người này không chịu buông tha, lặp đi lặp lại mấy lần. Không nhận được phản ứng của cô, người này đột ngột cao giọng lẩm bẩm:
"Người ta giúp cô một việc lớn thế này, nhìn vào máy quay cười giúp một cái thì cô chết à?"
Trì Tiểu Mãn dừng bước.
Cô vẫn còn cách hơi xa, chỉ thấy được vài bóng người vây quanh xe Trần Việt chứ không nhìn rõ chị ở bên trong.
Chỉ là đột nhiên cô thấy mông lung, không biết mình nên tiến lên hay cứ đứng chôn chân tại đây.
Cũng không biết việc mình xuất hiện sẽ khiến tình hình tồi tệ hơn hay sẽ giúp xoa dịu đôi chút.
Cô chỉ có thể đứng đó giữa cơn gió lạnh, trống rỗng và tê liệt.
Bấm chặt lòng bàn tay, ép mình phải bình tĩnh lại. Rồi trong cơn ngỡ ngàng, cô nhớ lại dáng vẻ ngập ngừng của Thẩm Bảo Chi lúc nãy.
Có lẽ.
Là Trần Việt không cho cô ấy nói với cô.
Nhưng tại sao chứ?
Tại sao lại đối xử với Trần Việt như vậy?
Tại sao lại đâm đuôi xe, còn chặn đường chị ngay trong ngày sinh nhật thế này?
Có thật sự là vì...
Gió thổi lên, có người đưa điện thoại tới, ánh đèn flash nhấp nháy ngay sát mặt làm Trì Tiểu Mãn phải cúi đầu, khó khăn giơ tay lên che chắn.
Vì cô sao?
Vì cô nên chị mới bị chặn đường ở đây?
Vì cô là kẻ rất xấu xa sao?
Vì cô muốn hãm hại Trần Việt sao?
Hay là vì cô đã làm ra tội ác gì không thể tha thứ?
Trì Tiểu Mãn không nghĩ ra.
Cô cúi mặt, chật vật che mắt, đứng giữa cơn gió buốt giá. Da mặt Trì Tiểu Mãn đau như bị dao cắt, cô thấy mình như một con cá bị bắt lên bờ, bị cạo sạch từng chiếc vảy, đau đến nỗi nghẹt thở.
Cô không hiểu tại sao mọi chuyện luôn biến thành như vậy; cũng không hiểu tại sao cái giá mình phải trả đến giờ vẫn chưa thanh toán xong; càng không hiểu tại sao rõ ràng đã chạy thục mạng đến đây, lúc nghe tin thì không thể dừng chân dù chỉ một khắc, vậy mà khi tìm thấy Trần Việt rồi cô lại không dám tiến lên.
"Này! Trì Tiểu Mãn ở đây này!" Người đi bên cạnh đột nhiên gào lớn.
Ánh đèn flash sắc lẹm như những nhát dao trắng hếu đồng loạt bủa vây lấy cô. Trong cơn trống rỗng, Trì Tiểu Mãn ngước mắt lên, thấy mấy người đang vây quanh chiếc xe bên kia đường đồng loạt ngoảnh lại.
Trên mặt mỗi người đều hằn lên vẻ thù địch và đề phòng đối với cái tên "Trì Tiểu Mãn".
Nhưng lạ thay, Trì Tiểu Mãn không cảm thấy quá đau lòng hay nhục nhã vì điều đó, cứ như thể người mà họ đang nhìn, đang thù ghét là một ai đó khác vậy.
Cô hững hờ thu tay về, dời mắt đi.
Một lần nữa nhìn người vừa báo tin cho mình, cũng là người bắt cô phải cười trước ống kính...
Có lẽ vì cô không cười, nên người này mới hét lên để trả đũa. Sau khi thành công thu hút sự chú ý, gã ta hất hàm, để lộ vẻ mặt vô cùng đắc thắng.
Trì Tiểu Mãn mím chặt môi.
Nhắm nghiền mắt.
Thở ra một hơi.
Lần nữa sải bước.
Đi về phía Trần Việt.
Thật ra đến gần mới thấy, người vây quanh xe cũng không quá đông, chỉ là ai nấy đều mang thần sắc gay gắt. Khi Trì Tiểu Mãn tiến lại gần, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô.
Có lẽ do tác động tâm lý, Trì Tiểu Mãn càng đi gần, đầu ngón chân vừa vấp phải lúc nãy càng đau điếng, như thể mỗi bước đi là một mũi kim đâm thẳng vào móng chân.
Cô đi khập khiễng đến trước chiếc xe trắng.
Đối diện với cửa kính xe đen kịt, cô nhẹ giọng gọi:
"Trần Việt, là em."
Một giây, hai giây, kính xe từ từ hạ xuống, gương mặt Trần Việt hiện ra. Chị vừa kết thúc buổi phỏng vấn, lớp trang điểm vẫn còn tinh tế, nhưng thần sắc thì không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Chị nhìn cô, gương mặt bị bóng tối trong xe và ánh đèn đường bên ngoài chia cắt thành từng mảng màu.
Trì Tiểu Mãn cũng nhìn Trần Việt. Dù chỉ mặc một chiếc áo phông, cô đột nhiên không còn thấy lạnh, cũng chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào xung quanh nữa.
Giữa đôi mắt họ là ánh sáng và bóng tối của đèn đường, là muôn vàn âm thanh hỗn tạp.
Họ nhìn nhau.
Rất lâu.
Trần Việt chậm rãi cất lời, giọng nói của chị bị gió thổi bạt đi, trầm thấp và mơ hồ:
"Tiểu Mãn, em có lạnh không?"
Trì Tiểu Mãn lắc đầu giữa cơn gió lạnh: "Em không lạnh."
Trần Việt có vẻ không tin lời cô, nhưng chị cũng không xuống xe. Chẳng rõ là vì ngại ống kính đang bủa vây xung quanh, hay là vì chị đã bị thương.
Chị rũ mắt, hồi lâu sau mới nhẹ giọng bảo: "Tiểu Mãn, em về trước đi, chuyện này chị đã để quản lý giải quyết rồi."
Có lẽ vì tiếng hô "Trì Tiểu Mãn" lúc nãy mà xung quanh bắt đầu xuất hiện đèn flash liên tục. Trần Việt mệt mỏi giơ tay che mắt, rồi lại nhìn cô thật lâu:
"Bảo Chi nói hôm nay em quay cả ngày rồi, nên em về ngủ một giấc thật ngon đi. Đừng quá lo cho chị, được không?"
"Trợ lý của chị đâu?" Thật lòng Trì Tiểu Mãn không muốn mình nhất định phải đứng đây làm hỏng việc.
Nếu được, cô ước mình có thể lý trí và bình tĩnh quay lưng rời đi ngay lúc này, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lái chiếc xe của Thẩm Bảo Chi ở đầu con hẻm đối diện rời khỏi đây. Cho đến ngày hôm sau, khi Trần Việt đến phim trường và nói với cô rằng mọi chuyện đã ổn thỏa, bảo cô đừng lo thì cô sẽ thật sự không lo lắng nữa.
Nếu cô là một Trì Tiểu Mãn như thế, liệu có bớt gây rắc rối cho Trần Việt không? Hay là còn nhiều hơn thế nữa?
Nhưng cô phát hiện mình không thể nhấc nổi chân.
Mà trong xe, Trần Việt vẫn chăm chú nhìn cô, dường như chị còn lo cho cô hơn cả bản thân mình: "Trước khi kết thúc phỏng vấn, chị đã bảo cô ấy về trước rồi. Dạo này cô ấy hơi bị cảm."
Đèn flash vẫn nháy liên hồi, đám đông xung quanh dường như càng kích động hơn vì sự xuất hiện của Trì Tiểu Mãn.
Nhưng Trì Tiểu Mãn chẳng nghe lọt tai chữ nào, cũng không nhìn những đôi mắt đang đăm đăm vào mình. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Việt, hỏi từng chữ một: "Vậy chị có bị thương không?"
"Không có." Trần Việt phủ nhận, rồi như thật sự lo lắng cho cô, chị nói: "Em về mau đi, ở đây lạnh lắm."
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Trần Việt nhìn cô, dường như cảm thấy hết cách.
Lúc này có vài người tiến lại gần, nhìn Trì Tiểu Mãn với vẻ đầy cảnh giác, thậm chí còn muốn xông tới lôi cô đi.
Trần Việt đành phải mở khóa xe.
Trì Tiểu Mãn quay lưng lại với những ánh mắt đằng sau, cúi gầm mặt, lầm lũi mở cửa ghế sau thật nhanh rồi chui tọt vào trong xe.
Đèn flash và bao nhiêu ánh nhìn đều bị chặn đứng bên ngoài cánh cửa.
Nhiệt độ trong xe cũng rất thấp, thấp đến mức Trì Tiểu Mãn vừa ngồi vào ghế sau là đã cúi người, đôi tay không ngừng run rẩy.
Nhưng giữa hàng trước và hàng sau có sự khác biệt về tầm nhìn.
Cô cố thu mình lại sau lưng ghế, không để Trần Việt nhận ra mình đang phát run.
Rốt cuộc, lại thành ra Trần Việt phải chăm sóc cô.
Ngăn cách giữa họ là một tấm lưng ghế dày thật dày.
Có lẽ Trần Việt thật sự không nhận ra sự chật vật của Trì Tiểu Mãn.
Chị bật điều hòa không khí.
Sau đó tìm một chiếc chăn mỏng đưa ra phía sau.
Trì Tiểu Mãn đưa tay đón lấy, lí nhí nói: "Cảm ơn chị."
Trần Việt không đáp lại cô câu "Không có chi". Chị im lặng hồi lâu, đợi cho không khí trong xe ấm lên mới dịu dàng mở lời: "Tiểu Mãn, em nghe chị, về trước đi được không?"
"Trần Việt, có phải chị bị thương rồi không?" Trì Tiểu Mãn quấn chăn, trốn sau lưng ghế, cúi mặt khẽ hỏi.
Trần Việt không nói gì.
Trì Tiểu Mãn giơ tay, gượng gạo lau đi những giọt mồ hôi trên mặt: "Chị gọi cấp cứu chưa?"
"Vết thương không nghiêm trọng đâu, chỉ là lúc va chạm chân chị hơi bị bong gân chút thôi." Dường như Trần Việt thấy bất lực, chậm rãi nói: "Chị đang đợi quản lý sắp xếp người đến xử lý."
"Bong gân chân sao?" Giọng cô vô cùng sốt sắng.
Trần Việt im lặng.
Ở phía sau, cô gần như không nhìn thấy biểu cảm của chị, nên đành phải rướn người ra khỏi lưng ghế, cố ngẩng đầu nhìn về phía trước: "Có nghiêm trọng không?"
Trần Việt khựng lại một lát rồi lắc đầu: "Không nghiêm trọng đâu."
Thế là Trì Tiểu Mãn dừng lại, qua kẽ hở giữa hai ghế, cô cố sức nhìn chị:
"Tốt, tốt rồi."
Người bên ngoài cửa sổ xe càng lúc càng đông. Nếu nói khi nãy Trì Tiểu Mãn còn có cơ hội để một mình rời đi, thì hiện tại, bên ngoài xe gần như đã bị vây kín đến mức nước chảy không lọt. Có người ở bên ngoài hét lớn tên "Trần Việt", cũng có người gào thét tên "Trì Tiểu Mãn". Theo sau đó là những lời lẽ chẳng mấy lọt tai, nhưng tất cả đều truyền đạt chung một yêu cầu...
Trì Tiểu Mãn lôi Trần Việt ra làm bia đỡ đạn cho mình, hà khắc với chị trong đoàn phim, khiến chị phải chịu đựng nhiều tổn thương và điều tiếng trong suốt quá trình quay. Vậy mà Trì Tiểu Mãn lại mặc kệ tất cả, làm ngơ trước những yêu cầu từ phía Trần Việt, rõ ràng là đang lợi dụng Trần Việt để chắn đạn cho mình.
Còn Trần Việt thì nên tỉnh táo lại, đưa ra quyết định lý trí nhất là kịp thời rút lui, đừng lãng phí thời gian ở đoàn phim này nữa. Hãy đi đóng những bộ phim tốt hơn, xứng đáng hơn để đền đáp những người hâm mộ vẫn luôn ủng hộ chị.
Về phần những người đó dùng từ ngữ thế nào, giọng điệu ra sao, Trì Tiểu Mãn cũng không nghe rõ lắm. Cô đã chạy quá lâu, cũng đã sợ hãi quá lâu, lúc này nhìn những gương mặt hung hăng ngoài cửa kính, cô chỉ biết rằng họ đang vô cùng kích động, và có lẽ chẳng ai thèm nghe cô giải thích bất cứ điều gì.
Cảm xúc của Trì Tiểu Mãn khó lòng bình phục, tinh thần cũng không thể tập trung nổi. Nếu mang theo thuốc bên mình, có lẽ lúc này cô phải nuốt vài viên mới mong bản thân trở lại là một người có cảm giác bình thường được.
Nhưng dẫu vậy.
Cô cũng không muốn Trần Việt nhận ra sự yếu đuối không đáng tin của mình lúc này. Cô im lặng hồi lâu, siết chặt lòng bàn tay để tập trung, cố gắng phá vỡ khoảng không lặng ngắt trong xe:
"Vậy chị đã báo cảnh sát chưa?"
Trần Việt không nói gì.
"Chị báo cảnh sát chưa?" Trì Tiểu Mãn tưởng chị không nghe thấy nên lặp lại lần nữa.
"Tiểu Mãn." Trần Việt gọi tên cô.
Giọng chị nghe đầy vẻ điềm tĩnh và sự thấu đáo của một người từng trải: "Chị sẽ để quản lý giải quyết, em không cần quá lo đâu."
"Nhưng quản lý giải quyết thì cũng phải báo cảnh sát chứ."
Trì Tiểu Mãn nhấn mạnh: "Không thể cứ thế bỏ qua được."
Trần Việt lặng đi vài giây, có lẽ chị cũng nhận ra tâm trạng cô đang có vấn đề nên không muốn tranh cãi, bèn dịu dàng đáp lại: "Được, chị sẽ nói với chị ấy."
"Trần Việt, những chuyện thế này nhất định phải báo cảnh sát. Nếu cứ để mặc cho chuyện lắng dần thì có lẽ sẽ còn lần sau đấy." Trì Tiểu Mãn tiếp tục.
Trần Việt im lặng.
Trong xe vô cùng tĩnh mịch, còn ngoài kia thì lại như một thế giới khác, ồn ào náo loạn như thể trong xe đang nhốt một kẻ tội đáng muôn chết, đáng bị đám đông lôi ra ngoài để lăng trì.
Trì Tiểu Mãn vân vê ngón tay, thẫn thờ trong bầu không khí đang ấm dần lên, chẳng biết phải nói gì, đành lặp đi lặp lại một câu: "Trần Việt, đối với những chuyện thế này chị đừng có nhẫn nhịn."
Trần Việt không trả lời.
Trì Tiểu Mãn lại lắc đầu, nói một cách rành rọt: "Trần Việt, chị đừng như vậy mà."
Có lẽ vì tâm trí đang quá rối bời nên câu nói này được cô thốt ra một cách khá mơ hồ. Bởi lẽ, suy nghĩ thật sự của cô là...
Trần Việt, chị đừng để mình phải chịu những tổn thương như vậy.
Tiếng ồn ào bên ngoài xe ngày một lớn, bắt đầu có người lớn tiếng quát tháo, nghi ngờ liệu có phải Trì Tiểu Mãn đang dùng lời lẽ ép buộc Trần Việt ở trong xe hay không.
Trần Việt nhìn đăm đăm vào con đường phía trước.
Rất lâu sau, khi Trì Tiểu Mãn lặp lại câu "Chị đừng như vậy mà", chị mới trầm thấp đáp: "Được."
Nhận được lời hồi đáp của Trần Việt nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn không thể thả lỏng. Cô bồn chồn và ngơ ngác nhìn tình hình ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn sang Trần Việt. Thấy chị dùng ngón tay miết nhẹ lên vô lăng, cô chợt nhận ra...
Từ lúc cô lên xe đến giờ, Trần Việt vẫn chưa hề quay đầu lại nhìn cô lấy một lần.
Chị cũng đang trách cô sao?
Dù biết Trần Việt sẽ không làm vậy, nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn không kiềm được mà nghĩ ngợi lung tung.
"Trần Việt, sao chị không nhìn em?"
Mồ hôi lạnh chảy xuống mí mắt, Trì Tiểu Mãn vất vả giơ tay lau đi, trong đầu cố hết sức nghĩ cách để đối phó.
Về mặt lý trí.
Cô thấy mình nên nhanh chóng đưa Trần Việt rời khỏi đây...suy cho cùng đó cũng là mục đích khi cô mượn xe của Thẩm Bảo Chi lái tới đây. Cô nên hành xử như một người trưởng thành, chín chắn và vẹn toàn, làm theo đúng những gì cô hằng khao khát. Nhưng bây giờ dù có xuống xe, dường như cô cũng chẳng thể đưa Trần Việt rời đi một cách an toàn, thậm chí có khi còn không lái nổi chiếc xe của Thẩm Bảo Chi về nữa.
Nghĩ đến đây, Trì Tiểu Mãn lại cố gắng ngước mắt nhìn chị.
Trần Việt vẫn không quay đầu lại.
Chị nhìn về phía trước, tay vẫn đặt trên vô lăng, khẽ miết nhẹ thêm một lần nữa.
Rất lâu sau.
Chị mới nở một nụ cười mơ hồ, như thể không còn cách nào khác, cuối cùng cũng chịu quay lại nhìn Trì Tiểu Mãn...
Dưới ánh đèn đường, gương mặt chị trở nên rõ nét.
Trần Việt trầm giọng nói:
"Bởi vì chị sợ nhìn thấy em, chị sẽ khóc mất."
Trong xe, gương mặt người phụ nữ bị bao phủ bởi bóng tối. Tâm trí Trì Tiểu Mãn đang hoảng hốt, vẫn còn mải nghĩ cách đối phó nên chưa kịp hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, chỉ thấy thần sắc của Trần Việt có chút kỳ lạ: "Tại sao nhìn thấy em chị lại khóc?"
"Đau lắm phải không chị?" Trì Tiểu Mãn tự thốt lên từ đó. Lúc này cô mới nhận ra đầu ngón chân mình đang rất đau, hình như có chất lỏng chảy ra rồi lại khô đi. Lẽ nào Trần Việt cũng đau như thế sao? Hay là còn đau hơn cô nữa?
Nhưng chị vẫn giữ nguyên tư thế quay đầu, nghiêng mặt nhìn cô. Hai người đối diện với nhau, giữa đôi mắt họ là những ánh đèn flash chói mắt cứ nháy lên từng hồi.
"Trần Việt?" Mắt Trì Tiểu Mãn bị lóa đến nỗi đau nhức.
Cô cảm thấy Trần Việt chắc chắn cũng vậy. Dứt lời, cô vội vàng đưa tay lên, hai bàn tay khum lại thành hình ngọn núi nhỏ như thói quen trước kia, che chắn bên cạnh để mặt chị thoát khỏi những ánh đèn flash đang liên tục hắt vào trong xe.
"Bởi vì chị đau lòng cho em." Trần Việt chậm rãi nói.
Trì Tiểu Mãn sững sờ, cảm thấy chị đã nói ngược rồi: "Sao lại đau lòng cho em chứ?"
Sau đó cô định mỉm cười một cái để chị đừng nhìn mình bằng ánh mắt u sầu như thế nữa.
Nhưng cái nhìn của Trần Việt khiến cô không tài nào mở miệng nổi.
Và ngay giây tiếp theo.
Chị đột nhiên đưa tay ra, rất nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
Không có mục đích cụ thể nào cả, không phải lau nước mắt, cũng chẳng phải lau mồ hôi.
Chỉ đơn thuần là chạm vào thôi.
Nhiệt độ làn da hơi lạnh, động tác vô cùng khẽ khàng.
Như thể cô rất mong manh, lại như thể cô rất trân quý.
Tựa như một người thợ sửa rối lại một lần nữa thi triển phép thuật lên con rối, chỉ có điều lần này đổi sang cách thức thân mật hơn là chạm vào.
Cũng tựa như cô là một chú gà con chưa kịp nở, còn chị thì cách một lớp màng mỏng nhìn cô, v**t v* lớp lông tơ yếu ớt của cô.
Trì Tiểu Mãn cảm nhận được nhiệt độ lành lạnh của người phụ nữ phủ lên gò má, lòng đầy thắc mắc.
Bên ngoài, ánh đèn xe lướt qua, xẹt ngang tầm mắt đang giao nhau của họ, giống như một lớp keo dính chặt hai người lại.
Hơi ấm từ điều hòa, đêm thu, những bóng người lay động, hai ánh mắt đối diện nhau hồi lâu không thể tách rời. Trần Việt dùng lòng bàn tay m*n tr*n gương mặt cô, rồi chậm rãi thu ngón tay về. Một lúc lâu sau...:
"Bởi vì những chuyện như thế này, có lẽ em đã từng trải qua từ lâu rồi."
Lớp kính mỏng manh ngăn cách trong xe và ngoài xe thành hai thế giới riêng biệt. Trì Tiểu Mãn đột nhiên không thể phân định được thế giới nào mới là thật. Còn người phụ nữ trước mặt thì đang nhìn cô, khoảng cách gần trong gang tấc, giọng nói của chị thật nhẹ:
"Có lẽ không chỉ một lần, mà hôm nay chị mới lần đầu trải qua, cũng là lần đầu thật sự nhìn thấy."
"Tiểu Mãn."
Dường như Trần Việt muốn mỉm cười, nhưng thật hiếm khi chị lại chẳng thể cười nổi, khóe mắt ẩn hiện trong vùng sáng tối loang loáng đỏ hoe.
"Chị thấy em vất vả quá."