Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 222

Vài tháng sau, vào một buổi hoàng hôn nào đó, căn cứ số 12 cuối cùng cũng đã đoàn tụ đông đủ.

Mọi người ngồi trong một quả bong bóng nước khổng lồ, bên trong có hệ thống cân bằng phức tạp, đảm bảo toàn bộ ghế ngồi luôn giữ được độ cân bằng.

Còn bên ngoài, bong bóng này trôi nổi trên đại dương mênh mông của hành tinh Helard , giống như một giọt nước bình thường đang lênh đênh trên mặt biển, theo từng đợt sóng dập dềnh trôi đi, không rõ đang hướng về đâu.

Vì Lê Diệu sắp phải trở về mẫu tinh của tộc Chu Tước, nên đã đặc biệt sắp xếp buổi tụ họp này.

Đan Triết cùng những người khác cũng đã thoát khỏi trạng thái bị đóng băng, tuy thân thể vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, nhưng chỉ cần đeo vòng tay đặc chế để theo dõi tình trạng cơ thể là ổn.

Dĩ nhiên, bọn họ cũng không quên những người bạn không biết nói chuyện.

Hoài Nhị Ngoan và Kim Lấp Lánh vẫn trốn trong ổ nhỏ an toàn của mình, còn Khuyển Dạ Xoa thì do không hợp thủy thổ nên nằm bẹp dí, rũ rượi chẳng buồn nhúc nhích.

Long Vương gia thì tung tăng bơi lội tự do dưới biển, thỉnh thoảng lại ló đầu lên, vui vẻ hất bong bóng của họ bay vút lên không trung, rồi lại cẩn thận vươn vuốt ấn bong bóng chìm xuống nước, lắc trái lắc phải một trận.

Lúc này, bên trong bong bóng tuy không có cảnh người ngã ngựa đổ, nhưng còn k*ch th*ch hơn cả tàu lượn siêu tốc, ai nấy đều hét ầm lên.

Hoài Lân ban đầu còn hào hứng la lớn:

“Để cơn bão đến dữ dội hơn nữa đi!”

Nhưng chỉ một lát sau đã sợ đến mức ôm chặt lấy cánh tay của Lục Tinh Triệu, không nói nên lời.

Lục Tinh Triệu bật cười nói:

“Long Vương gia chưa bao giờ được chơi với chúng ta trên mặt nước thế này, chắc là đang vui .”

Hoài Lân nghĩ cũng đúng, vẫn ôm chặt lấy anh, nhỏ giọng nói:

“Vậy được rồi, anh… anh ôm em chặt hơn chút nữa…”

Long Vương gia lại tiếp tục chơi đùa với quả cầu nước kỳ lạ này. Nó dùng cái miệng dài nhẹ nhàng húc nhẹ vào bong bóng, rồi lập tức hưng phấn vẫy mạnh cái đuôi, quất thật một cú thật mạnh

“Á á á á á á á——!!!”

Quả cầu nước bay xa cả mấy trăm mét trên mặt biển, lăn lộn hàng chục vòng như hòn đá ném nước, bắn tung toé, nảy liên tục, cuối cùng mới nhẹ nhàng dừng lại, tiếp tục dập dềnh trôi nổi.

Bên trong vang lên tiếng hét chói tai không ngừng, nào là tiếng Hoài Lân suýt tè ra quần, nào là tiếng vui sướng tột độ của Cao lão đại, lại thêm tiếng hét đau khổ của Đan Triết bị Hoài Lân bóp tay quá mạnh.

Một lúc sau, Long Vương gia cuối cùng cũng chịu yên một chút, vui vẻ dùng vuốt ôm lấy bong bóng, rồi chui thẳng xuống biển, dẫn theo cả đám người du ngoạn dưới đáy đại dương tuyệt đẹp.

Mọi người lúc này mới bình tĩnh lại, Hoài Lân hoa mắt chóng mặt, lẩm bẩm:

“k*ch th*ch quá…”

Cậu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mọi người trong bong bóng đều ngồi vẹo vọ, hoàn toàn là bị dọa sợ đến mức ngã lăn, chứ ghế ngồi thì vẫn ngay ngắn nguyên si.

Chỉ có Lục Tinh Triệu là vẫn vững vàng dính sát vào ghế, còn ôm chặt Hoài Lân trong lòng, cười nói:

“Cũng vui đấy chứ.”

Hoài Lân ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lê Diệu đang ngồi xếp bằng trên không trung, cười tủm tỉm, phía sau là đôi cánh ánh sáng tuyệt đẹp vươn dài, vững vàng nâng đỡ anh ta như một thiên thần thật sự.

“Em cũng muốn có đôi cánh như vậy.” Hoài Lân lại buột miệng cảm thán.

Lục Tinh Triệu khẽ cười, giọng nói dịu dàng:

“Vậy để anh làm cho em một đôi nhé?”

Vừa dứt lời, ánh mắt anh đảo qua, sau lưng Hoài Lân liền tỏa ra từng đợt tinh thần lực dao động, dần ngưng kết thành những dải sáng mảnh dài, nhẹ nhàng nâng cậu lên không trung.

Hoài Lân ôm chặt cổ Lục Tinh Triệu, luống cuống la lên:

“Khoan khoan khoan! Á á á—!”

Cậu nhanh chóng bị nâng lên cao, ngồi lơ lửng cạnh Lê Diệu trên không.

Từ vị trí ấy nhìn xuống, cậu thấy từng luồng hải lưu dưới đáy biển cuộn trào khó lường, như những làn gió vô hình đang lướt qua. Ánh mặt trời vỡ vụn chiếu xuống từ phía trên, phản chiếu trên từng đợt sóng. Dưới chân, đàn cá nhỏ vô số tản ra như đám mây tan, để lộ những cụm san hô dày, nơi ấy có vô số sinh vật bé nhỏ ẩn mình trong lớp cát đang len lén tìm mồi.

Hoài Lân thốt lên đầy kinh ngạc.

Bên dưới, mọi người đều dán mắt vào lớp vỏ ngoài trong suốt của quả cầu, chăm chú quan sát.

Cao lão đại xúc động hét lên:

“Đệt má nó, đẹp thật!”

Đan Triết thì cảm khái:

“Chỉ có câu ‘ráng chiều bay cùng cò đơn’ là sánh nổi thôi nhỉ.”

Câu “ráng chiều bay cùng cò đơn” là rút gọn từ câu thơ nổi tiếng của Vương Bột đời Đường

(Dịch nghĩa: Ráng chiều bay cùng cò đơn, nước thu một sắc với trời dài.)

Miêu tả cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ và nên thơ — ráng chiều đỏ rực và cánh cò đơn độc cùng sải cánh giữa trời thu bao la.

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Cao lão đại gãi đầu, cười ngượng:

“Ờ thì… tao dân thô mà… Hay là mày cũng dạy tao đi? Giống kiểu Hoài Thủ trưởng dạy cho Lão đại ấy, kiểu mà vừa học vừa ‘hề hề hề’ được luôn…”

Hoài Lân lúc này vẫn chưa phát hiện ra mọi người phía sau đang bàn tán gì, cậu vẫn còn hăng say ngắm nhìn đại dương dưới đáy biển.

Bình Luận (0)
Comment