Kim Lấp Lánh tức tối nhổ một cọng lông của Nhị ngoan, lúc này nó mới giật mình, vội vàng kéo cả cái đĩa từ trong không gian ra lại.
Sau bữa ăn ngon lành, trừ Lục Tinh Triệu ra thì ai nấy đều no căng bụng.
Lục Tinh Triệu nhìn trái nhìn phải, bất đắc dĩ gọi đại hai người đi cùng, vừa ra khỏi căn cứ thì thấy Hoài Lâm như một chú vịt con nhỏ, đội mũ quàng khăn, khoác thêm áo gió, tay ôm mấy cái áo ấm, cười hớn hở lẽo đẽo đi sau.
“…” Lục Tinh Triệu hỏi: “Hoài Lâm, em ra làm gì?”
Hoài Lâm cười toe: “Em cũng ra ngoài một chút mà!”
“Bên ngoài nguy hiểm, em cứ nghỉ ngơi trong căn cứ đi. Không có gì làm thì chơi mấy cái máy với Đan Triết cũng được.” Lục Tinh Triệu khuyên.
Hoài Lâm nghĩ thầm: chính vì nguy hiểm nên em mới phải đi theo chứ! Em là người rành mạt về mạt thế nhất ở đây rồi đó, nhìn mấy anh ăn mặc như đi chơi biển vậy, còn chưa biết đến 'Ngày Thứ Tư' chênh lệch nhiệt độ ban ngày ban đêm nó đáng sợ cỡ nào đâu…
Cậu vứt đống áo lên xe, cười hì hì: “Em ra xem địa hình thôi. Nghe nói gần đây có kênh nước, còn có cả mỏ than. Tuy zombie tụ lại hơi nhiều… nhưng quan trọng là em muốn xem cây rau khổng lồ ở thành phố bên cạnh có ăn được không!”
Lục Tinh Triệu: “…” Còn nhớ cái cây đó nữa, đúng là tinh thần ăn uống quật cường.
Cãi nhau với Hoài Lâm thì chỉ có thua. Như thường lệ, cuối cùng Lục Tinh Triệu cũng đành chịu thua.
Vài phút sau, Hoài Lâm yên vị ở ghế phụ, một tay cầm bộ đàm, báo với Đan Triết trong căn cứ: “Tín hiệu ở đây 50%. Rồi, đến đoạn năm mươi mét tiếp theo em báo lại. Tạm thời chưa thấy gì bất thường, giữ liên lạc nha!”
Xe rời khỏi căn cứ, bon bon trên con đường hoang vu, đất trời tĩnh mịch, bầu trời nhuộm màu cam chiều, một cảm giác cô quạnh không tên dần len lỏi vào lòng người.
“Đây mới thật là tận thế… Văn minh chấm dứt, sinh mệnh bốc cháy đến tận cùng…” Hoài Lâm cảm khái vu vơ một câu, quay sang nhìn gương mặt nghiêng của Lục Tinh Triệu, lại thấy lòng ấm lên: Nhưng lần này không giống trước nữa, tụi mình có nhiều người đi cùng lắm mà!
Cậu nhớ lại mấy ngày trước, lúc thế giới còn bình thường, phố xá nhộn nhịp mà vẫn thấy cô đơn. Bây giờ tận thế đến thật rồi, cả thế giới thoắt cái chỉ còn lại vài người bên cạnh, vậy mà lại thấy ấm áp.
Có lẽ là vì — bên cạnh có Lục Tinh Triệu.
Nếu thật sự tận thế không thể tránh khỏi, có người cùng sống chết vẫn tốt hơn là chiến đấu một mình.
Xe vòng quanh căn cứ một vòng để đánh dấu các hướng, rồi theo lệnh của “Hoài chỉ huy” mà đi tiếp. Họ dừng lại vài điểm có thể tiếp tế, sau đó vòng đến bờ hồ chứa nước.
Sau “Ngày Thứ Ba” dài hơn bảy mươi tiếng đồng hồ, hồ nước to đùng kia gần như đã cạn khô. Lần này tình hình còn tệ hơn lần trước: nước trong hồ đục ngầu, nhiều con cá nổi bụng trắng lên, vài con còn chết khô ngay trên bờ cạn.
Hoài Lâm xót xa nói: “Tiếc ghê, mất toi một bữa đại tiệc cá nướng rồi còn đâu!”
Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, vội gọi hai người còn lại xuống xe cùng nhau nhặt cá sống.
Hoài Lâm cũng xuống xe, chuyên phụ trách kéo cái bao tải to tổ bố để đựng cá cho bọn họ, trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu liếc quanh quất khắp nơi rồi bật cười: “Ủa, đáy hồ này còn lát cả gạch men nữa cơ à? Sao chơi sang thế?”
Lục Tinh Triệu đáp: “Anh cũng thấy lạ, làm gì có cái hồ chứa nào mà đáy lại trắng tinh thế này chứ? Bình thường chỉ toàn là bùn là đất..”
Hoài Lâm càng nhìn càng thấy không đúng, nghi hoặc nói: “Không đúng đâu… Cho dù có lát gạch men thì cũng đâu thể chỉ lát đúng cái khúc giữa này được? Còn nguyên cái hình dáng này nữa, nhìn như một cái… khe nứt thì đúng hơn—”
Nói đến đây, cậu đột ngột ngừng lại.
Lục Tinh Triệu quay đầu nhìn cậu, đầy khó hiểu.
Hoài Lâm ngơ ngẩn nhìn một lúc, rồi đột nhiên kêu lên: “Không không không, chạy mau chạy mau! Không thể ở lại chỗ này đâu, bên dưới cái hồ này có một con cá to lắm!”
Lục Tinh Triệu mù tịt không hiểu gì, nhưng thấy bộ dạng nghiêm trọng của Hoài Lâm, cũng vội huýt sáo một tiếng, ra hiệu cho mọi người lập tức xách bao lên xe rút lui.
Mãi đến khi xe đã chạy được mấy trăm mét, Hoài Lâm vẫn còn bám chặt lấy cửa sổ, nhìn chăm chăm ra sau.
Lục Tinh Triệu hỏi: “Sao vậy, dưới đáy hồ thật sự có thứ gì à?”
“Anh còn nhớ dưới căn cứ bị cắt nước ngầm không?” Hoài Lâm nuốt nước miếng, quay đầu lại nói, “Lúc động đất hôm trước, có một vết nứt to tướng xuất hiện dưới lòng đất… hồ nước này lúc đó chắc cũng nứt ra, toàn bộ nước trong hồ chảy xuống dưới rồi. Lẽ ra đám cá trong đó phải rớt xuống chết khô cả rồi mới phải, vậy mà giờ vẫn còn nước, còn cá sống bơi tung tăng…”