Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 69

Hoài Lâm nói: “Có chứ! Em còn hai quyển nhạc phổ nữa cơ, lúc đó nghĩ biết đâu lại dụ—à không, gặp được anh! Còn có cả VOCAL cơ, biết không? Soạn nhạc bất cứ lúc nào cũng được luôn! Đợi Tiểu Mía làm xong cái sạc năng lượng mặt trời ấy hả, hehehehe, em dạy anh chơi Luo Tianyi nhé…”

Dân kỹ thuật mà nói tới đồ chơi công nghệ là lên luôn mood.

Lục Tinh Triệu nghe không hiểu gì mấy, nhìn Nghiêm Phi Quang thêm chút nữa rồi âm thầm đánh giá: cao to, nhưng cơ bắp không có mấy, chắc lực không lớn, không có tính uy h**p. Hoài Lâm nói cậu ta có dị năng? Ừm… cũng được. Dù sao thì mất một con chuột đồng rồi, nuôi thêm một cái Nghiêm Phi Quang cũng gần tương đương… chỉ cần Hoài Lâm vui là được.

Lần này Hoài Lâm ra ngoài, dễ như ăn bánh mà bắt sống được một dị năng giả hoang dã, vui đến độ suýt nữa thì nhảy cẫng lên.

Lúc sắp xuống tầng, cậu lại nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với Lục Tinh Triệu: “À phải, đây là trạm y tế đúng không? Mình tranh thủ lục xem có thuốc men gì dùng được không, sau này kiểu gì cũng cần đến. Anh, mình lục một vòng được không?”

Lục Tinh Triệu nhìn Hoài Lâm vui vẻ như thế, cũng thấy vui lây: “Đi thôi, có anh ở đây, khuân sạch cả nhà thuốc cũng được.”

Nói rồi anh nhấc chân đạp tung cửa sân thượng, rút dao quân dụng từ sau lưng , một nhát dứt khoát chặt đứt đầu con tang thi đang lởn vởn ngoài cửa, rồi dẫn đường đi xuống.

Hoài Lâm vừa đếm ngón tay vừa lẩm bẩm: “Chậc, hồi xưa em ít ốm, giờ chẳng nhớ nên tích mấy loại thuốc gì nữa… bông cồn, kháng sinh là cơ bản rồi, thêm thuốc cầm máu, truyền máu các thứ nữa…”

Nghiêm Phi Quang đang nghịch cái đàn violin nhỏ, nghĩ nghĩ rồi nói: “Ibuprofen cần không? Cồn iod, thuốc kháng virus, kháng nấm—Ribavirin, Ketoconazole?”

“……”

Hoài Lâm kinh ngạc hét lên: “Anh là bác sĩ à? Ới mẹ ơi, anh còn là bác sĩ hả, thiệt tình là em nhặt được bảo bối rồi á!”

Nghiêm Phi Quang chớp chớp mắt đầy mờ mịt, nói: “Anh không phải… chắc vậy.”

Hoài Lâm ngạc nhiên: “Anh mất trí nhớ mà còn nhớ được từng đó? Nhất định trước khi mất trí anh là một bác sĩ rất tận tụy luôn ấy!”

Nghiêm Phi Quang từ từ lắc đầu: “Không đúng đâu… mấy cái tên đó anh chỉ… biết vậy thôi… anh nhất định là một nghệ sĩ violin.”

Hoài Lâm: “……” Với trình kéo như cưa cây của ảnh mà là nghệ sĩ violin thì cậu chết đói từ đời nào rồi, khỏi cần chờ tận thế luôn cũng xong đời nhé!!

Trạm y tế nhỏ này tuy không cao, nhưng chức năng khá đầy đủ, nhìn qua còn có vẻ rất “ra dáng chuyên môn”. Thực ra thì mở cũng tùy tiện lắm, tầng trên cùng còn có cả một cái… tạp hóa mini.

Lục Tinh Triệu cầm quân đao trong tay, bên hông cắm sẵn súng ngắn, đi thẳng ra hành lang, để Hoài Lâm và Nghiêm Phi Quang trốn trong cái tạp hóa kia mà tự do lục lọi.

Chỗ này xem ra đã bị ít nhất hai nhóm người tìm qua một lượt, chắc là hồi bùng dịch vừa mới bắt đầu. Hoài Lâm chỉ có thể lần mò trong đống đồ mà bọn họ chưa kịp mang đi, cũng nhặt được vài thứ hữu ích như kẹo cao su, xà phòng, bấm móng tay, nhưng đáng giá nhất vẫn là… hai hộp sữa bột.

Chắc mấy người kia vừa nhìn thấy là sữa trẻ em liền chê, tiện tay quăng lại. Hoài Lâm thì quý như vàng, cẩn thận nhét luôn vào túi nylon — thứ này chính là đạm với vi lượng chất quý hiếm giữa ngày tận thế đấy chứ còn gì.

Nghiêm Phi Quang cũng đang bới tung mọi thứ lên theo kiểu "làm cho có".

Hoài Lâm từng nghe hắn là kiểu người “không bao giờ trữ đồ”, thế nên thấy hắn cũng xắn tay vào phụ thì hơi ngạc nhiên, hỏi: “Ủa, anh cũng tìm đồ à?”

Nghiêm Phi Quang đeo hộp vĩ cầm sau lưng, vừa đi dạo như đi chơi vừa liếc vài cái, cuối cùng lắc đầu nói: “Không có nhựa thông, cũng không có dây đàn dự phòng.”

Hoài Lâm: “…”

Hoài Lâm bắt đầu nghi ngờ dị năng của người này — chẳng lẽ chỉ cần chơi vĩ cầm thì khỏi ăn khỏi uống?

Bình Luận (0)
Comment