.1: Chúng tôi phải đợi cậu ta đến xin lỗi và mời chúng tôi ra ngoài!
Sau một tràng la hét ầm ĩ, Lưu Tinh Trì chỉ còn biết câm nín. Đám người này… không phải thực sự có vấn đề thần kinh đấy chứ?
Đã khám xét người họ rồi, ngoài điện thoại, chìa khóa linh tinh thì chẳng có gì hết, ngay cả thiết bị chụp lén cũng không có, lại càng không có vũ khí nguy hiểm nào. Có vẻ như… đúng là hiểu lầm thật, cũng vì thế mà đại ca mới không thèm để tâm, rời đi luôn.
Còn chuyện vì sao lại phải giận dỗi với mấy người này? Có lẽ là vì bị những lời của bọn họ chọc tức thôi.
Một người đàn ông bị một đám đàn ông xa lạ dạy dỗ, bảo rời xa vợ mình, cảm giác này, không tức giận mới là lạ.
Nhất là với tính cách bá đạo của đại ca.
Lưu Tinh Trì bất đắc dĩ, đành tiếp tục thẩm vấn đám người này. Nếu thực sự là hiểu lầm, thì hỏi rõ rồi thả ra cũng được.
“Các người là người ở đâu?”
“Ở ngoài vũ trụ!”
Lưu Tinh Trì: “……”
“Đi theo Cố Vân Tịch làm gì?”
“Tụi tôi đều là fan của cô ấy, đến để đưa cô ấy về nhà!”
Lưu Tinh Trì cau mày: “Về nhà?”
Cả đám người lập tức nhận ra mình nói hớ, vội vàng chữa lại: “Chúng tôi là fan hâm mộ mà! Đã xây cho cô ấy một ngôi nhà, cô ấy không có ba mẹ phải không? baa mẹ của chúng tôi chính là ba mẹ của cô ấy!”
“Đúng đúng! Ba mẹ đang đợi ở nhà kìa! Mau thả chúng tôi ra, để chúng tôi đưa Vân Tịch về!”
“Nơi này là cái gì vậy? Chẳng ra làm sao cả, không khí đầy bụi bặm, kém xa chỗ chúng tôi. Bên chúng tôi không khí toàn mùi hoa, vừa làm đẹp vừa dưỡng da, cô ấy đến sẽ ngày càng xinh đẹp hơn.”
“Đúng rồi, còn có biệt thự lớn nữa! Cái khu dân cư vừa nãy tôi nhìn thấy, nhỏ xíu, có vườn hoa, bể bơi, bãi đỗ xe, sân bay riêng, sân golf không? Không có mấy thứ đó thì sao mà ở?”
“Cái tên vừa nãy còn dám mặt dày nói Vân Tịch là của nó? Nghèo mạt như thế, lấy tư cách gì cưới nữ thần của chúng tôi?”
Lưu Tinh Trì: “……”
Quá hỗn loạn!
Đây là lần đầu tiên anh nghe có người dám chê bai đại ca một cách thẳng thừng như thế!
Bỗng cảm thấy hơi buồn cười, haha ha ha!
Bỏ qua yếu tố "đại ca" sang một bên, anh thật sự thấy mấy người trước mắt này có chút dễ thương, rõ ràng là rất thích chị dâu thật lòng.
Lưu Tinh Trì bị chọc cười, nhìn đám người này chẳng khác gì mấy thanh niên tuổi mới lớn, cười híp mắt, dạy bảo như người lớn: “Thần tượng thì cứ thần tượng, thích thì cứ thích, nhưng cũng đừng cuồng loạn quá mức như vậy. Chị dâu tôi là người rất tốt, cũng rất thông minh. Cô ấy biết rõ mình muốn tìm bạn trai như thế nào, sống cuộc sống ra sao. Còn mấy người… nên học thì học, nên làm việc thì làm, đừng ảnh hưởng đến bản thân.”
Mấy vị hoàng tử nhướn mày: Ô hô!
Tên này cũng được đấy! Nhìn hiền lành phết!
Mặc dù lúc đầu có đánh họ, nhưng giờ nhìn cũng thuận mắt hơn nhiều rồi.
Nhưng mà ân oán bị đánh lúc đầu, vẫn phải tính!
Lão Nhị nho nhã điềm đạm nhìn Lưu Tinh Trì, đột nhiên hỏi: “Anh chắc chứ? Cố Vân Tịch thật sự thích cái tên vừa rồi? Bao năm qua, cô ấy sống có tốt không?”
“Tôi nói cho anh biết, chúng tôi là fan cuồng của cô ấy, cực kỳ sủng ái cô ấy, chỉ cần cô ấy muốn, chúng tôi sẵn sàng dốc toàn bộ gia sản, mang tất cả những thứ tốt nhất đến cho cô ấy. Bất kể ai dám đắc tội với cô ấy, bất kể đúng sai, chúng tôi cũng sẽ xử lý người kia. Vậy nên… anh nói xem, mấy năm nay cô ấy sống có tốt không?”
Lưu Tinh Trì nhìn đám người này như nhìn trẻ con: “Hồi nhỏ cô ấy sống khá vất vả, nhưng luôn có đại ca tôi bảo vệ, tuy có chịu khổ, nhưng cũng bình an vượt qua. Từ năm 15 tuổi thì do đại ca tôi chăm sóc, cái khổ lớn nhất là học hành thôi, còn lại thì ăn ngon mặc đẹp.”
Cả nhóm nhìn nhau. Nhóc Tiểu Bát đảo tròn mắt, nhào đến trước mặt Lưu Tinh Trì, bày ra bộ mặt ngây thơ vô tội: “Thật không? Anh chắc chắn… em gái Vân Tịch những năm qua sống rất tốt? Cái họ Lục đó thật sự đối xử với em ấy rất tốt?”
Lưu Tinh Trì đáp: “Rất tốt. Hồi nhỏ cô ấy chịu khổ, nhưng nhờ có đại ca, mới vượt qua được nhiều chuyện. Anh không cần lo lắng nữa.”
Tiểu Bát mặt mày u ám, không cần lo lắng?
Không lo sao được?
“Vậy anh kể cho tôi nghe đi, mấy năm qua cô ấy sống thế nào? Nói nhiều một chút, tôi sẽ không gây rắc rối cho bọn họ nữa.”
Lưu Tinh Trì: “……”
Tên nhóc này đúng là không dễ dỗ!
Tiểu Bát chỉ lớn hơn Cố Vân Tích một tuổi, năm nay hai mươi, da trắng mịn màng, cực kỳ đẹp trai.
Lại là con út trong nhà nên được nuông chiều hết mực, là con cháu chính tông của hoàng tộc, còn là em ruột của Gia Cát Nguyệt Hoa – người kế thừa tất cả quyền lực hoàng gia, nên anh ta sống rất thoải mái, tự do tự tại.
Vậy nên, nhìn vào cũng thấy đúng là một đứa trẻ lớn xác.
Lưu Tinh Trì thì già dặn, trưởng thành sớm, từ nhỏ đã trải qua nhiều chuyện hơn đám người này, ánh mắt nhìn Tiểu Bát thật sự như đang nhìn con nít.
Thấy mấy đứa nhỏ thú vị, anh bèn kể một vài chuyện. Kết quả là đám này cứ như nghe truyện cổ tích, nghe đến nghiện, không chịu rời đi nữa.
Lưu Tinh Trì bắt đầu thấy đau đầu, đây là chuyện gì vậy?
Bị bắt rồi mà còn không chịu rời đi?
“Chúng tôi không đi! Phải đợi cái tên khốn đó đến xin lỗi chúng tôi!”
“Đúng! Phải để cậu ta xin lỗi, chúng tôi phải đợi cậu ta đích thân đến mời chúng tôi ra ngoài!”
Lưu Tinh Trì: “……”
.2: Đau bụng giữa đêm
Lưu Tinh Trì đã báo cáo toàn bộ tình hình của đám người kia với Lục Hạo Đình, anh hừ lạnh: “Chắc chắn là không có vấn đề gì chứ?”
“Chắc chắn, dù sao thì cũng không có ác ý, trên người chẳng có gì nguy hiểm. Có lẽ chỉ là mấy đứa trẻ mê thần tượng quá mức, muốn xin chụp chung một tấm hình với chị dâu thôi. Bây giờ nhiều bạn trẻ cũng vậy mà.”
Lục Hạo Đình vẫn không vui chút nào: “Nếu bọn chúng không chịu đi, thì cứ giam thêm vài ngày. Mấy đứa trẻ ranh không nghe lời như thế, phải dạy dỗ cho đàng hoàng.”
Lưu Tinh Trì: “... Vâng!”
Không hiểu sao anh lại cảm thấy… có gì đó sai sai?
Kiểu như… đại ca sắp gặp họa tới nơi vậy!
…
Ở nơi khác.
Thẩm Thanh Mai đã lấy được đồ mà Cố Băng Nhan đưa cho cô ta. Hôm nay, cô ta lại tìm được cơ hội đến Lục gia, trước tiên là rủ Thẩm Hương Lan đi mua sắm, còn mua cho bà ta không ít đồ hiệu, rồi thuận theo tự nhiên, về Lục gia cùng bà ta.
Gần đây, Thẩm Hương Lan đang sống rất phong quang. Bao nhiêu năm làm dâu họ Lục gia, chưa bao giờ bà ta có thể vung tiền không cần nhìn giá, tiêu bao nhiêu cũng không ai hỏi. Cảm giác đó… quá tuyệt vời!
Sự hào nhoáng này khiến bà ta nghiện. Bà ta hoàn toàn tin rằng gả Thẩm Thanh Mai cho Lục Hạo Đình là quyết định đúng đắn nhất, như vậy, sau này mình có thể sống sung sướng mãi mãi.
…………..
Trong nhà không có Cố Vân Tích, người mà bà ta ghét cay ghét đắng, lại có cháu gái ruột bầu bạn, cảm giác thật dễ chịu.
Thẩm Thanh Mai tỏ ra rất hiếu thảo, đòi đi nấu cơm, hầm canh tẩm bổ cho Thẩm Hương Lan. Trước đây cô ta còn mang tổ yến đến cho bà ta uống nữa, khiến bà ta vô cùng hài lòng, nên giờ cũng thoải mái để cô ta đi nấu nướng.
Buổi trưa hôm đó, cả Lục gia cùng ăn cơm.
Cố Vân Tịch dắt theo Đường Phong đến chơi. Hiện tại, Lục Hạo Vũ và bé Tiểu Đường đều rất thích hỏi cô đủ thứ, từ kinh doanh cho đến máy tính, thứ gì cô cũng biết. Thêm vào đó, Đường Phong cũng sắp nhập học, nên cô ở cạnh mấy đứa trẻ học cùng luôn.
Khi ăn cơm, mọi người cùng xuống tầng.
Món ăn cũng khá thịnh soạn, không khác mấy so với trước kia. Dù Thẩm Thanh Mai vẫn nhiệt tình phục vụ Thẩm Hương Lan, nhưng cảnh tượng đó đã trở thành quen thuộc, không ai để ý nhiều nữa.
Ăn xong cơm trưa, Cố Vân Tịch ở lại Lục gia với Đường Phong suốt buổi chiều, đến chiều tối thì về Đường gia.
Hiện giờ, Đường gia thật sự đã trở thành “nhà mẹ đẻ” của Cố Vân Tịch. Ông cụ trong nhà coi cô như cháu gái ruột, giao cả việc nhà và sản nghiệp gia tộc cho cô quản lý. Những tài sản mà Đường gia dần thu hồi lại, đều giao cho cô xử lý.
Dù sao thì, cô cũng có một đội ngũ chuyên nghiệp hỗ trợ, lại có thân phận cao, không sợ không tìm được người làm việc.
Còn phía Đường gia thì… lại không rành mấy chuyện làm ăn.
Từng giao cho người ngoài bao nhiêu năm, nói thật thì đã bị bòn rút bao nhiêu, họ cũng chẳng biết nổi.
Cố Vân Tịch từng định từ chối, nhưng ông cụ kiên quyết không chịu. Ông nói rằng chẳng còn ai có thể tin tưởng, hơn nữa phần lớn tài sản này sẽ để lại cho Đường Phong. Nếu giao cho người khác, ông không yên tâm.
Ngay cả Đường Phong cũng níu tay cô nài nỉ: “Chị Cố à! Chị giúp em quản lý đi! Giao cho người khác em không yên tâm đâu! Chị từng nói sẽ làm mẹ em cơ mà, những thứ này nếu chị không quản thì ai quản?”
Cố Vân Tịch nhíu mày: “Chuyện này không hay lắm thì phải… chị…”
“Không! Chị phải là người làm! Chị muốn làm gì cũng được, để lại cho em một phần là được, còn lại đều là của chị, có được không?”
Dù sao thì, cậu bé này luôn thấy gần gũi với cô, như người thân thật sự. So với việc giao sản nghiệp cho những người họ hàng khác trong nhà, thà giao cho Cố Vân Tịch còn hơn.
Nếu đến cả Cố Vân Tịch còn làm thất thoát, thì đám thân thích kia lại càng không đáng trông cậy.
Thế là, một phần sản nghiệp Đường gia được chuyển về tay Cố Vân Tịch.
Nói thật, chẳng trách gì Tập đoàn Vân Thượng trong tay cô phát triển nhanh như gió, bởi có không ít nhân vật tầm cỡ âm thầm hậu thuẫn, không nhanh mới là lạ.
…
Đêm đến, giữa đêm khuya, Cố Vân Tích bất chợt tỉnh giấc.
Đau bụng! Đau đến mức cô không thể đứng thẳng người.
Cô nằm trên giường, không muốn nhúc nhích, ôm bụng rên khẽ.
Quá kỳ lạ. Cơ thể cô xưa nay rất khỏe, từ khi có không gian hệ thống, thể chất cô càng được cải tạo, hơn hai năm nay chưa từng đổ bệnh.
Vậy mà đêm nay lại đột nhiên đau bụng không rõ nguyên do?
Ngoài trời mưa lớn, sấm chớp đì đùng, nhiệt độ đêm nay cũng hạ xuống đột ngột.
Cố Vân Tích nằm co lại trên giường, vô cùng khó chịu.
Hệ thống kiểm tra thì không phát hiện vấn đề gì nghiêm trọng. Chẳng lẽ bị cảm lạnh?
Cơn đau không đến mức không chịu nổi, nhưng rất khó chịu, khiến cô không thể ngủ được.
Cô trằn trọc xoay bên này, lật bên kia hơn hai tiếng đồng hồ, mà vẫn chẳng thấy đỡ chút nào. Càng lúc, cô càng thấy lạ, đang yên đang lành, sao lại đau bụng?
Rõ ràng là cơ thể không có vấn đề gì mà!
Ngoài trời mưa đã ngớt dần, nhưng Cố Vân Tích thì càng lúc càng khó chịu. Lúc này đây, cô lại nhớ Lục Hạo Đình da diết, khi người ta bệnh, cảm giác yếu lòng thực sự khó giấu.
Không chịu nổi nữa, cô rốt cuộc gọi điện cho Lục Hạo Đình.
“Alo… anh Hạo Đình…”
“Có chuyện gì vậy?” Giọng của Lục Hạo Đình vừa tỉnh ngủ, vẫn còn hơi ngái ngủ.