Phòng Đại Lang: “Đại ca, không có chuyện đó, tiểu đệ vẫn luôn rất kính trọng đại ca.”
Phòng Phong cũng lười nói thêm với Phòng Đại Lang, hắn nói thêm vài câu phiếm rồi cười rời đi.
Về đến nhà, Phòng Đại Hà và Trần thị nhìn vẻ mặt của con trai, cũng biết chuyện không thành. Trong lòng càng thêm chán ghét nhị phòng.
Trước đây không biết thì thôi, bây giờ nghe nói hai đứa con của nhị phòng lại đều học ở thư viện Sương Sơn. Thư viện Sương Sơn là nơi nào chứ, nghe con trai nói, học sinh ở đó hiếm có ai thi không đỗ đồng sinh, tú tài. Hèn gì trước đây Phòng Nhị Hà đắc ý như vậy, dám nói ra những lời mạnh miệng thế.
Chỉ là, nhà họ có quan hệ lợi hại như vậy mà không nói một tiếng. Nếu có thể cho Phong ca nhà họ vào đó thì tốt biết mấy...
Trần thị thấy con trai mình thất bại, liền xúi Phòng Đại Hà đi tìm cha mẹ chồng, bảo ông bà gây sức ép với Phòng Nhị Hà.
Phòng Đại Hà nghe vợ xúi, nhíu mày. Phòng Nhị Hà bây giờ đâu phải là người dễ bị khống chế, nó đã sớm không coi ai ra gì. Huống hồ, lần trước nó còn nói nặng lời với hắn, làm hắn mất hết thể diện.
Nhưng nghĩ đến tương lai của con trai, hắn do dự một lát rồi cũng đi tìm cha mẹ.
Phòng Thiết Trụ và Cao thị vừa nghe, lập tức muốn gọi Phòng Nhị Hà đến. Nhưng nghĩ đến chuyện lần trước, họ lại chùn bước.
Cao thị bình tĩnh lại, nói: “Đại Hà, chuyện này có thật không? Con chắc là hai đứa con nhà Nhị Hà đều dựa vào người khác mới vào được thư viện?”
Phòng Đại Hà do dự: “Cũng không chắc lắm, đây là Phong ca đoán thôi.”
Cao thị nghe xong, lắc đầu: “Mẹ thấy chuyện này, tuyệt đối không phải do thằng Nhị Hà làm. Nếu nói là Huyền ca làm, hoặc là cậu nó làm thì mẹ còn tin, chứ bảo là Nhị Hà, mẹ không tin. Cho nên, chuyện này, tìm Nhị Hà đến cũng vô dụng.”
Phòng Đại Hà nhíu mày: “Vậy phải làm sao?”
Cao thị: “Làm sao? Vậy con bảo Phong ca chăm chỉ học hành vào. Trên đời này đâu phải chỉ có cái thư viện đó mới thi được tú tài. Phong ca nhà mình trước đây không cũng tự thi đỗ đồng sinh sao? Cháu trai ta học giỏi như vậy, lẽ nào không thi đỗ tú tài?”
Phòng Đại Hà vẫn không bỏ cuộc: “Mẹ, tú tài đâu phải dễ thi như vậy. Hay là mẹ tìm Nhị Hà đến, nói thử với nó một câu xem?”
Cao thị: “Tính tình thằng Nhị Hà thế nào con không biết à? Con xem, từ lúc nó cưới con Vương thị, nó có nghe lời cha mẹ câu nào không? Gọi nó đến đ.á.n.h một trận, mắng một trận, có ích gì? Nó quen thói giả vờ rồi, ngoài mặt không hó hé tiếng nào, nhưng sau lưng vẫn làm theo ý nó. Thật không biết ta đẻ ra cái thứ gì.”
Cao thị hễ nhắc tới Phòng Nhị Hà là lại tức, thật là càng nói càng tức.
Phòng Đại Hà thấy mẹ mình như vậy, cũng biết là bà sẽ không gọi em trai đến. Lại nhìn sang cha mình, ông rõ ràng vẫn còn đang do dự.
Quả nhiên, chỉ nghe cha hắn nói: “Hay là thế này, ta đi tìm Nhị Hà nói một câu.”
Cao thị: “Ông thích thì ông đi đi, chỉ là về đừng để cái thằng trời đ.á.n.h đó nó chọc cho tức c.h.ế.t là được.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Chạng vạng tối, Phòng Thiết Trụ đi tìm Phòng Nhị Hà, kéo ông ra cổng nói chuyện. Kết quả chưa nói được mấy câu, hai cha con đã cãi nhau.
Từ trước đến nay, Phòng Nhị Hà tuy không đồng ý với cha mẹ, nhưng chưa bao giờ cãi lại, đều là âm thầm làm theo ý mình. Nhưng từ chuyện lần trước, Phòng Nhị Hà cũng không nhịn được nữa. Cha mẹ mà thiên vị, con cái thật sự rất khổ tâm.
Huống hồ, lần này lại là chuyện lớn.
“Đại Lang và Nhị Lang nhà con đều là dựa vào bản lĩnh thật sự mà thi đậu. Trước kỳ thi, chúng con căn bản là không đi tìm Tôn gia... Cha nói Tôn gia thiếu gia á? Cậu ấy học còn không giỏi bằng Đại Lang nhà con đâu, nếu cậu ấy dựa vào quan hệ, sao không vào lớp tốt nhất? ... Cha, mấy lời này cha đừng nói nữa...”
Cãi nhau một lúc, Phòng Thiết Trụ tức giận đùng đùng bỏ đi. Phòng Nhị Hà đứng tại chỗ một lát, cuối cùng vẫn không yên tâm, lẳng lặng đi theo sau cha mình. Mãi đến khi thấy ông vào cửa nhà cũ, ông mới quay về.
Phòng Đại Lang thấy cha về, hỏi: “Cha, ông nội tìm cha là vì chuyện học hành của đại đường ca ạ?”