Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 149


Một lát sau, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Phòng Đại Lang.

Cả người Phòng Đại Lang nhìn qua đều có chút nóng nảy, hoàn toàn không giống bộ dạng bình tĩnh thong dong ngày thường.

Chờ nhìn thấy hai muội muội bình yên vô sự, hắn mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, bước chân cũng chậm lại. Đi đến gần, Phòng Nhị Ni đem tình huống nói với Phòng Đại Lang một chút.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

“Đại ca, ta đi theo Đại Sơn ca tìm được đại tỷ. Đại tỷ rớt xuống hố, chân còn bị trật. Là Đại Sơn ca cứu đại tỷ.”

Phòng Đại Lang nhìn thoáng qua cái hố, lại nhìn thoáng qua mấy người trước mắt, sao mà còn không rõ chứ. Hắn đối với Cao Đại Sơn chắp tay, nói: “Đa tạ huynh đài.”

Cao Đại Sơn từ nhỏ không biết mấy chữ, cũng rất ít tiếp xúc với người đọc sách, có chút chân tay luống cuống. Huống hồ, ánh mắt của Phòng Đại Lang cũng quá quái dị.

“Không, không cần cảm tạ.”

Phòng Đại Lang ngồi xổm xuống, nhìn Phòng Đại Ni nói: “Chân còn đau không?”

Nhìn thấy ca ca nhà mình, Phòng Đại Ni lại tủi thân khóc lên, nói: “Không đau, đại ca.”

Phòng Đại Lang cười sờ sờ tóc Phòng Đại Ni, nói: “Không đau là tốt rồi. Lên đi, đại ca cõng ngươi về nhà.”

Phòng Ngôn vội vàng qua đỡ Phòng Đại Ni một phen.

Cao Đại Sơn cũng theo bản năng vươn tay, nhưng thừa dịp không ai thấy lại nhanh chóng thu trở về.

Phòng Đại Lang cõng Phòng Đại Ni lên xong, quay đầu lại thật sâu nhìn Cao Đại Sơn nói: “Đa tạ huynh đài hôm nay đã cứu muội muội ta, ngày khác ta, Phòng Bá Huyền, nhất định sẽ báo đáp. Chỉ là, hy vọng ngươi tuân thủ ước định, không cần đem sự tình hôm nay nói ra ngoài.”

Cao Đại Sơn vừa nghe Phòng Đại Lang nói, sắc đỏ trên mặt lập tức liền biến mất. Hắn mím môi, nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói ra ngoài.”

Phòng Ngôn đứng ở giữa xem đại ca nàng, lại nhìn xem Cao Đại Sơn, định nói chút gì đó.

Phòng Đại Lang vừa thấy bộ dạng của Phòng Ngôn, nói: “Nhị Ni nhi, xem cái gì, còn không mau cùng ca ca về nhà, Nhị Lang còn đang tìm các ngươi đâu.”

“Nga, đúng rồi, ta phải mau đi nói với nhị ca.” Phòng Ngôn lúc này mới nhớ tới mình thiếu chút nữa quên mất chuyện quan trọng.

Quay đầu cùng Cao Đại Sơn chào hỏi xong, liền đi theo phía sau Phòng Đại Lang.


Phòng Ngôn thấy đi theo Phòng Đại Lang sắp ra ngoài, hỏi: “Đại ca, nhị ca bọn họ rốt cuộc đi nơi nào, ta làm sao đi tìm bọn họ đây?”

Phòng Đại Lang nói: “Không cần ngươi đi tìm, ta trước đem các ngươi đưa về nhà, lát nữa ta đi ra ngoài tìm.”

Phòng Ngôn khó hiểu nhìn Phòng Đại Lang, không cần nàng tìm vừa nãy vì sao lại nói như vậy.

Bất quá, nàng cũng không hỏi nhiều, dù sao có người đi tìm bọn họ trở về là tốt rồi.

Kết quả, thật khéo, còn chưa đi đến chân núi, liền nghe được tiếng la của Phòng Nhị Lang ở trên núi.

Phòng Ngôn vội vàng cao giọng gọi, nói cho bọn họ đã tìm được Phòng Đại Ni, bảo bọn họ mau trở về đi.

Tới nhà rồi, Phòng Đại Lang lại xem xét vết thương của Phòng Đại Ni một phen, thấy chỗ mắt cá chân trừ bỏ hơi đỏ một chút thì cũng không có chuyện gì khác. Bất quá, hắn vẫn là có chút không yên tâm, bảo Phòng Nhị Lang đem lang trung trong thôn mời tới.

Đợi lang trung nói không có việc gì, sắc mặt Phòng Đại Lang mới thật sự tốt lên.

Trong lúc này, không ai dám nói lời nào.

Vừa thấy lang trung đi rồi, Phòng Liên Hoa cùng Phòng Thụ vội vàng chuồn như bôi mỡ dưới chân, ngay cả Phòng Thanh cùng Phòng Hà Hoa cũng vội vàng cáo từ.

Phòng Ngôn, Phòng Nhị Lang cùng Phòng Đại Ni ba người cúi đầu, ngươi nhìn xem ta, ta nhìn xem ngươi, sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh.

Phòng Đại Lang làm bộ không thấy được động tác nhỏ của ba người bọn họ, xốc xốc vạt áo, tìm một cái ghế dựa ngồi xuống.

Ngay lúc Phòng Nhị Lang cho rằng hôm nay rất dễ dàng liền qua ải, Phòng Đại Lang đột nhiên nói: “Nhị Lang, ngươi hôm nay ra cửa thời điểm ta đã nói với ngươi như thế nào?”

Phòng Nhị Lang vừa nghe lời này, chân đều có điểm mềm. Ngay cả giải thích cũng không, nói thẳng: “Đại ca, ta sai rồi.”

“Sai ở nơi nào?”

“Ta không chăm sóc tốt đại tỷ, hại tỷ ấy bị lạc.”

“Còn có đâu?”

“Còn có…… Còn có……” Còn có cái gì? Không có gì mà? Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Phòng Nhị Lang lại không dám nói ra.

 

Bình Luận (0)
Comment