Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 36

Chỉ nghe Lão Đại giận dữ gầm lên: “Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy! Thằng Cây Mía kia, mày muốn chết đúng không?! Tao không chọn mày là vì còn chưa định giết mày sớm vậy thôi!”

Đan Triết lạnh lùng: “Vậy thì giết tao đi? Bằng con dao dài hai phân rưỡi của mày ấy hả?”

Mọi người: “…”

Ewwww! Dơ quá rồi.

Lão Đại thở hồng hộc như bò đực, quay tại chỗ cả chục vòng, gào thét giận dữ, rút dao bên hông, tóm cằm Đan Triết, dí lưỡi dao sát má hắn:

“Đó… đó là vì hồi đó tao mới mười ba tuổi!”

Đan Triết lạnh tanh: “Ồ, quái vật liệt dương.”

Lão Đại hét như điên: “Tao giờ mười tám centimet rồi!” Hét xong thì uất ức giận dữ, quăng dao xuống đất, rồi tụt quần chứng minh "trong sạch"!

Đám người đứng xem gần như phát điên, từng người quay mặt đi, bối rối không thôi.

Ngay giây sau, tay của Đan Triết – vốn bị trói – đột nhiên được thả ra, hắn thừa cơ chớp mắt, nhanh như chớp chụp lấy con dao vừa bị quăng.

Lão Đại phản ứng rất nhanh, định ngăn lại — không ngờ quần còn tụt nửa chừng, trọng tâm lệch hẳn, loạng choạng ngã.

Đan Triết lập tức kề dao lên cổ gã.

Tình thế xoay chuyển như chớp giật, có người vừa quay đầu lại liền thấy cảnh tượng không ai ngờ tới.

Lão Đại thở hổn hển: “Cây Mía, tao không định giết mày… mày muốn giết tao à?”

“Quái vật liệt dương.” Đan Triết thờ ơ nói, “Tao cũng không định giết mày.”

Nói xong, đột nhiên xoay dao, nắm ngược lại, rồi bất ngờ đâm thẳng xuống!

Một ánh dao trắng lóa loé lên trong nắng, găm thẳng vào bắp đùi Đan Triết, máu từ khe rãnh trên lưỡi dao lập tức tuôn ra ròng ròng.

Trán Đan Triết đổ mồ hôi lạnh, gằn giọng:

“Lấy bát lại đây, máu của ông đây, đủ chưa? Không đủ thì tao đâm chết luôn thằng Lão Đại, vắt máu của nó chắc cũng đủ hả?!”

Cả đám người sững sờ, phút chốc bị sự tàn nhẫn bộc phát của gã trai trẻ nho nhã này làm cho sợ đến nín thở, ngay cả Lão Đại cũng vô thức lùi lại một bước.

Tay Đan Triết hơi run, nhưng vẫn siết chặt con dao, rút ra khỏi đùi mình.

“Khoan đã!”

Lúc này, tiếng hô của Hoài Lân vang lên giữa không khí nặng nề.

Cậu đứng trên ban công, tay đút túi, dáng vẻ vẫn mềm yếu vô hại:

“Chờ chút, các người muốn máu thịt là để dụ tang thi đúng không? Ai nói máu là hữu hiệu nhất? Thứ hiệu quả nhất là… mồ hôi và nước tiểu cơ.”

Đan Triết: “…”

Lão Đại: “…”

Cả đám: “…”

Một lúc lâu sau, con dao trong tay Đan Triết rơi lẻng kẻng xuống đất.

A… đúng là tri thức thay đổi vận mệnh.

Nhưng không ngờ lại thay đổi kiểu này…

Lão Đại gào lên:

“Mang Vân Nam Bạch Dược tới đây! Băng gạc đâu?! Chúng mày chết hết rồi à?!”

Mọi người đều cho rằng máu chắc chắn là thứ thu hút tang thi nhiều nhất, bởi vì… bởi vì cá mập, hổ, sư tử – những loài thú săn mồi hung dữ – chẳng phải đều cực kỳ nhạy cảm với mùi máu sao? Tang thi đuổi theo người chẳng phải là để ăn thịt uống máu à?

Nghe Hoài Lân hét lên một câu, cả đám người đều ngơ ngác.

Hoài Lân vừa tức vừa buồn cười, giải thích: “Mấy người nghĩ bây giờ là ngày thứ mấy sau khi dịch bùng phát? Trời đất, lúc đầu chết bao nhiêu người chẳng phải mấy người cũng biết à? Tang thi dù có gặm xác người cũng phải để lại thi thể chứ? Thời gian ngắn ngủi thế này thi thể còn chưa kịp phân hủy, mỗi ngày vẫn có vô số người bị giết, mấy người nghĩ mang theo một miếng thịt là có thể át hết mùi máu tanh trong môi trường à?”

Mọi người: “……”

Nghe phân tích như vậy, hình như… đúng thật.

Hoài Lân lại nói: “Tang thi không đơn giản như mấy người tưởng đâu, không phải cứ vô não đuổi theo mùi máu. Cách chúng phân biệt con người phức tạp lắm, trong đó khứu giác là công cụ hữu hiệu nhất. Mắt chúng chỉ nhận dạng sinh vật có hình người, vậy thì làm sao để phân biệt người sống với tang thi? Là dựa vào mùi chúng ngửi được. Con người luôn trao đổi chất và tiết ra mồ hôi, còn tang thi thì không có. Đây mới là lý do mùi của người sống khiến chúng bị k*ch th*ch, còn người chết thì không.”

Mọi người lặng lẽ vây thành một vòng tròn, cảm giác chẳng khác gì học sinh đang bị lên lớp, thỉnh thoảng lại ngọ nguậy vì không được tự nhiên.

Đan Triết cũng bị lôi ra, mặt mày căng cứng, bắp đùi quấn đầy băng gạc.

Bình Luận (0)
Comment