Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 38

Sau giờ làm việc, đạo cụ trên phim trường vẫn được giữ nguyên trạng, không gian trông thật trống trải, có lẽ vì lúc này chỉ còn lại hai người. Không gian rất lớn, những ô cửa sổ cũng rất lớn, từ đây có thể nhìn thấy ánh đèn đường vàng vọt bên ngoài.

Ánh đèn ấm áp lan tỏa, cơm nước được bày biện ngay ngắn trên một chiếc thùng đựng đồ, khói bốc lên nghi ngút. Hai hộp cơm, hai đôi đũa, tất cả đều được đặt chỉnh tề trước mặt.

Trì Tiểu Mãn im lặng rất lâu.

Cô cầm lấy một phần cơm.

Cũng cầm lấy đôi đũa Trần Việt đã tách sẵn cho mình.

Gắp một miếng đậu hũ sốt.

Nhưng ngay trước khi đưa vào miệng.

Cô khựng lại.

Động tác có phần cứng nhắc.

Những ngón tay co lại, da dẻ trắng bệch, dường như cô phải dùng rất nhiều sức chỉ để duy trì một hành động bình thường đến thế.

Cô cố gắng che giấu sự mất tự nhiên ấy, rồi khẽ nói: "Cảm ơn chị."

Trần Việt nhìn cô, đáp: "Đừng khách sáo."

Trì Tiểu Mãn cụp mắt, dùng vành nón lưỡi trai che đi ánh nhìn của mình, lặng lẽ ăn một miếng.

Cô khựng lại.

Quệt cằm một cái.

Vì bị cổ áo cọ vào hơi đau.

Rồi cô lại cúi đầu tiếp tục ăn.

Trần Việt quan sát cô ăn được vài miếng.

Chị cũng không hỏi gì thêm, chỉ tự mình cầm phần cơm và đôi đũa còn lại lên, chậm rãi ăn.

Ba món mặn, một món canh, tất cả vẫn còn nóng.

Phim trường đã dọn dẹp các thiết bị chiếu sáng, giờ đây chỉ còn lại chiếc đèn treo lủng lẳng vốn có của căn phòng. Ánh sáng không quá sáng, hơi nóng bốc lên dưới ánh đèn khiến mắt người ta thấy cay cay.

Sức ăn của Trì Tiểu Mãn vẫn nhỏ như thế, nhưng vì phải duy trì vóc dáng cho nhân vật Tiểu Ngư, cô vẫn ép mình ăn thêm vài miếng.

Trần Việt lên tiếng: "Em không ăn được nữa thì đừng ép, chỉ một ngày thôi, không sao đâu."

Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Cô ngừng hẳn.

Đặt đũa xuống.

Nói: "Dạ."

Trần Việt cũng không ăn tiếp... Dường như cân nhắc đến việc mình đang vào vai một bệnh nhân không còn sống được bao lâu, có lẽ suốt hai tháng qua chị chưa từng cho phép bản thân ăn một bữa no.

"Chị không ăn thêm chút sao?" Trì Tiểu Mãn cảm thấy chị thật sự ăn quá ít.

"Cũng tạm rồi." Trần Việt lau miệng, nói: "Ăn no quá trạng thái sẽ khác, lên hình mà khí sắc trông khỏe mạnh quá thì hiệu quả không tốt."

Trì Tiểu Mãn gật đầu, rồi mỉm cười: "Em thì lại muốn mình trông khỏe mạnh hơn một chút."

Trần Việt ngừng động tác.

Trì Tiểu Mãn bổ sung thêm: "Trần Việt, không phải là em không khỏe đâu."

Cô giải thích:

"Em cũng chỉ hy vọng khi lên hình, mình có thể trông giống Tiểu Ngư hơn một chút thôi."

"Chị biết mà."

"Vậy thì tốt rồi."

Trì Tiểu Mãn gật đầu có chút chậm, sau đó cô cúi đầu, bắt đầu thu dọn tàn cuộc sau bữa ăn.

Ba món mặn và một món canh, thật ra hai người chẳng ăn được bao nhiêu, vẫn còn thừa lại hơn một nửa.

Lúc dọn dẹp, cô cảm thấy hơi tiếc, theo thói quen lại dùng cằm cọ cọ vào cổ áo, nói: "Mua nhiều quá, phí thật đấy."

Trần Việt cười, chị nghiêng đầu nhìn cô dưới ánh đèn: "Trì Tiểu Mãn, sao em vẫn còn keo kiệt như thế hả?"

Như thể đang đùa với cô một câu hết sức bình thường: "Chẳng phải đã là đại minh tinh rồi sao?"

Lần nữa nghe thấy câu nói này, bầu không khí dường như nhẹ nhàng hơn hai lần trước nhiều. Trì Tiểu Mãn cười:

"Đại minh tinh thì cũng không được lãng phí thức ăn chứ."

"Ừ, em nói đúng." Trần Việt không phủ nhận, chị gom những món còn thừa lại, bỏ vào túi: "Để chị mang về ăn."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

"Đừng." Cô ngăn Trần Việt lại, cũng nói: "Trần Việt, chị đừng ăn đồ thừa, không tốt cho sức khỏe đâu."

Nói xong câu này, nhận ra tốc độ nói của mình quá nhanh, nghe có vẻ hơi gay gắt, cô bèn dịu giọng lại: "Với lại đồ để qua đêm lại càng không tốt."

Trần Việt dừng tay nhìn cô.

Chị không nói gì.

Thế là Trì Tiểu Mãn cũng tự thấy mình dong dài, mâu thuẫn, một hồi muốn như thế này, một hồi lại muốn như thế kia.

Cô im lặng, cười nói: "Biết thế em đã ăn thêm một chút rồi."

"Giờ em còn ăn nổi không?" Trần Việt hỏi, cứ như thể chỉ cần cô nói muốn, chị sẽ lần nữa mở túi thức ăn đã gói lại ra cho cô.

"Em không ăn nổi nữa." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

"Ừ." Trần Việt buộc túi lại: "Vậy chị cứ mang về đã, nếu mai hỏng thì chị sẽ không ăn nữa."

"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Cùng nhau ăn cơm thì không thể để một m*nh tr*n Việt dọn dẹp được.

Trì Tiểu Mãn bèn thu dọn chén đũa đã dùng.

Cô còn lấy từ trong chiếc túi canvas to đùng luôn mang theo bên người ra một gói khăn giấy ướt thật lớn, rồi chậm rãi rút ra từng tờ một.

Trần Việt ở bên cạnh bỗng bật cười thành tiếng.

"Chị cười gì thế?" Trì Tiểu Mãn nhăn mũi.

Có lẽ vì hơi ngại.

Cô nhét gói khăn giấy ướt to đùng vào lại trong túi, rồi cứ thế lúng túng ôm khư khư chiếc túi đó, quên cả việc đặt xuống.

"Không có gì." Trần Việt lắc đầu.

Trì Tiểu Mãn không hiểu Trần Việt bị làm sao, chỉ ngơ ngác chớp mắt, rồi lại tự giác đặt túi sang bên cạnh, cầm mấy tờ khăn giấy ướt đã rút ra lau chùi cái hộp đựng đồ một cách tỉ mỉ.

Sực nhớ ra một chuyện, cô lại nói: "Trần Việt, vừa nãy em không có ý chê chị lãng phí thức ăn đâu."

Trần Việt dừng tay: "Thế sao em lại nói vậy?"

Trì Tiểu Mãn khựng lại.

Trần Việt nhìn cô.

Trì Tiểu Mãn cúi đầu, vành nón che khuất tầm mắt của Trần Việt. Một lúc lâu sau, cô chậm rãi lắc đầu: "Em cũng không rõ lắm."

"Nhưng chị cứ làm những gì chị muốn nhé." Cô giải thích với chị: "Đừng quá để tâm đến những gì em nói."

Sau đó Trì Tiểu Mãn không nói gì thêm, chỉ lau đi lau lại cái hộp từ trên xuống dưới thêm mấy lượt nữa.

Động tác có chút lặp lại.

Trì Tiểu Mãn nhận ra điều đó, cũng nhận ra Trần Việt vẫn luôn nhìn mình, cô bèn dừng lại, thu dọn số khăn giấy ướt đã dùng xong.

Cô cúi đầu, cảm thấy sự im lặng này khiến mình khó mà chịu đựng nổi, bèn ôm lấy đầu gối, định bụng sẽ tiếp tục xem lại các đoạn phim hôm nay.

Trần Việt lặng im hồi lâu.

Đột nhiên chị gọi: "Trì Tiểu Mãn."

Chị gọi cả họ lẫn tên cô. Trì Tiểu Mãn khựng lại, nhưng vẫn không nhìn chị:

"Dạ?"

"Chuyện như thế có thường xuyên xảy ra không?"

"Chuyện gì cơ ạ?" Trì Tiểu Mãn ngơ ngác.

"Lúc nãy..." Dường như Trần Việt không muốn nhắc lại, nhưng có lẽ vì rất muốn hỏi cho rõ, nên chị vẫn lên tiếng: "Lúc chị đến, chị thấy có mấy người ở bên ngoài."

Chị không nói hết câu, có lẽ vì không muốn gợi lại chuyện không vui.

"Mấy tay săn ảnh đó hả?" Trì Tiểu Mãn hỏi ngược lại, rồi lại cười: "Chúng ta làm nghề này, xung quanh sao mà thiếu paparazzi cho được."

"Ý chị là, những tình huống như thế có nhiều không?" Trần Việt lặp lại câu hỏi.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy khó hiểu.

Cô ngước mắt nhìn chị.

Dưới vành nón lưỡi trai, ánh sáng vàng ấm áp vờn quanh, cô nhìn chị qua làn ánh sáng mờ ảo ấy.

"Tình huống mà ngay cả lúc em đang không ổn, họ vẫn giơ ống kính chĩa thẳng vào em để chụp, ép em phải lộ ra những biểu cảm tồi tệ hơn."

"Tình huống mà họ muốn chụp bằng được biểu cảm không tốt của em, cố tình dùng đèn flash để chụp cho rõ, bám theo em không rời, rồi dùng những tấm hình đó để thêu dệt câu chuyện, hoặc dùng nó như một điều kiện để trao đổi."

Biến cảm xúc của em thành một món hàng, dù tốt hay xấu, đều được định giá bằng tiền.

Trần Việt không thể nói thẳng câu đó.

Bởi vì cô thấy Trì Tiểu Mãn mỉm cười, đôi mắt cong cong của em vẫn rất đẹp, rất rạng rỡ, dường như ẩn chứa rất nhiều điều, nhưng cũng dường như chẳng có gì cả.

"Trần Việt." Em nhìn cô từ dưới vành nón, ánh mắt không hề né tránh. Có lẽ thấy cô quá nghiêm túc, em bèn dịu dàng nói: "Đây là công việc của em mà."

Trần Việt cũng nghiêng mặt nhìn Trì Tiểu Mãn.

Nhìn đôi mắt em lấp lánh dưới bóng râm của vành nón, tựa như đang chứa đựng cả một làn nước long lanh.

"Nếu không có những thứ đó, em đã chẳng thể quay Neon vào năm 30 tuổi."

Ánh đèn trên phim trường tù đọng, gương mặt Trì Tiểu Mãn hiện rõ dưới ánh sáng rực rỡ.

"Con người ta muốn đạt được điều gì đó thì đều phải trả giá."

Giọng em rất nhẹ: "Huống hồ cái giá em phải trả, thật ra đã rất nhỏ rồi."

Trần Việt không thốt nên lời, cô vẫn cứ đứng đó nhìn em như vậy.

Mà Trì Tiểu Mãn cũng không nhìn cô quá lâu. Em mỉm cười rồi cúi đầu xuống, vành nón che gần hết gương mặt gầy gò: "Thật ra tình huống như thế này vẫn còn tốt lắm, em quen rồi."

"Đa phần các trường hợp, họ cũng chẳng chụp được gì đâu."

Em như muốn nói đùa để làm dịu đi sự lo lắng của cô: "Dù sao thì em cũng ngoan lắm."

Trần Việt không cười.

Trì Tiểu Mãn bèn dừng lại, nụ cười trên môi cũng nhạt đi: "Chỉ là đôi khi bị chụp được lúc biểu cảm không tốt, hoặc những việc mà chỉ cần cắt ghép một chút là sẽ gây tranh cãi, công ty sẽ mua lại hết những gì họ chụp được."

"Chuyện gì mà hễ cắt ghép là lại gây tranh cãi?" Trần Việt hỏi.

Trì Tiểu Mãn im lặng giây lát.

Cô cười nhẹ: "Cũng không có gì to tát đâu."

Trần Việt yên lặng nhìn cô, vài giây sau mới khẽ khàng hỏi: "Có thể nói cho chị biết không?"

Giọng chị không hề có ý ép buộc.

Cứ như thể chỉ cần cô nói một chữ "Không", chị sẽ tế nhị chuyển sang chủ đề khác ngay lập tức.

"Thật ra cũng không có gì không thể nói." Trì Tiểu Mãn cố gắng nhớ lại, cuối cùng chọn một chuyện nghe có vẻ nhỏ nhặt nhất:

"Có một lần, em và một nữ diễn viên đi dạo chợ đêm, cô ấy thấy một dây buộc tóc rất hợp với em nên đã mua tặng. Sau đó chúng em hợp tác chung, em có đăng ảnh chụp cùng cô ấy lên Weibo."

"Kết quả là có người tung đoạn video ngày hôm đó lên. Lạ thật đấy, em nhớ rõ tối hôm đó mình đã rất vui mà."

"Nhưng chẳng biết sao, qua góc quay trong đoạn video ấy thì trông như là..."

"Em chẳng nói với cô ấy câu nào."

"Thế là người ta đồn ầm lên rằng cô ấy muốn dựa hơi em, phải tặng quà cáp mới được vào đoàn phim."

Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn nhận ra sự im lặng của Trần Việt, bèn khẽ mím môi.

Về phương diện nào đó, cô cảm thấy kể từ năm 20 tuổi, rất nhiều chuyện đã được sắp đặt theo một cách thức và trình tự mà chính cô cũng không tài nào hiểu nổi. Có lẽ đây cũng chỉ là một trong số những chuyện nhỏ nhặt nhất mà thôi.

"Thật ra em làm gì có năng lực lớn đến vậy chứ. Vả lại em cứ ngỡ đó chỉ là chuyện vặt, lúc đó cũng đã đính chính trên Weibo, sau này cũng không thấy ồn ào gì thêm, em cứ tưởng chuyện như vậy là qua rồi."

"Nhưng mà..." Trì Tiểu Mãn cụp mắt: "Đến lúc phim chính thức khai máy, cô ấy lại bị thay vai."

Trần Việt không nói gì.

Có lẽ vì chị không nỡ.

Cũng có lẽ vì chị quá hiểu rõ, những chuyện như thế này chẳng hề hiếm gặp trong giới showbiz.

Dù nói đến đây, có lẽ cả hai đều đã lờ mờ đoán được nguyên nhân, nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn kiên trì kể tiếp:

"Đoàn phim nói, chính cô ấy là người chủ động yêu cầu công ty thay người."

"Vì không muốn gánh chịu áp lực quá lớn từ dư luận, không muốn chờ đến khi phim chiếu lại bị người ta đem ra phán xét một lần nữa."

"Em không tin lắm nên đã đi tìm người khác để hỏi thăm."

"Em cũng gọi cho cô ấy rất nhiều cuộc, nhưng cô ấy không nghe máy. Sau đó em đến tìm công ty để hỏi cho ra lẽ, quản lý nói với em rằng..."

"Dù có hợp lý hay không, dù có cách nào tốt hơn hay không, dù sự thật đằng sau chuyện này là gì."

"Bất kể chuyện này cuối cùng có thật sự gây ảnh hưởng hay không, tất cả đều không quan trọng. Bởi vì đối với dư luận, sự thật không hề quan trọng. Còn với đoàn phim, họ chỉ cần mọi người quên bẵng chuyện này đi, để lúc phim chiếu không có bất kỳ điều tiếng gì lọt ra ngoài. Đó chính là cách xử lý ít tốn kém nhất, ít tốn sức nhất và cũng ít rắc rối nhất."

"Chỉ là một diễn viên nhỏ thôi mà, lúc nào chẳng tìm được người thay thế."

Nói đến đây, giọng của Trì Tiểu Mãn càng lúc càng nhỏ dần. Cô im lặng hồi lâu, rồi khẽ mỉm cười với Trần Việt:

"Sau đó, hình như cô ấy ghét em lắm."

"Em đã tự mình đi tìm cô ấy, nhưng lúc đó chuyện cũng đã qua lâu rồi."

"Em muốn nói lời xin lỗi, rằng đó là lỗi của em, và em cũng hy vọng ít nhất có thể giúp cô ấy liên hệ những cơ hội khác."

"Nhưng cô ấy cũng chẳng màng đến em nữa."

Chuyện đã qua quá lâu.

Thật ra chính Trì Tiểu Mãn cũng không nhớ rõ lắm, những lời nữ diễn viên đó nói lúc cô tìm đến là ý tốt hay ý xấu.

Nhưng cô vẫn nhớ mang máng.

Biểu cảm trên gương mặt người đó khi nhìn thấy cô rất tệ...vừa như chán ghét, vừa như phản cảm, lại vừa như đang thầm thương hại cô.

"Chắc là cô ấy tưởng em muốn thay thế cô ấy, rồi lại giả nhân giả nghĩa chạy đến đó đóng vai người tốt đây mà." Trì Tiểu Mãn nói.

"Nhưng mà, hình như cũng chẳng khác là bao." Cô nhăn mũi, lí nhí:

"Dù sao thì, chuyện đó đúng là vì em mà ra."

Trì Tiểu Mãn ôm lấy đầu gối, không cười nữa, cũng không lộ ra quá nhiều sự đau khổ, cứ như thể chỉ đang thuật lại một sự thật bình thường nhất trần đời:

"Nên em luôn ước mình có thể lớn mạnh hơn một chút, như vậy thì lúc đó em đã có thể thật sự giữ cô ấy ở lại rồi."

Khuya tháng 10, nhiệt độ ở phim trường hạ thấp dần. Trần Việt im lặng lắng nghe, đột nhiên bắt đầu hiểu lý do vì sao Trì Tiểu Mãn của hiện tại luôn hành xử cẩn trọng, cũng chẳng dám thân thiết quá mức với ai...

Không phải vì em sợ mình bị tổn thương, mà là em không thích một bản thân có thể mang lại tổn thương cho người khác.

"Vì thế em mới thấy áy náy với chị đến vậy sao?"

Trần Việt khẽ hỏi:

"Vì em cảm thấy, sau khi mình trở nên giỏi giang hơn, em lại biến thành kiểu người vì lý do cá nhân mà tước đi cơ hội của nữ diễn viên khác?"

Có lẽ không ngờ Trần Việt lại hỏi vậy, Trì Tiểu Mãn ngẩn người một lúc, giống như bị nói trúng tim đen. Em định cười theo thói quen nhưng cuối cùng lại không cười nổi, chỉ khẽ mấp máy môi rồi chọn cách im lặng.

Đó đã là một sự mặc nhận.

Trần Việt không hỏi dồn.

Nhưng cô cũng nhận ra rằng, đây có lẽ là một đêm vô cùng trân quý, khi Trì Tiểu Mãn sẵn lòng phơi bày nội tâm của mình, sẵn lòng thừa nhận sự bất an, mong manh, và cả sự tự chán ghét bản thân trước mặt cô.

Có lẽ sẽ rất lâu nữa mới lại có một cơ hội như thế này.

Nhưng dẫu vậy.

Trần Việt cũng không hy vọng những câu hỏi mà mình đặt ra vì khao khát muốn đến gần hơn, lại vô tình khiến em phải tự mổ xẻ tâm can, và chịu tổn thương hết lần này đến lần khác.

Dù Trì Tiểu Mãn không nói quá nhiều.

Nhưng cô cũng có thể đoán được.

Có lẽ những chuyện như thế này đã xảy đến với Trì Tiểu Mãn không chỉ một lần.

Trì Tiểu Mãn ở tuổi 30 mất đi nhiều tự do hơn cô tưởng. Em tin rằng sự đến gần của mình sẽ mang lại nỗi thống khổ cho những người vô tội.

Thế nên em đành chủ động nhốt mình vào trong một chiếc lọ thủy tinh, cam tâm tình nguyện đứng cách một lớp kính để phô bày nụ cười và sự lạc quan, hy vọng mình vẫn có thể mang tới hơi ấm cho mọi người, nhưng lại chỉ duy nhất khắt khe với chính bản thân mình.

"Vậy sau khi công ty mua lại những đoạn phim đó thì sao?" Trần Việt không kiềm được hỏi.

Trì Tiểu Mãn cúi mặt, để lộ phần cằm dưới ánh sáng vàng ấm chảy trôi.

Thế là Trần Việt đã có câu trả lời... Công ty quản lý và nghệ sĩ nghe thì có vẻ là mối quan hệ bảo vệ lẫn nhau, nhưng thực tế, sợi dây liên kết giữa đôi bên lại vô cùng mong manh, tất cả chỉ xoay quanh hai chữ "lợi ích".

Giống như trước đây Tiểu Kỳ từng nói, ban đầu việc Trì Tiểu Mãn muốn làm phim điện ảnh cũng là do công ty chủ động công bố để dìm tin tức xấu xuống. Bởi vì khi đó, nam nghệ sĩ kia vẫn là một ngôi sao mới mà công ty có thể kiểm soát được. Còn Trì Tiểu Mãn, nếu không ký tiếp hợp đồng, em sẽ chỉ là một quân cờ sắp bị vứt bỏ.

Rất lâu sau.

Trì Tiểu Mãn vẫn không lên tiếng trả lời câu hỏi đó.

Thay vào đó, em hỏi: "Trần Việt, chị có thấy em rất vô dụng không?"

"Sao em lại hỏi vậy?" Trần Việt hỏi lại.

"Vì lúc nãy..." Mũi giày của Trì Tiểu Mãn hơi rụt về phía sau: "Em đã không lập tức ra ngoài ngăn cản những ống kính máy ảnh đang chĩa vào mình."

"Chị không thấy thế." Trần Việt nói.

"Vậy thì tốt rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Trần Việt nhìn em.

Trì Tiểu Mãn vẫn luôn cúi mặt, nhưng có lẽ cũng nhận ra ánh nhìn của Trần Việt, nên khẽ nhếch môi: "Em cứ tưởng chị lại định hỏi em tại sao chứ."

"Vậy em có muốn chị hỏi không?" Trần Việt nói, giọng vẫn vô cùng dịu dàng.

Trì Tiểu Mãn khựng lại, nhận thấy có lẽ hỏi hay không cũng chẳng khác gì nhau. Bản thân cô cũng rất muốn giải thích với Trần Việt, mong chị đừng nghĩ rằng cô đã trở nên tệ hại, nhát gan đến mức ngay cả loại bạo lực âm thầm này cũng không dám phản kháng.

Thế là cô chỉ đành cố tìm lý do cho mình: "Thật ra lúc đầu em cũng từng bảo họ đừng chụp. Nhưng sau đó em thấy cũng chẳng ích gì, vì họ đông người quá..."

"Nếu lần nào cũng bận tâm thì em sẽ mệt mỏi lắm, lại còn lãng phí rất nhiều thời gian nữa."

Nhưng nói xong, Trì Tiểu Mãn thấy lý do của mình có vẻ không được thuyết phục cho lắm, ngược lại nghe cứ như đang bao biện. Cô lại rụt chân về, cười với Trần Việt: "Trần Việt, em bây giờ có phải rất tệ không?"

Trần Việt nhìn cô, chị đã nhìn cô rất lâu rồi, nhưng trong ánh mắt ấy không hề có sự xét đoán, dò xét hay đánh giá nào.

Dù là tốt hay xấu đều không có.

Chị chỉ im lặng đợi cô hỏi.

"Không phải em tệ." Trần Việt im lặng hồi lâu mới đưa ra lời nhận xét đầu tiên của đêm nay: "Mà là xung quanh em có quá nhiều người không ra gì."

Giọng chị thản nhiên, gần như không để lộ chút cảm xúc nào.

Cứ như thể chị chỉ đang khẳng định một sự thật hiển nhiên nhất.

Điều đó ngược lại khiến Trì Tiểu Mãn thấy lòng thắt lại. Cô nhận ra mình không thể cúi đầu được nữa, vì có thể nước mắt sẽ rơi xuống.

Thế là cô hơi ngước lên.

Nhưng cô vẫn tránh ánh mắt của Trần Việt, lấy lòng bàn tay che mắt, muốn kiềm nước mắt lại, nhưng chẳng hiểu sao nước mắt cứ trào ra mỗi lúc một nhiều.

Trần Việt dường như đã phát hiện.

Nhưng chị không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ đưa khăn giấy qua.

Không đưa ra quá nhiều lời an ủi.

Có lẽ chị biết sự an ủi không phải là điều cô cần lúc này, ngược lại nó chỉ càng khiến cô khóc nhiều hơn.

Thế nên chị chỉ ở bên cạnh cô.

Chờ cô đón lấy khăn giấy, từng chút từng chút lau đi những giọt lệ tuôn trào.

Lúc bấy giờ Trần Việt mới dịu giọng nói: "Tiểu Mãn, em đã làm rất tốt rồi."

Giống như ngày xưa.

Trì Tiểu Mãn khựng lại, phát hiện nước mắt càng tuôn rơi vì câu nói ấy.

Làm ướt đẫm cả khăn giấy.

Cô không kiềm được, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Trần Việt.

Trần Việt nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh, không lẩn khuất, trong ánh mắt chị chứa đựng vô vàn sự bao dung và kiên nhẫn. Cũng có lẽ vì trên tay không còn tờ giấy nào nữa, chị ngập ngừng thăm dò, rồi đưa tay ra.

Người phụ nữ co ngón tay lại.

Đốt ngón tay lướt qua những giọt lệ nơi đuôi mắt cô.

Vành mắt Trì Tiểu Mãn ửng hồng.

Có lẽ vì đôi mắt của Trần Việt trông quá đỗi ấm áp, quá đỗi bao dung, là thứ mà cô không tài nào ngăn mình thôi tham luyến.

Cô không né tránh nữa.

Thế là Trần Việt lau nước mắt cho cô. Ngón tay chị rất mềm, chạm vào nước mắt cô, lúc thì nóng hổi, khi lại trở nên mát lạnh. Suốt một lúc lâu, chị vẫn luôn nhìn cô một cách dịu dàng đến thế, rồi khẽ bảo:

"Chuyện đó không phải lỗi của em."

Giây phút hàng mi cô run rẩy vì câu nói đó.

Người phụ nữ như thể buộc phải rụt những ngón tay lại, nhưng chị vẫn cố gắng lách ánh mắt qua khỏi sự che khuất của vành nón lưỡi trai để nhìn cô, dõi theo cô, và vẫn dành cho cô thật nhiều sự nhẫn nại:

"Đừng quá tự trách mình, được không?"

---

Ngày đầu khai máy, khóc cũng đã khóc rồi, những lời không nên nói cũng đã trút hết ra.

Trì Tiểu Mãn cũng không rõ có phải vì hôm nay là một ngày quá đặc biệt hay không, mà cô lại để bản thân sống cảm tính đến thế.

Khi Trần Việt dùng giọng điệu bao dung ấy nói với cô rằng... Đừng quá tự trách mình.

Dù biết rõ tính cách mình vốn vậy, luôn canh cánh trong lòng về nhiều chuyện, mà có lẽ sau này cũng chẳng thể thật sự thay đổi được.

Nhưng cô vẫn không có cách nào không nói "Được".

Thế nhưng nghĩ kỹ lại.

Kể từ khi gặp mặt.

Cô đã khóc trước mặt Trần Việt quá nhiều lần, cũng không biết liệu chị có thấy chán ghét những giọt nước mắt của cô hay không.

Dẫu cho Trần Việt là một người cực kỳ kiên nhẫn.

Nhưng Trì Tiểu Mãn hiểu rất rõ... Đa số mọi người đều thiên vị những người ấm áp, hay cười, luôn muốn tránh xa những kẻ tự chán ghét bản thân, rệu rã héo mòn. Có lẽ lần đầu chị sẽ lau nước mắt cho cô, lần thứ hai sẽ thấy xót xa, lần thứ ba sẽ kiên trì an ủi, lần thứ tư sẽ nói không sao đâu... Nhưng cuối cùng, chắc chắn sẽ có một lúc nào đó chị mất kiên nhẫn, sẽ cảm thấy cô phiền phức.

Cô không muốn Trần Việt cuối cùng cũng trở thành một trong số những người ghét bỏ cô, hoặc chỉ cần vừa thấy cô là đã phải hít một hơi thật sâu vì sợ cô lại khóc.

Thế là Trì Tiểu Mãn chọn cách lau đi những giọt lệ đã nguội lạnh, siết chặt nắm tay, nói với Trần Việt: "Chị về trước đi, em muốn một mình ở lại đây xem thêm một lát."

"Thật đấy." Cô xốc lại tinh thần, dụi mắt, không đợi chị kịp phản hồi đã kiên quyết nói: "Em không khóc nữa đâu, chỉ là em muốn làm quen với môi trường này thêm chút thôi."

"Được." Trần Việt đáp.

Trì Tiểu Mãn thở phào một tiếng.

Cô cứ ngỡ Trần Việt sẽ rời đi.

Nhưng chị không đi mà lại nói: "Chị ở lại cùng em."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

Trần Việt nói: "Những lúc thế này, có bạn diễn ở bên cạnh sẽ tốt hơn."

Một lý do rất xác đáng, không phải vì để an ủi cô mà nói mình cũng cần xem.

Trì Tiểu Mãn im lặng, cô không còn tùy hứng nữa mà hơi ngơ ngẩn gật đầu, nói:

"Dạ."

Dứt lời.

Cô mở máy tính lên một lần nữa, bấm vào mấy cảnh quay ngày hôm nay của hai người.

Màn hình máy tính xách tay hơi nhỏ.

Trần Việt ghé sát lại gần hơn, vai chị gần như chạm sát vào vai cô.

Bên ngoài có gió lùa vào.

Tóc của chị cũng gần như sắp rơi xuống vai cô.

Mang theo một mùi hương thanh đạm thoang thoảng.

Trì Tiểu Mãn nín thở, câu nệ ôm lấy máy tính.

Trần Việt dường như cảm nhận được điều đó, chị hơi nhích sang bên trái một chút: "Chị lấn chỗ em sao?"

"Không có." Trì Tiểu Mãn phủ nhận rất nhanh.

Thế là Trần Việt khựng lại.

Trì Tiểu Mãn mím môi, dịch chiếc máy tính sang phía chị thêm một chút:

"Nếu không nhìn rõ thì chị cứ bảo em nhé."

"Được." Trần Việt đồng ý.

Giây tiếp theo.

Chị lại nhích trở về.

Di chuyển tới đúng vị trí ban nãy.

Vai kề sát vai cô.

Mềm mại như một sự bao bọc.

Nhưng cũng đầy cứng cỏi như một điểm tựa vững vàng.

Chị không giải thích gì thêm.

Trì Tiểu Mãn có chút không quen.

Nhưng nghĩ đến cái né tránh lúc ban ngày đã khiến Trần Việt phật lòng, cô không tránh nữa.

Hơn nữa...

Lần cuối cùng hai người vai kề vai, cùng chia sẻ một góc màn hình máy tính nhỏ bé như thế này, đã là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi?

Trì Tiểu Mãn vẫn sợ mình lấn chỗ của Trần Việt, vẫn sợ cảm xúc của mình có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào, cũng sợ mình sẽ truyền những điều tiêu cực sang cho chị...

Thế nhưng, cô cũng không thể nào thôi hoài niệm về một bản thân từng chẳng hề bi quan đến thế.

Trái ngược với Trì Tiểu Mãn, Trần Việt lại tỏ ra rất thản nhiên với sự gần gũi này.

Chị không quá hoài niệm về những đổi thay trên người cô, cũng không hề có ý trách móc hay thất vọng về cô của hiện tại.

Chín năm.

Trần Việt đã trưởng thành, trở nên hoàn hảo và chu toàn hơn xưa, tính cách cũng tốt hơn rất nhiều.

Trì Tiểu Mãn khao khát mình có thể theo kịp bước chân của chị.

Nhưng những phân đoạn trên màn hình máy tính lại cho thấy, dường như cô đã không làm được. Chín năm trước không làm được, chín năm sau vẫn thế.

Xem xong vài đoạn phim.

Trì Tiểu Mãn im lặng.

Cô không hỏi Trần Việt nhận xét thế nào, bởi chính cô còn chẳng thể chấp nhận nổi bản thân mình.

Trần Việt cũng không chủ động đánh giá.

Cả hai đều chìm vào im lặng.

Sự im lặng này khiến Trì Tiểu Mãn thấy lúng túng.

Cũng khiến cơ chế phòng vệ của cô lại xuất hiện, muốn chọn cách tự hạ thấp mình trước để trốn tránh những lời an ủi bọc đường của chị.

Vì vậy cô mở lời, định dùng giọng điệu đùa cợt để nói: "Em đã bảo rồi mà, em không hợp lắm đâu."

Nhưng trước khi cô kịp phát ra âm thanh, Trần Việt đã khẽ gọi: "Tiểu Mãn."

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn vân vê ngón tay, đột nhiên không biết nói gì thêm.

Dưới ánh đèn vàng ấm, Trần Việt nghiêng mặt nhìn cô, ngập ngừng hỏi: "Có phải em hơi sợ ống kính chính thức không?"

Động tác vân vê ngón tay của Trì Tiểu Mãn khựng lại, không ngờ chuyện này lại bị Trần Việt nhận ra nhanh đến thế. Sắc mặt cô lập tức trở nên trắng bệch, nhưng cũng không thể phủ nhận. Giọng cô cất lên nghe rất trống rỗng: "Dạ có một chút."

"Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?" Trần Việt dịu giọng hỏi.

"Em không nhớ nữa." Trì Tiểu Mãn lắc đầu, cũng không phải là cô tìm lý do cho mình.

Nhưng chuyện này, đối với Trì Tiểu Mãn vẫn luôn muốn coi mình là một diễn viên thực thụ chứ không phải một ngôi sao giải trí mà nói, quả thật rất khó mở lời: "Chắc là trong mấy năm nay thôi. Em nhận ra rất nhiều lúc, rõ ràng khi ở riêng em đã luyện tập rất nhiều lần, nhưng cứ hễ vào phim trường là em lại không cách nào nhập vai được."

Khi nói những lời này, Trì Tiểu Mãn đang dùng sức bấm mạnh vào mu bàn tay mình.

Chính em dường như cũng không nhận ra hành động nhỏ đó, khiến vài chỗ trên mu bàn tay đỏ ửng lên.

Nhìn động tác của em, Trần Việt không nói gì.

Cô đột nhiên rất muốn hỏi... Có phải vì những ống kính luôn rình rập khắp nơi trong cuộc sống thực đã khiến em nảy sinh nỗi sợ hãi với máy quay, đến mức giờ đây không còn phân biệt nổi đâu là đời, đâu là diễn nữa không?

Nhưng nhìn dáng vẻ em tự bấm vào tay mình đến đỏ lựng, cô lại thấy chẳng cần phải hỏi nữa.

Nhận ra ánh mắt của Trần Việt.

Trì Tiểu Mãn không bấm tay nữa, mà dùng một tay che mu bàn tay lại, hành xử có chút gượng gạo:

"Thật ra em đã làm diễn viên lâu như vậy rồi, không nên để xảy ra tình trạng này mới đúng."

"Sẽ có lúc như vậy mà." Trần Việt nói.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy mờ mịt vì câu trả lời của Trần Việt, cô nghĩ chị chỉ đang muốn an ủi mình nên bảo: "Trần Việt, chị đừng có lúc nào cũng nói xuôi theo ý em như thế."

Giọng cô vẫn còn hơi nghẹt mũi, nên câu này nghe không được rõ lắm.

Nhưng Trần Việt ngược lại còn mỉm cười: "Lần này chị không nói xuôi theo em đâu."

"Đôi khi chị cũng gặp phải tình trạng này mà." Chị nói với Trì Tiểu Mãn: "Không lừa em."

"Ảnh hậu mà cũng có lúc không nhập vai được sao?" Trì Tiểu Mãn thấy tò mò.

"Trì Tiểu Mãn." Trần Việt nhìn cô: "Chị đâu có phải vừa sinh ra đã là Ảnh hậu."

Chị như thể rất bất đắc dĩ:

"Với lại chẳng lẽ em không biết sao, hồi trước chị còn sợ đối diện với ống kính hơn cả em nữa."

Hình như đúng là thế thật.

Trì Tiểu Mãn nghệt mặt ra, không biết khi nghe Trần Việt dùng giọng điệu này để nhắc về chuyện xưa, cô nên thấy nhẹ nhõm hay là nên buồn lòng.

Cô xoa xoa đầu gối: "Vậy thì phải làm sao bây giờ?"

Giống như một diễn viên đang chân thành thỉnh giáo một diễn viên khác.

Trần Việt nhìn cô: "Em không cần phải làm gì cả."

Trì Tiểu Mãn thấy khó hiểu: "Ý chị là sao?"

Đoạn phim trên màn hình máy tính vẫn tiếp tục chạy, ánh sáng xanh nhàn nhạt hắt lên gương mặt hai người.

Trần Việt nhấn nút tạm dừng, dường như muốn cô nghe cho thật rõ, nên chị nói từng chữ một: "Thường thì vào những lúc như thế này, bạn diễn của em mới là người quan trọng nhất."

Trì Tiểu Mãn nghĩ chị đang cố gắng tìm mọi cách để trút bỏ áp lực cho mình, dùng cái cách rõ ràng là đang tìm cớ để trấn an cô, nên mím chặt môi: "Trần Việt..."

"Chị nói nghiêm túc đấy." Trần Việt ngắt lời cô.

Có lẽ thấy biểu cảm không hiểu của Trì Tiểu Mãn, chị nở nụ cười, gương mặt dưới ánh đèn toát lên một vẻ đẹp vô cùng dịu dàng.

"Bởi vì bên ngoài ống kính, mỗi một người, mỗi một đôi mắt đang dõi theo em, thậm chí là mỗi một tia sáng chiếu vào, thực chất đều thuộc về một thế giới khác. Và vào lúc này, chỉ có bạn diễn của em là đang ở cùng một thế giới với em mà thôi."

"Nếu trong lúc diễn mà em vẫn ý thức được sự tồn tại của ống kính, thì lúc này người quan trọng nhất, người cần phải hành động nhất, chính là cô ấy."

Trì Tiểu Mãn ngẩn người.

"Bởi vì lúc này, cô ấy cần khiến em coi cô ấy là điểm tựa của mình trong thế giới này. Cô ấy cần khiến em tin rằng, em chính là Tiểu Ngư, và thế giới mà em cùng cô ấy đang đứng mới là thật."

"Không có lời thoại, không có ống kính, cũng không có bất kỳ thế giới nào khác bên ngoài kia cả."

Chẳng rõ là mấy giờ, đèn trên phim trường bỗng chớp nháy một cái, soi sáng gương mặt Trần Việt. Gương mặt chị vốn mang vẻ mệt mỏi vì vai diễn, nhưng đêm nay lại tràn đầy sự bao dung, dẻo dai và đặc biệt.

"Tiểu Mãn."

Chị gọi cô, cũng chậm rãi nói với cô rằng: "Từ cảnh quay tiếp theo, hãy coi chị là điểm tựa của em nhé."

Khi nói những lời này, Trần Việt vẫn luôn dõi theo cô. Dẫu cho trong mắt cô có sự ngỡ ngàng, hoài nghi hay bất an, chị vẫn nhìn thẳng vào cô, nơi đuôi mắt lan tỏa biết bao cảm xúc điềm tĩnh, vừa như đón nhận, lại vừa như đang khéo léo dẫn dắt.

"Chị sẽ khiến em tin tưởng."

Ngoài cửa sổ gió nổi lên, giọng nói của chị bị tiếng gió ép xuống rất nhẹ, như một làn khói lững lờ, lại như một áng mây mà người lữ hành mệt mỏi chỉ cần nhìn thấy là sẽ cam lòng dõi bước theo sau.

"Trong ống kính, chỉ có chị và em mới là thế giới chân thực duy nhất."

Bình Luận (0)
Comment