Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 1

Ngày Cam Kỳ Viễn lần đầu tiên gặp Cam Tinh đúng lúc trời đang mưa, tối hôm trước dự báo thời tiết đã nói sẽ có mưa rào có sấm, trong xe anh thường chuẩn bị sẵn dù, nước mưa rả rích rơi trên mặt dù màu đen, rơi thẳng xuống chân anh, đập ướt ống quần anh, loang ra từng vòng gợn sóng, Cam Tinh mặc chiếc áo khoác cũ nát mỏng manh đứng dưới mái hiên trước cửa nhà tang lễ, quai chiếc cặp sách màu xanh thẫm rất to, gần như chiếm hết một nửa vai cậu, mà trong tay cậu là hộp tro cốt của cha cậu.

"Xong hết chưa? Đi theo tôi."

Cam Tinh vừa trưởng thành, nhỏ hơn anh tròn 9 tuổi, nhưng nhìn qua giống như suy dinh dưỡng, vóc dáng đến vai anh, thân hình cũng gầy yếu, mái tóc mềm mại cũng không phải đen thuần, giống màu hạt dẻ, một đôi mắt trong veo mọc ra ngược lại rất giống Cam Linh, chỉ có điều không cố chấp như Cam Linh, giống 2 viên bi thủy tinh, không có chút tạp chất nào.

Không biết có phải vì cha vừa mới qua đời hay không, Cam Tinh nhìn qua biểu cảm có hơi hoảng hốt, bên ngoài gió lớn, kẹp theo nước mưa dày đặc, đánh vào đầu mũi vểnh lên của Cam Tinh, cậu nhìn về phía mình, tay trái ôm hộp tro cốt, tay phải làm rất nhanh mấy thủ thế, Cam Kỳ Viễn xem không hiểu.

"Ý gì?" Anh nhíu mày hỏi: "Không thể nói chuyện?"

Cam Tinh mím môi, sắc mặt trắng bệch, một lần nữa ra hiệu thủ ngữ, nhưng hiển nhiên người đàn ông trước mắt không có kiên nhẫn nhìn cậu, bèn từ bỏ, ủ rũ cụp đuôi ôm hộp tro cốt đi theo anh.

Cây dù đen kia rất lớn, đủ để che cho 2 người bọn họ, Cam Kỳ Viễn cao hơn cậu rất nhiều, vai cũng rộng, khi dán sát vào nước mưa đánh không tới cậu, nhưng có thể là vì khoảng cách quá gần, Cam Kỳ Viễn yên lặng dịch dù về phía cậu, mà bản thân mình cố ý tránh sang bên cạnh một thân vị.

Ngón tay ôm hộp tro cốt của Cam Tinh đã không còn huyết sắc, muốn nói với anh mình cũng không bẩn, không cần như vậy, nhưng ngẫm lại cảm thấy thôi đi, ra hiệu thủ ngữ đối phương cũng xem không hiểu.

Xe của Cam Kỳ Viễn rất ấm áp, không gian rất lớn, Cam Tinh ngồi ở hàng ghế sau cảm thấy không biết phải làm sao, đế giày của cậu dính nước bùn, làm ướt tấm thảm bên dưới, trái tim có khoảnh khắc ngưng trệ, cậu bèn không hề động đậy nữa.

Thanh quản cậu có vấn đề, từ nhỏ không biết nói chuyện, nhưng thính giác nhạy bén, xe chần chừ không chạy, ghế lái truyền đến tiếng bật lửa, cậu rất nhanh liền ngửi thấy mùi khói thuốc, cậu đối với loại mùi này cực kỳ mẫn cảm, trước khi cha qua đời, mỗi ngày cậu ở nhà đều có thể ngửi thấy, trong đó còn bao gồm mùi cồn nồng nặc, trong nhà cậu ngoại trừ mùi khói thuốc và mùi rượu, sẽ không còn có mùi nào khác.

Hơi thở của Cam Kỳ Viễn rất nông, nhưng tốc độ bình ổn, hút thuốc có thể khiến anh xoa dịu cảm xúc nào đó, anh chỉ hút một nửa liền dụi tắt.

"Tôi tên Cam Kỳ Viễn." Anh đột nhiên nói.

Người đàn ông trong gương chiếu hậu có một khuôn mặt vô cùng ưa nhìn, mày mắt rất sâu, hoàn toàn không giống với người mẹ trong ký ức của cậu, không tìm ra bất kỳ điểm tương đồng nào, cậu ôm hộp tro cốt gật đầu rất nhẹ, dùng thủ ngữ nói cho anh biết tên của mình.

"Cậu là không muốn nói chuyện, hay là không biết nói?"

Cam Tinh rũ mắt, từ trong túi móc ra điện thoại di động, kiểu dáng điện thoại của cậu rất cũ, là đồ cũ trước kia cha thải ra, có một mảnh màn hình nhỏ bị liệt, cậu luôn phải tốn rất lâu mới có thể đánh chữ hoàn chỉnh.

Cậu đưa màn hình điện thoại đến bên người Cam Kỳ Viễn, ra hiệu cho anh xem.

【Em tên Cam Tinh, 18 tuổi, thanh quản em có vấn đề, không nói được, rất xin lỗi.】

Cam Kỳ Viễn yên lặng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại bị hoa của cậu rất lâu, ngay sau đó quay mặt đi, khẽ nói: "Cái này không ai nói cho tôi biết."

Anh khởi động xe, xoay vô lăng, giọng nói bị khói thuốc thấm qua nghe có hơi khàn khàn: "Tôi nói tôi tên Cam Kỳ Viễn, cậu có biết tôi là ai không?"

Lông mi của Cam Tinh vương chút nước mưa, ướt sũng, lúc chạm vào nhau thì dính lại, cậu không có biểu cảm gì, chỉ là muốn dùng động tác để khiến bản thân nhìn qua tự nhiên một chút, vẫn là dùng điện thoại đánh chữ.

【Biết, là anh trai.】

Cam Kỳ Viễn nhìn chằm chằm câu nói này trầm mặc một khoảng thời gian rất dài, màn hình nứt vỡ ở góc dưới bên trái điện thoại giống như vết đốm lan tràn đến trong lòng anh, anh rẽ ở ngã tư phía trước, đèn xi nhan tích tắc tích tắc, xé rách sự yên tĩnh trong xe, Cam Tinh không xác định được có phải mình nói sai hay không, mãi cho đến khi cậu nhìn thấy Cam Kỳ Viễn trong gương chiếu hậu khẽ cười một tiếng, nhưng độ cong khóe miệng nhếch lên khiến cậu cảm thấy một tia ớn lạnh trong chiếc xe còn tính là ấm áp.

_______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Coi như là reup văn cũ, sửa lại chút thiết lập, rất ngắn

Bình Luận (0)
Comment