An Bình bị ở lại lớp rồi.
Cậu đã bỏ lỡ luôn kỳ thi đại học —— Do chênh lệch thời gian giữa Thận Lâu với thế giới bên ngoài nên có khi vào cái ngày bảy tháng Sáu ấy, chắc cậu đang mải mê xem Sài Thúc Tân đại chiến rồng bạc. So với việc bỏ thi đại học thì khó mà nói cái nào k*ch th*ch hơn.
Quý bà An vốn định cho cậu đi du học, nhưng An Bình vẫn quyết định học lại một năm, lý do rất đơn giản —— Cậu muốn tận mắt chứng kiến mọi chuyện của Thất Gia Chư Tử đi đến hồi kết.
Ngày đầu, cậu xách theo túi bài tập gõ cửa miếu Thành Hoàng, bị Hoàng Ngưu hố mất năm mươi tệ tiền vé vào cửa, ai ngờ từ đó lại khiến mọi thứ đảo lộn hoàn toàn.
Tất cả tưởng chừng như ngẫu nhiên, mà cũng như thể đã được số mệnh định sẵn từ trước.
Mộc Cát Sinh cũng chẳng ngoài dự đoán, tiếp tục đúp lớp, một lần nữa phá kỷ lục đúp lớp tại Trung học Phổ thông số 1. Trớ trêu thay, hai người được xếp vào cùng một lớp, tiếp tục làm bạn học.
Một năm trước, An Bình còn đang phân vân nên thi Thanh Hoa hay Bắc Đại, có nằm mơ cậu cũng không ngờ được có ngày mình lại đúp lớp. Đúng là gần mực thì đen. Có Mộc Cát Sinh làm “tấm gương sáng chói” đi trước, An Bình cũng rất lạc quan chấp nhận sự thật mình bị đúp lớp, thậm chí còn thấy mới mẻ ra phết.
Giới hạn dưới của con người đôi khi không nằm ở nguyên tắc cá nhân, mà nằm ở chỗ còn ai ở dưới đáy gánh cho mình hay không.
Vì từng có một thời An Bình “qua lại thân thiết” với Mộc Cát Sinh, lại cộng thêm vụ thiếu gia nhà họ An bị bắt cóc huyên náo dạo trước, nên ngay khi học kỳ mới vừa khai giảng, An Bình lập tức cảm nhận được đủ loại ánh mắt vây quanh.
Bây giờ cậu đã trở nên nhạy bén hơn rất nhiều, đồng thời cũng giữ lòng bình thản hơn trước. Đáng lý ra, sau khi đã thấy muôn kiểu yêu ma quỷ quái thì Trung học Phổ thông số 1 đối với cậu chỉ như nhà kính nuôi trẻ, dù chuyện gì xảy ra cũng đều là trò con nít.
Nhưng cậu đã đánh giá thấp trí tưởng tượng của con người, cùng với khả năng lan truyền của tin đồn —— Suy cho cùng, nhà kính nuôi trẻ này có nuôi trẻ sơ sinh đâu, mà nuôi một đám học sinh cấp ba áp lực đầy mình, một chút gió thổi cỏ lay thôi cũng đủ khuấy động bầy yêu nhảy múa. Đến mức chỉ cần xuống căn tin ăn sáng, cũng có thể bắt gặp một đám thanh niên máu nóng đang đẩy cuộc tranh luận về tàu hũ ngọt hay mặn lên tới tầm đấu tranh giai cấp.
Huống chi cậu còn là “An hai trăm triệu” từng độc chiếm bảng tìm kiếm nóng thời gian trước.
Dù An Bình chẳng buồn tìm hiểu nhưng tin tức vẫn tự động truyền đến tai cậu qua đủ đường —— Vì Mộc Cát Sinh cúp học quanh năm, thiếu nguồn cung cấp tin đồn nhảm, cho nên hiện tại cậu đã trở thành đại ca trường thứ hai sau Mộc Cát Sinh, cứ phải gọi là “hót hòn họt”.
Hơn nữa, đại ca trường là cậu đây rõ ràng chất hơn Mộc Cát Sinh nhiều. Vẻ ngoài đẹp trai này, lại là con nhà giàu này, mà đỉnh nhất chính là, đại ca trường này còn là học sinh giỏi.
Đúng chuẩn chất liệu sẵn có cho mọi thể loại tiểu thuyết. Từ truyện mất não “giả heo ăn thịt hổ”, đến kịch bản ngôn tình “chủ tịch bá đạo thiếu gia quý tộc”, rồi cả truyện truyền cảm hứng “học sinh giỏi vùng lên thành đại ca trường”. Thậm chí còn có tin đồn cậu và Mộc Cát Sinh là anh em kết nghĩa, cậu hãm hại đại ca nhà mình để đoạt ngôi, từ đó xưng bá thống trị cả Trung học Phổ thông số 1… Kịch bản chi tiết đến từng nếp nhăn, nghe là biết sản phẩm của dân thi khối nghệ thuật chuyên ngành đạo diễn bịa ra.
An Bình nghe riết chai lì luôn. Có một hôm cậu còn tận mắt trông thấy cô bạn ngồi bàn trước lén lút ghép cậu với Mộc Cát Sinh thành một cặp.
An Bình: … Bạn nữ nè, tôi nói bạn nghe. Vị kia nhà ảnh nóng tính dữ lắm, dữ hơn bạn tưởng nhiều đấy.
Từ khi năm học mới bắt đầu Mộc Cát Sinh chưa từng tới lớp buổi nào, nhưng vừa tới một cái đã làm một cú động trời —— Công khai phát kẹo cưới trong lớp. Ngay cả chủ nhiệm lớp cũng không nhịn được mà hỏi y đi đâu suốt thời gian qua, ông thần này đáp một câu tỉnh bơ —— Tôi đi kết hôn.
Rồi chẳng hiểu sao lại bồi thêm câu nữa: Thưa thầy, tính theo số năm tôi đúp lớp, tôi đã đủ tuổi kết hôn hợp pháp.
Chủ nhiệm lớp của bọn họ là thanh niên độc thân lớn tuổi, đầu bóng nhẫy, người hơi mập, còn trẻ đã hói sớm, sau khi nghe y nói thì cảm thấy bi phẫn đầy mình.
Người này phát kẹo cưới xong liền đi mất, trong trường lại có một phen dậy sóng.
Sau đó Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân xuống Phong Đô làm đăng ký kết hôn, rồi biến mất tăm cả chục ngày liền, theo lời Ô Tất Hữu kể thì hình như là đi hưởng tuần trăng mật.
An Bình vừa cắm đầu làm đống đề thi, vừa cảm thán với sự khác biệt đời người. Cùng là học sinh đúp lớp, cùng học lớp cuối cấp, thế mà một người đi hưởng tuần trăng mật, còn người kia chỉ có thể ngồi cày bài thi tuần.
Theo phương pháp giảng dạy của Trung học phổ thông số 1, nguyên ngày thứ Bảy sẽ được dùng để thi tuần. An Bình cặm cụi viết suốt cả ngày, kiệt sức mệt nhoài vì thi cử, cố gắng lắm mới đến giờ tan học. Cậu cất sách vở vào cặp định đi ra cổng trường thì bỗng phát hiện có người đang bám theo phía sau.
Vì ở lại lớp hỏi giáo viên vài câu nên cậu ra về khá muộn, lúc này trong trường gần như không còn ai.
Kẻ bám theo khoác áo đồng phục xộc xệch, miệng ngậm một thứ không biết là thuốc lá hay kẹo m*t, cả người ăn mặc như dân hip-hop hàng chợ, bước đi cứ lắc la lắc lư như bị thiếu linh kiện, nhìn là biết chẳng có ý tốt.
Ngay góc rẽ phía trước tòa dạy học, An Bình thấy thêm vài tên ăn mặc tương tự.
Rất rõ ràng, cậu đã bị bao vây —— An Bình mệt mỏi thở dài, từ khi cậu bị ép “kế thừa” danh hiệu đại ca trường của Mộc Cát Sinh, mấy vụ lằng nhằng phiền toái kiểu này cứ liên tiếp kéo đến.
Thư viện Ngân Hạnh đúng là nơi dưỡng người bằng phong thủy, đến truyền thừa cũng truyền toàn thứ linh tinh không đâu. Lừa đảo là một, bạn của phụ nữ là hai, đại ca trường là ba. May mà có Ô Tất Hữu kế thừa gia nghiệp một cách bình thường, nhưng lại mắc bệnh trẻ trâu.
Cậu vừa đi vừa xắn tay áo, bắt đầu cân nhắc xem trong cặp có cuốn sách nào hợp để đánh người. Rồi cậu đau khổ nhận ra, trong cặp ngoài bài tập với vở ghi thì chẳng còn gì khác, mà lỡ đập nát cuốn nào thì cậu xác định cuối tuần này hết vui luôn.
Hết cách rồi, chỉ còn cách chạy thôi. Tuy nửa năm qua thể lực của An Bình tiến bộ không ít, Ô Tất Hữu cũng đã dạy cậu mấy chiêu tự vệ, nhưng toàn miếng võ chợ, cậu không kiểm soát được lực, rất dễ làm người khác bị thương.
Mặc dù mấy tên bao vây cậu cũng rất đáng ăn đòn, nhưng An Bình thật sự không muốn châm thêm dầu vào đủ loại truyền thuyết trong trường đó nữa.
Đúng lúc An Bình chuẩn bị co giò bỏ chạy, một giọng nói lười biếng vang lên, “Này nhóc An Bình, bị người ta vây hả?”
An Bình giật mình, ngẩng lên thì thấy một cái đầu thò ra từ hành lang tầng hai —— chính là Mộc Cát Sinh được đồn là đang đi hưởng tuần trăng mật.
Cả đám từ kẻ bao vây đến người bị vây đều lắp bắp kinh hãi. Đối phương tung người trèo qua lan can, nhẹ nhàng nhảy xuống, đếm đầu từng tên một, “Một hai ba bốn năm sáu bảy —— ồ, coi bộ khí thế ghê ta. Bảy chú lùn, thiếu mỗi công chúa Bạch Tuyết. ”
Nói rồi y nhìn sang An Bình đang trợn mắt há hốc mồm, nhướng mày cười, “Nhóc An Bình lại đây, để tôi dạy cậu thế nào là đánh hội đồng. ”
.
“Vốn đã xoay vòng xong, dựa theo hợp đồng của bên ta và nhà họ An, lợi nhuận tương lai sẽ tương đối khả quan.” Thư ký tài chính báo cáo hoàn tất công việc, mỉm cười, “Chúc mừng cô, cô chủ.”
Sài Yến Yến ngồi trên ghế làm việc xoay một vòng, vươn vai, “Mệt chết bà đây rồi, cuối cùng cũng giải quyết xong đống hỗn độn này. ”
Trên bàn có đặt một bản phán quyết của tòa án, “Tập đoàn Dược thị bị nghi ngờ trốn thuế với số tiền khổng lồ, chủ tịch Sài Bồ Đề đã bị bắt giữ.”
“Chị tăng ca vất vả rồi, ngày mai được nghỉ, nghỉ ngơi cho tốt nhé.” Sài Yến Yến ném cho thư ký tài chính một nụ hôn gió, rồi lôi một túi giấy to từ dưới gầm bàn lên, “Em nhớ mấy ngày nữa là sinh nhật chị đúng không? Mẫu túi mới ra, hợp với kiểu tóc mới của chị lắm đấy.”
Thư ký tài chính mỉm cười bất lực, “Cô chủ cần gì phải khách sáo thế.”
Sài Yến Yến mặc kệ thư ký có nói gì, làm bộ nũng nịu một chút là có thể khéo léo tiễn người ta đi êm ru.
Thư ký tài chính vốn là người của La Sát gia, gần đây vừa mới được điều từ chỗ Sài Thúc Tân sang. Năng lực rất tốt, làm việc dứt khoát mạnh mẽ, chấn chỉnh toàn bộ hệ thống tài chính của Dược gia, giúp cô chia sẻ một phần áp lực không nhỏ.
Khác với nhân viên công ty, người La Sát gia không gọi cô là sếp Sài, mà gọi cô chủ.
Họ không làm việc theo hợp đồng lao động, mà trung thành với cô theo kiểu của một gia tộc.
Sài Yến Yến khẽ thở dài một hơi. Phụ nữ nhà họ Sài phải biết lúc nào mạnh mẽ lúc nào dịu dàng, làm một gia chủ vừa đáng kính vừa dễ gần là việc cô giỏi nhất. Nhưng để hoàn toàn thu phục La Sát gia thành của mình thì còn một chặng đường rất dài cần đi.
Ông cậu đã giúp cô trải sẵn đường, cô nhất định phải ngẩng đầu ưỡn ngực mà bước tiếp.
Cô nhìn tấm ảnh trên bàn làm việc. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc sườn xám, nở nụ cười hiền dịu, bên tóc mai cài một nhành ngọc lan.
“Bà nội ơi, Yến Yến nhớ bà.”
Sài Yến Yến ngồi thẫn thờ trong văn phòng chốc lát, sau đó cầm túi xách, quyết định tối nay phải đi đâu đó thư giãn một chút, dạo phố chẳng hạn.
Cô thoáng nghĩ, đang định gọi Ô Tất Hữu lái xe tới đón thì điện thoại đột nhiên reo lên, màn hình hiển thị người gọi là Chu Ấm Tiêu.
Sài Yến Yến vừa mừng vừa ngạc nhiên, lập tức bắt máy, “Chị! Cuối cùng chị cũng dọn xong bãi chiến trường đó rồi à?”
“Xong sao được, còn lâu nhé.” Giọng nói mang theo ý cười của Chu Ấm Tiêu từ đầu dây bên kia truyền tới, “Ở cõi Thủy Thiên chán bỏ xừ, nên trốn ra ngoài tìm em chơi đấy.”
“Hay quá, em đang tính tìm chị đi dạo phố nè!” Sài Yến Yến nói: “Chị đang ở đâu thế?”
“Ngay dưới tòa nhà công ty em.” Chu Ấm Tiêu nói: “Chị đang đợi công chúa nhỏ xuống nghênh giá đây.”
Sài Yến Yến không chút do dự, lập tức chạy vọt xuống lầu.
Đèn đường ven phố đã bật sáng, Chu Ấm Tiêu đang ngồi nghe nhạc trên chiếc mô tô sành điệu của mình. Vừa thấy Sài Yến Yến xuất hiện, anh liền bật cười, ném chiếc mũ bảo hiểm trong tay cho cô.
“Lên nào, chị chở em đi hóng gió.”
.
Phủ Ô, Phong Đô.
Ô Tất Hữu ngồi trong đại sảnh, nghe các trưởng lão nghị sự suốt một ngày. Đám người cứ lải nhải đi lải nhải lại khiến cậu ta váng hết cả đầu, đến cả game trên điện thoại cũng chẳng chơi nổi, trong lòng chỉ muốn kết thúc cái buổi họp lê thê nhảm nhí này càng sớm càng tốt.
“Ván tới mà bị cướp mạng nữa thì mình sẽ chơi chết mấy lão Âm Dương gia thiển cận kia luôn.” Cậu ta lạnh mặt nghĩ bụng.
Cậu ta vừa mở một ván mới thì bỗng cảm giác xung quanh đột nhiên yên tĩnh hẳn. Cậu ta cảnh giác ngẩng đầu lên xem, suýt nữa làm rơi điện thoại xuống bàn.
Một người mặc áo đen đứng trước sảnh, mang vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, chính là Sài Thúc Tân.
Đao Thỉ Hồng vẫn đang được đặt trên bàn trong đại sảnh, cảm nhận được sự xuất hiện của Sài Thúc Tân, vỏ đao lập tức rung lên tiếng cộng hưởng trầm thấp.
Ô Tất Hữu hơi nhíu mày, đặt tay lên chuôi đao, cố gắng đè rung động xuống, bây giờ cậu ta đã có thể tạm chung sống với thứ này rồi.
“Ông đến đây làm gì?” Cả phòng lặng ngắt như tờ, Ô Tất Hữu buộc phải lên tiếng, “Phát kẹo cưới cho tôi à?”
Cậu ta vẫn còn để bụng cái vụ này, lão quá đát kia phát kẹo một vòng trong lớp, thế mà chẳng chia cho cậu ta được một cái.
Sài Thúc Tân phớt lờ đám người xung quanh, bước thẳng tới trước mặt cậu ta, lựa ra vài tập tài liệu trong đống hồ sơ trên bàn.
“Tôi ở ngoài nghe được lúc rồi.” Hắn nói ngắn gọn, “Mấy bản này duyệt, chỗ còn lại trả hết về.”
Sau đó hắn quay người, khẽ gật đầu với mọi người, “Tan họp.”
Ô Tất Hữu luống cuống tắt game, “Ông tới làm gì thế?”
Sài Thúc Tân liếc cậu ta, “Gọi cậu về nhà ăn cơm.”
Ô Tất Hữu nghe xong chẳng hiểu mô tê gì, nhưng cậu ta cũng không có lời nào để cãi, bèn xách đao Thỉ Hồng lên, theo Sài Thúc Tân rời khỏi Phong Đô.
Hai người tới Nghiệp Thủy Chu Hoa.
Ô Tất Hữu vẫn ngơ ngác mù tịt, cho đến khi Sài Thúc Tân dẫn cậu ta vào bếp sau, đưa cho cậu ta một chiếc tạp dề. Ô Tất Hữu rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: “Định làm gì đây?”
“Dạy cậu nấu ăn.” Sài Thúc Tân đáp.
Tuy Ô Tất Hữu là nửa ông chủ của Nghiệp Thủy Chu Hoa, nhưng ngoài việc rửa rau nhúng lẩu cơ bản thì không biết làm gì khác. Bị Mộc Cát Sinh chiều riết, thành ra mười ngón tay chưa từng chạm nước xuân, giờ nhìn chiếc tạp dề màu hồng mà suýt không kìm được cơn bốc hỏa.
Sài Thúc Tân chẳng buồn quan tâm cái tật xấu này của cậu ta, thẳng tay quàng tạp dề lên cổ cậu ta, chỉ vào đống củ cải trong giỏ rau, “Rửa rau củ trước đi.”
Ô Tất Hữu đứng đực ra một lúc, cuối cùng đành cắn răng làm theo, thắt dây tạp dề sau lưng thành cái nơ bướm.
.
Phố phường bắt đầu lên đèn.
Mộc Cát Sinh và An Bình vừa kéo nhau đánh hội đồng xong, khoác vai bá cổ đi vào phố Thành Tây. An Bình than thở về đống bài vở, Mộc Cát Sinh vừa nghe vừa cười, đưa cho cậu một lon coca.
Hai người đi đến giữa phố thì tình cờ bắt gặp Sài Yến Yến và Chu Ấm Tiêu đang đi hóng mát về. Sài Yến Yến ngồi ở yên sau mô tô, hớn hở vẫy tay hai người, còn Chu Ấm Tiêu thì đang đứng bên đường mua trà sữa cho cô, gân giọng hỏi cô muốn bao nhiêu phần trăm đường.
Ô Tất Hữu khó khăn lắm mới thoát khỏi căn bếp khói lửa mịt mù, mặt mũi lấm lem đi ra ngoài đổ rác, vừa ra tới cửa thì đụng trúng cả đám đang chuẩn bị bước vào. Sài Yến Yến thấy chiếc tạp dề màu hồng nhạt của cậu ta, suýt nữa cười vỡ bụng. Cậu thiếu niên thẹn quá hóa giận đuổi đánh một quãng xa tít.
An Bình lắc đầu thở dài chạy theo khuyên can, trông cái vẻ như đã quá quen với cảnh này.
Phòng riêng đã được dọn sẵn, Sài Thúc Tân đang bày biện đồ ăn, thấy Mộc Cát Sinh và mọi người tiến vào thì chỉ ngay cái nồi lẩu đen thui ở giữa bàn, “Con gái em làm đấy.”
Không cần nhìn, Mộc Cát Sinh vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi cháy khét lẹt khắp nơi. Dù Sài Thúc Tân có mù lòa điếc đặc thì cũng không thể nấu tệ cỡ này. Y ngắm cái nồi trên bàn hồi lâu mới nhận ra đây là lẩu Nhất Phẩm.
Lần đầu tiên Mộc Cát Sinh cảm thấy không hứng thú với lẩu Nhất Phẩm cho lắm, “Em không ăn được không?”
“Được.” Sài Thúc Tân nói: “Ăn không hết thì của Ô Tất Hữu tất.”
Chu Ấm Tiêu nhìn một bàn đầy thức ăn, “Anh, ép người ta ăn no đến chết cũng tính là giết người đó.”
Sài Thúc Tân: “Thế chú ăn nồi kia với cậu ta đi.”
Chu Ấm Tiêu lập tức đổi giọng, “Coi như em chưa nói gì nhé.”
Tiếng giày cao gót vang lên ngoài hành lang, Sài Yến Yến đẩy cửa đi vào, phía sau là Ô Tất Hữu vẫn đang lẩm bẩm chửi thề cùng với An Bình xách theo xô đựng nước cam và sprite.
Sài Yến Yến vui vẻ chạy tới trước mặt Mộc Cát Sinh, “Ông tổ ơi, à không mợ ơi, bữa nay ăn mừng dịp gì thế?”
“Mừng dịp gì đâu, chỉ là bữa cơm gia đình thôi.” Mộc Cát Sinh ngồi xuống, nhìn Sài Thúc Tân rót rượu cho mình, “Tìm cớ nhậu chút ấy mà.”
Mọi người lần lượt ngồi vào chỗ, Mộc Cát Sinh nâng ly rượu vang chỉ còn chút dưới đáy lên, nhưng nghĩ mãi chẳng được lời chúc nào hay ho, đám nhỏ kia còn non quá, mấy bài xã giao y quen xài đều không hợp.
Cuối cùng y hất cằm về phía Ô Tất Hữu, “Ờm thế con gái ngốc, con lên biểu diễn một tiết mục đi.”
An Bình: Sao tự nhiên lại có không khí Tết kỳ quặc thế này trời.
Ô Tất Hữu bị Sài Thúc Tân sai vặt cả buổi chiều, gai nhọn trên người đều đã cụp lại hết. Cậu ta đứng dậy, mặt mày tỉnh queo, xoay một vòng tại chỗ rồi ngồi xuống. “Diễn xong rồi.”
An Bình: “Cậu diễn gì vậy?”
Ô Tất Hữu: “Mặc tạp dề hồng.”
An Bình: “…”
“Gia môn bất hạnh.” Mộc Cát Sinh nhìn Ô Tất Hữu thở dài, “Chỉ có mỗi đứa con gái ngốc không có tài nghệ gì, sợ sau này không gả đi được.”
“Nhà dột từ nóc thôi.” Ô Tất Hữu nhướng mắt, “Lão quá đát ông thì có tài nghệ gì nào?”
“Đầu bếp nấu bánh vẽ bốn sao, nghệ sĩ biểu diễn trống lui quân, vận động viên leo theo chiều gió hạng một cấp quốc gia. Nếu so tuổi thọ, biết đâu lại phá kỷ lục Guinness nữa đấy.” Mộc Cát Sinh thuận miệng đáp: “Tài nhiều chẳng thiệt thân, nghề giỏi ắt bản lĩnh.”
Cả bàn im phăng phắc.
Sài Thúc Tân thản nhiên vỗ tay.
Cuối cùng Chu Ấm Tiêu hắng giọng, chữa cháy: “Anh tôi và lão Tứ đã đăng ký kết hôn rồi, cưới cũng xong xuôi hết rồi, mấy nghi thức rườm rà khác cũng lười không muốn bày vẽ nữa. Hôm nay gọi mọi người đến dùng bữa, đều là người một nhà cả, coi như bù chén rượu mừng.”
Thật ra trước đó không hề có kịch bản nào như này, hoàn toàn là do Chu Ấm Tiêu ứng biến tại chỗ, nhưng nói ra lại hợp tình hợp lý đến bất ngờ.
Sài Yến Yến và An Bình liếc nhau, rồi không hẹn mà cùng móc ví.
Ô Tất Hữu: “Hai người làm gì thế hả?”
Sài Yến Yến lấy ra một tấm thẻ: “Con gửi tiền mừng.”
An Bình lôi điện thoại ra, “Bán tiên, quét mã được không?”
Ô Tất Hữu: … Má nó chứ.
Tóm lại, lại là một màn úp sọt như thường lệ. Ô Tất Hữu chửi mát mấy câu rồi gọi nhân viên phục vụ tới. Lát sau nhân viên mang lên một vò rượu, trông như vừa được đào từ đâu lên, dáng vò cũ kỹ, còn mang theo hơi ẩm, sờ vào mát lạnh.
“Rượu ủ hai mươi năm.” Ô Tất Hữu đứng dậy, mở nắp vò, “Được ba tôi chôn ở sân sau của Nghiệp Thủy Chu Hoa từ xưa đấy.”
Lớp bùn dày bịt miệng vò được gạt đi, hương rượu lập tức lan tỏa, nồng đậm đến choáng ngợp.
“Quả là rượu ngon.” Ngay cả Chu Ấm Tiêu cũng nhịn không được thốt lên: “Không hổ danh là lão Tam.”
“Để tôi để tôi trước!” Sài Yến Yến là người đầu tiên nâng ly, “Chúc ông cậu và mợ trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử…”
“Sinh quý tử gì nữa.” An Bình chen ngang: “Có một đứa là Ô Tất Hữu còn chưa đủ à?”
Ô Tất Hữu nổi khùng: “An Bình cậu muốn chết đúng không?”
Rượu qua vài vòng, chén đĩa ngổn ngang, mọi người náo nhiệt đến tận nửa đêm. Mấy người trẻ uống không lại, lần lượt gục xuống trước.
Đến khi Ô Tất Hữu tỉnh lại thì đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Cơn say khiến đầu óc cậu ta quay cuồng choáng váng, phải mất một lúc lâu cậu ta mới nhận ra mình đang nằm trên thảm. Bên cạnh là An Bình đang gối đầu lên cặp sách ngủ say, còn Sài Yến Yến thì nằm trên sô pha.
Trên người cậu ta đắp một chiếc áo khoác, là áo của Mộc Cát Sinh.
Mấy “người già” đã rời đi từ lúc nào không biết. Ô Tất Hữu muốn uống nước, vừa mới đứng dậy thì mấy tờ giấy từ trong áo khoác rơi ra.
Cậu ta cúi xuống nhặt lên, nheo mắt hồi lâu mới nhìn rõ chữ trên giấy, sau đó lập tức tỉnh hẳn rượu.
Bên trên là giấy chuyển nhượng quyền sở hữu của Nghiệp Thủy Chu Hoa, đã có chữ ký và dấu vân tay của Chu Ấm Tiêu.
Ngoài ra còn một tờ giấy viết tay khác, chữ viết rõ ràng không phải của Mộc Cát Sinh, nét chữ gọn gàng mà vẫn có lực, cứng cáp mạnh mẽ.
Đó là công thức bí truyền của lẩu Nhất Phẩm.