Hoài Lân bước được một bước thì đầu gối mềm nhũn, ngã sấp vào người Lục Tinh Triệu, th* d*c nói:
“Anh… lật tiếp đi…”
Lục Tinh Triệu vác cậu lên lưng, chắc chắn cậu đã vòng tay qua cổ mình ôm chặt rồi mới cõng cậu chạy theo đoàn xe phía trước.
Vừa chạy vừa tiếp tục lật sổ tay, thấy trang tiếp theo đầy những đường nét đan chéo rối rắm, phức tạp đến mức chẳng thể nhìn ra hình gì.
“Cái này là gì? Phần thưởng của em hả?” Lục Tinh Triệu hỏi.
Hoài Lân nằm trên lưng anh, kiệt sức, nghiêng đầu tựa lên cổ anh, gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập đều đều của Lục Tinh Triệu.
Một lúc lâu sau, cậu mới thều thào được một câu:
“Em chạy đủ hai mươi phút rồi… giờ đến lượt anh… trong hai mươi phút, ghi nhớ hết… cái bản mạch điện kia…”
Lục Tinh Triệu: “………………”
Giờ phút này, tâm trạng của Lục Tinh Triệu chẳng khác gì Hoài Lân cách đây một phút, chỉ muốn khóc không ra nước mắt.
Buổi sáng ngày 29.
Cách thời điểm bình minh đã mười tiếng. Mặt trời rực cháy treo lơ lửng trên bầu trời, ánh nắng gay gắt thiêu đốt mặt đất, nhiệt độ bề mặt gần chạm mốc 30 độ C.
Hoài Lân nghiêm túc ghi chép tình hình thời tiết, vừa đánh dấu thêm một ký hiệu lên bản đồ, vừa lẩm bẩm:
“Gần đến nơi rồi. Đường cao tốc không đi được, nhưng các tuyến đường khác vẫn ổn. Trước khi vào thành phố, phải tìm một trạm phát sóng tra thông tin trước đã, rồi mới quyết định tiếp.”
Cậu quay đầu lại, hỏi người đang bận rộn sau xe:
“Đan Triết Triết, thế nào rồi? Đồ ăn còn dùng được không?”
Đan Triết đang bò trên ghế sau, cố chui vào cốp xe moi đồ, đáp vọng ra:
“Rau củ hỏng hết rồi, không ăn được! Đồ thịt muối còn đỡ, nhưng chắc cũng không trụ được bao lâu đâu.”
May mà Hoài Lân đã tính trước, lúc đầu gom lương thực đã ưu tiên dùng hết mấy món dễ hỏng như đồ tươi sống. Trên xe giờ chỉ còn thịt muối, đồ hộp, thực phẩm đóng gói chân không — những thứ bảo quản được lâu.
Cậu ghi lại tình trạng thực phẩm, cắn bút, lẩm bẩm :
“Bắt đầu rồi đấy… vi sinh vật là mấy đứa biến dị đầu tiên, thực phẩm sẽ nhanh mốc lắm. Nếu nhớ không lầm thì ban ngày là thực vật đột biến trước, còn động vật phải đến đêm ‘ngày thứ ba’ mới bắt đầu…”
Lẩm nhẩm một lúc, Hoài Lân xoay người mở chiếc hộp nhỏ để kiểm tra hai con chuột hamster bên trong.
Ổ rơm bị hất tung. Hoài Nhị Ngoan “chít” một tiếng rồi lập tức chui tọt vào đống bông, co rúm lại, sợ hãi không dám ló đầu ra. Vợ nó – Kim Lấp Lánh – lại không hề sợ người, chạy đi chạy lại đánh hơi khắp nơi, còn thử l**m tay Hoài Lân vài cái.
“Cứ ngoan ngoãn đợi đó nha, tối nay là có bàn tay vàng rồi đấy.” Hoài Lân bỏ vào hộp nửa viên đường cùng nửa khúc ngô, “biết đâu sau này khẩu phần ăn của tụi anh phải nhờ tụi em đi tìm đấy.”
“Lại lẩm bẩm chuột ngữ à?” Đan Triết nói, “Em vừa nói gì thế. Hai con này mà cứ nhốt chung trong một hộp, em không sợ tụi nó đánh nhau à?”
“Á, suýt quên mất, hình như hamster không thể nuôi chung lồng.” Hoài Lân bật thốt, “Loài gặm nhấm ăn tạp, có nguy cơ cắn lẫn nhau…”
Cậu nhìn hai cục bông mềm trong hộp, do dự một lúc rồi chìa tay ra chọc chọc Hoài Nhị Ngoan:
“Nhị Ngoan à, hay là anh chuyển em sang hộp khác nha? Bên kia rộng rãi hơn đấy.”
Hoài Nhị Ngoan lập tức giả chết một cách tận tụy, nằm yên không nhúc nhích, mặc cho Hoài Lân chọc sang trái huých sang phải, lật tới lật lui như thể là một cái xác thật. Nếu không phải đã từng thấy cảnh giả chết quá nhiều lần, chắc Hoài Lân cũng tưởng nó bị dọa đến lăn đùng ra mà chết thật rồi.
“Sao em nhát thế hả!” Hoài Lân tức tối mắng, “Đổi tên thành Hoài Nhị Nhát luôn đi cho rồi!”
Cậu lại vươn tay chọc mông vợ của nó — Kim Lấp Lánh vẫn cực kỳ thân thiện, quấn lấy tay Hoài Lân chạy hai vòng, sau đó còn tò mò giơ móng vuốt nhỏ cào nhẹ vào ngón tay cậu.
Hoài Lân thử nhẹ nhàng bế nó lên, Kim Lấp Lánh cũng rất ngoan, cuộn tròn trong lòng bàn tay cậu, nằm im không nhúc nhích, hai mắt long lanh vô tội nhìn cậu, mặc cho x** n*n thế nào cũng được.
Ngoan quá đi…” Hoài Lân mắt long lanh đầy tim, “Em đừng gọi là Kim Lấp Lánh nữa, đổi thành Ngoan Lấp Lánh nhé!”