Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 162

Bạch Như An thu lại vẻ mặt kinh ngạc, cúi đầu nhìn đống chăn trên tay Lục Tinh Triệu, hạ giọng hỏi:

“Tiểu Quỳ ngủ rồi à?”

Lục Tinh Triệu gật đầu, cẩn thận chen ra ngoài, bước về hướng phòng ngủ của Hoài Lân.

Ánh mắt Bạch Như An bỗng trở nên phức tạp:

“Không lẽ… hai đứa…?”

Lục Tinh Triệu lập tức lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt tràn đầy chính khí nhìn thẳng: Tuyệt đối không có! Tôi, Lục Tinh Triệu, không phải loại thú đội lốt người!

Bạch Như An thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói tiếp:

“Vậy tốt rồi. Lát nữa, cậu có thể ra ngoài một chút không? Có chuyện này… tôi muốn nói riêng với cậu.”

Lục Tinh Triệu sau khi đưa Hoài Lân – cả người lẫn chăn – về lại phòng cậu yên ổn. Rồi anh ra ngoài, cùng Bạch Như An đứng trên vọng gác, trò chuyện suốt gần nửa tiếng.

Lúc này trời đã sáng hẳn, ngày thứ năm kể từ khi mạt thế bắt đầu cũng chính thức bắt đầu .

Lục Tinh Triệu liếc nhìn đồng hồ điện tử do Đan Triết thiết kế, xác nhận vẫn còn trong thời gian nghỉ ngơi, liền quay về phòng mình.

Vừa định ngả lưng, vén chăn ra, lại thấy Hoài Lân nằm trong chăn mình.

Lục Tinh Triệu: “…”

Hoài Lân cuộn tròn trong chăn của anh, còn cọ cọ đầu vào gối, nhỏ giọng hỏi:

“Anh với Bạch Như An nói gì thế? Có chuyện gì không thể để em biết à?”

“…Lúc đó em giả vờ ngủ hả?” Lục Tinh Triệu bất đắc dĩ hỏi một câu, Hoài Lân không chút do dự gật đầu.

Tội nghiệp đồng chí Lục Tinh Triệu, vừa ứng phó xong Bạch ảnh đế, giờ lại gặp ngay Hoài tiểu ảnh đế.

Hoài Lân chưa chịu buông tha, tiếp tục:

“Thật sự không cho em biết à? Hai người chắc chắn nói chuyện gì đó liên quan tới em đúng không? Bạch Như An có phải kể xấu em với anh không đấy?”

“Không có.” Lục Tinh Triệu bất lực đáp, “Chỉ là trò chuyện đôi chút về quá khứ thôi. Anh kể về cha mình, về tuổi thơ, rồi những chuyện sau khi mạt thế bùng phát mà anh đã trải qua cùng em; còn Bạch Như An thì kể một ít về căn cứ S, rồi bệnh sợ xã giao của em…”

“Em giờ đâu có sợ nữa.” Hoài Lân nhỏ giọng nói, có phần hớn hở:

“Giờ em cũng không còn sợ hãi như trước nữa rồi.” Hoài Lân nhỏ giọng, đầy hứng khởi nói, “Em đã kết bạn với Tiểu Cam Giới, thu phục được Nghiêm Phi Quang, còn có Long Vương Gia, Nhị Ngoan, Kim Lấp Lánh, Khuyển Dạ Xoa—mấy người này đều có sức chiến đấu cả. À, còn có cả lão Cao chuyên ăn không ngồi rồi nữa… Trong mạt thế người thưa thớt, quen dần rồi thì cũng chẳng thấy đáng sợ nữa.”

Lục Tinh Triệu vuốt nhẹ mái tóc mềm của cậu, gật đầu nói:

“Không cần phải ép buộc bản thân. Người khác cho rằng em mắc chứng sợ xã giao là không tốt , nhưng anh hiểu, em sống như vậy rất yên ổn…” Trong đám người này, chỉ có Lục Tinh Triệu thật sự hiểu tâm tình của Hoài Lân.

Thật ra anh thấy sống thu mình chẳng có gì không tốt, ít giao tiếp cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngại; chẳng qua là Bạch Như An và những người khác cứ nghĩ như vậy thì sẽ không hạnh phúc… Giống như rõ ràng bản thân thấy ấm, nhưng mẹ lại cứ bắt mặc thêm áo vì sợ lạnh, còn ép mặc cả quần giữ nhiệt vậy.

Lục Tinh Triệu cũng phải mất một thời gian rất lâu mới thực sự hiểu được ý nghĩ của Hoài Lân.

Hoài Lân vui vẻ lăn một vòng trên giường, làm chăn của Lục Tinh Triệu rối tung lên, cười nói:

“Đúng đó! Có anh là em có thể nói chuyện rồi! Nghe một câu là đủ no ba tháng, dân otaku dễ nuôi vậy đó!”

Lục Tinh Triệu nghĩ thầm: Thế thì phải tích góp chín tháng mới được nói một câu “Anh yêu em”, đúng là khổ thật…

Cùng lúc đó, đầu óc Hoài Lân lại bắt đầu chạy xa khỏi tầm kiểm soát.

Cậu khúc khích cười, thì thầm:

“Thật ra em mơ được nhốt trong phòng tối lâu rồi, có mạng là được. Mỗi ngày có ai đưa chút đồ ăn nước uống qua ô cửa nhỏ, còn lại thì để em chơi máy tính đến hết đời…”

Nhìn cái chí hướng này mà xem! Gọn lại chính là “có ăn có uống có wifi” – lý tưởng sống của một thanh niên ‘ba có’ tiêu chuẩn.

“…” Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười:

“Vậy thì không được rồi. Người khác không được vào thì thôi, chứ anh mỗi ngày phải đến nhìn em mới yên tâm.”

“Đến đi! Em cho phép anh vào quấy rầy nè, đừng ngắt mạng là được, chuyện khác dễ nói lắm!” Hoài Lân hai má đỏ bừng, giọng cũng nhỏ lại, lí nhí nói:

“Hơn nữa chơi kiểu ‘bị nhốt’ cũng… cũng k*ch th*ch lắm! Nghe nói là ‘một hừ hai a ba đừng’, em còn chưa thử xem có đúng không…”

Giọng cậu càng nói càng nhỏ, đến mấy câu cuối thì gần như không nghe rõ nữa.

Bình Luận (0)
Comment