Sau khi trở về phòng, Trì Tiểu Mãn không nán lại được bao lâu.
Hôm nay là ngày khai máy.
Cô không những phải chuẩn bị cho cảnh quay đầu tiên với tư cách diễn viên, mà còn là đạo diễn điều phối toàn bộ hiện trường.
Chính vì vậy, cô đã không thể đợi để đi cùng Trần Việt đến phim trường.
Vừa đến nơi, hàng tá công việc đã ập tới. Dù trước đó cô đã họp với từng tổ, nhưng hôm nay vẫn phải xác nhận lại các chi tiết tại chỗ, quay thử để kiểm tra bối cảnh và góc máy, đồng thời đối chiếu một số chi tiết với phó đạo diễn phụ trách giám sát vị trí máy.
Vừa làm đạo diễn vừa phải diễn xuất đương nhiên là khó.
Huống chi đây lại là lĩnh vực trước đó cô chưa từng chạm tay vào.
Đến 10 giờ, phim trường bắt đầu đông đúc dần. Các tổ quay phim, tổ mỹ thuật, tổ đạo diễn, tổ diễn viên, rồi cả tổ hậu cần... Tuy lần này họ không mời truyền thông đến dự lễ khai máy, nhưng vẫn có không ít đơn vị báo chí, những người chuyên chụp ảnh thuê, và cả người hâm mộ nghe ngóng được tin tức mà tìm đến tận nơi.
Vì vội vàng tới hồi sáng sớm, Trì Tiểu Mãn vẫn chưa kịp trang điểm. Cô đội một chiếc nón lưỡi trai, mặc áo hoodie xám đơn giản, bên ngoài khoác thêm chiếc gile có in dòng chữ "Đoàn phim Neon". Cô đi lại khắp phim trường, tất bật kiểm tra tỉ mỉ từng công việc của các tổ.
Đến giữa trưa, khi vừa tạm nghỉ để uống ngụm nước, cô bỗng nghe thấy những tiếng hô vang rất đều nhau truyền đến từ phía xa sau lưng...
"Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, chị là tuyệt nhất!"
Trì Tiểu Mãn cầm chai nước, ngạc nhiên ngoái đầu lại.
Bèn trông thấy bên ngoài dây chắn được kéo lên ở phim trường, có mấy hàng dài những cô gái đang đứng rất ngay ngắn. Họ ngẩng cao đầu, tay giơ cao căng tấm băng rôn màu đỏ.
Thấy cô quay lại, họ càng ra sức vẫy tay thật mạnh về phía cô.
Trì Tiểu Mãn đẩy lại chiếc nón lưỡi trai sắp tuột, đôi mắt cười cong cong, sải bước đi về phía họ...
Thế nhưng cô còn chưa kịp đi tới nơi.
Mấy hàng người ấy lại đồng thanh hô vang:
"Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, chị ngọt ngào nhất!"
"Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, chị là ánh sáng rạng rỡ duy nhất giữa thế gian này!"
Phim trường vốn đông người, nay lại thêm tiếng hò reo náo nhiệt.
Không ít người cũng nhìn sang.
Trì Tiểu Mãn hơi ngại ngùng dừng lại trước mặt họ, khẽ đưa tay lên môi làm ký hiệu "suỵt" rồi dịu dàng nói: "Chúng ta kín tiếng một chút, có được không nào?"
"Không được, không được đâu!" Mấy cô gái đứng hàng đầu đồng loạt lắc đầu, lý lẽ rất hùng hồn: "Làm chuyện lớn sao có thể kín tiếng được ạ!"
Rồi không để Trì Tiểu Mãn kịp phản ứng, họ lại cùng nhau giơ cao một tấm băng rôn khác và hét lớn:
"Mãn Mãn dũng cảm! Không ngại khó khăn!"
Trì Tiểu Mãn dùng hai lòng bàn tay che mặt.
Cũng che luôn cả mắt.
Nhưng nghĩ lại, cô thấy mình không nên làm vậy. Bởi có lẽ, mỗi người ở đây đều đã lặn lội đường xa đến để gặp cô.
Cô hạ tay xuống, đứng trước mặt họ, chăm chú lắng nghe từng câu khẩu hiệu mà họ hô vang. Sau đó, cô vẫn mỉm cười nghe họ ríu rít trò chuyện một hồi.
Trì Tiểu Mãn hỏi thăm một bạn xem đợt cảm cúm trước đó đã khỏi hẳn chưa, hỏi một bạn khác xem kỳ thi mà lần trước bạn ấy kể, cuối cùng có đỗ hay không. Sợ mình hỏi như vậy trông giống mấy người lớn tuổi nhạt nhẽo, cô liền vội nói thêm "Nếu chưa đỗ cũng không sao đâu". Cô còn hỏi mấy bạn gái đang thẹn thùng đứng ở hàng sau xem có bị lạnh không, có cần lấy gì đắp thêm không...
Mãi đến khi có người ở phía sau gọi: "Cô Trì ơi!"
Trì Tiểu Mãn mới ngoái lại đáp lời.
Rồi cô quay đầu.
Nhìn những ánh mắt đang dán chặt vào mình, mỉm cười mềm mỏng:
"Được rồi, chị biết rồi, không ngại khó khăn."
Bây giờ Trì Tiểu Mãn đã chấm dứt hợp đồng với công ty quản lý và trở thành nghệ sĩ tự do, bên cạnh không có ê-kíp hỗ trợ, mà cô cũng không để Phương A Vân đi theo đoàn.
Lần vào đoàn này hoàn toàn là đơn thương độc mã.
Cũng chẳng thể phiền lụy đến ai.
Nhưng nghĩ đến việc mỗi lần khai máy sẽ có nhiều người đến ủng hộ.
Vì vậy lần này cô đã sớm chuẩn bị sẵn ba ngàn phần quà nhỏ. Bên trong túi quà có gói chống muỗi dùng cho mùa thu, miếng dán giữ nhiệt cho những lúc đêm lạnh, đồ uống nóng, bánh sandwich, trái cây cắt sẵn và cả dây chuyền của thương hiệu cô từng làm đại diện... Cô đặc biệt thuê vài sinh viên làm thêm để phát cho người trong đoàn phim, và cũng phát cho mấy cô gái đã không quản ngại đường sá xa xôi đến đây gặp cô.
Sau khi trao đổi xong các chi tiết với nhân viên hậu cần, tranh thủ giờ nghỉ trưa, Trì Tiểu Mãn cùng các bạn sinh viên vận chuyển túi quà đến, lặng lẽ phát tận tay cho từng người. Số còn dư, cô tạm để trong xe chờ người đến nhận.
Xong xuôi mọi việc, mệt lả người.
Trì Tiểu Mãn cũng chẳng thiết ăn uống nữa. Cô đợi đến khi rảnh tay một chút mới tự lấy một chiếc bánh sandwich và một ly nước, nép vào cái ghế ở góc phim trường, chậm rãi ăn từng miếng nhỏ.
Ăn được một miếng.
Trì Tiểu Mãn bỗng ngập ngừng.
Bọc chiếc bánh đã cắn dở lại thật ngay ngắn.
Định đứng dậy.
Vì cô không biết Trần Việt đã ăn gì chưa.
Nhưng cuối cùng, cô lại không đứng lên.
Bởi vì Trần Việt không phải kiểu người không biết tự chăm sóc bản thân, vả lại lúc nãy cô cũng nghe Thẩm Bảo Chi nói trợ lý của chị đã đến, được sắp xếp ở phòng ngay phía dưới phòng của hai người.
Lớp giấy bọc bánh sandwich bị gió thổi lay động.
Trì Tiểu Mãn ngồi yên lặng một lúc.
Cuối cùng vẫn quyết định đứng dậy.
Nhưng cô chưa kịp đứng lên.
Thì một đôi giày thể thao màu xanh rêu đơn giản đã dừng lại trước mặt.
Người phụ nữ đứng đó che đi ánh nắng có phần chói mắt trên đỉnh đầu cô, khẽ hỏi: "Sao lại trốn ra đây ăn một mình thế này?"
Là Trần Việt.
Trì Tiểu Mãn vội vàng sửa sang lại bản thân, sợ khóe miệng còn dính vụn bánh, cô liền nghiêng mặt kiểm tra kỹ một lượt rồi mới quay lại, theo bản năng đáp: "Đâu có, em cũng đâu có trốn đâu."
Trần Việt nhìn cô một lúc rồi ngồi xuống bên cạnh.
Trong tay chị cũng cầm túi quà mà Trì Tiểu Mãn đã chuẩn bị.
Trì Tiểu Mãn quan sát chị một lúc, cảm thấy trạng thái của chị dường như đã ổn định hoàn toàn, không còn vẻ cô độc như lúc sáng thì mới thầm thở phào: "Sao chị không nghỉ ngơi thêm một chút?"
"Chị không ngủ được." Trần Việt nói. Chị mở túi quà, lấy chiếc bánh sandwich bên trong ra, bóc vỏ rồi cắn một miếng. Sau khi nhai xong, chị dừng lại một chút rồi bảo: "Ngon lắm, cảm ơn em."
"Bánh còn nóng không chị?" Trì Tiểu Mãn hỏi: "Em để trong thùng giữ nhiệt, cũng không biết có tác dụng gì không nữa."
"Vẫn còn nóng." Trần Việt đáp ngắn gọn.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn cũng không nói gì thêm: "Vậy thì tốt quá."
Đoàn phim Neon sắp khai máy, người qua kẻ lại nhộn nhịp, tiếng động ồn ã. Họ nép mình trong một góc nhỏ, vai kề vai cách nhau chưa đầy mười phân, lặng lẽ cùng nhau ăn bánh sandwich.
Cả hai đều ăn rất chậm.
Đến khi ăn xong.
Trần Việt lại lên tiếng: "Cảm ơn em nhé, Tiểu Mãn."
"Cảm ơn em chuyện gì cơ?" Trì Tiểu Mãn chưa kịp phản ứng.
Trần Việt khựng lại giây lát.
Chị giơ túi quà trong tay lên cho cô thấy: "Chị không biết là em còn chuẩn bị nhiều thứ như vậy đấy."
"Dù sao thì mọi người cũng từ khắp nơi đổ về đây để ủng hộ em mà." Trì Tiểu Mãn nói.
"Để Neon có thể khai máy thật sự không dễ dàng chút nào, ngay cả tổ trưởng tổ mỹ thuật vốn định nghỉ thai sản sớm cũng bị em mời đến đây."
Nói tới đó, Trì Tiểu Mãn có chút lo lắng về chuyện này, cũng cảm thấy bản thân mình hơi quá đáng nên thấy áy náy vô cùng:
"Tóm lại là thời gian qua mọi người đã giúp đỡ và ủng hộ em rất nhiều. Bảo Chi giúp em, chị cũng giúp em rất nhiều..."
Cô mím môi nói:
"Em chuẩn bị chút quà mọn này cũng là việc nên làm thôi."
"Là việc nên làm sao?" Trần Việt đột ngột hỏi lại.
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
Trần Việt thu dọn vỏ sandwich.
Chị cúi mặt:
"Đã làm những việc xứng đáng nhận được lời cảm ơn thì nên được cảm ơn, không phải sao?"
Dù nghe như là một câu hỏi ngược lại.
Nhưng chị cũng không để Trì Tiểu Mãn kịp trả lời.
Im lặng vài giây.
Chị lại cười cười, dùng giọng điệu dịu dàng nói với cô: "Tiểu Mãn, cảm ơn em."
Không ngờ một chuyện nhỏ nhặt như vậy lại được Trần Việt coi trọng đến thế. Trì Tiểu Mãn cảm thấy bàng hoàng, cũng theo bản năng thấy lo sợ, muốn mở lời giải thích.
Nhưng Trần Việt lại bảo: "Tiểu Mãn, em nói 'Không có chi' với chị đi."
Cảm ơn, thì phía sau phải đi kèm với câu "Không có chi".
Đó là câu nói mà mỗi đứa trẻ đều được học từ khi mới bắt đầu biết nói.
Thế nhưng Trì Tiểu Mãn phải mất một lúc lâu mới thật sự hiểu được ý nghĩa của nó.
Có lẽ vì cô đã chờ đợi ngày hôm nay quá lâu, đã mơ về nó không biết bao nhiêu lần. Thậm chí nhiều lúc...nghĩ đến việc chỉ cần bản thân nỗ lực thêm một chút nữa, chờ đợi thêm một chút nữa thôi là có thể trở thành một phiên bản đủ năng lực để quay bộ phim Neon này, cô lại cảm thấy chút ấm ức, cay đắng hay sợ hãi đã qua chẳng còn là gì cả.
Chín năm thôi mà, thật ra cũng chẳng dài đến thế.
Vành mắt Trì Tiểu Mãn từ từ đỏ hoe.
Cô không muốn để Trần Việt nhìn thấy nên hơi ngước mặt lên để nước mắt không rơi xuống, còn lấy tay che đi. Một lúc lâu sau, cô mới thốt ra được:
"Dạ, không có chi."
Trần Việt nhìn cô, không nói lời nào.
Trì Tiểu Mãn thấy ngại vì cảm xúc của mình trồi sụt quá mức, cô cố kiềm nước mắt rồi mới nói: "Em cũng cảm ơn chị."
"Sao lại cảm ơn chị?"
"Em chỉ cảm thấy là..."
Ngay vào thời khắc này, khi Neon sắp sửa khai máy, Trì Tiểu Mãn mới nhận ra rằng... Thực chất ngay từ đầu, cả cái tên Neon cũng là do Trần Việt đặt cho.
Mà chuyện cô muốn quay nó, cô cũng chưa từng nói với Trần Việt. Lúc tin tức nổ ra, cô chưa từng hỏi ý kiến chị, cho đến tận bây giờ khi cả hai đã trở thành hai nữ chính, cô cũng vẫn chưa nói với chị về những điều này:
"Vốn dĩ em còn nghi ngại không biết quyết định này của mình có làm Lãng Lãng nổi giận không. Liệu có phải nếu không quay Neon, cứ coi nó như một kỷ niệm đẹp mà không chạm vào, không biến nó thành hiện thực thì sẽ tốt hơn chăng? Em cũng không biết những việc mình làm liệu có đúng hay không nữa..."
"Nhưng Trần Việt."
Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn nhìn chị, cũng muốn gửi gắm sự biết ơn chân thành nhất qua ánh mắt mình: "Cảm ơn chị."
Cô cố gắng mỉm cười với Trần Việt: "Vì chị đã cho em của hiện tại cảm thấy, đây là một quyết định đúng."
Bởi vì Trì Tiểu Mãn hiểu rõ, không phải nụ cười nào của cô khi đối diện với chị cũng là thật.
Nhưng mỗi lời cảm ơn cô dành cho chị đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Chưa bao giờ có chút dối lừa.
Nắng thu Bắc Kinh ngập tràn, hai chiếc bánh sandwich cũng đã được ăn xong. Trần Việt nhìn cô, trong giọng nói chứa đựng rất nhiều sự bao dung và dịu dàng:
"Ừ, không có chi đâu em."
---
Số người đến dự lễ khai máy đông hơn nhiều so với dự kiến.
Không biết giới truyền thông sẽ diễn giải về Neon dưới góc độ nào, cũng chẳng hay khi những bức ảnh này được tung ra sẽ gây ra bao nhiêu hiểu lầm về mối quan hệ giữa cô và Trần Việt, hay thậm chí sẽ khiến bao nhiêu người buông lời cay nghiệt và xấu xí nhắm vào chị.
Nhưng Trì Tiểu Mãn hiểu rõ, việc cô có thể làm lúc này chính là không nghĩ đến những thứ đó nữa, mà phải dồn hết sức để quay thật tốt từng thước phim.
Ít nhất là để người ta không cảm thấy Trần Việt thật sự đã đưa ra một lựa chọn sai lầm, không có mắt.
Trong lễ khai máy, chẳng rõ người khác nghĩ gì.
Nhưng khi làm lễ cúng bái tứ phương, Trì Tiểu Mãn cầm nhang trên tay, thành kính cúi đầu, trong lòng thầm đưa ra những thỉnh cầu đầy ích kỷ...
Cầu cho quá trình quay Neon được thuận buồm xuôi gió; cầu cho mọi người trong đoàn đều bình an, khỏe mạnh; cầu cho Lãng Lãng ở trên trời mọi sự đều như ý; cầu cho Trần Việt ngày ngày vui vẻ, không còn khổ đau.
Nếu quyết định này thật sự là sai lầm, là không chính xác, sẽ kéo theo nhiều chuyện tồi tệ và buộc phải trả giá.
Vậy thì những chuyện tồi tệ ấy, những hậu quả ấy, cùng với cái giá phải trả này... Trì Tiểu Mãn xin nguyện một mình gánh chịu tất cả.
Tấm vải đỏ được vén ra, Neon chính thức khai máy.
Tiếng hô vang dội khắp hiện trường, tiếng vỗ tay rầm rộ lúc lên lúc xuống.
Những dải ruy băng màu bay phấp phới.
Trì Tiểu Mãn chậm rãi mở mắt, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã nhìn thấy đôi mắt của Trần Việt giữa đám đông.
Có lẽ là tình cờ.
Hoặc có thể là Trần Việt cũng giống như cô, ngay khi nghi thức khai máy hoàn tất, chị không thể không tìm kiếm ánh mắt của cô.
Bởi vì cả hai đều không thể không cùng nghĩ về một người.
Khoảnh khắc ấy, ruy băng màu chầm chậm rơi xuống.
Họ đứng cách một đám đông, lặng lẽ nhìn nhau từ xa, không ai lên tiếng.
Tựa như một sự tưởng niệm thầm lặng.
Cũng tựa như một nỗi nhớ nhung xa xăm.
Mãi cho đến khi Thẩm Bảo Chi bước tới.
Cô ấy vui vẻ khoác vai cả hai, thích thú ngắm nhìn những dải ruy băng màu đang rơi, nói:
"Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này rồi, thật sự vui quá đi mất!"
Trì Tiểu Mãn cúi mặt, khẽ dùng ngón tay gạt đi chút hơi nước nơi khóe mắt.
Trần Việt nhìn cô, nhưng không nhìn quá lâu.
Phim trường rất đông, giới truyền thông cũng nhiều, những ánh mắt đổ dồn vào hai người họ dĩ nhiên không hề ít. Chỉ cần nhìn nhau lâu hơn một chút thôi cũng có thể gây chú ý, thậm chí là bị diễn giải sai lệch.
Thế nên Trần Việt không nhìn Trì Tiểu Mãn nữa, mà mỉm cười với Thẩm Bảo Chi: "Đúng vậy, cuối cùng cũng đợi được ngày này."
"Mới khai máy thôi mà đã xúc động quá rồi." Có vẻ như Thẩm Bảo Chi cũng đỏ mắt, cô ấy đưa tay lau đi: "Không biết đến lúc đóng máy em sẽ khóc đến mức nào nữa."
Quen biết đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên Trì Tiểu Mãn thấy dáng vẻ sướt mướt của Thẩm Bảo Chi. Cô hơi bất ngờ, cẩn thận nhìn cô ấy rồi trêu chọc để phá tan bầu không khí:
"Bảo Chi, chẳng phải cô đã làm rất nhiều phim rồi sao? Bộ nào cô cũng khóc như thế này à?"
"Không đâu." Thẩm Bảo Chi lắc đầu. Thật ra cô ấy nhỏ tuổi nhất trong ba người, nhưng lúc nào cũng tỏ ra chín chắn. Lúc này khi vành mắt đỏ lên, trông cô ấy mới đúng là một cô gái ngoài đôi mươi: "Thật ra tôi rất yêu điện ảnh."
"Có lẽ, tôi dành tình cảm cho Neon nhiều hơn một chút."
Cô ấy nói vậy.
Nhưng cũng không để cảm xúc ấy kéo dài quá lâu. Rất nhanh sau đó Thẩm Bảo Chi đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười:
"Thôi, tóm lại là phải chụp ảnh tập thể khai máy trước đã."
Nghe cô ấy nhắc.
Trì Tiểu Mãn mới nhận ra.
Máy quay đã được đặt sẵn phía trước, nhiếp ảnh gia đang chuẩn bị chụp ảnh lưu niệm cho cả đoàn phim.
Vừa dứt lời.
Thẩm Bảo Chi như sực nhớ ra điều gì đó, nhìn quanh một hồi: "Ơ, sao tôi lại đứng giữa hai người thế này?"
Trì Tiểu Mãn ngẩn người, nhìn sang Trần Việt.
Trần Việt cũng nhìn cô.
Thẩm Bảo Chi định tự ý lách sang phía bên kia của Trì Tiểu Mãn: "Dĩ nhiên là hai người phải đứng cạnh nhau rồi."
Có lẽ vì quá đông người, hoặc có lẽ vì những ánh mắt xung quanh quá áp lực.
Nhìn hành động phô trương của Thẩm Bảo Chi, Trì Tiểu Mãn buột miệng nói: "Không cần đâu."
Thẩm Bảo Chi khựng lại, ánh mắt lộ vẻ hơi khó hiểu.
Trần Việt không nói gì.
Tầm mắt hai người chạm nhau.
Người chủ động dời mắt trước là Trần Việt.
Dường như chị không hề giận dỗi vì sự phân biệt đối xử của Trì Tiểu Mãn, chỉ lặng lẽ cụp mắt.
Trì Tiểu Mãn cúi mặt. Thật ra đứng cạnh Trần Việt cũng chẳng sao cả, đây dù sao cũng là lễ khai máy của đoàn phim.
Chỉ là cô cũng không hiểu khoảnh khắc đó mình bị gì mà lại theo bản năng gồng chặt cằm nói như thế, giờ muốn hối hận cũng không kịp.
Thẩm Bảo Chi cũng không hỏi thẳng, tạm thời vẫn đứng giữa hai người không nhúc nhích. Chỉ là ngay trước khi chụp ảnh, cô ấy đột ngột nói gì đó với phó đạo diễn bên cạnh, rồi cứ thế tự nhiên bước ra khỏi vị trí để trao đổi công việc.
Để lại một khoảng trống giữa hai người họ.
Trì Tiểu Mãn lén nhìn Trần Việt.
Chị đang nghiêng đầu trò chuyện với diễn viên bên cạnh, như thể không nhận thấy điều gì.
Cô do dự.
Giây tiếp theo...
Trì Tiểu Mãn vô tình chạm mắt với một phóng viên đang cầm máy ảnh chuẩn bị chụp.
Thế là cô nhanh chóng bước sang bên cạnh.
Bước chân tuy nhỏ.
Nhưng lại rất vội.
Suýt chút nữa là đâm sầm vào người Trần Việt.
Nhưng dường như Trần Việt đã nhận ra, chị nhanh tay lẹ mắt xoay người đỡ lấy cô...
Cổ tay và lòng bàn tay chạm vào nhau.
Trì Tiểu Mãn chật vật đứng vững, vội vàng cúi mặt, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn chị."
Thấy cô đã đứng vững, Trần Việt mới từ từ buông tay, trầm giọng đáp: "Không có chi."
Nghe giọng chị, có vẻ chị không hề giận vì câu "Không cần đâu" lúc nãy.
Bây giờ mà cố giải thích thì lại càng có vẻ lúc nãy là cô cố ý.
Trì Tiểu Mãn đành chọn cách im lặng.
Trần Việt xưa nay không thích dùng nước hoa. Trước đây đã vậy, bây giờ chắc cũng thế.
Trên người chị là một mùi hương rất nhạt, rất thanh, có lẽ là mùi của nước giặt vải.
Trì Tiểu Mãn lặng lẽ nghĩ.
Cũng may, sự im lặng này không kéo dài quá lâu.
Nhiếp ảnh gia cầm loa hét lớn phía sau ống kính: "Được rồi, mọi người chuẩn bị xong chưa!"
Thẩm Bảo Chi đang thảo luận với phó đạo diễn về cảnh quay lát nữa, có vẻ hơi phấn khích nên vai cô ấy huých nhẹ vào Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn bị đẩy nên đành phải đứng sát vào Trần Việt thêm chút nữa, mùi hương thanh nhạt nơi đầu mũi cũng vì thế mà gần hơn.
Vai cô suýt chút nữa đã chạm vào vai Trần Việt.
Theo phản xạ.
Cô thốt lên: "Xin lỗi chị."
Trần Việt liền đáp: "Không sao đâu."
Nhưng chị cũng không hề nhích ra để nhường thêm chỗ cho cô.
Thế là trong tấm ảnh tập thể của lễ khai máy đó.
Trì Tiểu Mãn đứng khúm núm giữa Trần Việt và Thẩm Bảo Chi, hai vai hơi co lại.
Ngay khi nhiếp ảnh gia chuẩn bị đếm ngược.
Cô bỗng nghe thấy Trần Việt nói khẽ: "Trì Tiểu Mãn, em nói 'Xin lỗi' với chị một lần nữa đi."
"Ba..."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người, không kịp phản ứng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lặp lại ngay sau đó: "Xin lỗi chị."
"Hai..."
Trần Việt dường như đã mỉm cười.
Trong giọng nói của chị mang theo vẻ dịu dàng và ý cười bảng lảng: "Ừ, không sao đâu em."
"Một..."
Trì Tiểu Mãn vội vàng nhìn về phía ống kính.
"Tách..."
Tấm ảnh được định hình ngay khoảnh khắc đó.
Mãi đến tối, khi nhiếp ảnh gia gửi ảnh vào nhóm chung của đoàn phim, Trì Tiểu Mãn mới phát hiện ra, trong tấm ảnh tập thể hàng trăm người, chỉ có duy nhất mình cô là không cười.
Thẩm Bảo Chi bên cạnh cười rất rạng rỡ, Trần Việt cũng cười rất tươi, đôi mắt chị nheo lại dưới ánh mặt trời.
Còn Trì Tiểu Mãn thì lại nhìn thẳng vào ống kính với một biểu cảm ngơ ngác, mơ hồ hiếm thấy.
Tổ trưởng tổ mỹ thuật để lại bình luận:
【Tấm ảnh này chụp đẹp thật đấy/nhấn like】
【Đặc biệt là Tiểu Mãn của chúng ta.】
Trì Tiểu Mãn còn tưởng chị ấy đang trách mình vì chuyện năm lần bảy lượt sang Hồng Kông mời chị ấy về đoàn, nên định nhắn tin xin lỗi.
Nhưng rất nhanh sau đó, nhiều người khác cũng vào phụ họa:
【Đồng ý luôn.】
【Tôi cũng thấy vậy.】
【Ha ha ha, nhìn giống mấy tấm ảnh bị chơi khăm ấy, tất cả mọi người đều ăn mặc lộng lẫy, giấu mỗi mình cô Tiểu Mãn thôi.】
【Tuyệt vời.】
...
Thế là Trì Tiểu Mãn mím môi, không gửi đi câu xin lỗi trịnh trọng và có phần lạc quẻ kia nữa.
Cô định thoát khỏi WeChat.
Nhưng giây tiếp theo.
Giữa hàng loạt tin nhắn, có một dòng rất ngắn lướt qua tầm mắt:
【Giống mèo.】
---
Hai chữ.
Có lẽ chỉ đơn thuần là một câu nhận xét sự thật.
Cũng có lẽ không kèm theo cảm xúc gì đặc biệt.
Nhưng có thể thấy, chắc hẳn chị không còn giận chuyện trước khi chụp ảnh nữa.
Trần Việt chưa bao giờ là người hay chấp nhặt, phần lớn thời gian chị đều rất giỏi trong việc tìm bậc thang cho người khác bước xuống.
Sở dĩ trước khi chụp ảnh, chị dùng cách giống như trêu đùa để bắt cô nói "Xin lỗi", có lẽ là vì không muốn cô cứ mãi căng thẳng vì chuyện đó, dẫn đến nụ cười trong ảnh cũng không được chân thành.
Giờ nhìn lại.
Có lẽ Trần Việt đã đạt được mục đích.
Trong ảnh Trì Tiểu Mãn không cười.
Nhưng ít nhất biểu cảm của cô rất sinh động.
Điều này lại làm Trì Tiểu Mãn muốn nói cảm ơn chị lần nữa.
Nhưng nhìn những tin nhắn nhảy liên tục trong nhóm, cô thấy chủ đề đã chuyển sang chuyện khác, Trần Việt cũng không xuất hiện thêm, có lẽ chị đang chuẩn bị cho cảnh quay hôm nay.
Vì vậy, Trì Tiểu Mãn cũng không có cơ hội để nói nữa.
Cô đành tập trung toàn bộ tâm trí vào cảnh quay đầu tiên của ngày khai máy.
Neon là một bộ phim nghệ thuật điển hình.
Mặc dù Trì Tiểu Mãn đã cùng các biên kịch chỉnh sửa rất nhiều chi tiết trong kịch bản, nhưng cuối cùng sau khi bàn bạc, họ vẫn giữ lại rất nhiều cú máy dài, lời thoại cũng không nhiều.
Điều này đồng nghĩa với việc diễn viên phải thông qua biểu cảm, ngôn ngữ cơ thể, từng nhịp thở phập phồng...để khán giả hiểu được cảm xúc của mình.
Đối với Trì Tiểu Mãn, đây là một thử thách khó nhằn.
Bởi đã lâu rồi cô không đóng những cảnh quay dài.
Nhất là những cảnh dài mà không có lời thoại, chỉ có sự chuyển biến nội tâm.
Hơn nữa, vì đoạn diễn thử sáng nay quay góc toàn nên sự thay đổi cảm xúc không rõ nét.
Cô không biết phải điều chỉnh thế nào.
Chỉ còn cách xem đi xem lại đoạn phim vừa thử đó thật nhiều lần.
Cảnh quay đầu tiên được tiến hành vào buổi tối.
Cô đã chuẩn bị tinh thần để thức trắng đêm.
Nhưng dù có chuẩn bị kỹ đến đâu thì cũng không thể đảm bảo sẽ phát huy trăm phần trăm tại hiện trường.
Một lần nữa nằm trên chiếc giường nhỏ đó, hoàn tất khâu hóa trang, bị bao vây bởi vô số máy quay và hàng chục đôi mắt đang dõi theo, Trì Tiểu Mãn tự nhủ với bản thân rằng cô nhất định phải làm thật tốt, không được để bao nhiêu con người ở đây phải thất vọng ngay trong ngày đầu tiên khai máy.
Thực tế, bên ngoài cũng có không ít lời hoài nghi về diễn xuất của cô.
Sau ngần ấy năm, Trì Tiểu Mãn cũng phải thừa nhận rằng, cô vốn không phải là người quá có thiên phú trong nghiệp diễn.
Thêm vào đó, kể từ khi ký hợp đồng với Tống Oanh Oanh, thay vì thật sự tĩnh tâm để diễn xuất, cô lại phải tiêu tốn quá nhiều thời gian vào những việc khác.
Nhiều bộ phim cô đóng chẳng có lấy thời gian để mài giũa kỹ lưỡng. Thậm chí nhiều khi cô thấy chưa ưng ý, muốn quay lại, nhưng đạo diễn cũng chỉ xua tay bảo thôi, cảm thấy không cần thiết phải quay nữa.
Vì họ thấy không cần phải lãng phí thời gian.
Vì cho rằng cô không thể diễn tốt hơn được nữa.
Không phải là cô muốn qua cầu rút ván, cũng không phải là cô nghĩ chín năm hợp tác với Tống Oanh Oanh đã vùi lấp mình. Dù sao nếu không có chín năm ấy, cô cũng chẳng thể quay được Neon của ngày hôm nay.
Chỉ là cô thấy lo âu.
Thấy hoảng loạn.
Và không còn giữ được sự thả lỏng cần thiết khi diễn xuất.
Lẽ dĩ nhiên.
Cảnh đầu tiên trong ngày khai máy, cô đã không phát huy tốt.
Từ ánh mắt của Thẩm Bảo Chi khi xem lại monitor.
Trì Tiểu Mãn đại khái cũng nhận ra... Mấy cảnh quay chính thức có khi còn chẳng bằng đoạn diễn thử lúc sáng.
Đây không phải chuyện hiếm thấy ở Trì Tiểu Mãn...
Rất nhiều lần, những phân đoạn cô tự diễn trước ống kính rõ ràng tốt hơn hẳn khi phát huy chính thức tại hiện trường.
Mà đây lại là điều tối kỵ của diễn viên. Nếu cứ sợ ống kính thì sao mà diễn tốt được?
Huống chi lúc này cô không chỉ là diễn viên mà còn là đạo diễn, phải tự mình quyết định từng khung hình.
Thế là.
Trì Tiểu Mãn lặng lẽ xem lại vài cảnh đã quay, rồi nhìn những ánh mắt đang dán chặt vào mình, chỉ mỉm cười: "Hôm nay muộn quá rồi, hay là mọi người nghỉ sớm nhé, mai chúng ta tiếp tục?"
Những ánh mắt xung quanh lập tức giãn ra.
Thẩm Bảo Chi dường như cũng thở phào: "Cứ như vậy đi."
Cô ấy vừa hô hào mọi người thu dọn, vừa quay sang nhìn Trì Tiểu Mãn: "Tôi cứ sợ cô nghĩ không thông."
Cô ấy an ủi: "Cô Tiểu Mãn, cô đừng lo nhé, mới ngày đầu mà, mình cứ từ từ thôi."
Trì Tiểu Mãn vẫn đang dán mắt vào màn hình, nghe thấy sự lo lắng của cô ấy liền ngẩng đầu mỉm cười: "Tôi không sao đâu mà."
"Sau khi xong việc cô cũng về nghỉ ngơi đi nhé." Trì Tiểu Mãn nói: "Đừng để mệt quá, mới ngày đầu thôi mà, không phải sao?"
"Được."
Thẩm Bảo Chi đồng ý.
Hiện trường lúc đóng máy quá lộn xộn, cô ấy không nói thêm gì với cô nữa, mà chạy ra xa nói vài câu với phó đạo diễn.
Đều là những đoàn phim chuyên nghiệp.
Việc dọn dẹp diễn ra rất nhanh.
Chờ đến khi Trì Tiểu Mãn sao lưu xong các phân đoạn trong monitor.
Để tổ chế tác mang máy đi, ngẩng đầu lên cô mới phát hiện hiện trường chẳng còn lại mấy người.
Nhưng Trần Việt vẫn đang ngồi bên mép giường nhìn cô.
Từ nãy đến giờ chị không hề lên tiếng, cũng không tiến lại xem monitor.
Chị chỉ lặng lẽ ngồi trên chiếc giường đạo cụ.
Mái tóc búi hơi rối sau một giấc ngủ ngắn, trên người vẫn mặc chiếc sơ mi ca rô mà Lưu Thụ thường mặc. Cổ tay mảnh khảnh tựa trên thành giường, trông gầy yếu vô cùng, hệt như một người đang mang bệnh.
"Trần Việt, chị cũng về nghỉ sớm đi." Trì Tiểu Mãn nói, thấy trợ lý của Trần Việt vẫn luôn đứng đợi bên cạnh, cô bèn nhắc: "Trợ lý vẫn đang đợi chị kìa."
Nghe cô nói vậy, trợ lý của Trần Việt đứng ngoài bối cảnh liền bước tới, gãi mũi nói với Trì Tiểu Mãn: "Cô Tiểu Mãn, em tên Tiểu Kỳ, chị cứ gọi thẳng tên em là được ạ."
"Chào em." Trì Tiểu Mãn mỉm cười: "Tiểu Kỳ, hôm nay vất vả cho em rồi."
"Dạ không vất vả gì đâu chị." Tiểu Kỳ xua tay, cũng làm động tác giơ tay lên:
"Hai chị mới là người vất vả nhất."
Trì Tiểu Mãn không hàn huyên với cô ấy quá nhiều: "Xong việc rồi, em mau đưa cô Trần đi ăn gì đó rồi nghỉ ngơi sớm đi."
"Dạ." Tiểu Kỳ đồng ý rồi nhìn sang Trần Việt. Có lẽ sợ chị vẫn chưa thoát vai, nên cô ấy không dám tự tiện tiến lại gần.
Trần Việt cũng không để cô ấy đợi lâu.
Chị bước xuống giường đi tới.
Nhận lấy kính từ tay Tiểu Kỳ, đeo lên, khẽ nói tiếng "Cảm ơn" liền lập tức trở lại là Trần Việt, chứ không còn là Lưu Thụ trong phim nữa.
Nói xong, chị cúi mắt nhìn Trì Tiểu Mãn, dường như đang cân nhắc nên nói gì để cô thấy khá hơn.
Nhưng có lẽ vì không muốn chị thấy mình yếu kém, cũng không muốn chị cứ phải tốn thời gian, tâm sức để dỗ dành mình, Trì Tiểu Mãn đã lên tiếng trước:
"Cô Trần, chị về nghỉ trước đi, đừng lo cho em quá."
Cô nói kèm theo một nụ cười như thói quen.
Trì Tiểu Mãn nghĩ mình vẫn chưa bỏ được cái thói quen ấy, vừa cố chấp, vừa yếu đuối, lại còn nhạy cảm...
Có lẽ lại làm Trần Việt thất vọng rồi.
Trần Việt nhìn cô, cuối cùng cũng không nói thêm gì:
"Được."
Cũng chẳng rõ có phải chị thật sự thất vọng hay không.
Trì Tiểu Mãn đờ đẫn gật đầu.
Cũng chẳng phản ứng gì thêm với chị nữa.
Sau đó Tiểu Kỳ đưa áo khoác cho Trần Việt, rồi bắt đầu báo cáo lịch trình những ngày tới.
Hai người họ chậm rãi bước ra khỏi phim trường.
Nghe tiếng bước chân xa dần, Trì Tiểu Mãn mới gượng ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng Trần Việt...
Chị đang lắng nghe Tiểu Kỳ nói, vẻ mặt rất tập trung.
Chắc chị sẽ không còn thời gian để bận lòng về chuyện của Trì Tiểu Mãn nữa.
Cô nhìn một lúc, chờ đến khi bóng lưng ấy hoàn toàn biến mất mới từ từ thu hồi tầm mắt.
Cụp mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
Hồi lâu.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy nhiệt độ đang giảm xuống, cô khịt mũi một cái rồi lại mở máy tính ra, xem lại các phân đoạn vừa quay. Cô đeo kính, ôm lấy đầu gối rồi chậm rãi quan sát.
Thú thật.
Trần Việt trong những thước phim này khiến cô thấy lạ lẫm, chị không có vẻ bi thương như lúc diễn thử sáng nay, cũng chẳng lộ ra chút hơi thở nào của Trần Việt đời thực. Lúc này Trì Tiểu Mãn mới chợt nhớ ra...
Dù sáng nay trạng thái của chị không tốt, nhưng giọt nước mắt tưởng như vô tình kia cũng chỉ rơi xuống sau khi Thẩm Bảo Chi đã hô "Cắt".
Sự chuyên nghiệp của Trần Việt, cách chị nắm bắt nhân vật, thoát vai vào vai...đều khiến người ta phải công nhận chị là một diễn viên cực kỳ chuyên nghiệp.
Lẽ ra Trì Tiểu Mãn phải mừng cho chị.
Và thật sự cô cũng thấy may mắn thay, mừng vì Trần Đồng đã trở thành Trần Việt, một Trần Việt ưu tú và tỏa sáng rực rỡ.
Nhưng cô cũng không thể không tự so sánh với chính mình.
Cô tựa lưng vào tường, xem đi xem lại những phân đoạn của bản thân, rồi cảm thấy người trong phim là Trì Tiểu Mãn chứ không phải Lý Tiểu Ngư.
Tại sao không vào vai được?
Tại sao biểu hiện chính thức luôn không bằng khi diễn thử?
Trì Tiểu Mãn thấy bồn chồn, nhưng cô cũng hiểu rõ sự nôn nóng này chẳng những vô ích, mà còn khiến bản thân căng thẳng thêm.
Thế nhưng cô không thể kiểm soát được.
Cô ở tuổi 30 chính là như thế.
Không còn cái dũng khí ngã một lần là lập tức đứng dậy đi tiếp như thời đôi mươi.
Cô chỉ biết lo âu, bất an, cảm thấy mình làm sai một lần là cứ nhai đi nhai lại lỗi lầm ấy. Dù biết quá trình đó vô cùng đau đớn, nhưng cô vẫn cứng đầu không chịu đổi thay.
Bởi lẽ sự đau đớn ấy chính là con đường duy nhất để cô cảm nhận và ép bản thân phải sửa đổi.
Không biết đã ngồi bao lâu.
Cũng không biết đã xem lại bao nhiêu lần.
Trong lúc hoảng hốt, Trì Tiểu Mãn nhận ra nước mắt đã lã chã rơi trên mặt, còn mình thì đã thẫn thờ từ rất lâu.
"Tách..."
Tiếng đèn flash lóe lên từ bên ngoài. Không biết là ai đang nhìn, ai đang chụp.
Hình như có kẻ đang táo tợn tiến lại gần.
Họ mang theo đèn flash, muốn nhân cơ hội này chụp lại biểu cảm thảm hại của cô.
"Tách..."
Chắc là cánh săn ảnh rồi.
Đèn flash làm mắt Trì Tiểu Mãn lóa đi một nhịp.
Sực tỉnh, cô lúng túng cúi đầu tìm chiếc nón lưỡi trai của mình.
Che kín cả khuôn mặt.
Vùi cằm vào cổ áo.
"Tách..."
Cô trốn vào góc phòng.
Né tránh ống kính đang chĩa vào mình giữa những ánh đèn flash sắc nhọn, khiến người ta nghẹt thở.
Có lẽ không chỉ có một ống kính.
Cũng chẳng thể phân biệt nổi đâu là ý tốt, đâu là tâm địa xấu xa.
"Tách..."
Trì Tiểu Mãn không nhìn ra ngoài.
Cô cụp mắt.
Im lặng quẹt đi giọt lệ đã lạnh ngắt trên mặt.
Coi như những ánh nhìn, đèn flash và ống kính kia không hề tồn tại.
Chuyện này rất bình thường.
Cũng là trạng thái thường thấy suốt mấy năm qua.
Buồn bã, vui vẻ, lúng túng, khổ sở hay nản lòng...mỗi một loại cảm xúc trên người Trì Tiểu Mãn đều phải kinh qua một vòng kiểm duyệt thì mới được phép bộc lộ.
Niềm vui của cô cần được phán xét xem có đủ chân thành không, có đủ để đền đáp những lời tán thưởng, công nhận không.
Sự sợ hãi, nản lòng và bất an của cô có thể sẽ bị nhào nặn để trở thành chất dinh dưỡng cho sự cuồng hoang của nhiều người.
Cô cũng không oán trách gì ai. Suy cho cùng, muốn nhận được thì phải chấp nhận trả giá.
Huống chi cô đã đạt được thứ mình muốn rồi.
Không nên cứ tự oán tự trách nữa.
Trong cơn mơ màng.
Trì Tiểu Mãn co quắp những ngón tay đã cứng đờ, cúi đầu kéo thanh tiến trình phim để xem tiếp.
Tiếp tục xem.
Chẳng rõ đã qua bao lâu.
Ánh đèn flash biến mất.
Hình như bảo vệ gần đó đã tới quát tháo vài câu rồi đuổi theo, yêu cầu đám người kia giao nộp máy ảnh, thế là bọn họ bỏ chạy.
Trì Tiểu Mãn vẫn cúi gầm mặt, không nhìn lấy một cái.
Chỉ tập trung vào chính mình trong đoạn phim.
Nhưng chẳng bao lâu sau.
Có một người bước vào, tiến lại gần cô. Bước chân người đó rất nhẹ, mang theo một mùi hương quen thuộc khiến cô cảm thấy an toàn.
Người đó im lặng ngồi xuống cạnh cô, không nhìn vào mắt cô, cũng không ép cô phải đối diện vào lúc này.
Chị không trở thành một phần trong những ánh mắt đang dòm ngó cô.
Cũng không bận tâm việc cô lúc này không thể nhìn mình.
Người phụ nữ ấy ngồi thật lâu, rồi bày từng món thức ăn đã đóng gói sẵn ra trước mặt Trì Tiểu Mãn.
Sau đó, chị tách đũa.
Đợi vài giây, dường như có rất nhiều điều muốn hỏi, nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chị vẫn không nhìn cô.
"Chị vốn định mua cho em bánh gạo chiên nữa."
Im lặng một hồi lâu, chị chỉ chọn nói về một chuyện hết sức bình thường:
"Nhưng hết mất rồi."