.1: Chị Cố, hình như bọn họ chỉ ghét chú Lục chứ không ghét chị!
Quả nhiên, vị Đại hoàng tử tôn quý kia không dễ bị qua mặt!
…
Bên kia, Cố Vân Tịch đưa Đường Phong về nhà. Nhưng về đến nơi, cô lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Cô nhìn đứa bé bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi: “Em có cảm thấy những người lúc nãy có gì đó kỳ lạ không?”
Đường Phong nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Đúng là kỳ thật, cứ như… ngốc ngốc sao ấy.”
Cố Vân Tịch: “…”
Cậu bé lấy bộ đồ ngủ hình đầu lâu ra, nhìn thấy Cố Vân Tịch vẫn còn cau mày băn khoăn, bèn hỏi: “Sao thế ạ? Cảm thấy có điều gì không ổn sao? Họ nói là fan của chị mà, em thấy cũng có thể lắm chứ, vì họ trông chẳng có ác ý gì, chỉ là hơi lạ lạ thôi.”
“À đúng rồi, nhìn đi nhìn lại thì hình như họ còn tỏ ra ghét chú Lục hơn ấy.”
Cố Vân Tịch: “…”
“Em cũng thấy là họ không có ác ý à?”
Đường Phong gật đầu chắc nịch: “Vâng! Cái này gọi là cảm giác ấy! Em từng gặp nhiều người xấu rồi, từng ở trong hoàn cảnh nguy hiểm rất lâu, nên cảm giác của em khá chính xác. Nhóm người đó… em thấy họ đúng là lạ thật, nhưng với chị thì họ không có phản ứng mạnh gì. Mà lúc đánh nhau, hình như họ cũng không thật sự ra tay.”
Cố Vân Tịch suy nghĩ kỹ lại: “Em nói đúng. Chị đánh mạnh thế, mà họ chẳng có phản ứng gì, chứng tỏ thân thủ rất tốt. Mà đã lợi hại như vậy, đông người như vậy, làm sao dễ bị bắt thế được?”
Đường Phong chẳng mấy quan tâm: “Nghĩ nhiều làm gì chị? Dù sao chú Lục cũng xử lý rồi.”
Cố Vân Tịch bất đắc dĩ: “Ừ… nhưng mà kẻ địch còn chưa rõ ràng thì lòng mình vẫn không yên. Nếu không có mấy người xấu đó, hôm nay chúng ta đâu phải dè dặt đến vậy?”
Đường Phong ngước mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: “Chị Cố, nếu em kể hết thì mọi người có tìm ra họ không?”
Cố Vân Tịch quay lại nhìn cậu bé: “Em muốn kể rồi à?”
Đường Phong ngồi lên giường, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, bất an, xen lẫn chút buồn rầu.
“Mẹ em từng dặn là… trước mặt mọi người, đừng nhắc tới mẹ, càng ít càng tốt. Mẹ bảo em hãy kể về ba nhiều hơn, chỉ cần mọi người nhớ em là con trai của Đường Dục là được, còn mẹ thì nên nhắc ít thôi.”
Cố Vân Tịch cau mày: “Tại sao?”
Đường Phong cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Mẹ nói… sợ nhắc đến mẹ nhiều quá thì mọi người sẽ ghét mẹ, rồi ghét luôn em.”
“Bởi vì mọi người đều là người trong gia đình quyền quý, cả chú Lục lẫn ba em đều danh chính ngôn thuận, thân phận tôn quý. Còn mẹ em thì khác, từ nhỏ đã không thể xuất hiện công khai. Năm đó ba không chịu ở bên mẹ cũng vì lý do đó. Dù ngoài mặt mẹ không để tâm, nhưng trong lòng… vẫn rất buồn.”
Cố Vân Tịch hiểu ra cậu đang muốn nói điều gì.
Đường Phong nói tiếp: “Mẹ không muốn em nhắc nhiều đến mẹ, là vì không muốn mọi người biết quá rõ về mẹ, để có thể đối xử tốt với em hơn.”
Cố Vân Tịch thấy đau lòng, kéo cậu bé vào lòng ôm chặt: “Ngốc à, bất kể mẹ em là ai, em vẫn là con trai của Đường Dục. Tất cả chúng ta đều sẽ chăm sóc em.”
“Với lại, chị không hề ghét mẹ em. Nói cho em biết nhé, mẹ em sinh ra em cho ba em, chỉ điều đó thôi, tất cả chúng ta đã biết ơn bà ấy rồi. Nếu không có mẹ em, thì ba em thật sự đã biến mất mà chẳng để lại dấu vết nào. Nhưng bây giờ có em, thì mọi thứ đã khác rồi.”
Đường Phong sửng sốt, ngẩng đầu lên: “Thật ạ? Mọi người không ghét mẹ em?”
Cố Vân Tịch mỉm cười, xoa đầu cậu bé:
“Nếu không có mẹ em, làm sao có em, bảo bối đáng yêu này? Tụi chị còn chưa kịp cảm ơn bà ấy nữa là!”
“Hơn nữa, mẹ em là người mà ba em yêu, tụi chị tôn trọng quyết định của ba em, hiểu không?”
Đôi mắt Đường Phong lập tức sáng bừng lên, cậu níu áo Cố Vân Tịch, kích động hỏi:
“Vậy… vậy ông nội và ông cối em cũng sẽ thích mẹ em sao?”
Cố Vân Tịch suy nghĩ một lúc rồi nói thật lòng: “Chị nói thật nhé. Chị không dám chắc ông nội và ông cố của em có thích mẹ em không, nhưng chị tin chắc họ sẽ không ghét bà ấy. Như chị nói rồi đó, không có bà ấy, làm gì có em? Họ chắc chắn biết ơn mẹ em vì đã sinh ra em.”
“Còn những chuyện khác, chỉ cần ba em thích là đủ. Chị nghĩ họ sẽ không phản đối hay nghi ngờ đâu. Ba em là người tốt như vậy, người mà anh ấy thích chắc chắn không phải người tầm thường.”
Gương mặt nhỏ của Đường Phong rạng rỡ hẳn lên, ôm lấy Cố Vân Tịch, vui mừng vô cùng!
“Chị Cố, chị đáng yêu quá! Bảo sao ông cố lại quý chị đến thế!”
Cố Vân Tịch: “…”
Thằng nhóc này!
“Được rồi, giờ có thể kể cho chị biết em còn biết gì nữa không?”
Đường Phong mím môi, nhớ lại những gì từng trải qua khi còn nhỏ, lòng bỗng chùng xuống, có chút sợ hãi, đó cũng là lý do trước nay cậu không muốn kể gì cả.
Cậu còn nhỏ, ký ức vốn không rõ ràng, nhưng những gì cậu nhớ được lại toàn là đau khổ và sợ hãi.
Thấy gương mặt cậu bé trở nên tái nhợt, Cố Vân Tịch xoa đầu cậu dịu dàng: “Nếu sợ quá thì đừng nghĩ nữa, cũng không cần nói ra đâu. Quên hết đi. Sau này ở bên chị Cố, em sẽ rất an toàn.”
Đường Phong im lặng một lúc rồi quyết định kể: “Mẹ em… bên cạnh mẹ có một người phụ nữ rất lợi hại, nhưng trông như ác quỷ vậy. Bà ta nhìn đáng sợ lắm, mẹ em rất sợ bà ta.”
“Bà ta luôn ở trong phòng thí nghiệm, thích nghiên cứu mấy thứ đầy màu sắc. Em từng thấy bà ấy tiêm mấy thứ đó vào người khác… họ đau đớn lắm… Em… em trong người cũng có mấy thứ đó…”
Nói đến đây, thân thể nhỏ bé của Đường Phong bắt đầu run lên.
.2: Một đám anh vợ ngồi xổm thành hàng! Chỉ thiếu mỗi chắp tay sau đầu!
Cố Vân Tịch lập tức ôm cậu bé vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, bây giờ không sao rồi!”
Đường Phong cố gắng hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó: “Có vài lần người phụ nữ đó tiêm cho em, mẹ em đứng ngay bên cạnh nhìn, bà ta cho người giữ chặt mẹ lại. Mặc kệ mẹ em van xin thế nào, bà ta vẫn nhất định tiêm cho em. Thứ thuốc đó tiêm vào người đau lắm, đau đến mức không chịu nổi.”
“Mẹ em khóc rất nhiều, từng tìm đủ mọi cách để đưa em rời khỏi đó, nhưng lần nào cũng thất bại…”
Chỉ cần nghĩ lại những ký ức năm xưa, Đường Phong liền cảm thấy sợ hãi và buồn bã. Khi đó mẹ cậu thật đáng thương, cậu rất muốn giúp mẹ, nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Cố Vân Tịch ôm lấy cậu, vỗ về: “Ngoan nào! Không sao rồi, sau này sẽ không như thế nữa, sẽ không ai có thể làm hại cháu được.”
Sau khi để cậu bình tĩnh lại một chút, Cố Vân Tịch mới hỏi: “Em đã từng gặp người phụ nữ đó à? Còn nhớ bà ta trông thế nào không?”
Đường Phong gật đầu: “Nhớ chứ!”
“Bà ta trông… rất đáng sợ. Thật ra em chỉ gặp vài lần thôi, mỗi lần đều là trong trạng thái cực kỳ hoảng loạn và đau đớn. Lúc đó cháu còn rất nhỏ, mỗi lần tiêm thuốc đều đau như chết đi sống lại, nhiều chuyện cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng em nhớ bà ta mặt đầy sẹo, còn sưng vù lên, có một lần mặt còn quấn đầy băng gạc, chỉ lộ ra một con mắt, đáng sợ vô cùng.”
Cố Vân Tịch cau mày, cái thể loại bệnh thần kinh gì thế này?
Sao lại thành ra như vậy?
Đường Phong nói tiếp: “Em nhớ bà ta từng nói với mẹ cháu là nếu có trách thì trách mẹ cháu cứ muốn yêu ba em gì đó. Bà ta dường như rất ghét ba em, những chuyện còn lại thì em không nhớ nữa.”
Cố Vân Tịch nhẹ nhàng dỗ dành cậu, một đứa trẻ vài tuổi, trong hoàn cảnh kinh hoàng và đau đớn như vậy thì đúng là không thể nhớ được nhiều.
“Em chưa từng thấy rõ mặt bà ta đúng không?”
Đường Phong nghĩ một lúc: “Không ạ, mặt có sẹo, sưng đỏ ghê lắm, có hai lần còn quấn băng gạc, em không biết rốt cuộc trông thế nào. Sau đó thì không gặp lại bà ta nữa, là mấy người mặc đồ trắng tiêm cho em suốt.”
“Lúc mẹ em đưa em chạy trốn, em có biết đó là nơi nào không?”
“Có biết! Nhưng… không rõ là ở đâu, chỉ biết là một hòn đảo nhỏ. Chắc gần Phong Thành, lúc chạy trốn mẹ em dắt em băng qua rừng cây, còn có biển nữa. Cứ chạy trốn mấy ngày thì thoát ra được, sau đó đến thẳng Phong Thành.”
Cố Vân Tịch hiểu ra, vậy là nơi đó quả thật gần Phong Thành, như thế thì điều tra cũng thuận tiện hơn.
…
Phòng thẩm vấn Lục gia.
Lục Hạo Đình không thông báo cho Đường gia, dù sao bên đó chỉ có ông cụ Đường và Đường Vệ Quốc. Ông cụ sức khỏe yếu, vẫn đang dưỡng bệnh ở nhà, còn Đường Vệ Quốc thì vẫn chưa tan làm.
Anh liền cùng Lưu Tinh Trì mang theo mấy người kia về Lục gia.
Trong phòng thẩm vấn âm u lạnh lẽo, mấy vị vương tử cao quý đang ngồi xổm thành hàng, đúng thế, là ngồi xổm! Tạo thành một hàng dài.
Nếu không bị còng tay, chắc giờ đã ôm đầu ngồi chờ lệnh rồi.
Mặc dù căn phòng này u ám rùng rợn, nhưng những người này chẳng hề tỏ ra sợ hãi, trái lại ai nấy đều nhìn Lục Hạo Đình với ánh mắt như muốn giết người.
Tiểu Bát ôm bụng, ánh mắt gần như tóe lửa, nhìn chằm chằm Lục Hạo Đình: “Cậu là Lục Hạo Đình? Bạn trai của Cố Vân Tịch?”
Má nó, chính là cái thằng heo này dám ăn mất bắp cải nhà anh ta?
Lục Hạo Đình nhìn anh ta, không nói lời nào.
Lão Nhị lạnh lùng lườm anh ta: “Dựa vào đâu mà cậu làm bạn trai của em ấy? Vân Tịch là của chúng tôi, chúng tôi muốn đưa em ấy đi.”
Lục Hạo Đình: “…”
Lưu Tinh Trì cũng ngẩn người, quay sang nhìn đại ca nhà mình, sao anh ta cảm thấy mấy người này có gì đó… không ổn?
Gã bị đánh cho mắt bầm đen lập tức nói: “Đúng vậy! Vân Tịch là của chúng tôi, em ấy xinh đẹp, tài giỏi như thế, cưới cậu làm gì? Cậu biết em ấy là ai không? Cậu là tên rác rưởi nghèo hèn, không xứng với… nữ thần của chúng tôi. Khuyên cậu nên biến sớm đi, nếu không chúng tôi sẽ không khách sáo đâu!”
Lục Hạo Đình: “…”
Cả đám bắt đầu thi nhau nhao nhao yêu cầu Lục Hạo Đình rời khỏi Cố Vân Tịch, nói chung là đủ kiểu bảo vệ Cố Vân Tịch và xem thường anh, khiến Lục Hạo Đình tức đến suýt nội thương.
Đại thiếu gia Lục gia, người luôn bá đạo và có lòng chiếm hữu cực mạnh, đây là lần đầu tiên bị người ta chỉ mặt mắng là không xứng với vợ mình. Cảm giác đó, cực kỳ khó chịu, chỉ muốn đấm cho vài cái!
Đối mặt với đám người quái gở này, Lục Hạo Đình bắt đầu cảm thấy, có lẽ thật sự bọn họ chỉ là mấy fan não tàn, không phải phần tử nguy hiểm gì cả.
Thật chứ, fan trên mạng đáng yêu biết bao!
Suốt ngày hô hào anh phát “cẩu lương” (khoe tình yêu), mong anh xuất hiện nhiều hơn, đám khốn này chui từ đâu ra mà dám bảo anh rời khỏi Cố Vân Tịch?
Lục Hạo Đình nhếch môi, lạnh lùng nói: “Vân Tịch là của tôi, đời này các người đừng hòng giành được. Một lũ nhóc con, về nhà rửa mặt rồi đi ngủ đi!”
Lạnh lùng hừ một tiếng, anh đứng dậy rời khỏi phòng.
“Cậu thẩm vấn chúng, có việc gì thì gọi anh.” Trước khi đi, anh dặn Lưu Tinh Trì một câu, đầy khí chất bá đạo và phong trần.
Thấy Lục Hạo Đình đi rồi, cả đám lập tức nhốn nháo: “Quay lại! Mau quay lại cho tôi!”
“Nếu không quay lại, tôi bảo Vân Tịch đá cậu ngay lập tức!”
“Đồ khốn, cậu mà không nghe lời thì đừng mong gặp lại Vân Tịch!”
“Á á á thằng chết tiệt, cậu đã chọc giận tôi thật rồi!”
“Tôi quyết định cả đời này sẽ không thừa nhận cậu là người nhà!”