Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 143

Trong lúc trò chuyện, Hoài Lâm vẫn không ngừng dùng ống nhòm nhìn về phía xa, càng lúc càng mất kiên nhẫn: “Anh ấy còn chưa về à… Biết vậy lúc ghi danh sách vật phẩm tôi đã bớt lại vài thứ, để anh ấy đỡ mất công chạy khắp nơi chuẩn bị…”

“Người háu ăn là ai nhỉ?” Đan Triết nhướng mày. “Hôm đó còn hùng hồn nói ‘dân dĩ thực vi thiên’, giờ lại gấp gáp muốn cưới chồng?”

Hoài Lâm nghĩ ngợi một chút, nghiêm túc đáp: “Thì đúng là gấp thật mà. Em sắp mười tám rồi! Không nhanh tìm được đối tượng thì thành đại pháp sư mất. Lỡ hai mươi mấy tuổi vẫn còn là xử nam, yêu nhau bao năm vẫn không dám ra tay với người mình thích thì… bi thảm biết bao nhiêu!”

Yêu nhau bao nhiêu năm vẫn không dám ra tay với người mình thích… ra tay… tay…

Đan Triết: “…”

Cao lão đại: “…”

Câu nói như trăm mũi tên xuyên thẳng tim, khiến hai người không thể phản bác nổi một chữ. Tàn nhẫn mà chính xác.

Hoài Lâm lại toàn thắng. Cậu kiêu hãnh phát huy truyền thống cũ, lấy ra hai viên kẹo sôcôla, phân phát cho hai người thua trận như phần thưởng an ủi.

Vừa ngẩng đầu nhìn tiếp qua ống nhòm, lần này đúng lúc bắt được một bóng người chậm rãi hiện ra nơi đường chân trời. Một lát sau, bên phải lại xuất hiện thêm một cái bóng thứ hai — là một con chó.

Lục Tinh Triệu và Inuyasha đã trở về.

“Cuối cùng cũng về rồi!” Hoài Lâm hân hoan reo lên, nhét kính viễn vọng vào tay Đan Triết, dặn dò gấp gáp: “Nhớ đấy, em không biết gì hết, phải chờ ảnh tự tạo bất ngờ cho em. Nhớ đưa kịch bản lời thoại cho anh ấy nha!”

Nghiêm Phi Quang ngơ ngác xen lời: “Gì cơ, kịch bản á? Lại có vở nào à? Lần này tôi vẫn không có vai hả? Thực ra tôi cũng… có chút năng khiếu diễn xuất đó.”

Đan Triết tỏ rõ vẻ bất lực, phẩy tay ra hiệu cho anh ta mau cút ra chỗ khác hít gió mát, cho tỉnh người.

Hoài Lâm vốn định quay về phòng, nhưng vừa liếc thấy Nghiêm Phi Quang liền nhớ ra chuyện gì, cong môi cười nhẹ: “À, Nghiêm Phi Quang, dạo này anh luyện đàn tới đâu rồi?”

Nghiêm Phi Quang ngượng ngùng cười, còn chưa nghĩ xong nên khiêm tốn kiểu gì thì bên cạnh, Cao lão đại đã vội chen vào: “Cậu ta giờ kéo đàn nghe cũng ra dáng rồi đấy. Trước kia Lục lão đại còn dùng nó để xử phạt người không hoàn thành nhiệm vụ — bắt họ nghe đàn. Giờ thì ngược lại, hai người hoàn thành sớm nhất mới được nghe cậu ta kéo đàn…”

Chỉ riêng chuyện đó thôi, cũng đủ gián tiếp cho thấy trình độ chơi đàn của Nghiêm Phi Quang giờ đã tiến bộ

Hoài Lâm xoa tay, cười nhẹ: “Hay là anh giúp em một việc nhé. Có bản nào lãng mạn, êm dịu không?”

“Rất hân hạnh được phục vụ nam thần!” Nghiêm Phi Quang hào hứng vô cùng, “Anh biết chơi nhiều lắm, violin vốn đã cực kỳ lãng mạn rồi. Em muốn nghe bản nào? Dạo gần đây anh đang tập ‘Lễ cưới dưới bầu trời sao’…”

“Chính bản đó!” Vừa nghe tên, Hoài Lâm đã khựng lại vì phấn khích, “Nhờ cả vào anh nhé. Tí nữa em sẽ sửa lại bản kế hoạch, lúc nào xong sẽ báo cho anh diễn thế nào!”

Hai người đều hân hoan, tâm trạng phơi phới mà tách ra hành động. Đan Triết khẽ giật giật khoé miệng, rồi lại liếc nhìn bản kế hoạch mà Hoài Lâm giao cho, sau đó cầm theo “tuyển tập tỏ tình” mà hai người soạn, đi đón Lục Tinh Triệu.

Cuối cùng, họ vẫn không chọn ra được một lời tỏ tình nào hoàn hảo nhất.

Đan Triết thì thấy câu nào cũng chẳng đâu vào đâu — cái thì sến súa quá mức, cái lại đơn giản tới mức chẳng gợi được tí cảm xúc nào, không thoả mãn nổi độ “trung nhị” đang ngày một tăng của Hoài Lâm.

Còn Hoài Lâm thì lại... cái nào cũng muốn nghe Lục Tinh Triệu nói. Hận không thể biến anh thành diễn viên lồng tiếng, đứng đó đọc hết một lượt những lời, tình thâm ý trọng của cả thế giới này — từ điện ảnh, anime, tiểu thuyết đến game, không sót một dòng.

Cuối cùng họ đành quyết định: đưa cả danh sách cho Lục Tinh Triệu, tuỳ anh chọn một lời hợp ý.

Bình Luận (0)
Comment