Vừa mới khép cửa lại, Hoài Lâm quay đầu thì thấy Nghiêm Phi Quang đã quỳ một gối xuống đất, ngẩng đầu lên đầy thành kính, bắt đầu đọc lời thoại:
“Nam thần! Anh muốn cùng em ở bên nhau, đời đời kiếp kiếp chẳng lìa xa! Dù cuộc đời có ngắn ngủi như ánh đom đóm hay dài đến khi tóc bạc răng long, anh cũng muốn được san sẻ từng khoảnh khắc cùng em…”
Hoài Lâm đờ người ra: “Ý gì đấy? Cắt bớt mấy cái từ trang trí đi.”
Nghiêm Phi Quang hít sâu một hơi, lấy ra một chiếc nhẫn từ túi áo: “Lấy... lấy anh nhé!”
Hoài Lâm: “…”
Lục Tinh Triệu: “…”
Cả trong lẫn ngoài căn phòng, khoảnh khắc đó như sấm nổ vang trời.
Hoài Lâm là người lấy lại phản ứng trước, bật cười: “Anh đừng đùa, em còn việc phải làm.”
Nghiêm Phi Quang nhìn cậu bằng ánh mắt kiên định: “Anh thật sự nghiêm túc cầu hôn mà, nam thần! Anh chưa từng gặp ai vừa thanh thuần vừa phi phàm như em!”
Khóe miệng Hoài Lâm co giật — ai dạy cho hắn ta mấy lời thoại này vậy? Cậu nói khô khốc: “Cảm ơn. Nhưng em nghĩ không hợp lắm, dù sao cũng là hai thằng đàn ông…”
Đây rõ ràng là định từ chối.
Ngoài cửa, Lục Tinh Triệu áp sát tai vào vách, căng cứng cả người, ước gì có thể nghe thấy cả nhịp chớp mắt của Hoài Lâm.
Lục Tinh Triệu thầm gào thét: Tốt! Cứ từ chối đi ! Em chưa đủ tuổi! Lại còn là hai thằng con trai! Quan trọng nhất là — em chẳng có chút cảm xúc gì với Nghiêm Phi Quang cả! Ba điều đều chí mạng, mau nói cho rõ để tên kia dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi!!
Sau đó, anh nghe thấy Hoài Lâm nói tiếp:
“Hai thằng đàn ông... vậy tại sao lại là anh cưới em, mà không phải em cưới anh?”
Lục Tinh Triệu: “……”
Nghiêm Phi Quang còn chưa kịp phản ứng, thì Lục Tinh Triệu đã cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bốc cháy, trong đầu gào thét điên cuồng: Nghiêm túc lại!! Đây là cầu hôn đó! Phải nghiêm túc xử lý tên b**n th** đã phụ lòng bao năm giáo dục phẩm chất và giá trị cốt lõi của xã hội chủ nghĩa này!!
Trong phòng, Nghiêm Phi Quang ngẩn ra một lúc lâu, bỗng nhiên mừng rỡ như điên: “Nam thần, ý em là cho em một conditional-offer à? Nếu là em cưới anh thì em sẽ đồng ý cầu hôn? Quá được luôn —”
“Tôi phản đối!!”
Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đá tung cửa phòng, thở hổn hển nói: “Sàm sỡ vị thành niên là phạm pháp! Dù bản thân người đó đồng ý cũng không thể miễn tội!”
Hoài Lâm rụt rè hỏi: “Cái này… phạm tội gì cơ?”
“…” Lục Tinh Triệu cũng khựng lại mấy giây, cuối cùng cố gắng nặn ra một tội danh: “Tội… không tôn trọng chỉ huy!”
Nghiêm Phi Quang: “...Không sao cả, cho dù là tử tội cũng không thể ngăn cản anh đối với ngài chỉ huy —”
“Thiến!” Lục Tinh Triệu lạnh lùng chen ngang.
Một giây sau, Nghiêm Phi Quang lập tức xìu xuống, há miệng cả nửa ngày vẫn không thốt ra được lời nào.
Lục Tinh Triệu rốt cuộc cũng đạt được mục đích, túm cổ áo hắn, nghiêm túc dẫn đi làm công tác tư tưởng.
Hoài Lâm tựa vào khung cửa tiễn hai người đi, sắc mặt từ mù mờ chuyển sang bất đắc dĩ, cuối cùng là chế giễu, thầm nghĩ: Chà, bất ngờ này đúng là liều thuốc mạnh, mình phải đi tìm Tiểu Cam rồi...
Một tiếng sau, Lục Tinh Triệu cuối cùng cũng thả Nghiêm Phi Quang về nghỉ.
Phải nói rằng, Nghiêm Phi Quang – một tên ngốc hay mộng du – luôn có một quan niệm hoàn toàn thoáng về chuyện cầu hôn; còn Lục Tinh Triệu thì khác, hôn nhân đối với anh là chuyện lớn thứ hai trong đời, chỉ sau cái chết.
Thế nên Nghiêm Phi Quang đã chạy mất, nhưng Lục Tinh Triệu thì vẫn cảm thấy bị k*ch th*ch dữ dội — có người đang dòm ngó Hoài Lâm!
Đây chẳng khác gì có kẻ sắp giật miếng thịt béo khỏi miệng anh!
Hoài Lâm... hóa ra thật sự có thể bị người khác cướp đi! Nhỡ một ngày nào đó, Hoài Lâm lại nằm lên lưng kẻ khác vá áo, ôm eo người ta sưởi ấm, cùng người ta xem phim rồi ôm nhau lên giường...
Lục Tinh Triệu hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi nữa, xoay vòng vòng nửa tiếng ngay tại chỗ, cuối cùng quyết định phải tìm người xin lời khuyên.
Đầu tiên anh tìm mấy gã lính không có ca trực, nhưng đối diện với đám tân binh do chính mình dạy dỗ, Lục Tinh Triệu thật sự không mở nổi miệng. Huống hồ bọn này cũng đều là trai tân, rõ ràng chẳng thể có chút kinh nghiệm nào trong mấy chuyện như vậy.
Trên đường, tình cờ gặp được Cao lão đại, Lục Tinh Triệu liền thuận miệng thăm dò vài câu.
Cao lão đại vốn không có một chút tâm cơ nào, vừa hỏi đã tuôn hết: “Ui dào, để mắt đến ai rồi thì phải nghĩ đủ mọi cách biến người ta thành của mình chứ sao, phải giữ thật chặt, không để ai có cơ hội giành được ấy "
Lục Tinh Triệu nhíu mày, miễn cưỡng nghe được đoạn đó.