Bệnh của Cam Linh dường như có chuyển biến tốt, thời gian bà tỉnh táo nhìn qua nhiều hơn trước kia một chút, Cam Tinh rất vui mừng, ngày đầu tiên trở về nhà họ Cam đã ngồi xổm bên cạnh xe lăn của Cam Linh, trong tay cầm bông hoa nhặt được chọc cho bà vui.
"Cậu là ai vậy?" Bà lại hỏi như vậy.
Cam Tinh đặt bông hoa lên đôi chân đắp chăn của bà, xua xua tay, không biết là có ý gì, trong nụ cười của Cam Linh vẫn là sự yếu ớt, bà rất nhanh đã mệt mỏi, hộ lý đẩy bà về phòng.
Bẻ ngón tay đếm, ngày Cam Kỳ Viễn lái xe đưa cậu về nhà họ Cam đúng lúc là cuối tuần, vừa vặn đã qua 3 ngày.
Lúc ở trong xe ngày hôm đó, Cam Tinh dùng điện thoại đánh rất nhiều chữ, không biết nói chuyện cũng huyên thuyên, cậu lại hỏi Cam Kỳ Viễn, lần này sẽ ở nhà ông ngoại bao lâu, Cam Kỳ Viễn sờ vô lăng giống như đang suy nghĩ, đầu ngón tay thon dài gõ gõ, tim Cam Tinh đập rất mạnh.
"Không biết." Anh nói: "Xem tâm trạng của Cam Trường Phong."
Tóm lại bất luận bao lâu, Cam Tinh đều sẽ nói một câu đợi anh trai đến đón.
Giống như một đứa trẻ.
Cam Trường Phong thấy cậu mỗi ngày tan học về nhà đều không có hứng thú gì mấy, hỏi cậu có phải không vui hay không, đưa cậu đến thư phòng, tiếp đó nhét cho cậu 2 bao lì xì.
【Ông ngoại, cháu không phải muốn tiền.】
Cam Tinh lần này không chịu nhận cho lắm.
"Gần đây cháu rất ngoan, thưởng cho cháu." Tóc bạc của Cam Trường Phong làm chói mắt Cam Tinh, ông nói: "Anh trai cháu gần đây đưa cháu đi khám bác sĩ không? Bác sĩ nói cháu có khả năng còn có thể nói chuyện."
Cam Tinh ngơ ngác, dùng điện thoại đánh chữ cho ông xem.
【Hình như nói như vậy, ông ngoại, ông mệt sao? Hôm nay có thể đi ngủ sớm một chút.】
Cam Trường Phong sửng sốt, Cam Linh bị bệnh, trong căn nhà trống trải không ai sẽ để ý đến cảm xúc của một người già cả.
"Cháu ngoan như vậy, có phải đã chịu rất nhiều khổ cực không?" Ánh mắt Cam Trường Phong nhìn cậu thật sâu.
【Không có đâu ạ.】
Cam Trường Phong xoa tóc cậu, sau đó nhắc tới Cam Kỳ Viễn.
"Lúc mới đón về, rất giống cháu, cái gì cũng nghẹn ở trong lòng, nó rất thông minh, cũng rất hiếu thắng."
Cái này Cam Tinh đồng ý.
Anh trai cậu chính là trứng thông minh danh xứng với thực.
"Nếu như Linh Linh rời bỏ ông." Biểu cảm của Cam Trường Phong đột nhiên trở nên có phần xa xăm, giọng nói cũng rất hoảng hốt: "Vẫn còn cháu..."
Cam Tinh không hiểu, cậu chỉ nói với Cam Trường Phong: 【Mẹ sẽ khỏe mạnh bình an.】
Buổi chiều gặp lại Cam Kỳ Viễn, trong cặp sách của Cam Tinh đựng một bài kiểm tra đạt 60 điểm, Cam Kỳ Viễn từ trong thư phòng của Cam Trường Phong đi ra, đứng ở đầu cầu thang, Cam Tinh đeo cặp sách không nói 2 lời chạy lên, kéo anh về phòng mình.
Chiếc cặp sách màu xanh thẫm cũ nát hơn trong ấn tượng của Cam Kỳ Viễn, anh im lặng đóng cửa phòng ngủ lại, nhìn Cam Tinh khá hưng phấn từ trong đó lấy ra bài kiểm tra.
Mực đỏ tươi in lên khuôn mặt ửng hồng của Cam Tinh, đôi mắt giống như sao trời đêm.
"Ồ, thi không tệ." Cam Kỳ Viễn nhướng mày, không tính là keo kiệt khen cậu.
Cam Tinh không thể chờ đợi được muốn phần thưởng, vươn mặt qua, những vùng da có thể nhìn thấy đều lộ ra màu đỏ ửng, lan tràn đến tận trong chiếc cổ trắng nõn của cậu.
Cam Kỳ Viễn làm bộ làm tịch nói: "Ý gì?"
Cam Tinh mắt thường có thể thấy được sự khựng lại.
【Phần thưởng, phần thưởng anh trai đã đồng ý cho?】
"Tôi có nói à? Lúc nào?"
Móng tay chọc lên màn hình rất giòn, Cam Tinh cắn môi trở nên có hơi cấp thiết:
【Anh trai nói, em thi đạt yêu cầu, sẽ thưởng hôn hôn.】
Hay là nói cậu nhầm? Bởi vì sự tham lam lần trước, cho nên phần thưởng của cậu không còn nữa?
【Vậy em dùng bao lì xì đổi một cái ôm ôm được không ạ?】
【Hay là 3 cái?】
"Cam Trường Phong lại cho cậu mấy cái?" Cam Kỳ Viễn đứng sau lưng cậu, nhìn cậu mở ngăn kéo bàn học ra.
Cam Tinh ra hiệu số 3 với anh.
"Cho tôi hết?"
Giọng anh rất thấp, gần như dán vào tai mềm mại của Cam Tinh, dùng tay ấn cánh tay Cam Tinh lại.
Bao lì xì giữa ngón tay Cam Tinh rơi lại vào ngăn kéo, cậu dùng thủ ngữ nói cho Cam Kỳ Viễn.
【Bởi vì em tham lam, cho nên anh trai trừng phạt em đúng không ạ?】
【Xin lỗi, em chấp nhận trừng phạt.】
Cậu khó khăn từ trước bàn xoay một nửa người lại, cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Cam Kỳ Viễn.
【Anh trai luôn rất bận, thật khó gặp.】
Cậu nói:
【Em nhớ anh lắm.】
Dính người.
Đáng thương hề hề.
Còn thích làm nũng.
Có khoảnh khắc Cam Kỳ Viễn đang nghĩ, nếu như lúc đầu Cam Trường Phong bảo người khác đi đón Cam Tinh về nhà, nhóc câm cũng sẽ dính lấy người khác như vậy sao?
Cũng không phải anh nghĩ nhiều, chỉ là sự tò mò bất chợt, nhưng anh chưa bao giờ so đo những chuyện chưa từng xảy ra, bây giờ càng sẽ không.
Về phần phần thưởng Cam Tinh muốn, sẽ cho, cũng thực sự không ngờ tới nhanh như vậy.
Dù sao tưởng rằng đồ ngốc thi đạt yêu cầu ít nhất còn phải tốn một khoảng thời gian rất dài.
Cam Tinh thấy anh không có ý muốn lấy bao lì xì, thất vọng ập tới, thắt lưng đẩy ngăn kéo đóng lại, muốn hỏi Cam Kỳ Viễn sau này còn có phần thưởng hay không, thậm chí ảo não đáng lẽ không nên tham lam như vậy.
Thế nhưng bàn tay Cam Kỳ Viễn nắm lấy cánh tay cậu dời đến sau gáy cậu, trong khoảng cách đến gần vô hạn, cậu nhìn thấy đồng tử đen nhánh như mực của Cam Kỳ Viễn.
Là nụ hôn nhẹ hơn bất kỳ lần nào, Cam Tinh cảm thấy giống như sợi len mềm mại vô tình lướt qua.
Thoáng qua liền mất, Cam Tinh không nỡ sấn tới, trong vô thức, sau khi phản ứng lại giống như một con vật ngơ ngác bị bỏ rơi.
Cậu quả nhiên rất tham lam.
Thói quen xấu phải sửa đổi.
Nhưng Cam Kỳ Viễn lại hôn cậu lần thứ 2.
Lần này là ướt át, dính dấp, mang theo nhiệt độ khô nóng không chịu nổi, khiến Cam Tinh có hơi mềm chân.
Lúc Cam Kỳ Viễn rời khỏi cậu dùng tay che mắt cậu lại, căng quai hàm, dây thanh quản đều căng chặt.
"Không được mở mắt."
Đôi môi duy nhất lộ ra phiếm ánh sáng óng ánh, bị Cam Tinh cắn trong miệng, không tiếng động dùng khẩu hình đáp: 【Vâng ạ.】
Cam Kỳ Viễn ôm Cam Tinh xoay người, cửa phòng ngủ không biết đã mở ra một khe hở từ lúc nào, anh nhíu mày, nếu không nhớ lầm, sau khi đi vào đã đóng lại mà.