Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 148


Phòng Ngôn lúc này sớm đã không nghe được thanh âm của Phòng Nhị Lang bọn họ, nếu chờ bọn họ tới, còn không biết phải đợi bao lâu. Lỡ như thật sự là gãy xương, vậy thì phiền phức rồi. Chậm trễ chữa trị, là chuyện cả đời.

Phòng Đại Ni đau đến nhất thời không nói nên lời, Phòng Ngôn nhanh chóng quyết định, nói: “Đại Sơn ca, phiền toái huynh đem tỷ của ta cứu lên đi.”

Cao Đại Sơn đỏ mặt, nói: “Các ngươi yên tâm, nơi này chỉ có chúng ta ba người, ta tuyệt không sẽ nói cho bất luận kẻ nào.”

Phòng Ngôn gật gật đầu, nói: “Được, Đại Sơn ca, ta tin tưởng huynh.”

Tiếp theo, Phòng Ngôn lại nói với Phòng Đại Ni: “Đại tỷ, tỷ để Đại Sơn ca đi xuống cứu tỷ, tỷ đừng lo lắng, sẽ không có người biết đâu.”

Phòng Đại Ni ngay từ đầu còn không rõ là có ý gì, chờ Cao Đại Sơn đột nhiên từ phía trên nhảy xuống, nàng rốt cuộc mới hiểu ra. Nàng c.ắ.n môi khóc lóc nhìn nam nhân cao lớn trước mắt, cúi đầu.

Mặt Cao Đại Sơn đỏ đến sắp nhỏ ra máu, đây là lần đầu tiên hắn ở gần một cô nương như vậy. Gần đến khoảng cách chưa đủ một thước, hô hấp của hai người đều có thể nghe thấy.

Phòng Ngôn nhìn hai người phía dưới như bị ấn nút tạm dừng, sốt ruột nói: “Đại tỷ, hai người các ngươi nhanh lên đi a.”

Cao Đại Sơn lúc này mới hoàn hồn, thấp giọng nói: “Đến, đắc tội rồi.”

Phòng Đại Ni nhỏ giọng ừ một tiếng.

Cao Đại Sơn vừa nghe lời này, lập tức đem Phòng Đại Ni nâng lên.

Phía dưới có Cao Đại Sơn, mặt trên có Phòng Ngôn, Phòng Đại Ni lập tức liền lên được.

Phòng Đại Ni lên rồi, Phòng Ngôn định kéo Cao Đại Sơn một cái, kết quả nàng còn chưa thấy rõ động tác của hắn, hắn liền ba hai phát leo lên rồi.

Phòng Ngôn vội vàng xem xét thương thế của Phòng Đại Ni.

Cao Đại Sơn vừa thấy động tác của hai chị em, vội vàng nói: “Hai người các ngươi đều đừng cử động lung tung.”

Hắn nói xong, Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni đều nhìn hắn.

Mặt Cao Đại Sơn lại đỏ lên, nói: “Các ngươi nếu là yên tâm, thì cứ để ta tới xem một chút đi. Ta ngày thường ở một mình, bản thân thường xuyên bị thương, cũng hiểu một ít về phương diện này.”


 

Phòng Ngôn vừa nghe lời này, nhìn Phòng Đại Ni vẻ mặt thống khổ, vội vàng tránh ra.

Cao Đại Sơn nhìn bộ dạng của Phòng Đại Ni, khẩn trương nói: “Ngươi, ngươi cứ coi ta là đại phu là được.”

Nói xong, Cao Đại Sơn đem chân Phòng Đại Ni nâng lên, hắn trước nay chưa từng thấy bàn chân nào nhỏ như vậy. Vừa rồi lúc kéo lên phía dưới quá tối, hắn cũng không dám nhìn. Hiện tại cứ như vậy bại lộ ở trước mắt.

Nghe tiếng kêu của Phòng Đại Ni, Phòng Ngôn khẩn trương hỏi: “Đại Sơn ca, tỷ của ta không có việc gì chứ?”

Cao Đại Sơn thuận miệng nói: “Không có việc gì.”

Chỉ nghe lời này vừa dứt, liền truyền đến tiếng “cắc” một tiếng, cùng với một tiếng hét thảm.

Tiếng “cắc” đến từ dưới bàn tay của Cao Đại Sơn, tiếng hét t.h.ả.m thiết phát ra từ Phòng Đại Ni.

“Đau quá a!”

Phòng Ngôn cũng bị tình huống này dọa sợ, ngây người một lúc mới hiểu được cách làm của Cao Đại Sơn.

“Ngươi…… Ngươi hoạt động một chút, hiệ…… Hiện tại, còn có đau không?” Cao Đại Sơn hỏi.

Phòng Đại Ni vốn định nói đau, nhưng cử động một chút, nói: “Giống như không đau nữa.” Nói xong, đỏ mặt nhìn Cao Đại Sơn.

Phòng Ngôn cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, một m.ô.n.g ngồi bệt xuống đất, nói: “Đại tỷ ngươi đột nhiên không thấy tăm hơi, thật làm chúng ta sợ c.h.ế.t khiếp, may mà tỷ không xảy ra chuyện gì.” Lúc này Phòng Ngôn mới cảm thấy sau lưng lạnh cả người.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Phòng Đại Ni nói: “Ta, ta cũng không biết sao lại đi tới nơi này. Vừa nãy lúc đi cùng các ngươi, không cẩn thận ngã một cái, lúc bò dậy thì chậm rãi liền tìm không thấy các ngươi. Sau đó ta liền đi về phía trước, đi tới đi tới, còn tưởng rằng mình đang xuống núi. Không nghĩ tới lại rớt vào cái hố này……”

Phòng Ngôn nói: “Haiz, cũng may có Đại Sơn ca ở đây, bằng không còn phải tìm một hồi lâu nữa. Đúng rồi, nhị ca cùng Hà Hoa tỷ bọn họ còn đang tìm tỷ, phải mau chóng nói với bọn họ là đã tìm được tỷ rồi.”

Phòng Đại Ni nghe đến đó, nhìn thoáng qua Cao Đại Sơn, ngượng ngùng nói: “Cảm ơn.”

Mấy người đang nói chuyện, Phòng Ngôn giống như nghe được thanh âm của Phòng Đại Lang, vội vàng đáp lại: “Đại ca, ta cùng đại tỷ ở chỗ này. Đại ca, đại ca!”

Bình Luận (0)
Comment