Lục Tinh Triệu hiểu ra, có phần ngượng ngùng. Anh đã quên mất là mình còn đang bị thương—có lẽ vì vết thương ấy gần như không còn cảm giác nữa.
Vết thương này hồi phục một cách thần kỳ, từ hôm qua còn tưởng sẽ chết, giờ đã biến thành một vết nứt đỏ sậm khép miệng, chỉ trong vòng mười tiếng đồng hồ.
Hoài Lân sờ lên vết thương như có suy nghĩ gì đó. Cảm giác chỗ đó gồ ghề, chắc là sắp đóng vảy.
Còn chút nữa là đến ngày thứ hai… Lúc đó, Lục Tinh Triệu chắc chắn sẽ rơi vào trạng thái hôn mê để thức tỉnh dị năng… Hoài Lân thầm nghĩ, Phải chuẩn bị thuốc hạ sốt, và tìm chỗ thật an toàn để anh ấy tỉnh lại—không thể tùy tiện như kiếp trước nữa. Đôi mắt của anh ấy…
Nếu nói hết mọi chuyện, với tính cách của Lục Tinh Triệu thì anh ấy chắc chắn sẽ không muốn mạo hiểm, thậm chí còn cảm thấy mình đang gánh thêm một gánh nặng.
Hoài Lân nghĩ: Cứ nghe theo kế hoạch của Lục Tinh Triệu trước đã, sau đó ở bên anh ấy khi thức tỉnh, và cố gắng thuyết phục anh ấy đừng ném mình vào khu cách ly là được…
Nghĩ tới nghĩ lui, tay của Hoài Lân không biết từ khi nào đã chuyển từ xoa nhẹ sang chọc chọc.
Lục Tinh Triệu: “…”
Vết thương vốn chẳng có cảm giác gì, nhưng bị Hoài Lân chọc mấy cái thì bỗng dưng càng lúc càng nhạy cảm, càng lúc càng ngứa.
Anh tập trung nhìn thẳng, cố nhịn.
Một lúc sau, Hoài Lân lại thuận tay nhéo nhéo cơ bụng của Lục Tinh Triệu.
Lục Tinh Triệu nhịn cơn ngứa, ánh mắt vẫn nghiêm túc nhìn ra đường.
Lại thêm một lúc nữa, Hoài Lân tiếp tục đưa tay lên, tò mò nhéo nhéo cơ ngực của anh.
Lục Tinh Triệu cuối cùng không nhịn nổi nữa, ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Chỗ đó không bị thương.”
Hoài Lân lập tức rụt tay lại, nghiêm chỉnh cùng anh nhìn ra phía trước.
Lục Tinh Triệu thở phào nhẹ nhõm, chưa được hai giây thì lại cảm thấy Hoài Lân lén lút đưa tay qua.
Chỉ nghe “lách cách” hai tiếng, Hoài Lân mắt không nhìn lệch, tay trái lanh lẹ cài lại áo khoác mà nãy giờ bị cởi ra.
Hoài Lân lén lút nhìn nghiêng mặt của Lục Tinh Triệu.
Sắc mặt Lục Tinh Triệu vẫn bình tĩnh, Hoài Lân nhìn kỹ một lúc mới phát hiện hình như có chút bối rối nhỏ.
Nhìn một người đàn ông lạnh lùng, nghiêm nghị lộ ra biểu cảm như vậy đúng là rất thú vị, lòng Hoài Lân cảm thấy ngứa ngáy.
Lần trước gặp mặt, vì bị vết thương của Lục Tinh Triệu và vẻ mặt lạnh lùng dọa sợ, nên cậu vẫn chưa từng thấy qua dáng vẻ như thế này của anh…
Cũng có thể là vì cậu quá chậm hiểu, mà Lục Tinh Triệu lại quá giỏi kiềm chế cảm xúc, cho nên đến lúc cuối cùng, khi Lục Tinh Triệu với đôi mắt xám ôm lấy cậu thổ lộ, mới khiến cậu chấn động đến vậy.
Khi đó đã là “ngày thứ bảy”, tất cả ánh sáng trên trời đều đã rơi rụng, giữa lục địa Á – Âu nứt ra một biển trăng khuyết mới, mỗi đêm dài dằng dặc không biết phải chịu đựng bao năm mới kết thúc.
Có lẽ ngay cả Chúa cũng cảm thấy thế giới này quá tối tăm, quá lạnh lẽo, quá cô đơn, cho nên mới để Lục Tinh Triệu xuất hiện trong bão tuyết mà gặp gỡ cậu.
Trong bầu tuyết trắng xóa ấy, chỉ có một tia sáng cam nhỏ bé, hai người sưởi ấm bên nhau, có lẽ đó là chút tình cảm cuối cùng trong tận thế này.
Giọng nói của Lục Tinh Triệu khi ấy khàn khàn, ôm lấy Hoài Lân nói rất nhiều điều — trên đời chắc không ai vụng về trong việc tỏ tình hơn anh, vậy mà Hoài Lân lại không hiểu sao rơi nước mắt.
Lục Tinh Triệu còn từng nói: “Hoài Lân, gọi anh một tiếng anh đi. Vì em, anh có thể làm tất cả.”
Làm tất cả.
Hoài Lân nghĩ đến đây, chống cằm nhìn Lục Tinh Triệu đầy nhập tâm.
Thật là trẻ trung, Lục Tinh Triệu ở thời điểm này, giữa lông mày toàn là vẻ sắc bén khiến người ta phải kính nể.
Ánh mắt Hoài Lân rất sáng, cái nhìn dường như còn nóng rực hơn người khác.
Ban đầu Lục Tinh Triệu vẫn chỉ chăm chú nhìn đường, nhưng vài phút sau, anh bắt đầu không thoải mái, thỉnh thoảng liếc sang như muốn xác nhận Hoài Lân có còn đang nhìn mình không.
Vài phút nữa trôi qua, khuôn mặt nghiêng của Lục Tinh Triệu dần nghiêng hẳn về bên trái, khéo léo tránh khỏi ánh mắt chăm chú của Hoài Lân.
Hoài Lân nhịn cười không nổi, gục mặt xuống ghế phụ, chôn nụ cười vào tay áo, chỉ còn đôi mắt vẫn lộ ra nhìn chằm chằm vào Lục Tinh Triệu.
Lục Tinh Triệu: “…”
Vẻ mặt vẫn nghiêm túc như đang dồn hết sự tập trung vào con đường phía trước, nhưng dường như mấy động tác nhỏ bắt đầu xuất hiện — thỉnh thoảng chỉnh gương chiếu hậu, thỉnh thoảng uống ngụm nước gì đó.
Chạy thêm một đoạn, cả người anh không biết từ khi nào đã ngồi thẳng tắp, thân thể căng chặt như dây đàn, đúng kiểu sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.
Hoài Lân vừa giả vờ vô tội vừa tiếp tục nhìn anh chằm chằm, trong lòng sắp cười chết: Không thể nào, hàng ship nhà tôi lại có thể đáng yêu thế này á XD!
Nửa tiếng sau.
Hoài Lân vì đêm qua ngủ không đủ, chỉ nằm gục một lát là lắc lư lắc lư rồi ngủ thiếp đi.
Lục Tinh Triệu không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm, tinh thần căng cứng cũng dần thả lỏng, liếc nhìn GPS treo bên cạnh.