Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 191

“Em còn chưa học nổi ba phần bản lĩnh của Tiểu Mía đâu.” – Hoài Lân gãi đầu cười gượng – “Anh học đến đâu rồi ạ?”

Lục Tinh Triệu khẽ nhíu mày, có chút khó xử nói:

“Mấy linh kiện này khó quá, anh nhìn cả buổi sáng vẫn chưa hiểu ra nổi.”

Hoài Lân lập tức phấn chấn hẳn lên, cười tươi chen vào chỗ ngồi của anh:

“Cái nào đấy? Đâu, để em xem giúp cho!”

Ánh mắt Lục Tinh Triệu lướt qua cậu lóe lên tia ý cười, rồi anh giơ tay ôm cậu vào lòng, chỉ đại vào một bản vẽ nào đó. Hoài Lân cảm thấy đã rất lâu rồi chưa được “hàng chuyển phát nhà mình” cầu cứu như thế, lập tức trong lòng nở rộ như hoa, y như một con mèo vểnh đuôi vì được v**t v*, nghênh ngang ngẩng đầu nói:

“Nào nào, để em giảng cho anh xem…”

Lục Tinh Triệu cúi đầu, chăm chú nhìn cậu—càng lúc càng thấy cậu đáng yêu lạ thường.

Hoài Lân lúc vênh váo cũng đáng yêu, lúc xìu xuống cũng đáng yêu; lúc đang tính toán nghịch ngợm thì dễ thương, lúc ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng mình thì lại càng đáng yêu hơn.

Thấy nhân vật anime thì mắt sáng rực, nhìn rau bị úa thì cúi đầu ủ rũ——dáng vẻ nào cũng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, chẳng biết là nên hôn cậu một trận dịu dàng cho đã, hay là nên lăn xả lăn xả cho thật bạo tay mới bõ.

Lục Tinh Triệu đã hoàn toàn tâm thần lay động, hồn phách lạc trôi.

Hoài Lân dần nhận ra có gì đó không đúng, khóe miệng cong lên thành nụ cười xấu xa, rướn người sán lại gần trong lòng anh hơn, dùng ánh mắt ra hiệu với Đan Triết: Ra ngoài, ra ngoài, ra ngoài ngay!

Đan Triết khóe miệng giật nhẹ, rút laptop kẹp vào nách, không nói hai lời liền tự giác rời phòng, còn không quên tiện tay khóa cửa, để lại cho đôi chim nhỏ một thế giới riêng tự giải quyết.

Cậu vừa ra thì đã thấy Cao lão đại mang cơm trưa tới, sau lưng còn dắt theo một con “Khuyển Dạ Xoa”. Một người một chó vừa thấy Đan Triết, lập tức lắc đuôi (hoặc biểu cảm) điên cuồng.

Đan Triết lườm một cái:

“Thôi nhé, bên trong đang bận. Tự mà lo bữa trưa đi.”

Cao lão đại vội vã bước theo sau, mặt mày nở rộ một nụ cười nịnh đến mức thảm thương:

“Ê này, Tiểu Mía, gần đây dạ dày còn ổn không? Mắt có còn hay cay cay không?”

Đan Triết quay đầu, nhìn chằm chằm:

“Có chuyện thì nói thẳng! Cái bộ dạng này của ông kéo dài hơn tháng rồi, nửa đêm dọa anh em rớt tim ra ngoài đấy!”

Cao lão đại đặt đồ trong tay xuống, cười gượng:

“Thật ra ấy mà, tuổi già rồi, tự dưng ngộ ra mấy thứ. Trước cứ tưởng mình còn sống được vài chục năm, ai ngờ giờ tính lại thì cùng lắm còn ba bốn năm nữa…”

Đan Triết lạnh giọng:

“Thế ông biết thế nào là ‘nói thẳng’ chưa? Còn quanh co nữa là tôi về ngủ luôn đấy.”

Cao lão đại hốt hoảng nói ngay:

“Thẳng! Tôi thẳng liền! Tiểu Mía, tôi muốn nói là… tôi cong!”

Đan Triết: “…”

Cao lão đại còn chưa nhận ra mình vừa nói linh tinh cái gì, vẫn hớn hở cười, vừa xoa tay vừa nói:

“Tháng trước cậu chịu ngồi đối diện ăn với tôi một bữa rồi. Tháng kia còn hỏi tôi vết thương lành chưa nữa. Cậu nói thật đi, có phải có chút chút thích tôi lại rồi không?”

Đan Triết nhìn anh ta một lúc, mặt không cảm xúc:

“Hôm qua tôi với Tiểu Hoài chia nhau ăn nửa quả táo, thế tôi yêu cậu ta rồi chắc?” Cao lão đại như bị sét đánh giữa trời quang, há hốc miệng:

“Hả? Cậu sao có thể như thế…”

Nói đến đây, giọng thậm chí có vài phần uất ức, như thể thật sự bị tổn thương.

“Đồ ngốc.” – Đan Triết hừ nhẹ một tiếng – “Đi cắt nốt nửa quả táo còn lại đi, cắt miếng nhỏ ra, tôi cũng chia với ông.”

Cao lão đại lập tức vui như trúng số, hí hửng chạy đi làm ngay.

Đan Triết nhìn theo bóng lưng anh ta, lẩm bẩm:

“Hai mươi centimet… Xí, làm tròn kiểu gì vậy, nhìn là biết chỉ có mười sáu rưỡi.”

Suốt ngày thấy Hoài Lân và Lục Tinh Triệu dính nhau như keo sơn, ngọt đến phát ngấy, đúng là khiến người ta ngứa ngáy cả người. Hừm, có lẽ cũng nên nghiêm túc cân nhắc lại đời sống ban đêm của mình rồi…

Sau khi gia nhập “Kế hoạch Con Thuyền Noah”, căn cứ số 12 cũng bắt đầu tham gia hỗ trợ.

Năng lực của Lục Tinh Triệu vô cùng quan trọng, giúp Bạch Như An hoàn thiện nhiều linh kiện then chốt, làm vô số thử nghiệm – tạm thời chưa bàn.

Bình Luận (0)
Comment