Cam Tinh nhận được phần thưởng hằng mơ ước, trước khi ăn cơm cậu hôn rất nhẹ lên đầu ngón tay Cam Kỳ Viễn, một lần nữa dùng thủ ngữ nói, cậu thích anh trai nhất.
Thích.
So với việc hỏi cậu có biết cái gì là thích hay không, Cam Kỳ Viễn cho rằng chi bằng hỏi cậu lần sau còn có thể thi đạt yêu cầu nữa hay không.
Mặt Cam Tinh đỏ bừng, nhận được đồ mình muốn, cảm giác chừng mực liền trở lại.
Tham lam sẽ khiến người ta trở nên đáng ghét, cậu bây giờ phải làm một đứa trẻ ngoan.
Cam Linh không xuống ăn cơm, gậy của Cam Trường Phong dựa vào cạnh bàn, ông yên lặng gắp cho Cam Tinh miếng sườn, Cam Tinh cong mắt cười với ông, điện thoại ở trong túi, muốn đi lấy, Cam Trường Phong lắc đầu nói: "Dùng thủ ngữ là được, đừng phiền phức."
Ngoài ý muốn, tối nay ông không cười mấy, nhìn qua có hơi nghiêm túc, Cam Tinh không nghĩ đi nơi khác, Cam Trường Phong nhìn về phía Cam Kỳ Viễn bên kia với ý tứ sâu xa.
"Lớp thủ ngữ thế nào? Có thể xem hiểu chưa?"
Cam Tinh giống như không nghe hiểu, ngẩn người, sau đó nghe thấy Cam Kỳ Viễn nhàn nhạt ừ một tiếng, ngay sau đó màu đỏ khó khăn lắm mới lui xuống liền lan tràn ra.
Học từ bao giờ?
Anh trai xem hiểu?
Tay cầm đũa không vững lắm, Cam Trường Phong hỏi cậu vừa nãy muốn nói gì, cậu l**m l**m môi, ấp a ấp úng nói cảm ơn.
Cam Kỳ Viễn nói cho Cam Trường Phong biết.
"Ôi, cháu còn khách sáo với ông."
Cam Tinh cắn đũa có một loại xấu hổ chậm chạp, cảm thấy nhục nhã vì những lời trước kia ỷ vào Cam Kỳ Viễn xem không hiểu thủ ngữ mà nói ra.
Anh trai đều biết hết.
Anh thông minh như vậy, nhất định đã học hết.
Lúc cắm cúi ăn cơm, Cam Trường Phong đột nhiên chuyển chủ đề lên người Cam Kỳ Viễn, hỏi anh gần đây có người mình thích hay không, Cam Tinh trở nên cứng đờ, vểnh tai lên nghe.
"Không có ạ."
"Đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến công việc, cái gì nên tìm thì phải tìm đi."
Lời nói không nói rõ, Cam Kỳ Viễn trầm mặc đặt đũa lên bàn ăn, tầm mắt rơi trên đôi tai lộ ra từ mái tóc của Cam Tinh, nhẹ bẫng, không có trọng lượng gì.
Sao anh có thể không hiểu, anh luôn luôn thông minh.
Từ yêu cầu anh không được kết hôn, đến bây giờ nên tìm một người.
Tất cả đều bắt nguồn từ khe cửa mở rộng trong phòng ngủ của Cam Tinh.
"Vâng, con biết."
Cam Tinh không nuốt trôi cơm nữa.
Buổi tối chưa đến 8 giờ, Cam Kỳ Viễn từ thư phòng Cam Trường Phong đi ra chuẩn bị rời đi, Cam Tinh giẫm lên bóng của anh đi đến bên cạnh xe ở cửa.
Cậu hít một hơi, đã chuẩn bị sẵn sàng.
【Anh trai xem hiểu, sao không nói cho em biết?】
Nụ cười nhếch lên nơi khóe miệng nhìn qua rất miễn cưỡng, dường như còn mang theo sự trách móc nhàn nhạt.
【Em quả nhiên là đồ ngốc, đều không nhận ra.】
Hầu kết Cam Kỳ Viễn lăn lộn, chỉ nói: "Không còn sớm nữa, về đi."
Cam Tinh trở nên cố chấp, chỉ một chút, không nhiều.
【Anh trai nói không có người mình thích, vậy...】
"Cậu nghe thấy đấy, Cam Trường Phong bảo tôi tìm một người."
Lời này đối với Cam Tinh mà nói quá xa lạ, người không tồn tại có thể tùy tiện tìm được sao?
Nhưng câu cậu muốn hỏi nhất là.
【Anh trai không thích em ạ?】
Cam Kỳ Viễn nhếch môi, nụ cười rất nhạt: "Ý của ông ngoại cậu là tôi phải tìm một người vợ."
Cam Tinh đột nhiên nhớ tới chuyện mình từng mặt dày mày dạn nói có thể làm vợ anh trai.
【Xin lỗi.】
Cậu lại xin lỗi.
Làn da trắng nõn dưới ánh đèn kéo dài bên ngoài giống như được mạ một lớp vàng.
"Lý do xin lỗi là gì?" Cam Kỳ Viễn hỏi.
【Anh trai thông minh, sao có thể không biết.】
Tay Cam Tinh bắt đầu run.
Ông ngoại bảo anh trai tìm một người mình thích, người này sẽ không phải là Cam Tinh.
【Vậy em còn đợi được anh trai đưa em về nhà không ạ?】
Cam Kỳ Viễn cảm thấy, cả đời này anh đều nợ nhà họ Cam.
Làm cháu trai cho Cam Trường Phong, làm bảo mẫu cho Cam Tinh.
Lời không chắc chắn anh trước nay không nói, nhưng đối mặt với đôi mắt trong veo của Cam Tinh hôm nay thế nào cũng không thể nhẫn tâm, có lẽ là bởi vì bài kiểm tra vất vả lắm mới đạt yêu cầu của cậu, hoặc có lẽ là bởi vì nụ hôn quyến luyến vừa dính dấp vừa ỷ lại kia.
"Đại khái là vậy."
Cam Tinh cười rất vui vẻ.
Nhưng cậu xác nhận Cam Kỳ Viễn đang nói dối.
Cậu không đợi được Cam Kỳ Viễn đón cậu về nhà, nhưng cậu không muốn nói anh trai là đồ lừa đảo.
Cậu vẫn rất thích anh trai.