Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 80

Cậu nghĩ nghĩ, lại đặt Kim Lấp Lánh trở lại hộp.

Một con thì nhát như cáy, một con thì dịu dàng đến mức độ này, mà ở chung một hộp từ đầu đến giờ vẫn chưa cắn nhau lần nào —— chứng tỏ là sống yên ổn với nhau được.

Huống hồ nhìn cái dáng của Hoài Nhị Ngoan ấy… có vẻ tương lai sẽ trở thành kiểu chồng sợ vợ nặng đô lắm đây.

Lúc này, để nhường chỗ cho Hoài Lân và Đan Triết kiểm kê vật tư, Nghiêm Phi Quang và lãoCao đành dọn qua chiếc xe khác chen chúc nhau.

Trời vẫn chưa quá nóng, để tiết kiệm nhiên liệu nên mọi người không bật điều hòa.

Một đám đàn ông tụ lại một chỗ, máu nóng bốc cao, thế là c** tr*n ra chơi bài —— dám chơi thế cũng vì hiện giờ không ai quản.

Người đáng lẽ ra phải quản họ — lão đại Lục Tinh Triệu — lúc này đang khổ sở ôm đống bài vở mà Hoài Lân giao, học tới mức đầu óc quay mòng mòng. Vì bảng mạch điện vẫn chưa nhớ xong, nên anh tạm thời chuyển sang học thuộc các loại nguyên liệu hóa học và linh kiện máy tiện cơ khí.

Đang học đến mức hoa mắt chóng mặt, cửa sổ xe bên cạnh hạ xuống, Thủ trưởng Hoài đích thân phát lệnh:

“Anh à, phía trước sắp đến thành phố Z rồi, tụi mình dừng lại ở đó một lát nhé. Tình hình hiện tại thì khẩu phần còn lại không đủ cho hơn mười người ăn một ngày đâu.”

Thông tin này không thể để người khác biết, kẻo làm lung lay tinh thần.

Lục Tinh Triệu gập sách lại, nói:

“Thì tìm cách kiếm thêm hàng thôi. Chia nhóm đi tìm kiếm quanh vùng.”

Hoài Lân suy nghĩ một chút rồi nói:

“Vậy cũng được. Lần này em không đi. Đan Triết vừa làm xong một tấm pin năng lượng mặt trời to tổ bố, phải trải ra thử nghiệm, cần người ở lại trông coi.”

Một tiếng rưỡi sau, bọn họ dừng lại ở đoạn cửa ngõ quốc lộ phía ngoài thành phố Z. Khu vực này đất trống rộng rãi, có thể nhìn thấy rõ ràng vài trăm mét xung quanh có xác sống hay không, đồng thời xe có thể rút lui bất cứ lúc nào — là vị trí khá an toàn.

Lục Tinh Triệu dẫn theo cả nhóm người phía sau, nhìn từ xa cứ như huấn luyện viên dắt lính mới, khí thế răm rắp, trông cũng ra dáng.

Hoài Lân và Đan Triết thì bận rộn kéo tấm bảng kim loại to tổ chảng từ trong xe ra, bày xuống đất lắp ráp, kéo dây, hiệu chỉnh. Cậu vừa vẫy tay vừa dặn:

“Anh nhớ cẩn thận nhé!”

Lục Tinh Triệu để lại hai người trấn giữ tại chỗ. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không yên tâm — dẫu sao Hoài Lân, Đan Triết, Nghiêm Phi Quang và lão Cao đều là nhóm có lực chiến dưới 5 điểm… thế là anh để lại luôn khẩu tiểu liên tối tân của mình, dặn dò:

“Gặp nguy hiểm thì lập tức bật máy liên lạc; lỡ mà anh đi xa quá không nghe được, thì bắn pháo hiệu — anh biết tụi em chế được rồi, đừng có tiếc mà giấu.”

Hoài Lân nhìn cây súng kia, cười nói:

“Biết rồi biết rồi, anh à, bọn em ở đây thì có thể gặp nguy hiểm gì được? Ngược lại là mấy anh vào thành phải cẩn thận đấy, giờ hành tung của tang thi ngày càng khó đoán, gặp phải bầy lớn thì chạy là chính nha!”

Thế là hai người lại dính nhau lải nhải dặn dò thêm mấy câu nữa.

Bên cạnh, Đan Triết cuối cùng không chịu nổi, buông lời châm chọc:

“Hai người là trạng thái rối lượng tử à? Núi không lở, trời đất không hợp cũng phải dặn nhau tới chết mới thôi.”

Hoài Lân cười toe toét:

“Ghen tị thì anh cũng đi rối lượng tử với lão Cao đi!”

Lục Tinh Triệu: “…”

Chỉ có mình anh không biết cái quái gì gọi là “rối lượng tử” à…

Lúc đương sự đang âm thầm suy nghĩ, Nghiêm Phi Quang bên cạnh lại chen vào:

“Hình như tôi biết cái này nè, là mô hình đầu tiên được Einstein nêu ra để phản bác Bohr, là cơ sở lý luận của liên lạc siêu quang tốc.”

Mọi người đồng loạt quay lại nhìn Nghiêm Phi Quang:

Anh lại biết! Sao cái gì anh cũng biết thế!?

“……” Lục Tinh Triệu bị đả kích nặng nề, đành chịu thua:

“Thôi mấy người nói tiếp đi, tôi đi trước đây.”

Hoài Lân lại vẫy tay:

“Nhớ về sớm đó nha, em còn có thứ cho anh xem!”

Bình Luận (0)
Comment