Nửa tháng sau. Hoài Lân cuối cùng cũng đưa mọi người bình an trở về căn cứ số 12.
Bên ngoài căn cứ cỏ dại đã mọc um tùm, thậm chí có cả thực vật đột biến bò lan kín cả hồ chứa nước của Tiểu Bạch Long, chỉ là bọn chúng và lũ cá nhỏ dưới nước lại chung sống yên ổn.
Dù mới rời đi không bao lâu, nhưng những chuyện xảy ra lại như đã kéo dài cả một đời.
Ngay cả Đan Triết cũng không nhịn được cảm thán:
“Mệt.”
Việc đầu tiên mọi người làm, là cẩn thận chôn cất Hoài Minh và Nghiêm Phi Quang, tổ chức cho họ một buổi lễ truy điệu.
Buổi lễ vô cùng giản dị. Đám người trẻ trong căn cứ phần lớn chưa từng trải qua sinh ly tử biệt, giờ đây nhớ lại sự bao dung và dịu dàng của Nghiêm Phi Quang khi xưa, ai nấy đều đỏ mắt.
Từ xa, Tiểu Bạch Long ngân lên một tiếng dài, như cũng đang cất lên lời tiễn biệt buồn bã và kéo dài vô tận.
Lục Tinh Triệu vòng tay ôm lấy Hoài Lân, che chắn ánh nắng gay gắt trên đỉnh đầu cho cậu. Trong lòng ngực y, Hoài Lân khẽ thì thầm:
“Rõ ràng em từng mơ thấy anh ấy sống đến tận khi đó, còn đang nghịch viên dị năng kia, quay đầu lại mỉm cười với em… Sao lại có thể rời đi lúc này? Anh, có phải em đã tự ý thay đổi quá nhiều tương lai, khiến Tiểu Nghiêm…”
Lục Tinh Triệu dịu dàng ngăn lại những lời ấy, im lặng nhìn cậu thật lâu, rồi khẽ nói:
“Hoài Lân, đừng tự trách. Cũng chẳng có gì phải hối hận. Mọi việc em làm, đều là vì muốn những người như Tiểu Nghiêm được sống tốt hơn, vui vẻ hơn. Nếu giờ này cậu ấy còn ở đây, chắc chắn cũng sẽ hy vọng em được hạnh phúc.”
Tối hôm đó, toàn bộ căn cứ số 12 lặng lẽ tụ họp trước trạm thu tín hiệu.
Sở chỉ huy S đã chính thức phát đi thông báo khởi động kế hoạch “Con thuyền Noah” trên mọi kênh sóng có thể sử dụng. Tổng chỉ huy đọc to một bức “Thư gửi toàn thể đồng bào”, giọng điệu lạnh lùng, kiên quyết:
“Sống còn tại trận chiến này! Dù giang sơn chìm nổi, dân ta vẫn còn vạn vạn người! Nay trời đất hỗn loạn, xin cho ta mượn một chiếc rìu bén!”
Ngay sau đó, phản hồi đầu tiên đến từ Giới Luật Hội. Lãnh đạo mới của họ chỉ đáp gọn mười hai chữ:
“Quốc gia còn đó, quân kỳ chưa ngã. Sao dám không chết vì nước?”
Rất nhanh sau đó, Tháp Ngà cũng gửi đến một đoạn hồi đáp dài:
“…Nếu vì lợi ích của đất nước mà phải chết, lẽ nào lại vì họa phúc mà lẩn tránh?”
Một lời hiệu triệu, như khơi lên vô số gợn sóng lan xa. Trong thế giới tưởng chừng chìm trong bóng tối, lại như có từng đốm sáng nhỏ đang lần lượt bừng lên.
Thời đại mạt thế, giai đoạn sơ kỳ ngây thơ nhưng lương thiện đã qua, giai đoạn trung kỳ tuyệt vọng và tàn nhẫn cũng sắp kết thúc. Tiếp đến—sẽ là giai đoạn cuối cùng: khoan dung vì thấu hiểu.
Loài người, rốt cuộc cũng bước lên con đường tận cùng của chính mình.
Hoài Lân cảm thấy trong lồng ngực như có một dòng cảm xúc mãnh liệt, cuộn trào không thể gọi tên.
Cậu cầm lấy microphone, lặng lẽ rất lâu, rồi đại diện căn cứ số 12 nói một câu:
“Chúng ta sẽ không dừng lại. Hành trình của chúng ta… là những vì sao và đại dương.”
Tháng Sáu, năm thứ hai của mạt thế.
Giáo phái Phán Xét —từng một thời ngông cuồng hoành hành—rốt cuộc đã bị các thế lực lớn đồng loạt đánh phá. Trong số đó, phần lớn là các căn cứ mang danh “chống giáo”, thực chất là đến cướp người cướp của, chẳng khác gì đàn kền kền bu vào con mồi sắp chết.
Trước đây Giáo phái Phán Xét dựa vào thế lực khổng lồ để thao túng mọi mặt, giờ đây lại bị từng nhát cắt xé nhỏ, từng ngụm từng miếng nuốt sạch.
Chuyện của Hoài Lân trở thành điểm khởi đầu cho chuỗi sụp đổ này; còn kế hoạch “Con thuyền Noah” của Bạch Như An như một sự đối chiếu rõ ràng, khiến lý tưởng “Thánh Tử” của Phán Xét hoàn toàn biến thành lời rao mê tín dị đoan lố bịch.
Không còn tín ngưỡng làm trụ cột, cái gọi là “giáo phái” kia chẳng khác nào một tòa lâu đài xây trên cát. Chỉ trong vài tháng, nội bộ đã bắt đầu tan rã, chia rẽ, ngày càng mục ruỗng.
Ba tháng sau, Giáo phái Phán Xét bị đánh bật khỏi vùng đất cũ, phải co đầu rút cổ về căn cứ núi nơi khởi đầu, yếu ớt chống đỡ trong hơi thở hấp hối.
Đan Triết dõi theo diễn biến của giáo phái suốt thời gian dài, đến khi biết những “sứ đồ” còn lại đều đã bị ruồng bỏ, mất sạch thanh danh, hắn mới hả hê nói một câu:
“Đáng đời. Ngay từ khi chúng dám bắt cóc bọn tôi để uy h**p cậu, tôi đã nói —người tự chuốc lấy diệt vong, sớm muộn cũng chết sạch!”
“Trăng sáng soi sông lớn?” – Hoài Lân thuận miệng tiếp lời.
Bên cạnh, Lục Tinh Triệu đang xem sách liền bật cười, hỏi:
“Hai đứa bọn em ai chế ra câu vè đó vậy?”