Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 139

Cao lão đại đắc ý khoe khoang: “Làm nhiều vào là biết ngoan ngay thôi, chỉ cần ‘thiết bị’ tốt, kỹ thuật chuẩn, trình độ tinh thâm uyên bác, đảm bảo hắn dính chặt lấy không rời—”

Lục Tinh Triệu: “……”

Cao lão đại nhìn sắc mặt anh, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng, cười gượng nói: “Coi như tôi chưa nói gì được không?”

“Hai mươi vòng chạy tối nay, hai trăm cái squat, kèm một bài kiểm điểm ngàn chữ.” Lục Tinh Triệu lạnh nhạt nói.

Cao lão đại thở phào: “Vậy còn đỡ…”

“Tôi xử lý vậy trước, lát nữa sẽ báo với Đan Triết.” Lục Tinh Triệu nói, “Tôi tin, cậu ta sẽ lượng hình cho thích đáng.”

Cao lão đại lập tức mặt mày tái mét, mặt mũi méo xệch: “Đừng mà ông tổ, tôi nói đùa thôi! Tôi cũng lâu rồi chưa được làm ai mà!”

Lục Tinh Triệu quả thật đi tìm Đan Triết.

Lúc đó Đan Triết đang điều phối các camera giám sát quanh khu ngoại vi căn cứ, chuẩn bị cho tình huống sau này có thể xuất hiện giáo đồ bị tẩy não của giáo Phán Xét, hoặc “quân đội” từ bên bờ đối diện nuôi chim đánh tới. Thiết bị giám sát và trạm canh phòng đều là thứ không thể thiếu.

Lục Tinh Triệu đứng xem một lúc, không thật sự mách tội Cao lão đại tư tưởng lệch lạc, mà suy nghĩ hồi lâu rồi lên tiếng: “Đan Triết, cậu… có kinh nghiệm gì trong chuyện theo đuổi người ta không?”

Đan Triết liếc mắt nhìn anh, nhàn nhạt đáp: “Cuối cùng cũng muốn cầu hôn Hoài Lâm rồi à?”

“…” Lục Tinh Triệu giật mình, “Sao cậu…”

“Hôm qua Nghiêm Phi Quang cũng tới hỏi.” Đan Triết không nhìn sang, vừa dán mắt vào màn hình vừa tiện miệng nói.

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới vụ cầu hôn của Nghiêm Phi Quang, lòng Lục Tinh Triệu lại trào lên cảm giác nguy cơ. Miếng thịt sắp tới miệng còn có thể bay mất, cái loại cảm giác cấp bách và lo lắng này lập tức nghiền nát hết mọi suy nghĩ khác.

Lục Tinh Triệu liền hồi hộp hỏi luôn: “Cầu hôn thì phải chuẩn bị gì? Nghiêm Phi Quang chuẩn bị tới đâu rồi? Tôi chẳng có tí kinh nghiệm nào, phải… phải làm sao để nói thật với Hoài Lâm cho ổn?”

“Trông tôi giống chuyên gia tâm lý tình cảm lắm sao? Hết đứa này đến đứa khác.” Đan Triết châm biếm.

Lục Tinh Triệu: “……” Tôi đang gấp muốn chết đây! Đối thủ cạnh tranh chạy nhanh như ngựa rồi!

Nói thật, nếu trong căn cứ này còn ai khác để hỏi, anh cũng không tới tìm Đan Triết làm gì. Trong cái ổ này chỉ có hai cái đầu tử tế, một là chính Hoài Lâm, còn lại chính là tham mưu trưởng độc miệng này…

“Hoài Lâm anh còn chưa biết sao? Chỉ cần anh có thái độ đúng là không có vấn đề gì đâu.” Đan Triết bỗng nói.

Lục Tinh Triệu vốn tưởng vô vọng, không ngờ Đan Triết lại nhếch môi cười, tiếp lời: “Chiêu trò thì đơn giản thôi. Chiêu đãi cậu ấy bữa ngon, đảm bảo sẽ dụ được từ ổ bò ra; lúc cậu ấy đang bám tay anh thì nhớ dỗ dành cho đàng hoàng, vuốt cho thoải mái vào; sau đó thành tâm một chút, hứa hẹn vài câu kiểu thề non hẹn biển gì đó là xong.”

“……” Sao nghe cứ như đang dụ chuột hamster ra khỏi hang thế này!!

Khóe miệng Lục Tinh Triệu co giật cả buổi, nhưng lòng lại bớt hồi hộp hẳn.

Anh ngẫm kỹ một chút, cảm thấy mấy lời này cũng có lý, có thể học theo được. Bắt đầu lẩm bẩm: “Chờ qua sinh nhật Hoài Lâm, chọn ngày nào chu đáo, không khí lãng mạn một chút…”

“Nghiêm Phi Quang tính ra tay vào đúng ngày sinh nhật cậu ta.” Đan Triết lạnh nhạt chen ngang.

Lục Tinh Triệu như con ngựa chiến bị quất roi một phát: “Tôi đi chuẩn bị ngay! Phải làm trước sinh nhật!!”

Đan Triết khẽ cười, phất tay đuổi anh: “Tự lo đi, đừng đứng đây chắn tầm nhìn.”

Lục Tinh Triệu vừa hưng phấn vừa lo lắng mà rời đi, Đan Triết nhìn màn hình xác nhận anh đã đi xa, mới rút bộ đàm trong túi ra.

Đan Triết nói: “Quả nhiên anh ta tới hỏi rồi, anh đã đuổi đi.”

Giọng Hoài Lâm vang lên trong bộ đàm: “Anh tôi mà chưa chắc ăn thì có thói quen đi hỏi chuyên gia. Anh có dặn phải ra tay trước không?”

“Anh làm việc em yên tâm. Em tính chu toàn như vậy, chỉ cần ngồi đợi chú cún nhà em tự động trói mình gửi tới cửa thôi.”

“He he he…”

Hoài Lâm cúp máy, như thể vừa gọi điện nhắc bên giao hàng xác nhận đơn, tâm trạng vô cùng vui vẻ mà lăn lên giường, lăn qua lăn lại mấy vòng.

Bình Luận (0)
Comment