Mẹ tôi nằm viện một ngày, sáng hôm sau khi tôi qua, bà đã khỏe hơn hôm qua nhiều, miệng đã đỡ méo hơn, cũng có thể nói chuyện chậm rãi.
Tôi mang cho bà ít cháo loãng và dưa muối, đang mở hộp thì mẹ hỏi: “Tiểu Hà… mặt con…”
Mặt tôi là do bị Cư Diên ấn vào tường xi măng mà trầy xước, tôi đáp: “Con bất cẩn bị ngã thôi ạ.”
“Yến Khởi đâu rồi…”
“Anh ấy đưa Cư Tục đi rồi.”
Mẹ tôi vừa nghe xong, bèn níu lấy thành giường định ngồi dậy: “Đi đâu rồi!”
Tôi vội ấn bà ngồi xuống: “Mẹ đừng quan tâm nữa, dù sao sau này cũng không gặp lại đâu.”
Mẹ tôi siết chặt tay vịn, khoé mắt rưng rưng lệ: “Mẹ, mẹ thật sự hối hận… không b*p ch*t thằng nhóc Cư Tục… lại còn giúp… giúp cái thằng súc sinh đó… nuôi nó lâu như vậy… Con sớm đã biết rồi… phải không…”
“Biết sớm hay biết muộn thì có khác gì đâu? Mẹ bớt giận đi, ăn chút gì đi ạ.”
Tôi lau mặt cho bà rồi nâng đầu giường lên.
Ăn sáng xong, bác sĩ đến đi thăm khám, nói mẹ tôi hồi phục rất tốt, tạm thời không cần phẫu thuật.
Sau đó, bác sĩ hỏi tôi: “Tiểu Hà, sao hôm nay không thấy chồng cháu đến làm việc vậy?”
Họ đều tưởng tôi và anh Khởi là vợ chồng.
Tôi đáp: “Hôm qua anh ấy có việc gấp về quê rồi ạ, lát nữa cháu còn phải xin nghỉ phép dài hạn giúp anh ấy, cho cháu hỏi phải đến đâu để xin ạ?”
Bác sĩ bảo tôi đến khoa Ngoại tổng quát tìm người phụ trách.
Sau khi tôi đến khoa Ngoại tổng quát, chủ nhiệm khoa tỏ ra rất không vui, nói anh Khởi vô trách nhiệm, bao nhiêu bệnh nhân đăng ký khám của anh đang chờ mà anh lại lẳng lặng bỏ đi.
Tôi phải xin lỗi một hồi lâu mới xin được một tháng nghỉ phép.
Một tháng, đủ để mẹ tôi dưỡng bệnh ở đây rồi xuất viện.
Đương nhiên, anh Khởi bị thương nặng như vậy, một tháng cũng không thể quay lại, nhưng đến lúc đó tôi cũng mặc kệ.
Nằm viện thêm vài ngày, miệng mẹ tôi không còn méo nữa, nói năng cũng lưu loát hơn.
Bà cứ thấy tôi là lại thở ngắn than dài, hôm nay đột nhiên níu lấy tôi nói: “Tiểu Hà, hay là chúng ta ra nước ngoài đi! Mỹ, Úc, Canada… mấy triệu chắc cũng đủ cho chúng ta mua một căn nhà nhỏ ở nước ngoài! Tiếng Anh của con lại giỏi, giao tiếp với người nước ngoài chắc chắn không thành vấn đề…”
Tôi chẳng hề động lòng: “Mẹ, thôi đi ạ, chị con và anh Khởi tài giỏi như vậy, ở Mỹ xảy ra chuyện lớn thế mà cuối cùng cũng có giải quyết được đâu. Hai mẹ con mình chỉ là dân thường thấp cổ bé họng, không quyền không thế, sang đó bị giật túi còn là nhẹ, nhỡ bị lừa bán rồi g**t ch*t thì đến thi thể ở đâu cũng không ai biết.”
Mẹ tôi rất bi phẫn: “Chẳng lẽ trên đời này không có chỗ cho chúng ta dung thân sao?”
Bà biết, Cư Diên ra tù chắc chắn sẽ không tha cho tôi, nên mới muốn sớm trốn đi.
Nhưng bà không biết, Cư Diên đã đến rồi, còn đập nát tay anh Khởi ngay trước mặt tôi.
Tôi đâu còn dám trốn.
Lần trước là tay anh Khởi, lần sau có lẽ sẽ là cái đầu của mẹ tôi.
Tôi an ủi bà: “Mẹ cứ dưỡng bệnh cho tốt đã, đợi mẹ xuất viện, chúng ta sẽ từ từ bàn bạc chuyện sau này.”
Mẹ tôi không yên tâm mà nắm chặt tay tôi: “Tiểu Hà, con tuyệt đối không được nghĩ quẩn nhé! Người đáng chết là Cư Diên chứ không phải con, chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng!”
Tôi đáp: “Con mà có nghĩ quẩn thì cũng phải tiêu hết mấy triệu trong thẻ đã, không thì con chết không nhắm mắt đâu!”
Mẹ thấy tôi vẫn còn tâm trạng nói đùa thì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, tôi ở lại phòng bệnh của mẹ, điện thoại đột nhiên reo lên.
Nhìn thấy dãy số quen thuộc, tôi bước ra hành lang, uể oải bắt máy: “Alô?”
Chất giọng trầm thấp u ám của Cư Diên truyền ra từ đầu dây bên kia: “Liên Hà, nhớ tôi không?”
Tôi dựa vào tường, cúi đầu “Ừm” một tiếng.
Tôi lại chẳng mắc bệnh đãng trí tuổi già, đâu có quên hắn nhanh thế được.
Hắn cười một tiếng, giọng điệu cũng trở nên vui vẻ: “Tôi đang ở dưới nhà cô, về mở cửa cho tôi.”