Lúc này, xuyên qua lớp kính cường lực, bọn họ vẫn còn có thể nhìn thấy Lục Tinh Triệu và Hoài Lâm.
“Không ngờ lại gặp phải kiểu tổ hợp quen thuộc: một kẻ dùng trí, một kẻ dùng nắm đấm. Ha.” Sứ giả Bình Minh bật cười khe khẽ, rồi lại khẽ chỉ: “Đánh đúng điểm yếu, phá toàn diện.”
Trong lòng bàn tay Sứ giả Bão Tố lập tức tụ lại một khối lăng trụ tam giác trong suốt, áp suất nơi đỉnh nhọn của nó quá lớn, mới vừa thành hình đã gần như mất kiểm soát, như mũi tên rời cung lao thẳng vào chính giữa mặt kính.
Một tiếng nổ chấn động vang lên, trung tâm của kính cường lực xuất hiện vết nứt.
Khối lăng trụ tam giác cắm thẳng vào giữa, rồi đột ngột nổ tung, khiến cả tấm kính bị xé nát thành vô số mảnh nhỏ, lại tiếp tục vỡ vụn thành bụi mù mịt, che khuất tầm nhìn.
— Đây chính là dị năng của chúng sao?
Ánh mắt của Sứ giả Bình Minh chỉ dừng trên lớp kính trong nháy mắt, rồi lập tức quát lên: “Giết đứa nhỏ trước!”
Sứ giả Bão Tố không hề do dự, tung đòn tấn công thẳng về phía nơi Hoài Lâm vừa đứng.
Từ lúc bụi kính rơi xuống đất đến lúc tan hết chỉ trong một giây ngắn ngủi, thế nhưng bọn họ rất nhanh nhận ra — Hoài Lâm không còn đứng tại chỗ ban đầu.
Sắc mặt Sứ giả Bình Minh đột nhiên thay đổi: “Ảo giác quang học… lớp kính đó—”
Câu nói còn chưa dứt, hai người đã nhìn thấy Hoài Lâm ngồi chồm hỗm trên một thiết bị cỡ lớn phía trên cao.
Hoài Lâm ôm lấy một khẩu pháo vác vai nửa gắn cố định dưới đất, giơ tay chào một cách vui vẻ: “Yo-——”
Ngay giây sau, một quả pháo màu đỏ sẫm xé gió lao tới như một tia chớp.
Mọi việc xảy ra trong chớp mắt, hoàn toàn không để lại bất kỳ khoảng trống nào để phản ứng.
Khói lửa lại một lần nữa bùng lên, nhưng lần này, khi tàn lửa tan đi, hai kẻ địch kia vẫn bình yên vô sự.
Sứ giả Bình Minh đứng thẳng, hai tay thả lỏng hai bên, nhàn nhạt nói: “Đừng tiếp tục chống cự vô ích nữa… Đồng đội của ngươi đâu rồi? Tập kích kiểu này chẳng có tác dụng gì với chúng ta.”
Hoài Lâm nghiêng đầu, phủi nhẹ ống tay áo, lạnh nhạt nói: “Anh sẽ không định bảo là dị năng của các anh vô địch thiên hạ đấy chứ?”
“Ngươi—!”
Sứ giả Bình Minh vừa mới thốt ra một chữ, chỉ thấy ống tay áo của Hoài Lâm lóe lên một tia sáng trắng!
Lần này còn nhanh hơn chớp giật, đến mức đồng tử của Sứ giả Bình Minh vừa mới kịp giãn ra, một mũi tên ẩn cực nhỏ đã xuyên thẳng qua trán hắn.
Là “xuyên qua”, bởi vì thân ảnh của Sứ giả Bình Minh chỉ là một ảo ảnh.
Mũi tên phá tan lớp ảo ảnh không có thực thể, phát ra một tiếng "cụp" khô khốc rồi cắm chặt vào bức tường sau lưng.
Hoài Lâm lạnh lùng nói: “Quả nhiên là ngụy trang quang học, điều chỉnh ánh sáng …”
Cậu vừa dứt lời, bỗng có một cánh tay bất ngờ thò ra từ phía sau lưng, không chút do dự tấn công thẳng vào gáy Hoài Lâm.
Cậu chỉ kịp nghiêng đầu theo bản năng, bên tai liền vang lên tiếng gió “vù” sát rạt.
Đến khi nhìn lại, kẻ vừa đánh lén từ phía sau—Sứ giả Bình Minh—lộ vẻ kinh ngạc, rồi đổ rạp xuống đất.
Lần này, chính giữa trán hắn thật sự bị ghim một mũi tên mảnh.
Trên mũi tên còn có độc thần kinh do chính tay Hoài Lâm điều chế, chỉ vài giây ngắn ngủi sau, hắn đã mất mạng.
“Anh dại gì mà phải đích thân mò đến giết tôi cơ chứ…” Hoài Lâm thở dài, “Ban đầu tôi định để anh tôi giết thẳng Sứ giả BãTố, rồi mới chơi trò đuổi bắt với cái trò tàng hình quang học của anh. Nhưng anh lại dám bén mảng tới gần tôi, vậy thì đương nhiên anh ấy sẽ ra tay trước rồi.”
Theo kế hoạch ban đầu, bọn họ tận dụng sự khúc xạ ánh sáng do kính cường lực tạo ra, chia nhau đứng ở hai góc khuất.
Dù đối phương bị ai thu hút trước, người còn lại đều có thể nhân cơ hội đó tung đòn chí mạng vào mục tiêu nguy hiểm hơn—Sứ giả Bão Tố.
Lúc này, Lục Tinh Triệu đang đứng cách đó không xa, tay trái cầm một cây cung phản lực, dây cung còn khẽ rung, tựa như ánh mắt tràn ngập sát khí của anh.
Sứ giả Bình Minh đã chết, giống như bộ não bị chặt đứt—vì vậy, Sứ giả Bão Tố không chút do dự, thậm chí không thèm liếc nhìn Hoài Lâm, người yếu đuối dễ bắt nạt, mà xoay người bỏ chạy thẳng.
Hắn nhìn đường rất nhanh, trực tiếp dùng hai lưỡi không khí chéo nhau phá hủy cánh cửa nhà kính, rồi nhảy bật lên, hai chân rời khỏi mặt đất lao ra ngoài.
Lục Tinh Triệu không chút chần chừ đuổi theo, thuận tay vung cung ra ngoài—cây cung còn chưa kịp chạm đất đã hóa thành một tia sáng bạc lao vút đi.
Hai người, một trước một sau, cùng lao ra khỏi khu nhà.