Hiện giờ, bọn họ đã tạm thời ổn định trong căn cứ ngầm số 12. Mọi việc dường như đang dần đi vào quỹ đạo.
Trong cuốn ghi chú cá nhân của Hoài Lâm, có vài hạng mục đã được liệt kê rõ ràng:
1. Phải giúp “hàng chuyển phát” củng cố lòng tin vào dị năng của mình. Đồng thời, chính cậu cũng cần nghiêm túc rèn luyện. Cậu không thể mãi yếu đuối như vậy được.
2. Hỗ trợ Tiểu Mía thiết lập liên lạc ổn định với hệ thống căn cứ. Duy trì truyền thông, kết nối với đơn vị cũ của Lục Tinh Triệu.
3. Phối hợp với nhóm của Cao lão đại để khảo sát hệ thống nhà kính dưới lòng đất. Nếu có thể cải tạo thành vườn trồng rau, sẽ là nguồn cung thực phẩm quan trọng về sau.
4. Giao cho Nghiêm Phi Quang nhiệm vụ nuôi cá. Anh ta có một khả năng đặc biệt, có thể giao tiếp với sinh vật dưới nước. Có thể tận dụng điều này để tiếp tục trao đổi với tiểu bạch long, thiết lập một kênh cung ứng ổn định.
5. Khi hoàn thành những việc trên, có thể tính đến việc chế tạo thêm thiết bị cảnh báo tang thi, chuẩn bị thêm thực phẩm năng lượng nhanh như sôcôla, và nếu có thể thì phục chế lại vài mẫu dao quân dụng… Có quá nhiều thứ cần phải làm.
6. Và điều cuối cùng — Người ấy mỗi ngày đều đi tuần tra, huấn luyện binh sĩ, miệt mài luyện tập dị năng… Nhưng đến bao giờ, anh mới chịu nói cho em biết — cảm giác của anh là gì?
Một tháng sau.
Một vòng mặt trời đỏ mờ mịt cuối cùng cũng đã hoàn toàn nhô lên từ đường chân trời, đánh dấu lần thứ tư trời sáng kể từ tận thế.
Lúc này đã là tháng Hai của năm kế tiếp sau khi đại dịch bùng phát.
Theo ảnh vệ tinh cho thấy, quần thể thực vật khổng lồ vẫn đang lơ lửng trên không trung ở thành phố Z đã bắt đầu có dấu hiệu ngừng hoạt động. Ít nhất thì đa số người sống sót đều cho rằng: dù nó còn sống, thì cũng sẽ khô kiệt và chết héo trong mùa nắng dài sắp tới thôi.
Cũng vì vậy, không ít người bắt đầu đổ về khu vực này để “hái lộc mùa thu”. Dù sao thành phố Z là một trong số ít khu vực dân cư chưa bị lục soát sạch, khả năng còn nhiều vật tư sót lại.
Trước khi cái nắng gay gắt tiếp theo ập đến, lãnh địa của căn cứ số 12 đã bị vài vị khách không mời mà đến xâm nhập.
“Anh ơi, cái lũ thổ phỉ hôm trước anh đuổi đi hết chưa vậy?” Hoài Lâm gọi trong bộ đàm, giọng lảnh lót.
Cao lão đại ló đầu ra nhìn, Hoài Lâm đã cười nói trước: “Ấy ấy, em không nói mấy người các anh đâu nhé. Em hỏi cái bọn hôm trước xộc vào đất mình ấy, đi mô tô, tay lăm lăm mấy cái vũ khí cán dài đó.”
Lục Tinh Triệu bên đầu kia vừa đúng lúc đáp lời: “Sau phát cảnh cáo thì chúng chuồn hết, chưa quay lại. Bọn anh đang theo dõi một người khác, cũng đi mô tô, nhưng hành động đơn độc. Hắn vừa đến hôm qua đã trộm mất một mớ cá…”
Hoài Lâm “á” một tiếng: “Ngoài kia có bao nhiêu thứ ngon lành, không lấy, lại đi lấy cá. Tiểu Bạch Long biết chuyện chưa? Nghiêm Phi Quang thì sao?”
“Cả hai vẫn chưa biết. Mau lo bắt về ít cá bù lại, đừng để tụi nó phát hiện thì hơn… ơ?” Lục Tinh Triệu bỗng ngừng lại, trầm giọng, “Anh cúp máy trước, bọn anh vừa tìm thấy hắn rồi.”
Anh đang lái xe truy đuổi người nọ. Chỉ vừa mới kịp nhìn rõ hình dạng đối phương, trong cốp xe phía sau còn có một con chó, thì đã nghe hai phát súng “đoàng đoàng” vang lên.
Kẻ đi mô tô nổ súng trước.
Chuyện này mà cũng dám làm?
Lục Tinh Triệu hơi nhíu mày, không chút chần chừ rút súng lục bên hông. Trong lòng thầm niệm: Là đạn gây mê, là đạn gây mê… Nếu lỡ tay mà là đạn thật thì cũng đừng trách anh ra tay tàn nhẫn.
Xác định xong, anh vươn tay khỏi cửa sổ, dựa vào thứ trực giác như có như không tựa thần thức, bắn trả lại hai phát.
Chiếc mô tô phía trước lảo đảo loạng choạng rồi đổ kềnh xuống đất, còn có cả tiếng chó sủa vang lên giữa cơn bụi mù.
Lục Tinh Triệu dừng xe lại, trong đầu chợt nảy sinh chút tò mò: Giữa thời buổi tận thế này, còn ai đủ sức nuôi chó? Không chừng con chó kia có điểm gì đặc biệt…
Mang tâm trạng đó, anh xuống xe, ánh mắt đầu tiên dừng trên con chó.
Đó là một con chó săn giống Đức thuần chủng, ánh mắt sáng rực đầy thần khí, cơ thể gọn gàng dẻo dai. Nó bị quăng khỏi xe nhưng chẳng kêu một tiếng, chỉ bật dậy ngay sau đó, vội chạy tới húc nhẹ chủ mình bằng mũi.