Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 142

Dù sao thì, với vốn liếng yêu đương bằng không và năng lực biên kịch lời thoại cực kỳ hạn chế của Lục Tinh Triệu, thì câu thoại tỏ tình cuối cùng tám chín phần mười vẫn phải đến hỏi ý kiến “chuyên gia”.

Mà Hoài Lâm—chính là chuyên gia đó.

Cậu chính là kẻ thao túng đứng sau mọi chuyện, đại boss giật dây tất cả từ trong bóng tối, đảm bảo anh không thể thoát ra khỏi lòng bàn tay cậu.

“Dùng câu của Lelouch được không? ‘Nếu em là phù thủy, thì anh sẽ trở thành ma vương.’ Ngầu phải biết!” Hoài Lâm phấn khích nói.

Đan Triết nhíu mày: “Nghe lố quá rồi.”

Hoài Lâm ngẫm lại, cũng thấy có lý, liền đổi sang tông nhẹ hơn: “Vậy câu này thì sao: ‘Tớ thích cậu, tớ thực sự rất thích cậu, Shanzan, tớ thích cậu…’”

Đan Triết chậm rãi đáp: “Câu đó có bối cảnh hơi quá đau lòng, em có chắc muốn nghe trong lúc tỏ tình?”

“…Cũng đúng,” Hoài Lâm nhăn mặt, “Nhưng em vẫn thấy anh ấy hợp với kiểu thoại bá đạo! Em rất muốn được anh ấy áp chế bằng khí chất tổng tài!”

“Em có thể nghĩ cho bọn anh một chút được không,” Đan Triết rốt cuộc không nhịn nổi, “Phải làm thế nào mới thuyết phục nổi Lục Tinh Triệu đọc ra mấy câu thoại này? Em thì chỉ lo thoả mãn bệnh trung nhị của mình…”

Chưa nói hết, Hoài Lâm đã hớn hở reo lên: “Vậy dùng thoại của Gilgamesh thì sao! ‘Saber, dù em có vì chấp niệm mà sa ngã, quỳ rạp trên mặt đất, thì em vẫn đẹp đến nao lòng. Bỏ kiếm xuống đi, làm vợ của bản vương nào!’ Trời ơi, quá đẹp trai quá đẹp trai! Ước gì được nghe anh ấy nói câu này…”

Cậu tưởng tượng ra cảnh Lục Tinh Triệu triệu hồi dị năng tạo ra một kho vũ khí, ép cậu vào góc tường, sau đó trịnh trọng nói ra câu thoại kia—kịch bản nhanh chóng biến thành thể loại giam cầm cưỡng chế, cường thủ hào đoạt!

Hoài Lâm sung sướng đến mức lăn lộn hai vòng trên giường, mặt đỏ rần.

Đan Triết cuối cùng không chịu nổi nữa, dội cho cậu gáo nước lạnh: “Đánh chết Lục Tinh Triệu cũng không nói được mấy câu đó đâu! Lúc lập kế hoạch em có thể thực tế một chút được không?!”

“…”

Hoài Lâm dùng mu bàn tay áp lên mặt đang nóng bừng, lẩm bẩm: “Vậy anh nói xem, còn lời thoại nào vừa đẹp trai vừa lãng mạn không? Cơ hội này chỉ có một lần, nhất định phải tận dụng thật tốt…”

“Lục Tinh Triệu…” Đan Triết trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi nói, “Anh ta là kiểu người thực tế. Dùng thoại của Yang Wen-li đi. Trước hết tự chỉ ra hết mọi khuyết điểm của bản thân, thừa nhận mình khiến đối phương chịu khổ sở, rồi cuối cùng nói một câu: ‘Em có đồng ý lấy anh không?’”

Hoài Lâm ngẩn người vài giây, rồi đập gối hét lên: “Đợi đã! Cái này có thể sắp đặt được sao?! Quá đáng yêu quá đáng yêu rồi hahaha!”

Đêm tối của “Ngày thứ tư” trong tận thế kéo dài dai dẳng suốt từ tháng Ba cho đến tháng Sáu.

Sinh nhật của Hoài Lâm là ngày 2 tháng Sáu. Cậu luôn nhớ rất rõ, chính xác vào ngày hôm đó, “Ngày thứ năm” — cũng là giai đoạn “Phán xét” — đã bắt đầu.

Hiện tại vẫn chỉ là cuối tháng Năm, bầu trời phía Đông đã bắt đầu le lói ánh sáng. Khi phát hiện ra điều đó, lính gác xúc động tới mức phải xác nhận đi xác nhận lại rằng đây không phải là ảo giác, rồi mới dám gửi báo cáo.

Tất cả mọi người trong căn cứ đều đổ ra ngoài, nhìn về phía ánh sáng nhợt nhạt đầu tiên ấy. Hoài Lâm cầm kính viễn vọng đơn, thấp giọng nói: “Không biết anh tôi ở ngoài kia, có nhìn thấy không.”

Lục Tinh Triệu đã rời căn cứ đi săn được hơn sáu tiếng. Cứ cách hai tiếng, anh đều chủ động gửi một bản báo cáo về, thông báo tình hình. Với năng lực của anh, chỉ loanh quanh trong phạm vi kiểm soát của căn cứ, Hoài Lâm không đến mức lo lắng.

Đan Triết nói: “Mấy phút trước vừa có tin nhắn mới, trong đó cũng nhắc là ‘hình như trời sắp sáng rồi’.”

Nghiêm Phi Quang cười tươi: “Mắt của lão đại là tốt nhất, anh ấy mà bảo sắp sáng thì chắc chắn là sắp sáng thật rồi. Cuối cùng chúng ta cũng sắp bước sang ngày thứ năm!”

“Ừ, thời gian trôi nhanh thật.” Hoài Lâm khẽ cảm thán. “Mới sáu tháng trước tôi còn vừa mới quen anh ấy, vì chuyện có lên thuyền hay không mà giận nhau hết mấy ngày…”

Cao lão đại u ám nói: “Sáu tháng trước tôi còn chưa biết , lần đầu bọn tôi đi cướp lại đụng trúng ngay Hoài thủ trưởng, cuối cùng không chỉ không kiếm được gì, mà cả nửa đời sau đều bị dính vào cái căn cứ này luôn…”

Hoài Lâm và Đan Triết cùng lúc liếc mắt sang.

Người có lương tâm như Nghiêm Phi Quang nhẹ nhàng nhắc nhở: “Câu này nghe có mùi phản động rồi đó anh à.”

Cao lão đại giật mình, vội vã giơ tay thề thốt: “Tôi… tôi là dân thô lỗ, không biết ăn nói! Ý tôi là nửa đời sau của chúng tôi đều xin hiến dâng cho công cuộc xây dựng căn cứ, tuyệt đối tuân theo chỉ huy Hoài và tham mưu trưởng Đan!”

Đan Triết hài lòng gật đầu, bổ sung thêm: “Biết mình không giỏi ăn nói thì sau này, trước khi nói câu nào nhớ nghĩ ba lần.”

Cao lão đại rưng rưng nước mắt, cúi đầu cảm tạ mía nhỏ đã tha cho tội chết.

Bình Luận (0)
Comment