Bên kia, Lục Tinh Triệu đang cầm tờ danh sách mà Hoài Lâm và Nghiêm Phi Quang dúi cho, nhìn hàng loạt tên thuốc trên đó mà đầu đau như búa bổ: Ibuprofen, Ribavirin, Ketoconazole, Paracetamol, Chlorpheniramine, Aspirin, Potassium permanganate…
“……”
Đừng nói là dược tính, nhiều chữ anh còn chẳng đọc nổi, tên quen thuộc nhất chắc chỉ có mỗi aspirin.
Anh đau đầu vung vẩy con dao, đạp lên con tang thi dưới chân vẫn còn đang co giật, lấy mũi giày xoay xoay vài cái, đến khi xác chết hẳn mới thôi.
Khi nãy anh cố tình gây ra động tĩnh lớn để dụ lũ tang thi toàn tòa nhà tụ lại một chỗ. May mà mấy con dưới tầng không biết đi cầu thang, tạm thời không bò lên được; còn trên tầng thượng chắc cũng gần như dọn xong rồi.
Lục Tinh Triệu dốc ngược con dao, bắt đầu từng phòng từng phòng đạp cửa xông vào, kiểm tra xem còn xác sống nào chưa xử lý.
Dọn dẹp xong một lượt, anh tìm được kha khá thuốc trong các tủ dược, cầm danh sách ra đối chiếu tới lui, đầu muốn phình to ba vòng.
Lục Tinh Triệu nghĩ bụng: Thôi kệ… lấy hết đem về cho lẹ.
Nửa tiếng sau, Hoài Lâm liền thấy một cái bao tải cỡ đại từ đằng xa lắc lư đi tới.
Hoài Lâm: “……” Σ(°△°|||)?!
Bao tải : “Chắc là đủ rồi đấy. Không biết cái nào dùng được cái nào không, trong tủ có gì lấy hết. Tầng dưới cũng lục rồi. Có điều cửa ra bị lũ tang thi chắn cứng, tạm thời không mở được, lát nữa tôi lần lượt đưa hai người xuống từ bên hông…”
Hoài Lâm ngây người nhìn cả buổi mới hỏi: “Anh… cái đầu anh đâu rồi?”
Bao tải : “……”
Bao to quá sức tưởng tượng, ban đầu Hoài Lâm còn tưởng bên trong toàn là thuốc trong danh sách, trong lòng vui vẻ rối rắm: Trời ơi, giờ nên bỏ cái nào thì đỡ tiếc nhỉ?
Ai dè mở ra mới biết, Lục Tinh Triệu ngay cả nước muối sinh lý cũng vác về, bảo sao cái bao lại thành cỡ này.
Hoài Lâm méo mặt bỏ bớt đồ không cần, mấy thứ như sữa bột thì đóng gói lại cẩn thận, rồi đưa cái bao “giảm cân thành công” lại cho Lục Tinh Triệu, ba người tiếp tục men theo đường vòng từ sân thượng trở về.
Hoài Lâm còn đang đau đầu tính toán: Lục Tinh Triệu có một mình, mà phải mang hai người một bao đồ, làm sao chia cho khéo?
Không ngờ Nghiêm Phi Quang đúng lúc chen miệng: “Parkour… hình như tôi biết chút chút.”
Nói xong liền đeo hộp vĩ cầm lên lưng, kéo tay áo một cái, gọn gàng leo qua lan can, đạp vào ống nước rồi trượt xuống.
Hoài Lâm trợn mắt há mồm, bám mép tường nhìn theo.
Chỉ thấy Nghiêm Phi Quang trượt đến nửa chừng, hai chân đạp mạnh, người xoay một vòng như chim én rồi nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà bên cạnh.
Hoài Lâm ngửa cổ hô với xuống: “Ôi trời ơi anh còn biết cả cái này nữa hả?! Anh chẳng lẽ là một bác sĩ biết chơi vĩ cầm kiêm dân parkour?”
Nghiêm Phi Quang mặt nghiêm túc: “Tôi chắc chắn là nghệ sĩ vĩ cầm.”
Hoài Lâm: “Thôi quên cái phần đó đi…”
Vậy là Lục Tinh Triệu kéo theo một bao tải siêu to, sau lưng cõng bé Hoài đáng yêu, phía sau là Nghiêm Phi Quang – nghệ sĩ vĩ cầm "tự phong", trải bao sóng gió cuối cùng cũng quay lại được với đoàn xe.
Đan Triết đã ngủ một giấc, tỉnh dậy nhìn thấy họ liền châm chọc: “Cũng biết quay về hả? Mấy người đi cướp bao nhiêu mà vác cả cái bao tải về vậy?”
Hoài Lâm tươi cười điểm danh: “Chuyện trong bao thì để sau nói, em còn nhặt được mấy cây cung, với một dị năng giả — đây là Nghiêm Phi Quang, gặp anh ấy đi lạc ngoài đường, không nhà không cửa, nên rủ về theo đoàn luôn.”
Cậu liền giới thiệu hai bên với nhau.
Đan Triết đánh giá Nghiêm Phi Quang từ đầu đến chân, thấy người thì rách rưới mà ôm khư khư cái hộp đàn, bèn nói: “Ngày xưa có chuyện gảy đàn cho trâu nghe, giờ lại có chuyện kéo vĩ cầm cho tang thi nghe. Giờ mấy nghệ sĩ kiếm sống cũng cực quá ha? Kéo bản nhạc tính bao nhiêu tiền một lần?”
Ai cũng nghe ra đây là châm chọc, riêng Nghiêm Phi Quang lại không.
Anh ta nghiêm túc đáp: “Không không, tôi còn chưa đến mức nghệ sĩ, anh khen quá lời rồi… Tôi kéo đàn không lấy tiền, anh có muốn nghe thử không?”
Đan Triết: “……”
Hoài Lâm vội vàng kêu: “Thôi thôi thôi! Có gì từ từ nói, đừng kéo đàn đừng kéo đàn!”
Lục Tinh Triệu ho khan một tiếng: “Có chuyện gì để lên xe nói, nơi này không an toàn.”