Hoài Lâm bẻ vụn ít bánh mì, rắc xuống mặt nước, rồi chợt nói: “Anh, anh từng nghe tới chuyện trọng sinh chưa?”
Lục Tinh Triệu lắc đầu: “Nghe như từ Phật gia – kiểu như niết bàn?”
“Không hẳn. Ý em là kiểu… rõ ràng đã sống đến năm hai mươi hai tuổi, vậy mà bỗng một ngày mở mắt ra, lại quay về năm mười bảy.” Cậu dừng một chút, nhẹ giọng tiếp, “Em đã sống trong tận thế nhiều năm rồi, trải qua không biết bao nhiêu lần ‘đêm đen’. Nhưng rồi đến một ngày, em tỉnh lại – và mình lại đang ở ngay thời điểm tận thế vừa bắt đầu.”
“…”
Lục Tinh Triệu hoàn toàn ngây người. Ý nghĩ chạy rối loạn trong đầu anh, đến nỗi một lúc lâu sau mới có thể mở miệng:
“Em nói là… tất cả những gì chúng ta gặp trong mấy ngày qua… em đều từng trải qua rồi sao?”
“Không đâu.” Hoài Lâm cúi đầu nói, “Trước khi em trọng sinh thì em không có đi cùng anh. Em đến khu cảnh giới ở thành phố S rồi, sau đó là bị lạc với anh, mãi mà không có cơ hội gặp lại. Em sống trong căn cứ S, những chuyện em thấy, những người em gặp, hoàn toàn không giống với bây giờ.”
Lục Tinh Triệu im lặng rất lâu.
Không hiểu sao Hoài Lâm có chút lo sợ, nhưng vẫn nói tiếp: “Anh à, có chuyện này trước giờ em chưa kể với anh. Ở kiếp trước... sau này là em được anh cứu trong đống tuyết, rồi mới bắt đầu gọi anh là ‘anh’ đó.”
Nói đến đây, Lục Tinh Triệu bỗng thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu Hoài Lâm, dịu dàng xoa xoa.
Hành động ấy khiến Hoài Lâm thấy an tâm khó tả, liền nhỏ giọng hỏi: “Anh giận rồi à?”
Lục Tinh Triệu trầm giọng, dịu dàng đáp: “Không đâu, Hoài Lâm. Đây là chuyện tốt mà. Nếu đời trước em lạc với anh rồi sống không dễ dàng gì, thì đời này có thể đi cùng em xa được tới vậy, sau này còn được tiếp tục đi cùng nhau... anh lấy gì mà giận đây? Dù là thần thánh hay số phận, đã cho em một cơ hội làm lại từ đầu, anh đều muốn cảm ơn người đó. Em nguyện ý cứu anh lần nữa, tin anh lần nữa... anh cũng rất biết ơn em.”
Hoài Lâm cay cay sống mũi, ôm lấy Lục Tinh Triệu, rấm rứt nói: “Thế mà lúc nãy anh im như tượng đá…”
“Anh bị doạ đấy chứ.” Lục Tinh Triệu nói, “Với lại cũng hơi hối hận. Nếu anh biết em từng trải qua những gì, thì lúc ở bến phà đã không ép em lên tàu nữa rồi. Khi ấy mà lại bỏ rơi em thêm lần nữa, có khi giờ này đã lặp lại kiếp trước mất rồi… , Hoài Lâm, là lỗi của anh.”
“……”
Hoài Lâm im một lát, rồi khẽ nói: “Giờ thì anh tin em làm theo quyết định của mình chưa?”
“Ừ, nghe lời em hết.”
“Không được tuỳ tiện bỏ rơi em nữa.”
“Ừ ừ.”
“Em nói gì là phải nghe răm rắp.”
“Cam kết phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện!”
“Việc nhà cũng là anh lo hết.”
“Kiên quyết không để thủ trưởng đại nhân mó tay làm gì!”
“Các điều khoản khác em nhớ ra sẽ bổ sung sau.”
“Tuân lệnh, quyền giải thích cuối cùng thuộc về thủ trưởng Hoài!”
Lục Tinh Triệu bật cười: “Giờ em có thể đi ngủ được chưa, thủ trưởng Hoài? Em sắp có quầng thâm rồi kìa.”
“Chờ đã, chờ đã, em còn cái này muốn cho anh xem!” Hoài Lâm vội nói, “Điện thoại vất vả lắm mới có tí pin đó!”
Cậu móc điện thoại ra, suýt nữa làm rơi tõm xuống bể nước, may mà Lục Tinh Triệu nhanh tay chụp được.
Hai người đặt điện thoại lên bàn, Hoài Lâm mở một đoạn video, chính là đoạn quay lúc trước ngay trước khi trận động đất xảy ra, quay lại khẩu súng tiểu liên kia.
“Ơ, đây chẳng phải khẩu súng của anh à? Hôm động đất chắc nó rơi xuống đất rồi… Quay cái này làm gì thế?” Lục Tinh Triệu hỏi.
Hoài Lâm ra hiệu: “Suỵt, đừng nói gì cả, coi đi đã!”
Trong video vang lên tiếng trò chuyện giữa Hoài Lâm và Đan Triết. Một lúc sau, ống kính hơi lắc lư, lờ mờ thấy khẩu súng tiểu liên bị ánh sáng bạc bao phủ, rồi tan thành từng điểm sáng mà biến mất.
“?!” Lục Tinh Triệu mờ mịt, ngơ ngác hỏi: “Cái quái gì vậy? Em với Tiểu Mía làm hiệu ứng à?”
Hoài Lâm vận khí đan điền, gào lên: “Đây là dị năng của anh đó!!”
Lục Tinh Triệu: “……”
Lục Tinh Triệu lộ vẻ hoang mang. Hoài Lâm nhân cơ hội tấn công, tuôn một tràng như súng liên thanh: “Anh không thấy lạ sao? Anh còn nhớ khẩu súng đó ở đâu ra không? Làm gì có chuyện nhặt được súng xịn vậy ở cái xó làng kia chứ, rõ ràng là do dị năng của anh tạo ra mà!”
Vài phút sau, Hoài Lâm ba hoa chích chòe mãi cũng khiến Lục Tinh Triệu miễn cưỡng… “chịu tin”.
“Cho nên là, anh nhất định phải tin là mình có năng lực này!” Hoài Lâm không bỏ cuộc, tiếp tục huấn luyện, “Ví dụ như anh tưởng tượng khẩu súng đó đang bay trên trời, nó sẽ thật sự rớt từ trên trời xuống đó!”
“……”
Lục Tinh Triệu bất đắc dĩ quay đầu, ngẩng lên nhìn: ngoài trần nhà ra thì không có gì cả.
Hoài Lâm tức muốn thổ huyết: “Anh phải tin vào bản thân mình chứ!”
Lục Tinh Triệu quay lại, lặng lẽ nhìn Hoài Lâm.
Hoài Lâm cũng muốn gào ra sáu cái dấu chấm lửng. Một lúc sau, cậu bèn thành thật nói: “Thật ra em lừa anh chơi thôi. Khẩu súng đó là do Nhị Ngoan nhặt về, em giấu trong ba lô rồi…”
Lục Tinh Triệu đi tới lục ba lô Hoài Lâm, lôi ra đúng một khẩu tiểu liên.
Hoài Lâm: “……”
Trong lòng Hoài Lâm như có núi lửa phun trào: nói dối nhảm nhí vậy mà cũng có tác dụng là sao?! Hàng chuyển phát nhà mình đúng kiểu, nói gì cũng tin, chỉ là không chịu tin bản thân có siêu năng lực thôi á á á…