Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 98

Lục Tinh Triệu cầm khẩu súng nhìn ngắm, rồi quay sang cười: “Nói sớm có phải hơn không, dị năng của Nhị Ngoan đúng là—”

Mới nói được nửa câu, anh bỗng nhìn thấy biểu cảm của Hoài Lâm, nghi hoặc cúi xuống nhìn khẩu súng, lại ngẩng lên nhìn cậu: “Em… em nói thật hay đùa thế?”

Hoài Lâm uể oải đáp: “……nói đùa.”

Lục Tinh Triệu: “…?…?!”

“Cho nên, ngay cả Nhị Ngoan còn có không gian dị năng, thì người cũng có thể có năng lực thần kỳ mà, đúng không?” Hoài Lâm thở dài, “Tóm lại, anh nhất định phải tin vào bản thân mình đó.”

Lục Tinh Triệu hai tay ôm súng, bày ra tư thế “Người suy tư”, hồi lâu sau trầm giọng nói: “Ừm… anh cần thời gian… tịnh tâm một chút.”

Hoài Lâm trong lòng r*n r*: Huấn luyện bàn tay vàng đúng là gian nan quá thể, hoàn thành rồi có phát lương cho em không vậy… huhu.

Cậu ủ rũ cụp tai, lê thân thể mệt mỏi về ký túc xá.

Vừa đi được hai bước, Hoài Lâm bỗng nhớ ra chuyện gì, liền tháo khẩu súng lục bên hông xuống, cười hì hì: “Cái này cũng đưa anh luôn nè, em vừa chế hai băng đạn, anh thử xem có ngon không.”

Lục Tinh Triệu đón lấy súng, vung tay cân thử, súng vừa vào tay là biết bên trong có đạn, cười nói: “Không cần thử, tin tưởng kỹ thuật của em.”

“Vậy em đi ngủ nhé, chúc anh ngủ ngon chụt chụt!”

Hoài Lâm mỉm cười ngây thơ, vẫy tay một cái rồi quay người đi, trong lòng thầm nghĩ: Hừm, đúng là mình nói gì anh ấy cũng tin thật. Một giây chế được cả một băng đạn, chắc vì quá quen tay rồi chăng?

Sáng hôm sau, khi Hoài Lâm tỉnh dậy, điện thoại hiển thị đã là buổi sáng ngày 2 tháng 1. Cậu nhìn ra ngoài—mọi người đều dậy cả rồi.

Lục Tinh Triệu đang dẫn người chạy vòng quanh căn cứ để tập thể dục buổi sáng, lão Cao bám theo sau cùng để phục hồi chức năng, Đan Triết vì bị thương ở chân nên vẫn chỉ ngồi một chỗ nghịch mạch điện, bếp trưởng thì đang chuẩn bị bữa sáng, còn Nghiêm Phi Quang thì… thì đang gây ô nhiễm tiếng ồn.

Lục Tinh Triệu vừa chạy vừa gào: “Chạy theo tôi, nhanh lên! Ai tụt lại thì chạy thêm hai vòng, tôi sẽ để Nghiêm Phi Quang vừa kéo đàn vừa chạy sát đít người đó!”

Nghiêm Phi Quang: “???”

Đám tân binh sau lưng Lục Tinh Triệu suýt nữa thì bật khóc, gào thét thảm thiết như thể bị đàn sói rượt đuổi phía sau.

Hoài Lâm ngáp ngắn ngáp dài bước ra sân, nhìn cảnh tượng hài hước đó một lúc rồi bật cười, hỏi Đan Triết: “Sao không gọi em dậy?”

Đan Triết chẳng thèm ngoái lại: “Anh cậu đứng ngoài cửa phòng cậu cả buổi, suýt mài trụi cả nền nhà, cuối cùng vẫn không nỡ gọi cậu dậy.”

Hoài Lâm: “……”

Một lát sau, bếp trưởng bưng bữa trưa (kiêm bữa sáng của Hoài Lâm) lên.

Bữa hôm qua: sườn kho tàu, cật heo, cá chua ngọt, cải thảo hầm nước xương, canh khoai tây thịt muối, ăn kèm mì kéo sợi và cơm trắng.

Bữa hôm nay: bánh bao trắng, cơm rang xì dầu, cháo trắng bỏ đường.

“Tinh bột… toàn là tinh bột chan gia vị!!” – Lão Cao là người đầu tiên phát điên – “Đây là nuôi heo đấy à?!”

Bếp trưởng dùng tạp dề lau tay, lạnh lùng nói: “Thích thì ăn, không thích thì nhịn. Rau thối hết rồi. Ở đây còn hai hộp đồ hộp.”

Thật ra mà nói, đồ hộp quân đội cấp cho, vị chủ yếu dựa vào gia vị, kết cấu thì y như mỡ sống, ăn vào như một cục cà ri mặn và hôi… Ưu điểm duy nhất là cực kỳ nhiều calo, đủ để chống chọi nửa ngày vận động cường độ cao.

Tất cả mọi người: “……”

Lúc này Lục Tinh Triệu chạy một vòng xong, thảnh thơi bỏ xa cả đám tân binh phía sau, tiện tay vớ lấy một hộp đồ hộp, mở ra rồi ngấu nghiến ăn sạch, sau cùng còn ngạc nhiên hỏi: “Các cậu nhìn tôi kiểu gì vậy?”

Mọi người chỉ biết ngửa đầu nhìn anh. Lục Tinh Triệu còn lau miệng, cười nói: “Mùi vị được cải tiến rồi à? Ngon hơn trước nhiều đấy. Ăn mau lên, lát nữa còn phải ra ngoài.”

Đan Triết im lặng nhìn Hoài Lâm một lúc, rồi bất ngờ nói: “Anh cậu… dễ nuôi ghê.”

Hoài Lâm cũng thở dài: “So với ảnh, tụi mình đúng là đại gia.”

Bếp trưởng vẫn mang vẻ mặt vô cảm, đột nhiên lên tiếng: “Các đại gia, ăn nhanh lên, ăn xong còn phải đi làm đấy!”

Bình Luận (0)
Comment