Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 94

Ánh mặt trời ngoài kia cuối cùng cũng bắt đầu lặn. Bầu trời ngả sang sắc đỏ sẫm như thấm máu

Bên trong căn cứ ngầm, mọi người ngồi ngay ngắn trong nhà ăn, xếp hàng chờ ăn cơm. Trong bếp, anh đầu bếp tên là Thân Đồ đang bận túi bụi, hương thơm ngào ngạt tỏa ra khiến cả đám người đã lâu không được ăn một bữa đàng hoàng đều nuốt nước bọt ừng ực.

Cao lão đại tấm tắc: “Cái đệch… có tay nghề là khác hẳn liền nha! Lát nữa đồ ăn dọn ra chắc lấp lánh ánh vàng quá?”

Đan Triết lạnh lùng nói: “Không chỉ tỏa ánh vàng đâu, bánh bao còn biết cười, bánh chẻo sẽ múa lượn, một tô mì cũng đủ cho anh bay lên trời luôn.”

Cao lão đại: “……”

Mọi người chia ra ngồi bốn bàn, Hoài Lâm, Lục Tinh Triệu, Đan Triết, Cao lão đại và Nghiêm Phi Quang ngồi chung một bàn, đang lần lượt báo cáo tình hình.

Đan Triết nói trước: “Hệ thống vẫn chưa mở lại được, nhưng liên lạc với bên ngoài thì có thể thử. Có vài kênh đã kết nối được rồi. Mạng không mạnh lắm, nhưng dùng điện thoại thì tạm đủ. Tôi đang tải bản đồ chi tiết về, chắc đến tối là xong. À, ở dưới này có một trạm phát sóng, nên trong phạm vi khoảng một cây số quanh đây là có tín hiệu. Bộ đàm thì khỏi lo.”

“Có tín hiệu là tốt rồi.” Lục Tinh Triệu nói. “Tôi vừa đi một vòng, đại đội chính rút lui vội vã, không để lại tin gì. Đoán là hôm đó bị điều đi gấp, giờ chưa nghĩ ra cách nào liên lạc lại được.”

“Vậy thì cứ ở tạm đây đi.” Cao lão đại tiếp lời, “Tôi cũng dắt người đi xem rồi, trong này đồ tích trữ nhiều kinh khủng, toàn là vật tư quân dụng. Có cả bánh quy nén, thực phẩm bổ sung năng lượng, vitamin các kiểu, còn có mấy thùng đồ hộp. Ngoài ra còn có hai nhà kính nhỏ trồng đồ gì đó dưới lòng đất, chưa biết là cây gì.”

“Đồ ăn, nước uống, thuốc men đều có. Ở đây có nhiều thuốc kháng sinh, còn có cả thuốc trị thương ngoài da và một phòng phẫu thuật nữa.” Nghiêm Phi Quang cũng báo cáo, “Nước hình như bơm trực tiếp từ mạch ngầm cạnh đây, nhưng giờ không thấy chảy ra, chắc do trận động đất làm ảnh hưởng.”

Lục Tinh Triệu ừ một tiếng: “Cái máy bơm nước đó tôi có thấy qua, lát nữa tôi đi với anh xem thử. Biết đâu còn sửa được.”

Hoài Lâm nghe mọi người nói một vòng, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Vậy có nghĩa là… mình tạm trú ở đây cũng không vấn đề gì đúng không?”

“Còn hơn phải dầm mưa dãi nắng ngoài kia chứ sao. Chưa biết chừng còn phát triển lâu dài được ấy chứ. Dưới lòng đất an toàn hơn nhiều.” Đan Triết đáp.

Hoài Lâm quay sang nhìn Lục Tinh Triệu, người kia trầm ngâm: “Anh cũng nghĩ như vậy, tính theo đại đội ở lại căn cứ một thời gian. Giờ chẳng qua là mất liên lạc với đội chính thôi, chứ cũng không khác gì mấy.”

Đang nói dở, Thân Đồ lại mang thêm một đợt đồ ăn lên.

Anh ta đặt đĩa thận heo cuối cùng xuống, hai tay quẹt vào tạp dề, nói: “Không hiểu tại sao, mấy ngày nay đồ ăn hỏng cực nhanh. Hôm nay chắc là bữa cuối rồi, mấy thứ trong tủ lạnh — thịt với rau — đều phải bỏ hết.”

Hoài Lâm vừa ăn thử một miếng, mắt lim dim vì ngon quá, nghe vậy tiếc rẻ hẳn: “Ái chà… sau này muốn ăn ngon vậy chắc khó lắm…”

Nói đến đây, cậu đột nhiên nhớ ra gì đó, liền hỏi: “À đúng rồi, cái hồ nước nhỏ lúc tụi em tới là dùng làm gì vậy?”

Thân Đồ đáp: “Cái phía nam hả? Chỗ đó nuôi cá, mấy tháng trước có nhóm thầu thả cá giống, chắc giờ cũng đến kỳ thu hoạch rồi.”

“Bảo sao nhiều cá thế…” Hoài Lâm nghĩ một chút, reo lên: “Anh! Mình tranh thủ đi vớt nốt đám cá còn sống về đi! Dù gì tụi nó cũng chẳng sống được bao lâu, lúc còn sống đem về làm thêm một bữa đã!”

Lục Tinh Triệu bật cười: “Đúng là tinh thần ăn uống bất diệt ha?”

Hoài Lâm ngượng ngùng cười, gọi khẽ: “Anh~”

“Anh nghe em. Vốn cũng phải đi kiểm tra quanh đây, lúc về tiện thể vớt luôn cũng được.” Lục Tinh Triệu cười dịu dàng, “Biết đâu còn cá giống sống, đem về nuôi tiếp cũng xong.”

Cao lão đại vội vàng hô lên: “Tôi nói trước nhé, trồng rau còn được chứ nuôi cá thì tụi tôi chịu! Lỡ đem cá giống về rồi mà chết thì đừng có tìm tôi đấy!”

Hoài Lâm buột miệng: “Có Nghiêm Phi Quang mà, chắc chắn anh ấy biết nuôi cá.”

“Nam thần, sao em biết hay vậy?” Nghiêm Phi Quang ngượng ngùng nói, “Hình như đúng là… anh biết một chút thật.”

Cả bàn lập tức nhìn anh ta bằng ánh mắt “biết ngay mà”.

Hoài Lâm vỗ bàn: “Quyết định vậy đi! Giờ ăn nhanh lên, trời chưa tối hẳn, tranh thủ ra ngoài một vòng!”

Nói rồi, cậu xới vội hai muỗng cơm vào miệng, gắp ít đồ ăn bỏ vào hộp mì ăn liền.

Trong hộp, Hoài Nhị ngoan và Kim Lấp Lánh ló đầu ra, quay quanh cái đĩa chạy vòng vòng. Nhị ngoan hào hứng mở miệng… chụp một phát — cả cái đĩa chui tọt vào không gian!

Kim Lấp Lánh sững sờ! Hoài Nhị ngoan cũng sững sờ!

Bình Luận (0)
Comment