Sáng sớm ngày hôm sau, Ô Tất Hữu quay về miếu Thành Hoàng, nhưng lại phát hiện phòng nghỉ trống trơn, chẳng thấy bóng dáng Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đâu.
Phòng bếp cũng không nổi lửa, hiển nhiên hai người kia không phải mới ra ngoài được chốc lát.
Cậu ta thấy dưới kệ bếp có một mẩu giấy, bên trong viết hai hàng chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc, vừa nhìn đã biết là nét chữ của Mộc Cát Sinh.
Đi hưởng tuần trăng mật, đừng nhớ.
Rõ ràng định tới ăn ké bữa sáng, ai ngờ lại bị nhét cho một bát cơm cún to bự chảng.
Ô Tất Hữu đứng sững tại chỗ, nhìn tờ giấy trong tay, mặt đen sì như vừa bị ụp cả chai nước tương lên, trong bụng dâng trào cảm giác vừa chua cay vừa đắng chát vừa lộn hết cả ruột.
Mộc Cát Sinh nói là hưởng tuần trăng mật nhưng chỉ ba hoa chích chòe vậy thôi, chứ thực ra là cùng Sài Thúc Tân đến Thận Lâu.
Lối vào cũ của Thận Lâu đã bị hỏng. Trước khi ra khỏi đó, Sài Thúc Tân mở lại một con đường mới, miễn cưỡng nối liền nhân gian với cõi Thủy Thiên. Lối đi này cực kỳ bất ổn, cứ như được xây dựng bên trong lồng ngang máy giặt vậy, chỗ nào cũng lắc lư tứ tung, thường xuyên xảy ra rung chấn và sụp lún. Dù có Sài Thúc Tân dẫn đường nhưng cả hai vẫn phải đi một chặng vô cùng chật vật.
Cuối cùng Mộc Cát Sinh được Sài Thúc Tân dìu ra ngoài, cũng tại y không nghe lời Sài Thúc Tân, cố ăn bữa sáng trước khi đi để rồi kết quả là dạ dày cuộn trào như sóng dội, đi đường bộ mà cảm giác như đang say tàu xe.
Tiểu tư lệnh Mộc năm nào có thể phá nhà, vác súng, ngậm lương khô lái xe tăng, đào đồ ăn trên người xác chết, trải qua sóng to gió lớn đến đâu vẫn sống khỏe như vâm. Vậy mà giờ chỉ ăn mỗi bữa sáng cũng thấy buồn nôn, quả thực khiến y phải ngậm ngùi đôi chút về tuổi già tang thương, oanh liệt đã mất.
Mộc Cát Sinh nghi ngờ nhân sinh một lúc, tự nhủ dạo gần đây mình chẳng làm gì quá sức. Y lục lọi trong ký ức, cuối cùng cố gắng tìm ra một lý do, liền mang đi hỏi Sài Thúc Tân.
“Chẳng lẽ em bị thận hư rồi sao?” Mộc Cát Sinh chân thành hỏi.
Sài Thúc Tân bị cách hỏi thẳng thừng này của y làm cho nghẹn họng, lúc lâu sau vẫn chẳng thốt nổi lời.
Toàn bộ tộc Chu đều đã di chuyển tới cõi Thủy Thiên để khẩn trương sửa chữa, đến thời điểm hiện tại mới tạm thời dựng được một cái khung. Mưa lớn đã ngừng, thủy triều cũng rút, trên mặt biển lộ ra một mỏm đất cao, là một hòn đảo không lớn không nhỏ. Thận Lâu từng đổ nát tan tành giờ đang đứng chỏng chơ trên mỏm đất ấy.
Trên trời, một đàn chim lớn đỏ rực bay qua bay lại, lông vũ tung tóe khắp nơi, trông chẳng khác nào công viên chim nước siêu to khổng lồ.
Mộc Cát Sinh nheo mắt nhìn lên không trung, thấy một con Chu Tước đang ngậm ngọc vá lỗ hổng. Tộc Chu là hậu duệ thần thú, hầu hết bản thể của họ đều rực rỡ tuyệt đẹp. Tuy nhiên mọi người đều có chung một tật là mê ăn uống. Ví dụ như người anh em trên đỉnh đầu này, nhìn màu lông đỏ rực ấy chắc là vị chú bác nào đó của Chu Ấm Tiêu, trông tròn vo như cái đèn lồng, thân hình mập mạp phúc hậu, nhìn thôi đã thấy vui mắt.
Mộc Cát Sinh thấy đối phương bay phành phạch được nửa đường thì chắc hết sức không vẫy nổi cánh nữa, miếng ngọc đang ngậm cũng rớt khỏi miệng, rơi “tõm” một phát xuống biển.
“Tinh Vệ lấp biển.” Mộc Cát Sinh bình luận: “Phiên bản trung niên bụng bia.”
Câu “Tinh Vệ lấp biển” của y mang hai nghĩa. Việc tu sửa Thận Lâu không phải chuyện dễ dàng, ở mức độ nào đó mà nói, đúng là không khác gì dời non lấp bể.
Nay truyền thừa của Mặc gia đã đứt đoạn, chỉ còn tộc Chu mới có thể tiếp nhận công trình to lớn này.
Và có thể dự đoán được rằng, ít nhất trong vòng trăm năm tới, nhân gian sẽ không còn Chu Tước xuất hiện nữa.
Đương nhiên, không loại trừ khả năng cái tên Chu Ấm Tiêu thích làm lố lại lén chuồn ra ngoài.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Chẳng biết Chu Ấm Tiêu từ xó xỉnh nào trên đảo chui ra, xông thẳng tới chỗ Mộc Cát Sinh.
“Lão Tứ ——!”
Anh trông như vừa lăn qua vũng bùn nào đó, người ướt nhẹp, nước nhỏ tong tỏng. Mộc Cát Sinh nhìn thấy một phát, vội đẩy Sài Thúc Tân ra chắn trước mặt mình. Chu Ấm Tiêu đành phải giảm tốc phanh gấp, chạy lon ton suốt đường như cô vợ nhỏ.
“Anh ơi, các anh tới rồi.”
Sài Thúc Tân đáp “ừ” một tiếng, giọng bỉnh thản: “Bọn anh không sao, mọi chuyện ổn cả.”
Chu Ấm Tiêu lập tức thở phào nhẹ nhõm, “Ổn là tốt rồi, ổn là tốt rồi.”
Kể từ khi xảy ra biến cố ở Thận Lâu, Chu Ấm Tiêu vẫn luôn ở lại cõi Thủy Thiên. Từ việc cứu người, sắp xếp ổn thỏa cho đến lúc triệu tập toàn tộc, tới giờ mới tạm ổn định được cục diện. Nơi này không có tín hiệu, anh cũng không liên lạc được với bên ngoài. Mấy ngày qua anh thức khuya dậy sớm, chỉ chờ mỗi câu bình an này của Sài Thúc Tân thôi.
Mộc Cát Sinh nhìn anh từ đầu đến chân, “Chú làm cái gì thế? Sao lại bùn đất đầy người thế này?”
“Xuống biển mò đồ của Thận Lâu bị sóng cuốn trôi.” Chu Ấm Tiêu nhổ một ngụm nước ra, “Nãy lặn hơi sâu, cắm đầu xuống bùn luôn.”
Chu Tước thuộc hành Hỏa, tính vốn kỵ nước, vậy mà chẳng hiểu Chu Ấm Tiêu lớn lên kiểu nào, từ bé đã chẳng kiêng kỵ gì hết.
Có lẽ vì lớn lên trong cái “ảnh hưởng độc hại” của đám người ở thư viện Ngân Hạnh nên con gà lông tạp này phát triển lệch mọi phương diện, rõ ràng là Chu Tước mà hồi đó còn mắc cả cúm gia cầm.
Mộc Cát Sinh vươn tay, vỗ vỗ vào chỗ hiếm hoi còn sạch trên người Chu Ấm Tiêu, “Vất vả rồi, lão Ngũ.”
“Đi tắm rửa sạch sẽ đi, tôi có chuyện muốn nói với chú.”
Ngoài mấy lời trêu chọc thường ngày ra thì Mộc Cát Sinh chẳng mấy khi nghiêm túc khen ai bao giờ. Nay hiếm lắm mới thốt được câu ra hồn, bảo anh “vất vả rồi”. Chu Ấm Tiêu nghe xong thì lòng như nở hoa, hí hửng chạy biến đi.
Một lát sau, anh thay bộ đồ sạch sẽ trở lại, chờ lão Tứ nhà mình tặng hoa bé ngoan.
Mộc Cát Sinh liếc nhìn anh một lượt từ đầu xuống chân, gật gù mấy cái rồi bước ra từ sau lưng Sài Thúc Tân, đi thẳng vào vấn đề: “Anh trai chú khai hết rồi. Chú là tòng phạm, tổ chức quyết định xử lý khoan hồng. Lên núi đao hay là xuống chảo dầu, chú tự chọn một đi.”
Mới đầu Chu Ấm Tiêu còn ngơ ngác không hiểu gì, mất hồi lâu mới ngộ ra vấn đề, trong đầu nổ “oành” một tiếng.
Thôi toang, lão Tứ biết chuyện anh trai mình cưới y rồi!
Ngoại trừ Sài Thúc Tân ra, anh có thể coi như là nhân chứng duy nhất của chuyện năm đó, cũng tận mắt chứng kiến bao cảnh gió mây đổi dời những năm gần đây. Khi Mộc Cát Sinh tỉnh lại từ giấc ngủ dài, quả thực anh từng nghĩ tới chuyện muốn kể hết toàn bộ sự thật cho y biết.
Nhưng Sài Thúc Tân đã cản anh lại. Mặc dù đối phương lấy lý do chính đáng là “không muốn em ấy mang gánh nặng quá khứ, phần còn lại cứ để anh gánh”, song Chu Ấm Tiêu vẫn thấy thật ra là vì vụ ép cưới kia vốn danh không chính ngôn không thuận. Anh trai của anh nhát, không dám nói ra thôi.
Anh trai anh nhát, anh đương nhiên càng nhát hơn.
Bao năm nay, anh đã ngầm ám chỉ không ít lần, thẳng thừng có, vòng vo có. Thế nhưng Mộc Cát Sinh vẫn cứ như khúc gỗ, đầu óc đặc sệt, lòng cứng như sắt, nói thế nào cũng không thông ra được. Một người coi vợ chồng như anh em ở chung, một người đối đãi anh em như vợ chồng, vừa lộn xộn lại buồn cười, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta cười ra nước mắt.
Không biết là do Mộc Cát Sinh quá vô tư hay là do Sài Thúc Tân quá nhẫn nại, để rồi hai người họ ở bên nhau lâu đến độ hình thành một thứ ăn ý chẳng cần nói ra. Dường như trong vô thức, họ đã lặng lẽ cùng nhau vượt qua biết bao trở ngại, và cứ thế mối quan hệ ấy cũng tự nhiên mà thăng hoa.
Vừa là tri kỷ đồng sinh cộng tử, vừa là vợ chồng gắn bó lâu năm.
Cuối cùng Chu Ấm Tiêu thấy riết cũng quen, mặc kệ hai người muốn làm gì thì làm, miễn họ vui là được.
Bây giờ mọi chuyện đã vỡ lở, Chu Ấm Tiêu chỉ thấy đầu mình ong lên ầm ầm như pháo nổ, quay cuồng choáng váng, không biết đâu mà lần. Trong cơn rối loạn, anh vớ đại một lối thoát, túm vội lấy tay Mộc Cát Sinh, miệng nhanh hơn não: “Chị dâu, không phải lỗi của em! Tại anh em không cho em nói!”
Mộc Cát Sinh: “…”
Sài Thúc Tân khẽ hắng giọng một tiếng, có chút gượng gạo.
Cái thứ trời đánh này thật hết nói nổi. Mộc Cát Sinh lạnh mặt xắn tay áo lên, đánh cho Chu Ấm Tiêu một trận tơi bời, hoa mày chóng mặt.
Giờ tên này đang sạch sẽ tinh tươm, tiện cho y ra tay.
Kết quả là Chu Ấm Tiêu bị Mộc Cát Sinh đánh đến mức biến ra luôn bản thể thu nhỏ, bị y xách như xách cổ gà dìm xuống biển, khuấy một hồi bết bùn đầy người.
Sài Thúc Tân đứng nhìn từ đầu chí cuối, không động đậy lấy một chút. Mãi đến khi Mộc Cát Sinh bắt đầu trát bùn mới bước lại gần, “… Em cần anh giúp không?”
Mộc Cát Sinh nhào nặn Chu Ấm Tiêu thành một cục gà đất sét rồi quẳng thẳng vào lòng Sài Thúc Tân, “Bùn trát đều rồi anh mang đi nướng đi, trưa ăn gà nướng đất.”
Suốt quá trình, Chu Ấm Tiêu im re không dám hé răng kêu nửa chữ, tới lúc nằm trong tay Sài Thúc Tân mới bật ra một tiếng nấc nghẹn như rặn đẻ, “Anh, anh phải cứu em.”
Sài Thúc Tân lặng thinh chốc lát, không nói gì, thả Chu Ấm Tiêu xuống nước rửa sạch bùn đất, lúc này mới thốt một câu.
“Sau này ở nhà, nghe lời chị dâu chú.”
Nhìn lại cả cuộc đời của Sài đại công tử mà xem, tuy bề ngoài là sát thần máu chiến nhưng bên trong vẫn còn giữ cốt cách quân tử vốn có. Thế mà từ chuyện phản bội tổ tông cho tới việc trái luân thường đạo lý gì đó, hắn đều âm thầm làm hết một lượt rồi. Giờ nếu thêm tội “tàn sát anh em”, lại còn ra tay dưới lời xúi giục của Mộc Cát Sinh nữa thì hai người họ đúng thành cặp vợ chồng độc ác, hình tượng coi như sụp đổ tan tành luôn.
Để giữ lại chút thanh danh, Sài Thúc Tân rốt cuộc vẫn không đem Chu Ấm Tiêu đi nướng thành gà nướng đất.
Mộc Cát Sinh vốn đã đau dạ dày, lại vừa đập cho Chu Ấm Tiêu một trận tơi bời, mặt mày trở nên tái nhợt hẳn đi. Y chống hông đứng trước Thận Lâu, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Chu Ấm Tiêu thì không dám biến thành người, co rúm lại như chim cút nép trên vai Sài Thúc Tân. Một anh nhát lớn cộng một em nhát bé, cùng đứng tít đằng xa nhìn Mộc Cát Sinh, không ai dám tiến lên trước.
Chu Ấm Tiêu rụt đầu rụt cổ ngó lúc lâu, cảm thấy tư thế của Mộc Cát Sinh kỳ lạ đến khó tả, đối phương cứ một tay ôm bụng suốt thôi. Anh nghĩ ngợi đôi chút rồi chần chừ hỏi: “Anh, lão Tứ khó chịu ở đâu à?”
Sài Thúc Tân nhớ tới câu nói “thận hư” của Mộc Cát Sinh chỉ thấy ê hết cả răng, không đáp lời.
Ai ngờ lại nghe thằng nhóc trên vai buông một câu còn sốc hơn, “Anh, chẳng lẽ lão Tứ có rồi?”
Trùng hợp đúng lúc ấy, Mộc Cát Sinh dường như cũng không chịu nổi cơn sóng cuộn trào trong bụng nữa, chạy sang một bên ói sạch.
Sài Thúc Tân: “…”
Hiếm khi Sài Thúc Tân không lập tức chạy tới xem. Hắn đứng sững tại chỗ rất lâu, não bộ như bị chết máy, mãi sau mới moi được chút kiến thức làm thầy thuốc ra, khó nhọc phản bác lại: “… Em ấy không có chức năng này.”
“Ồ, vậy à.” Chu Ẩm Tiêu nói, “Thực ra em không định hỏi cái đó đâu anh.”
“Anh biết em vừa nghĩ gì không… Với cái kiểu anh răm rắp nghe lời lão Tứ như thế này, thì rốt cuộc trong hai người ai là người nằm trên?”
Sài Thúc Tân hoàn toàn câm nín, túm lấy con gà trên vai, vung tay ném thẳng xuống biển.
Mộc Cát Sinh nôn hết mọi thứ trong bụng ra, cuối cùng cũng thấy tỉnh táo đôi phần, tiện tay vốc mấy vốc nước biển hắt lên mặt, sau đó quay sang hỏi Sài Thúc Tân đang bước tới: “Lão Ngũ đâu?”
Sài Thúc Tân: “Nướng rồi.”
“Thiệt hả? Nướng thiệt rồi hả?” Mộc Cát Sinh nhìn vẻ mặt Sài Thúc Tân, suýt nữa tin thật. Nhưng rồi y hiểu ra, chắc cái đồ của nợ ấy lại phun mấy câu mất não gì nữa rồi.
Y đảo mắt nhìn quanh bốn phía, thấy Chu Ấm Tiêu đang vùng vẫy cách đó không xa, còn nháy mắt ra hiệu với y.
Đúng là chỉ oai được trước mặt đám nhỏ, chứ bản chất vẫn là đứa ngốc như thường à.
“Vậy cũng đủ rồi.” Mộc Cát Sinh bất chợt cảm thán.
Sài Thúc Tân nhìn y.
“Nếu giờ em còn có thể gặp lại bọn lão Nhị, chắc cái nết cũng giống y chang cậu ta thôi.”
Dù có quyền thế, khôn khéo, giỏi ứng biến đến đâu thì đời này vẫn luôn có vài người như tấm gương chiếu yêu, bóc trần hết mọi lớp mặt nạ của bạn, để rồi trong khoảnh khắc hiện nguyên hình, bạn sẽ trở về dáng vẻ ngốc nghếch, vô tri và ngây ngô nhất.
Đám hậu bối có Chu Ấm Tiêu, mà Chu Ấm Tiêu có bọn họ.
Còn y và Sài Thúc Tân thì có nhau.
Mộc Cát Sinh chợt nghĩ, nếu một ngày y và Sài Thúc Tân không còn nữa, Chu Ấm Tiêu sẽ ra sao đây?
Y nhìn Sài Thúc Tân, “Em nghĩ đã đến lúc tìm người yêu cho lão Ngũ rồi.”
Lần này Sài Thúc Tân nghe không hiểu, chẳng biết y lôi đâu ra cái kết luận ấy, nhìn y với vẻ ngơ ngác.
Mộc Cát Sinh rõ ràng đã nhanh chóng bắt nhịp với thân phận “phụ nữ” của mình, tiến bộ thần tốc từ “nôn nghén” lên thẳng cấp “bà mai dẫn mối”. Chỉ dăm ba câu đã gọi được Chu Ấm Tiêu đang co đầu rụt cổ ở đằng xa trở về, “Tôi có việc muốn nói với chú.”
Chu Ấm Tiêu nhìn Mộc Cát Sinh, cảm giác lão Tứ nhà mình như đã thức tỉnh tiềm năng nào đó trong cơ thể. Đối phương khoanh tay, dò xét anh từ đầu đến chân, khiến anh ngứa ngáy hết cả người. Chị dâu cả như mẹ, Chu Ấm Tiêu nghĩ có khi mình phải gọi một tiếng “mẹ” mất.
Tuy nhiên Mộc Cát Sinh không trêu chọc anh nữa mà thực sự nói chuyện nghiêm túc, “Chuyện xảy ra năm đó, chú biết được bao nhiêu?”
Chu Ấm Tiêu thành thật khai hết, hầu như đều trùng khớp với phần ký ức mà Mộc Cát Sinh vừa xâu chuỗi lại, “Cơ bản là anh tôi biết gì thì tôi biết nấy.” Anh chốt câu cuối.
“Vậy cập nhật cơ sở dữ liệu cho chú một chút, gần đây anh trai chú mới biết thêm vài thứ.” Mộc Cát Sinh kể cho Chu Ấm Tiêu biết chuyện Lâm Quyến Sinh chính là Họa Bất Thành, chỉ lược bỏ đoạn liên quan đến Tiểu Sa Di.
Chu Ấm Tiêu nghe xong trợn mắt há hốc mồm.
Có lẽ năm nay Thất Gia Chư Tử phạm Thái Tuế, đang thịnh hành mốt “vỡ vụn bình an”, mấy đứa hậu bối thay nhau vỡ nát nhận thức hết cả rồi, và giờ thì tới lượt Chu Ấm Tiêu.
Anh phản ứng khá nhanh, gắng gượng chắp vá lại mớ suy nghĩ đang sụp đổ, tạm rút ra được chút manh mối, “Vậy lão Tứ, giờ các anh định làm gì?”
“Làm theo kế hoạch tôi bày ra năm xưa, dùng tín vật của sáu nhà hủy diệt Bồng Lai rồi giết Họa Bất Thành.” Mộc Cát Sinh nói ngắn gọn.
Vì dã tâm của Bồng Lai mà ít nhất bốn thế hệ đã bị cuốn vào vòng xoáy máu tanh gió lạnh này.
Việc binh quý ở thần tốc. Nếu hiện tại đã tìm ra căn nguyên gốc rễ, dĩ nhiên phải ra tay càng nhanh càng tốt, kẻo đêm dài lắm mộng, để lâu lại sinh chuyện.
Thêm một điểm nữa chính là lớp thế hệ của Ô Tất Hữu chưa bị cuốn sâu vào những chuyện này. Nếu họ hành động đủ nhanh, có thể chặt đứt hoàn toàn chấp niệm mục rỗng ấy.
Tám ngàn dặm nẻo trăng mây vợi, bạc phai mái đầu bao kiếp đời. Họ rốt cuộc cũng kịp nắm lấy vận mệnh, liều nốt phen máu cuối cùng.
Chỉ để giành lấy một ngày mai không còn bóng tối cho thế hệ sau này.
Thời gian trong cõi Thủy Thiên chênh lệch với thế giới bên ngoài, Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân không thể nán lại quá lâu. Sau vài câu vắn tắt dặn dò chuyện chính, Mộc Cát Sinh nói với Chu Ấm Tiêu: “Những gì cần nói đều nói hết rồi. Lần này bọn tôi đến, chủ yếu là nhờ chú lấy tín vật của tộc Chu.”
Tín vật của tộc Chu là máu Chu Tước, cần ba giọt máu của Tinh Túc Tử, theo thứ tự là máu giữa trán, máu đầu ngón tay và máu tim.
Việc này không khó, Chu Ấm Tiêu gật đầu, “Được lão Tứ, hai anh đợi tôi chút nhé.”
Lấy máu cần phải hiện nguyên hình, Chu Ấm Tiêu đi đến một khoảng đất trống. Từ ấn đường anh dần hiện ra từng lớp lông vũ đỏ thẫm rồi lan khắp toàn thân, ánh đỏ hừng hực như lửa cháy, rực rỡ đến chói lòa.
Mộc Cát Sinh nhìn con chim đỏ rực nơi xa, có phần lơ đãng. Những năm này y cũng không mấy khi thấy được nguyên hình của Chu Ấm Tiêu. Nhớ ngày nào, con gà lông tạp ở thư viện Ngân Hạnh còn suýt bị y mang đi nấu canh, thế mà giờ đã lớn đến mức che khuất cả bầu trời.
Nếu lần này bọn họ không quay về được, vậy người duy nhất trong Thất Gia Chư Tử biết rõ toàn bộ sự thật suốt bao năm qua cũng chỉ còn lại một mình Chu Ấm Tiêu.
Mộc Cát Sinh chợt thấy lòng chua xót khó tả. Xưa nay các bậc thánh hiền đều cô đơn tịch mịch. Thế hệ bọn họ đã vật lộn đến thế rồi, không cần xuất hiện thêm thánh nhân hay tiên hiền gì nữa, sống cho yên ổn bình dị, ấy mới là lẽ sống.
… Vẫn nên tìm người yêu cho lão Ngũ thôi.
Y đang đứng đó nghĩ ngợi vẩn vơ, bỗng có người lên tiếng gọi, “Thiên Toán Tử.”
Giọng nói này có chút quen tai, Mộc Cát Sinh quay đầu lại, thấy Chu Bạch Chi.
“Chu trưởng lão.” Mộc Cát Sinh cúi người chào.
Hồi xưa mới gặp Chu Bạch Chi lần đầu, y chỉ hời hợt gật đầu nhẹ một cái tỏ ý chào, giờ gặp lại sẵn lòng hành lễ đầy đủ.
Không phải cứ già đi sẽ khiến người ta chín chắn hơn, chỉ là y bắt đầu biết trân trọng quá trình ấy. Dẫu sao thì thứ gì hiếm mới đáng quý, đây có lẽ là người duy nhất hiện giờ có thể khiến y chịu cúi đầu hành lễ.
Sau đó, y lại sực nhớ, Chu Bạch Chi tuy đã ở ẩn không ra ngoài nhiều năm, nhưng có lẽ ông cũng biết không ít chuyện.
Y nhìn sang Sài Thúc Tân, đối phương hiểu ý, bước tới phía trước, chào Chu Bạch Chi: “Chu trưởng lão, đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?”
Chu Bạch Chi cũng chẳng khách sáo với bọn họ, đi thẳng vào vấn đề: “Lần này La Sát Tử và Thiên Toán Tử đến lấy tín vật của tộc Chu, là vì Bồng Lai phải không?”
Mộc Cát Sinh thầm nghĩ: Quả nhiên.
Từ Thừa Tước Đài trên Quan Tinh Các, có thể nhìn xuống vạn vật dưới trần gian. Chu Bạch Chi chưa chắc đã biết toàn bộ cục diện năm xưa y bày ra, nhưng chuyện Lâm Quyến Sinh vốn là chuyện Họa Bất Thành, có lẽ không chỉ có mình Tiểu Sa Di nhận ra.
Tính tình Chu Bạch Chi ngàn năm không đổi, vẫn luôn thẳng thắn bộc trực, không đợi hai người đáp đã nói trước: “Lão phu có thể giúp hai vị một tay.”
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đồng loạt sửng sốt.
“Tộc Chu lánh đời đã lâu, mà nay Thận Lâu lại đang gặp nguy cấp, e rằng phải phí hoài thêm một trăm năm nữa.” Chu Bạch Chi điềm nhiên nói: “Có lẽ chưa kịp đợi Chu Tước xuất hiện trở lại, nhân gian đã không còn thần linh tồn tại rồi.”
“Dù là tiên hay là thần cũng thế thôi —— vạn vật giữa đất trời đều sẽ về với cội nguồn của riêng mình.” Giọng điệu của Chu Bạch Chi bình thản, phẳng lặng như nước, mang theo vẻ nhẹ nhõm sau khi đã trải qua muôn trùng sóng gió, “Tộc Chu dù sao cũng là một trong bảy nhà. Khoanh tay đứng ngoài từng ấy năm, giờ đã đến lúc chấm dứt chuyện cũ rồi.”
Sài Thúc Tân nghe xong cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ bình tĩnh hỏi: “Chu trưởng lão định làm gì?”
“Lão phu có cách làm của lão phu.” Chu Bạch Chi đáp: “Chỉ muốn hỏi hai vị một câu, khi nào ra tay?”
Sài Thúc Tân nói: “Trong vòng nửa tháng tới.”
Chu Bạch Chi gật đầu, không đợi hắn nói gì thêm, quay người rời đi.
Mộc Cát Sinh nhìn bóng lưng Chu Bạch Chi, thoáng trầm ngâm, “Có cần nói việc này cho lão Ngũ biết không?”
Sài Thúc Tân: “Cậu ấy chưa chắc đã không biết.”
Lúc này Mộc Cát Sinh mới nhớ ra một chuyện, Chu Ấm Tiêu vốn là người rất giỏi che dấu tâm tư. Tuy đôi khi trông hơi ngốc nghếch, nhưng bao năm qua, anh tiễn Tùng Vấn Đồng, tiễn Ô Tử Hư mà vẫn giữ nguyên cái vẻ vô tư lự ấy.
“… Chúng ta nên mua một gói bảo hiểm.” Mộc Cát Sinh nói: “Phòng khi đi mà không về được, ít nhất lão Ngũ còn kiếm được chút phí gì đó, đỡ phải cô quạnh một mình.”
Mạch suy nghĩ của y càng lúc càng kỳ lạ, ngay cả Sài Thúc Tân cũng phải nghĩ mất hồi lâu mới cất lời: “Không cần đâu.”
“Vì sao?”
“Cậu ấy đã chuẩn bị tâm lý cho điều tệ nhất nên mới chọn ở lại Thận Lâu.” Sài Thúc Tân nói, “Nơi này là nơi Mặc Tử từng ở cùng cậu ấy.”
Người đã đi nhưng lầu vẫn còn đó.
Mới đầu Mộc Cát Sinh chưa hiểu lắm, y nghĩ ngợi một lát rồi chợt hiểu ra ý của Sài Thúc Tân.
Chốc sau Chu Ấm Tiêu bay tới, ngậm một bình ngọc trong miệng, đặt vào trong tay Mộc Cát Sinh, “Lão Tứ anh cất kỹ nhé, thứ này mà đổ là toi đấy.”
Mộc Cát Sinh nhận bình ngọc, vỗ vỗ người anh, “Chở tôi bay một vòng đi.”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả.” Mộc Cát Sinh túm lông chim chèo lên, “Lẹ cái cánh lên nào.”
“Anh chú và tôi đang vội lắm đây.”