Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 128

Trong phòng điều khiển, Đan Triết lạnh lùng hạ chốt tất cả các cánh cửa dọc tuyến đường: “Đến giờ trả thù rồi! Dám lật bàn với ông hả? Vậy thì ông chơi tới cùng, ai mà ngang ngược hơn được tôi, tôi cho chết không kịp ngáp!”

Sứ giả Bão Tố điên cuồng lao trong căn cứ, vừa không thể theo tuyến đường ban đầu để thoát thân, lại không thể bắt được người thường làm con tin, cuối cùng bị Lục Tinh Triệu chặn lại ở cuối hành lang.

Lục Tinh Triệu vung ngang thanh quân đao bằng tay phải, tay trái cầm chặt súng, lạnh giọng nói:

“Muốn đánh? Hay là muốn chạy?”

Sứ giả Bão Tố vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng vừa đối mặt với anh chỉ một giây, đã thấy được sát khí lộ rõ trong mắt Lục Tinh Triệu—ngay lập tức, hắn liền từ bỏ ý định phản công hay trốn chạy.

Hắn khẽ búng ngón tay phải, tức thì trong không khí vang lên một âm thanh rít gào quái dị —

Âm thanh đó nghe như tiếng chim gọi bầy.

Sắc mặt Lục Tinh Triệu lập tức thay đổi, không chút do dự bóp cò súng.

— — —

Hai phút sau, Hoài Lâm chạy tới chỗ anh, vừa thở vừa hỏi: “Vừa nãy cái tiếng đó là gì vậy?”

Lục Tinh Triệu thở phào một hơi: “Không biết. Ban đầu còn tưởng hắn giấu thêm dị năng gì, nhưng xem ra không có. Tốn chút sức là giết xong.”

Vừa nói, anh vừa kéo hai cái xác lại, dùng vải bọc kín rồi mới nói: “Xong rồi.”

Hoài Lâm lúc này mới giật cái khăn trắng che mặt ra, vẻ mặt uể oải: “Em đâu còn là trẻ con nữa, có gì đâu mà giết người giấu xác? Anh giết người thì em giúp đào hố chôn xác, có sao đâu.”

Lục Tinh Triệu nổi giận: “Không được nhìn! Em còn chưa đủ tuổi, đừng có đi học mấy thói xấu. Đây là tận thế, giết người là để tự vệ, hiểu chưa?”

“Biết rồi biết rồi…” Hoài Lâm cười hì hì, “Thế em đổi cách nói khác nhé, anh đi cướp thì em tiêu thụ tài sản bất chính, anh phóng hỏa thì em đứng canh gác, được không?”

Lục Tinh Triệu: “……”

Một lát sau, Đan Triết từ phòng chỉ huy đi ra, cũng hỏi: “Cái tiếng cuối cùng tên đó phát ra là gì vậy?”

Hoài Lâm đáp đại: “Chịu. Biết đâu đang báo cho đồng bọn là ‘a tôi sắp chết rồi’ chẳng hạn.”

Đan Triết trầm ngâm gật đầu, lại nói: “Nghe tiếng đó quái dị lắm. Tôi chỉ lo hắn đang gọi đám chim mà tụi nó nuôi. Chúng ta nuôi được chuột biến dị, cá bạc biến dị, thì cái đám tà giáo đó nếu có nuôi sinh vật gì dị dạng cũng chẳng lạ. Ngay cả chó tụi nó cũng tẩy não được cơ mà.”

Lời còn chưa dứt, toàn bộ căn cứ vang lên tiếng còi báo động phòng không.

Mọi người: “……”

Lục Tinh Triệu lập tức rút bộ đàm ra, chỉ nghe thấy giọng căng thẳng từ người gác cửa vang lên: “Báo cáo lão đại! Trên trời bay tới một con chim to vãi đạn, nó đang cố tấn công nắp giếng trời của căn cứ! Nó… nó mẹ nó to quá, tụi em không thể tiếp cận được, xin chỉ thị!”

Báo cáo này ai nấy đều nghe rõ mồn một, Hoài Lâm vừa buồn cười vừa bất lực: “Tiểu Mía nhà anh sắp toi rồi kìa! Đúng là cái mỏ quạ!”

Cả nhóm vội vàng chạy ra cửa.

Vừa đến gần, bên ngoài đã vang lên tiếng gió vù vù như lốc xoáy. Cánh chim khổng lồ quạt tới sức gió dữ dội đến mức thổi bay cả camera giám sát gắn ngoài tường.

Mọi người chỉ còn cách kéo áo khoác chặt lại, Lục Tinh Triệu thì vận dụng dị năng tạo lớp phòng hộ, cả nhóm đội những tấm kính cường lực lên đầu rồi mới dám ra ngoài.

Lúc này mới nhìn rõ toàn bộ con quái vật trước mắt: đó là một con chim thuộc loại sẻ, biệt danh dân gian là “chíu béo”, thân hình tròn vo như quả bóng, lông xám trắng loang lổ, hai cánh vốn nhỏ xíu nhưng sau khi đột biến thì lại dài và rộng đến đáng sợ. Giờ đây nó đang vỗ cánh liên tục, dùng lực cực lớn đánh lên mái căn cứ như thể một con gà mái đang liều mạng bới đất tìm mồi.

Trước đây căn cứ số 12 được xây ngầm để ngụy trang, nhưng sau tận thế thì nhu cầu đó không còn, hơn nữa còn phải cải tạo theo hệ thống năng lượng mặt trời và đủ thứ nên phần nắp giếng trời mới bị lộ thiên.

Con chim khổng lồ này rõ ràng đã đột biến. Ước chừng một bên cánh dài đến vài mét, móng vuốt đỏ thẫm nhỏ nhắn của nó hoàn toàn có thể túm gọn một người trưởng thành—chỉ là lúc này nó chưa hề có ý định đó.

Hoài Lâm nghiêng đầu đoán: “Có khi nào là do tên đó gọi đến không…”

Lục Tinh Triệu gật đầu: “Rất có thể là gọi trợ chiến vào phút cuối. Chỉ là lúc đó bọn mình còn ở dưới đất, nó tìm không ra nên giờ mới mò đến.”

Vậy nên con chim muộn màng này đang hì hục bươi mái căn cứ, như thể đang cố đào cho bằng được xác của Sứ giả Bão Tố ra.

Nó tạm thời chưa thể hiện ý định tấn công người, nhưng không ai dám liều chọc giận một thứ như thế.

Cát bụi bay mù mịt, cả nhóm đứng nhìn nhau khó xử. Đan Triết nghẹn giọng nói: “Con gà béo như vậy mà cũng bay được hả?!”

Hoài Lâm ngẩng đầu trầm trồ: “Không biết nữa, nhưng mà… nhiều lắm nhiều lắm luôn á, nguyên một bầu trời toàn là combo gà rán của KFC!!”

Bình Luận (0)
Comment