Tôi nói với mẹ là phải về nhà ngủ.
Cái giường xếp cho người nhà ở bệnh viện chỉ cần trở mình là có thể rơi xuống đất, đúng là ngủ không ngon, mẹ tôi cũng không nghi ngờ gì, còn dặn tôi sáng mai mang cho bà sữa đậu nành và bánh bao nhân rau.
Tôi lái xe về nhà, đi ngang qua một tiệm trà sữa, bèn vào mua hai ly trà sữa trân châu.
Về đến khu chung cư, quả nhiên Cư Diên đã ở dưới lầu.
Hắn ngồi trong khoang lái của chiếc G-Class, mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen, tóc mái lòa xòa trước trán và bên tai, trên tai đeo một chiếc tai nghe bluetooth màu trắng.
Tôi đỗ xe sang một bên, Cư Diên cũng mở cửa bước xuống.
Hắn tháo tai nghe cất vào túi quần, nói với vẻ hơi oán trách: “Sao cô về muộn thế, lạnh quá.”
“Tôi chưa ăn tối, mua ly trà sữa… cũng có phần của anh.” Tôi quay người đi vào nhà. “Miền Bắc là thế đấy, lát nữa bật máy sưởi lên là hết lạnh ngay.”
Hắn theo tôi vào nhà, tôi bật đèn, đặt chìa khóa xuống, vừa bật máy sưởi vừa nói: “Trong nhà không có giày cho anh đi đâu, anh cứ vào thẳng đi.”
Hắn kéo mở tủ giày ở huyền quan ra xem, rồi đóng lại, sau đó đi vào trong.
Lúc này, Tam Thiên từ dưới gầm bàn ló đầu ra, lông toàn thân dựng đứng, hung hăng rít lên với hắn.
Cư Diên ngồi xổm xuống, đưa tay trêu nó: “Cô lại nuôi mèo à.”
Tam Thiên “Meo” một tiếng, vung móng cào hắn một cái.
Hắn rụt tay lại, đứng dậy, đưa mu bàn tay rỉ ra những giọt máu li ti đến trước mặt tôi, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm: “Cô xem này, Liên Hà, tôi bị thương rồi.”
Tôi đặt ly trà sữa đã uống vài ngụm xuống, đi về phía tủ tivi: “Nó tiêm phòng rồi, để tôi lấy thuốc bôi cho anh.”
Tôi lấy cồn i-ốt và tăm bông từ trong tủ tivi ra, Cư Diên đã ngồi trên sô pha, chìa tay ra cho tôi xử lý vết thương.
Tôi dùng tăm bông nhẹ nhàng lau vết cào dài, một lọn tóc từ sau tai trượt xuống, rủ bên gò má.
Cư Diên dùng tay còn lại vén tóc cho tôi, rồi thuận thế giữ lấy gáy tôi, cúi đầu ghé sát vào môi tôi.
Hắn đến gần đến mức tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đôi môi hắn, nhưng hắn không hôn xuống, mà buông tay ra, ngả người dựa vào sô pha, nói: “Đi kéo rèm lại đi.”
“Ồ.”
Tôi ném tăm bông vào thùng rác, đứng dậy đi tới, kéo rèm cửa sổ sát đất lại, tiện tay úp khung ảnh của ba và chị gái xuống mặt bàn.
Giọng hắn khàn đi, gọi tôi từ phía sau như thể đang gọi hồn: “Lại đây.”
Tôi thầm thở dài trong lòng, bước đến bên cạnh hắn.
Tôi quay đầu nhìn ly trà sữa trên bàn.
Đói quá, có thể uống thêm một ngụm nữa không, để một lúc nữa là nguội mất.
Hắn chạm đến hõm lưng tôi, tôi hơi né đi, nói: “Nhột.”
Cư Diên dùng cằm cọ cọ l*n đ*nh đầu tôi: “Về Vân Thành đăng ký kết hôn với tôi đi.”
Tôi đáp: “…Được.”
Ngoài việc đồng ý với hắn, tôi còn có thể làm gì khác?
Chúng tôi giống như Tôn Ngộ Không, nhào một lộn đã đi xa mười vạn tám ngàn dặm, để rồi cuối cùng phát hiện ra vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Phật Tổ Như Lai là hắn.
Tôi mặc áo len của hắn vào, đi đến bên bàn, uống nốt phần trà sữa còn lại.
Cư Diên không uống trà sữa, tôi bèn uống luôn cả ly của hắn.
Buổi tối tắm xong, hắn ngủ trên giường của tôi, ôm chặt lấy tôi.
Trong vòng tay hắn, tôi chợt nhớ đến một dụng cụ tra tấn thời trung cổ: Thiết Xử Nữ.
Đó là một cái tủ sắt lớn hình người, bên trong toàn là gai thép, người bị nhốt vào, đóng nắp lại sẽ bị gai thép đâm xuyên qua, cuối cùng chết thảm vì mất máu quá nhiều.
Vì vậy, dụng cụ tra tấn này còn có một cái tên khác, gọi là cái ôm chí mạng…
Cái tiệm trà sữa này rốt cuộc là bị làm sao.
Uống vào khiến người ta mất ngủ.
Topping cũng cho ít nữa.
Không bao giờ mua của hàng này nữa.