Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 161

“Quả thực tôi cần Hoài Lân,” Bạch Như An nhìn họ, ánh mắt vừa từ bi vừa lạ lùng như mang theo nỗi xót thương kỳ dị, “nhưng cuối cùng, quyết định vẫn phải do các cậu tự đưa ra.”

“Có một chuyện cuối cùng, tôi muốn nói cho hai cậu biết.”

“Dự ngôn cuối cùng mà Hoài Minh để lại, là về cách kết thúc tận thế. Ông ấy để lại một câu nói—‘Dấu hiệu của muôn vì sao, sẽ chiếu rọi bình minh’. Mệnh lệnh cuối cùng mà ông ấy giao xuống, là phải điều Lục Tinh Triệu—tới bên cạnh Hoài Lân, vào đúng một năm trước ngày tận thế bắt đầu.”

Ngay cả chuyện này… cũng không phải ngẫu nhiên sao?

Hoài Lân nghĩ: Phải rồi. Nếu ba ruột của cậu—Hoài Minh—cũng từng mơ thấy tương lai mười mấy năm sau như cậu, vậy thì ông ấy sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy, hoàn toàn nằm trong dự liệu… cũng chẳng phải chuyện không thể.

Hoài Lân lơ đãng kết thúc cuộc trò chuyện, đến cả Bạch Như An nói gì tiếp theo cũng chẳng nghe rõ nữa.

Tối hôm đó, cậu một mình đi lòng vòng khắp căn cứ, ngay cả Lục Tinh Triệu cũng không tìm được cậu.

Đến giờ đi ngủ, Lục Tinh Triệu mới phát hiện trên giường mình đang có một khối u to tướng lăn qua lăn lại. Từ trong chăn vọng ra tiếng Hoài Lân:

“Haizz! Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu… Cha ruột em mà cũng lợi hại như vậy à!”

Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, ngồi xuống bên giường, vỗ vỗ lên tấm chăn phồng lên, dịu dàng nói:

“Tiểu Quỳ, thật ra anh nên cảm ơn cha em mới đúng! Là ông ấy sắp đặt để tụi mình lần đầu tiên gặp nhau.”

Đúng là “ông bố vợ quốc dân”, không nghi ngờ gì nữa, chính hiệu thân sinh.

Hoài Lân nghe vậy khẽ rụt người lại, cuộn tròn trong chăn lẩm bẩm:

“Có dị năng tiên tri cũng đâu có ích gì… ông ấy chẳng phải cũng chết trẻ sao! Bạch Như An nói ông được chôn ngay cạnh vị trí hiện tại của căn cứ S, còn có thể nhìn thấy nơi mình từng sống…”

Lục Tinh Triệu vỗ nhẹ qua lớp chăn:

“Hoài Lân, em muốn về đó nhìn thử không?”

Hoài Lân lập tức im lặng.

Lục Tinh Triệu đại khái cũng hiểu được tâm trạng của cậu: Hoài Lân từ nhỏ đã không có cha chăm sóc, trong lòng luôn khát khao tình thân, lại thêm chuyện hai người cùng sở hữu dị năng giống nhau, cả lý trí lẫn tình cảm đều dễ khiến cậu muốn đến tận nơi nhìn một lần.

Nhưng Hoài Lân vẫn đầy băn khoăn, bất chợt hất tung chăn ra:

“Đó là căn cứ S đó anh! Tuy Bạch Như An dám một mình tới đây, nhưng đó là vì quân ta ít người. Căn cứ S thì sao, ít nhất cũng có cả trăm ngàn dân cư, lỡ mình đi theo ông ấy… không chừng sẽ chẳng thể quay về được nữa.”

“Thế em có tin Bạch Như An không?” Lục Tinh Triệu mỉm cười hỏi.

“Em tin.” Hoài Lân đáp khẽ. “Trước tận thế, sau tận thế, cả trước khi em trọng sinh lẫn sau khi em sống lại, ông ấy chưa từng làm gì có lỗi với em. Khi bị truy đuổi, ông còn tình nguyện dẫn dụ kẻ địch…”

Cậu rúc trong chăn, mặt ửng hồng, ngẩng đầu nhìn Lục Tinh Triệu.

Lục Tinh Triệu lại hỏi:

“Còn anh thì sao? Em tin anh không?”

Hoài Lân lập tức gọi to:

“Câu này còn phải hỏi à?”

Lục Tinh Triệu bật cười, xoa mái tóc mềm rối loạn của cậu, nhẹ nhàng nói:

“Đừng lo lắng nhiều, hãy tin rằng anh có thể làm được mọi thứ. Hoài Lân, em chỉ cần nghĩ xem mình muốn hay không muốn, vậy là đủ rồi.”

“Em vẫn phải suy nghĩ đã… chuyện này tới quá bất ngờ. Ngần ấy năm trôi qua rồi, tự nhiên lại nhảy ra một ông bố ruột…” Hoài Lân cuộn tròn trong chăn, lăn qua lăn lại, một lúc sau thì không còn động tĩnh nữa.

Lục Tinh Triệu cũng thấy rối rắm trong lòng, ngồi bên mép giường suy nghĩ chốc lát, rồi đưa tay vỗ nhẹ vào cậu:

“Còn hai ngày nữa là tới sinh nhật em. Chắc Bạch Như An sẽ không đi sớm đâu. Em cứ tranh thủ suy nghĩ kỹ trong mấy ngày này.”

Hoài Lân không đáp. Cái ụ tròn trong chăn chỉ còn lại những nhịp phập phồng rất nhẹ và đều đặn.

“Hoài Lân?” Lục Tinh Triệu nhẹ giọng gọi, rồi cẩn thận vén chăn lên, nhìn thấy Hoài Lân vẫn giữ tư thế “cúi gập người vì thất vọng” mà ngủ mất tiêu, mông còn hơi nhô lên, miệng đã bắt đầu khò khè.

Lục Tinh Triệu vừa buồn cười vừa bất lực, thầm nghĩ chắc là cậu quá mệt rồi.

Lúc trước, Kỷ Thần bất ngờ ra tay. Nếu không phải Hoài Lân đã tiên đoán được cảnh tượng đó, tất cả mọi người sẽ hoàn toàn không phòng bị, có khi còn bị Kỷ Thần đắc thủ. Mọi chuyện giờ nhìn như nhẹ nhàng, thật ra phần lớn là nhờ Hoài Lân đã “mơ trước” được tất cả. Có thể nói là lập công to.

Hiện giờ Hoài Lân e là đã kiệt sức. Cũng giống lần trước, chỉ cần ăn no ngủ kỹ là lại nhảy nhót khỏe mạnh.

Lục Tinh Triệu bế cả người lẫn chăn lên, định đưa cậu về lại phòng mình.

Nhưng còn chưa mở cửa, với năng lực thị giác đặc biệt, anh đã thấy có người đang đứng bên ngoài.

Bạch Như An đang đứng sát cửa lén nghe trộm, chắc là thấy trong phòng bỗng không còn tiếng động, còn đang gấp gáp dán tai lên cửa, cả người bám lấy tường như thạch sùng, hết nghiêng bên nọ lại nghiêng bên kia.

Lục Tinh Triệu: “…”

Anh bước tới gần, cố tình dậm chân lên sàn tạo tiếng động nho nhỏ.

Bên ngoài cửa, Bạch Như An lập tức bật dậy khỏi cửa, nhặt cái khay dưới đất lên.

Đợi đến khi Lục Tinh Triệu mở cửa, đã thấy Bạch Như An đối diện đi tới, tỏ vẻ bất ngờ cực kỳ tự nhiên:

“Ơ? Các cậu có ăn trái cây không? Vừa mới cắt đấy.”

“…” Lục Tinh Triệu cảm thấy thật sự không nói nổi thành lời, thầm nghĩ: “Hoài Lân trong bụng chứa hai mươi ảnh đế, chắc là di truyền từ đây ra…”

Bình Luận (0)
Comment