Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 102

Hai người còn đang nghĩ thì đã thấy Kim Lấp Lánh bạo dạn túm tai ông chồng, chỉ huy nó men theo tay Hoài Lâm nhảy xuống đất.

Chỉ chốc lát, hai con chuột nhỏ chui tọt vào đống vật liệu lẫn lộn, biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn đống đồ dưới đất cứ thế biến mất từng cái một cách thần bí.

Cuối cùng mọi thứ được dọn sạch, Kim Lấp Lánh lại kéo ông xã quay về tay Hoài Lâm, “chít chít” đắc ý, thông báo nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.

Lục Tinh Triệu nhìn đến sững cả người. Hoài Lâm cười nói: “Chuyện nhỏ như vậy không cần phiền anh, chuẩn bị về thôi. Nhìn đống đồ thế này, Tiểu Mía có việc làm dài dài rồi.”

Về đến nơi, Tiểu Mía quả nhiên phát điên: “Cái gì thế này trời! Đây là thanh chắn xe nè, đây là cái gắn trên cột điện, hai cái này xoắn vào nhau làm gì không biết? Muốn tôi tận dụng lại thì cũng phải có giới hạn chứ, tôi không phải máy điều ước vạn năng đâu!”

Hoài Lâm thì thầm: “Biết mà, máy điều ước là Lục Tinh Triệu, còn vạn năng là Nghiêm Phi Quang.”

Đan Triết: “…Nghe vậy lại thấy cũng có lý phết.”

Hoài Lâm xắn tay lên giúp Đan Triết phân loại vật phẩm, vừa làm vừa kể toàn bộ câu chuyện xảy ra.

Đan Triết nghe xong mặt đầy vẻ khó tin, nói: “Không phải chứ? Tên chơi violon giả kia là một giọng nam cao đỉnh lưu á?”

Hoài Lâm nói: “Giờ nghĩ lại thì cũng chưa chắc, anh ta là cái gì tôi đều tin được hết. Có khi là người ngoài hành tinh cũng chẳng ngạc nhiên.”

“Quay lại chuyện chính, con tiểu Bạch Long kia, nó cứ ở đó mãi à? Vậy nước ngầm của tụi mình tính sao?” Đan Triết nói, “Không lẽ cứ mạo hiểm ra ngoài tìm nước hoài?”

Hoài Lâm cũng từng nghĩ đến chuyện này, nói: “Chắc nó cũng không ở hoài đâu. Mà lỡ không đi thật thì kêu Nghiêm Phi Quang đi bán sắc thêm lần nữa, dụ nó ra bờ sông ở, sau này mình có thể giao thương lâu dài… hề hề hề.”

Chỉ nhìn cái vẻ gian thương trên mặt cậu thôi là Đan Triết đã đoán được cậu đang tính gì, phán: “Ờ, cá trong hồ nó phun lên, tụi mình nuôi. Vừa có ăn, vừa được giao dịch. Buôn bán không vốn hả?”

Hoài Lâm cười tít mắt: “Gọi là phát triển bền vững đó.”

Hai người tán gẫu một hồi, Đan Triết cũng kể: “Trong căn cứ không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là kết nối được với sóng phát thanh của căn cứ kia, tổ trưởng Bạch Như An lại công bố thêm một đống dữ liệu, trông cũng đáng tin.”

“Căn cứ?” Hoài Lâm nhắc lại cái tên quen thuộc này.

Đan Triết nói: “Quên mất cậu chưa biết. Hình như mới xảy ra gần đây thôi, người của thành phố kia rút về rồi, còn phát cảnh báo ‘sinh vật biển tấn công’, tiện thể tuyên bố chính thức lập căn cứ luôn, nói dân thường có thể tìm đến nương tựa.”

Hoài Lâm lẩm bẩm: “Tức là cuối cùng cũng tin cảnh báo của mình rồi.”

Lịch sử đã bị thay đổi. Hoài Lâm không đi theo căn cứ như kiếp trước, mà ngược lại còn ẩn danh gửi lời cảnh báo, giúp Bạch Như An né được trận tấn công quy mô lớn của sinh vật biển.

Còn căn cứ chưa từng trải qua biến cố đó, rồi sẽ phát triển ra sao… ngay cả Hoài Lâm cũng không thể đoán trước được.

Mình chỉ hy vọng tất cả đều bình an. Hy vọng lần này, mình và nghĩa phụ có thể mỗi người sống nốt phần đời còn lại ở hai nơi khác biệt, không bao giờ gặp lại nữa… Hoài Lâm âm thầm nghĩ.

Tối hôm đó, qua kênh phát thanh kết nối với căn cứ, bọn họ tiếp tục nhận được thêm nhiều thông tin mới.

Không chỉ căn cứ chính thức của chính quyền, mà tại các địa phương khác, nhóm người sống sót cũng đã phần lớn tìm được nơi nương náu, hoặc tự hình thành tổ chức.

Các thành phố đông dân đã bị bỏ lại phía sau, cư dân rút lui về những vùng ngoại ô, và không ít căn cứ đã được dựng lên từ đó.

Ngoài ra, Kỷ Thần đã tập hợp lực lượng, thành lập một tổ chức mang tên “Giới Luật Hội”.

Hoài Lâm gần như chết lặng. Cậu từng nghe đến cái tên này trong đời trước — Giới Luật Hội là một trong những lực lượng b*n q**n s* có thực lực mạnh mẽ nhất ở thời kỳ hậu tận thế. Nhưng không ngờ, người đứng đầu của tổ chức đó lại chính là Kỷ Thần.

Những người còn lại không có ấn tượng như Hoài Lâm, chỉ nghe xong rồi gật đầu. Lục Tinh Triệu thì khẽ thở ra một hơi, nói: “Xem ra phía Kỷ Thần vẫn đang ổn định. Cũng may.”

Cao lão đại lại chú ý tới một tổ chức khác tên là “Tháp Ngà”, nhíu mày nói: “Cái gì đây? Một nhóm sinh viên và giáo sư? Tay yếu chân mềm, dựa vào đâu mà lập căn cứ? Có sống nổi không?”

Ngữ điệu đầy hoài nghi của anh ta mang theo sự xem thường quen thuộc. Hoài Lâm và Đan Triết đồng thời quay sang nhìn anh ta, ánh mắt đều rất nghiêm khắc.

Lục Tinh Triệu cũng lên tiếng: “Không thể nói vậy. Họ là những người có tri thức, có năng lực nghiên cứu, cải tiến máy móc, sản xuất thiết bị. Đây là điều những người như chúng ta không làm được.”

Cao lão đại vẫn cứng đầu: “Tôi học thì cũng làm được! Ở Tế Nam – Sơn Đông có nơi—”

Chưa nói dứt câu, Nghiêm Phi Quang đã ngắt lời: “Tôi cũng đứng về phía nam thần. Tôi cũng là người có học. Tôi còn có thể nói chuyện với cá, anh làm được không?”

Cao lão đại im lặng.

Hoài Lâm khẽ nghiêng đầu, thấp giọng nhắc nhở: “Khả năng nói chuyện với cá không phải ví dụ phổ biến đâu… lần sau nên chọn ví dụ khác.”

Bình Luận (0)
Comment