Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 137

 

Phòng Đại Lang nghe tiếng cười của Phòng Phong, trong lòng càng thêm khó chịu, nhưng cũng không nói gì thêm.

Một lúc sau, Phòng Phong ngưng cười, nhìn Phòng Đại Lang: “Ta nghe nói, mấy hôm trước có một bạn học lợi hại của đệ đến thôn ta.”

Phòng Đại Lang gật đầu: “Đúng là có chuyện đó.”

“Ồ? Người đó có phải là thiếu gia Tôn gia ở huyện thành không?” Phòng Phong thăm dò thêm.

Chuyện này cũng không có gì phải giấu, Tôn Bác đến thôn lần trước ai cũng biết. Phòng Đại Lang gật đầu thừa nhận: “Đúng là Tôn gia thiếu gia.”

“Nghe nói các đệ làm ăn cùng Tôn gia thiếu gia, xem ra quan hệ tốt lắm nhỉ.”

Phòng Đại Lang đột nhiên liếc nhìn Phòng Phong. Hắn đã hiểu vị đại đường ca này đến đây làm gì, rõ ràng quá rồi. Chẳng lẽ lại muốn lặp lại chuyện cũ, nhờ Tôn gia thiếu gia giúp đỡ sao? Chỉ là, họ muốn Tôn gia thiếu gia giúp cái gì? Khoan đã, nghĩ lại những gì Phòng Phong vừa nhắc đến, nếu hắn đoán không lầm, vị đại đường ca này của hắn thực ra là muốn...

“Quan hệ tốt thì không dám nói, chẳng qua cha ta giúp cậu ấy làm ít việc thôi. Người ta dù sao cũng là chủ, chúng ta sao dám trèo cao.” Phòng Đại Lang mặt lộ vẻ cười khổ.

Đối với lời của Phòng Đại Lang, Phòng Phong một trăm phần không tin. Quan hệ không tốt mà có thể cho cả hai anh em đệ vào thư viện Sương Sơn sao? Trình độ của các ngươi thế nào, chẳng lẽ các ngươi không tự biết rõ sao?

Đến tư cách thi đồng sinh còn không có mà đòi thi đỗ thư viện Sương Sơn? Câu này nói ra ngoài, cũng chẳng mấy ai tin, ít nhất là Phòng Phong không tin.

“Ha hả, ta thấy Tôn gia thiếu gia cũng chưa chắc coi nhà các đệ là hạ nhân, Bá Huyền đệ không cần tự ti thế.” Phòng Phong cười ha hả.

Phòng Đại Lang: “Đâu có, đâu có, chủ là chủ, thân phận chúng ta nào dám vượt qua.”


Phòng Phong thấy Phòng Đại Lang cứ vòng vo tam quốc, không chịu vào vấn đề chính, liền chuyển chủ đề: “Không biết Tôn gia thiếu gia khi nào lại về thôn ta, ta cũng muốn diện kiến phong thái của cậu ấy.”

Phòng Đại Lang: “Cái này đệ không rõ, chuyện của thiếu gia, đệ đâu dám hỏi.”

Phòng Phong thấy Phòng Đại Lang một bộ dầu muối không ăn, thở dài: “Bá Huyền, đệ cũng biết, ca ca hiện đang đọc sách ở phủ thành. Chỉ là, phủ thành cách nhà xa, học phí lại đắt, ca ca không thể chăm sóc bà nội và cha mẹ. Cho nên, ca ca muốn tìm một nơi thích hợp gần nhà để học. Ta nghe nói thư viện Sương Sơn không tồi. Bá Huyền, đệ với Tôn gia thiếu gia quan hệ tốt như vậy, giới thiệu ca ca một chút được không?”

Phòng Đại Lang thấy Phòng Phong vòng vèo mãi cuối cùng cũng nói ra mục đích, giống hệt như hắn đoán. Hắn do dự một chút rồi nói: “Đại ca, không phải tiểu đệ không giới thiệu, mà là chúng ta thật sự không thân.”

Phòng Phong nhíu mày: “Các đệ học cùng thư viện, ngày thường chắc chắn hay gặp mặt.”

Phòng Đại Lang: “Cũng ít gặp, vì chúng ta học khác lớp.”

Quả thực, Phòng Đại Lang học ở lớp Giáp tốt nhất, còn Tôn Bác vẫn ở lớp Ất kém hơn một chút. Chỉ là không biết kỳ thi trước mùa thu hoạch này, Tôn Bác có lên được lớp Giáp không.

Phòng Phong nghe Phòng Đại Lang nói, đột nhiên cười phá lên.

“Bá Huyền, chẳng lẽ đệ sợ ca ca thi đỗ tú tài, nên đ.â.m ra ghen ghét? Đệ không cần phải sợ hãi cẩn thận như vậy. Ca ca dù có đỗ tú tài hay không, thì cũng là vì cái tốt cho Phòng gia chúng ta. Đệ và đệ đệ của đệ đã vào được thư viện Sương Sơn, sao không thể giúp ca ca một tay?”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Phòng Đại Lang chỉ chờ câu này. Nghe xong, hắn đứng bật dậy, nghiêm mặt nói: “Đại ca, lời này của ca là không đúng rồi. Ta và nhị đệ vào được thư viện Sương Sơn, là do chúng ta tự dựa vào bản lĩnh thi đậu, không hề nhờ vả ai. Đại ca nếu muốn vào thư viện Sương Sơn, vậy ca cũng đi thi là được. Ta nghe nói sau mùa thu hoạch, thư viện Sương Sơn lại có kỳ thi, ca cứ đi thử xem.”

Phòng Phong thấy Phòng Đại Lang vẫn cứng đầu như vậy, nụ cười trên mặt rốt cuộc cũng tắt ngấm. Hắn đâu phải chưa từng thi, nếu thi được thì hắn đã chẳng phải lên phủ thành học.

Xem ra, người em họ này của hắn sẽ không nói thật.

Phòng Phong nhắm mắt lại, nụ cười lại quay trở về trên mặt: “Bá Huyền, mau ngồi xuống, làm gì căng thế. Ca ca không trách đệ, chỉ trách... ca ca ngày thường không làm tròn trách nhiệm của một người anh, không chăm sóc tốt cho các đệ, khiến các đệ sinh lòng oán hận ca ca.”

     
Bình Luận (0)
Comment