Hoài Lân chớp chớp mắt, ôm tay lùi sang một bên, có người kéo cậu đi rửa tay, kiểm tra vết thương.
“Ui chà, nhóc này sao mà da dẻ mỏng manh vậy! Sưng lên rồi… ui chao!”
Hình như chẳng ai để ý rằng, thằng nhóc bị bắt về làm tù binh kia, vì nhìn quá yếu ớt nên từ bị “canh giữ” đã chuyển thành được “chăm sóc” từ lúc nào không hay…
Ngón tay Hoài Lân được quấn hai vòng băng gạc, rồi được cả đám nâng như nâng trứng, rước về lại phòng.
Cậu đặt nguyên liệu thu gom được lên thiết bị lọc, rồi hỏi: “Thứ này cần thời gian để tinh chế, em có thể ra ngoài một chút được không?”
Lão Lục trông chừng cậu ngẫm nghĩ một lúc, đáp: “Không được, ngươi cứ ngoan ngoãn ở yên đây đi.”
Hoài Lân cũng không cãi lại, chỉ ngây ngô “dạ” một tiếng, ngoan ngoãn ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm gối.
Lão Lục nhìn nhìn, thấy thằng nhóc này vừa đáng thương vừa đáng yêu, không nhịn được chọc ghẹo: “Này, ngươi học cấp ba hả?”
“Vâng ạ…” – Hoài Lân nhỏ giọng – “Em không biết nhiều thứ, nhưng em sẽ ngoan ngoãn làm việc…”
Cậu vừa nói, độ “ngoan ngoãn” lại tăng gấp đôi.
Lão Lục có hơi không chịu nổi: “Vậy… nhà ngươi còn ai không?”
“Em là trẻ mồ côi, không biết mẹ là ai, cũng chưa từng gặp ba…” – Hoài Lân cúi đầu nói.
“Haiz… ta cũng vậy.” – Lão Lục thở dài, ánh mắt lộ vẻ thương cảm và hoài niệm, giơ tay xoa nhẹ mái tóc Hoài Lân.
Hoài Lân e thẹn hỏi: “Em… em gọi anh là Lục ca được không?”
Lão Lục gật đầu.
Một tiếng sau, ngoài thông tin Hoài Lân là trẻ mồ côi, Lão Lục chẳng moi thêm được gì.
Còn Hoài Lân thì đã điều chế xong thứ mình cần.
Cùng lúc đó, cậu cũng đã nắm rõ tổ tông mười tám đời của Lão Lục, Lão Đại và đám người quan trọng.
Lúc này, hai người nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài cửa.
Lão Lục nhận ra là Lão Đại đang gào thét liền mở cửa ra xem; Hoài Lân cũng cẩn thận lén lút bước theo, được vỗ nhẹ vào lưng cười xòa, không ai nói gì.
Lão Đại đã chuẩn bị xong xe và vũ khí, mang theo bốn tên huynh đệ, sẵn sàng vào thành kiếm súng, kiếm nước, kiếm xăng. Nhưng trước khi đi, gã lại nảy ra một ý định khác.
Ý định đó chính là: đem theo thịt và máu người tươi sống, để khi cần thiết có thể lợi dụng mùi hương thu hút lũ tang thi.
Thịt tươi máu sống ở đâu ra? Đương nhiên không thể chém anh em huynh đệ rồi — còn ba người sống sót, ai cũng rõ: Hoài Lân, Đan Triết, Lục Tinh Triệu.
Lão Đại bèn hét lớn: “Cho hai đứa ra đây, đem thằng to xác đang bất tỉnh kia đi mổ cho tao!”
Hoài Lân: “……?!!!!!”
Lời đó lập tức chạm đúng vảy ngược của Hoài Lân, vẻ mặt ngoan ngoãn biến mất, hai tay run nhẹ, liền móc ra thứ đã chuẩn bị từ lâu.
Trong ống tay bên trái, là gói thuốc nổ đen trộn với bột magiê.
Trong cổ tay bên phải, từ chiếc băng cổ tay thể thao bật ra một con dao giấu tay áo – bản sao thủ công được thiết kế tinh vi, lưỡi dao còn có cơ chế tự động bôi độc – chất độc được chiết xuất từ thuốc khử trùng clo (dichlorisocyanuric acid), là chất độc thần kinh VX – loại độc duy nhất có thể giết người trong tích tắc, cũng gây tổn thương đến cả tang thi.
Một người như Hoài Lân – trình độ thủ công thượng thừa – nếu đã chọn tái tạo vũ khí, thì mức độ kín đáo và sát thương chắc chắn không phải lũ thổ phỉ dốt nát có thể hiểu nổi.
Đối đầu trực diện thì Hoài Lân sẽ rút lui, nhưng cậu có diễn xuất! Chỉ cần vài giờ là đã lấy được cơ bản lòng tin, giờ có cơ hội ra tay bất ngờ, hoàn toàn có thể hạ độc một nửa bọn chúng, rồi phối hợp với Cây Mía (Đan Triết) đánh giáp lá cà.
Hai người đấu với mười hai đứa, không phải không có cửa thắng.
Đây mới chính là: Tri thức thay đổi vận mệnh.
Ánh mắt Hoài Lân lướt qua người Lão Lục — kẻ vẫn vô phòng bị đứng cạnh cậu.
Nhưng — bất ngờ xảy đến — Đan Triết phun độc mồm độc miệng, vô tình thay đổi vận mệnh của Lão Lục:
“Cmm! Cao Dương Liệt (Lão Đại), mày liệt dương suốt mười tám năm rồi giờ còn đi bắt nạt kẻ yếu à! Có giỏi thì chơi với tao nè!”
Hoài Lân: “…”
Ủa? Quan hệ tụi này hình như không như mình tưởng?