Hai người bắt đầu trò chuyện về chủ đề “người cha”. Hoài Lân từ nhỏ chưa từng gặp cha ruột, nên phần lớn thời gian chỉ biết hỏi han Lục Tinh Triệu. Và Lục Tinh Triệu thì kiên nhẫn kể cho cậu nghe.
“…Cha anh là một người cực kỳ cố chấp,” Lục Tinh Triệu khẽ lắc đầu, “dù biết rõ mình sai, ông ấy vẫn sẽ cứng đầu cãi tới cùng, lớn tiếng nói ra những điều chẳng có lý lẽ gì cả. Bây giờ ngẫm lại mới thấy, có lẽ khi đàn ông đến một độ tuổi nào đó… thì đôi lúc cũng giống như con nít vậy.”
“Có lẽ là vì cha anh lớn hơn anh gần bốn mươi tuổi,” Hoài Lân lắc lắc hai chân, nói giọng bâng quơ, “lúc anh còn đang đi học thì ông ấy đã là một ‘đứa trẻ già’ rồi. Còn em… em thậm chí không biết cha ruột mình bao nhiêu tuổi.”
“Em chỉ nhớ hồi nhỏ, mỗi lần sinh nhật, Bạch Như An đều tặng em hai phần quà. Một phần là của ông ấy, còn phần kia… là thay cha em tặng. Còn có cả thiệp chúc mừng nữa. Em từng cất kỹ hết vào một cái hộp, nhưng sau tận thế, nó bị thất lạc rồi.”
“Anh cũng biết vẽ thiệp đó.” Lục Tinh Triệu mỉm cười nói.
Hoài Lân khẽ cười đáp lại, rồi lại bất chợt thở dài: “Thật ra em đã quen rồi. Em nghĩ một mình cũng chẳng sao cả. Em không cần giao tiếp, cũng không cần cha ruột. Nhưng ánh mắt của mọi người nhìn em… luôn là thương hại.”
Từ nhỏ Hoài Lân đã mất cha ruột, lại mắc chứng sợ giao tiếp. Mỗi người gặp cậu đều là vẻ mặt thông cảm, ân cần hỏi han, và câu kết thường là: “Tội nghiệp quá…”
—— Chính vì vậy, cậu càng thêm sợ tiếp xúc với người khác.
Trẻ con luôn nhạy cảm với lòng tự tôn. Khi nhận ra mình yếu thế hơn bạn bè cùng trang lứa, để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, chúng sẽ tự dựng lên vỏ bọc, khép mình, né tránh mọi kết nối—chỉ để không ai nhìn thấy sự tổn thương bên trong.
Lục Tinh Triệu hoàn toàn hiểu cảm giác ấy.
Anh mất cha khi đã là một thiếu niên. Khác với Hoài Lân chọn cách lặng lẽ co mình lại, anh phản kháng. Anh giận dữ, phản kháng lại tất cả. Nhưng rốt cuộc… chẳng qua cũng chỉ là cách để bảo vệ lòng tự tôn mong manh ấy mà thôi.
Lục Tinh Triệu khẽ chạm vào trán Hoài Lân, cười dịu dàng:
“Giờ em là thủ trưởng rồi, anh… vui lắm. Từ giờ trở đi, em bảo đông thì anh không dám đi tây, bảo lên núi thì anh không ngại vượt lửa. Dù là đâm lao xuống biển, anh cũng không từ.”
Hoài Lân nghiêng đầu tựa vào tay anh, cười khẽ:
“Ừm ừm, tụi mình đều là mệnh khổ, từng dựa vào nhau mà sống, giờ cũng vẫn vậy.”
Nghe đến đó, Lục Tinh Triệu đã hiểu, Hoài Lân đã có quyết định.
Quả nhiên, một lát sau Hoài Lân nói:
“Em quyết định đi theo Bạch Như An về đó một chuyến.”
Lục Tinh Triệu gật đầu:
“Vậy cũng tốt. Lát nữa anh giúp em thu dọn hành lý.”
Hoài Lân bật cười:
“Anh không trách em một câu à? Mới yên ổn được chút xíu, xây được cái ‘vườn địa đàng’ cho mình, giờ lại muốn tự lăn ra ngoài chịu khổ nữa rồi. Chưa biết trên đường sẽ gặp gì, mà căn cứ S thì càng khó đoán. Em không muốn mang theo ai khác đâu, chỉ anh đi cùng là đủ rồi.”
Lục Tinh Triệu điềm đạm nói:
“Trong tận thế này, đâu đâu cũng là vùng đất chưa khai phá. căn cứ S chưa chắc đã nguy hiểm hơn chỗ khác. Dù có, anh cũng sẽ đưa em ra ngoài an toàn.”
Hoài Lân đứng dậy vươn vai, chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu cười nói:
“Hồi em vừa mới trọng sinh, thật sự hoang mang lắm. Nhưng ngay lúc ấy, em đã nghĩ rồi—nếu chỉ sống để chờ đến ngày thứ bảy thì buồn tẻ quá! Lần này, em muốn sống cho đáng, làm điều mình thích, nói điều mình muốn, dù có ‘tự chuốc họa’ cũng không hối tiếc!”
Chẳng bao lâu sau, Hoài Lân bắt đầu chỉ huy Lục Tinh Triệu thu dọn hành lý, mọi người trong căn cứ cũng kéo tới vây quanh.
Hoài Lân vẫy tay tạm biệt từng người:
“Tụi em đi hưởng tuần trăng mật đây, mấy người ráng trông nhà nha, trồng thêm rau, sửa thêm đường vào.”
Đan Triết mặt lạnh đáp:
“Tuần trăng mật gì mà trăng mật, Lục đại ca cao to thế kia mới có một đêm đã làm cậu nằm bẹp dí thế này, một tháng sau cậu có muốn biến thành búp bê bơm hơi luôn không?”
Hoài Lân: “…”
Nghiêm Phi Quang thì hớn hở:
“Tôi có nghe qua về búp bê bơm hơi…”
Cao lão đại đứng bên cạnh đã “hê hê hê” cười kiểu khó nói nên lời.
Hoài Lân quay mặt đi, tự bịt hai tai lại, lẩm bẩm:
“Biết ngay là mình trưởng thành rồi! Cả đám toàn nhịn mấy chuyện này lâu quá giờ thả cửa luôn. Em không nghe! Không nghe gì hết! Anh, đồ đạc anh xếp xong chưa?”
Chẳng bao lâu sau, Bạch Như An cũng tới.