Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 130

Khi mấy người Hanada Saharuna quay về thì lại chơi ở bể bơi một lúc, sau đó Suzuki Sonoko đúng như kế hoạch rủ bọn họ đến câu lạc bộ chơi boardgame.

Lúc đó nhóm bốn nạn nhân dự bị đều không có mặt, chỉ có 8 người hội Mori Ran cộng thêm một Sakurai Senko. Sakurai Senko hoàn toàn không cảm thấy việc bỏ mặc đồng đội mình có gì to tát, ngang nhiên bám dính lấy Hanada Saharuna, mặt dày nhập hội với nhóm của Mori Ran. Có điều lúc nãy chơi bóng né mọi người đã thân thiết với nhau hơn, vì thế cũng không ai phản đối gì.

Ban đầu bọn họ kiến nghị chơi ma sói, nhưng Hanada Saharuna đã mất hứng với trò này từ lần chơi ở nhà nghỉ suối nước nóng nên từ chối. Thế là mọi người chuyển sang một trò mới ra mắt tên là 'Mô phỏng cuộc sống siêu chân thực'.

Đây là một trò tung xúc xắc để di chuyển, người nào đến được đích trước thì sẽ thắng. Điểm đặc biệt chính là các người chơi sẽ rút thăm để vào vai các nhân vật có nghề nghiệp khác nhau. Khi di chuyển đến các ô, mỗi nhân vật sẽ gặp phải những sự kiện ngẫu nhiên bất đồng. Thú vị hơn là dù đứng cùng một ô thì nhân vật khác nhau sẽ có những diễn biến riêng khác nhau.

Sau khi phường trộm cướp Hanada Saharuna bị cảnh sát Amuro Tooru tống vào tù liên tiếp 10 lần, dưới cơn tức tối đã thông đồng với nghị sĩ Suzuki Sonoko cùng nhau làm chuyện xấu, vu cáo Amuro Tooru tham ô hãm hại anh mất đi thân phận cảnh sát, hơn nữa còn dùng thẻ chức năng đặc biệt để bắt anh ngồi tù mọt gông. Nhưng còn chưa kịp vui mừng bao lâu thì cô đã bị thám tử Edogawa Conan và luật sư Mori Ran hợp sức vạch trần, thế là cũng nhận được một suất cơm tù miễn phí.

Cô và Amuro Tooru cứ như vậy ngồi trong tù nhìn nhau cho đến khi ván chơi kết thúc.

Suốt hai tiếng đồng hồ, Hanada Saharuna bị vận rủi đeo bám không thành công về đích lần nào làm cho bực bội cực kỳ. Mà tâm tình bực bội này còn đạt đến đỉnh điểm vào bữa tối, khi Fujii Yuusei nôn thẳng lên đĩa đồ ăn của cô.

Chuyện là thế này, lúc nhóm Hanada Saharuna chơi xong chuẩn bị đi ăn tối thì gặp lại tổ 4 người nạn nhân dự bị. Bọn họ thấy Sakurai Senko định ăn chung với hội Hanada Saharuna nên cũng đi theo. Nào ngờ vừa ăn được một nửa thì thanh niên tóc vàng Fujii Yuusei lại mắc nghẹn.

Cũng may là Amuro Tooru ngồi bên cạnh phản ứng nhanh, lập tức dùng kỹ thuật ép bụng chuyên nghiệp để đẩy dị vật ra khỏi cổ họng anh ta. Dị vật vừa được lấy ra, cảm giác buồn nôn cũng ập tới, Fujii Yuusei quay đầu một cái nôn thẳng lên bàn, khiến cho những người ở gần đều gặp phải tai ương, trong đó có khay đồ ăn của Hanada Saharuna.

Cô nhìn đống nhầy nhụa trước mắt, mặt mũi xanh mét đứng dậy nói mình no rồi muốn về phòng, sau đó liền lảo đảo rời đi. Sakurai Senko thấy vậy cũng vội vàng đứng lên nói mình mệt, muốn đi nghỉ trước.

Edogawa Conan tức khắc sốt ruột, không thể để hai người bọn họ ở cùng nhau được! Nhưng Fujii Yuusei lúc này đã nôn xong lại hét lên rằng có người nhét hạt vào bánh mì của anh ta, khiến anh ta vô tình nuốt phải, đây rõ ràng là mưu sát!

Nhớ lại chuyện lúc chiều, Edogawa Conan không khỏi hoài nghi lời mình nói bừa với Hanada Saharuna hình như đã trở thành sự thật. Chứng cứ rất dễ mất đi, cậu buộc phải ở lại điều tra, nhưng tài liệu liên quan đến Tổ chức của Hanada Saharuna cũng quan trọng không kém. Trong lúc cậu còn đang phân vân, Amuro Tooru bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

"Nếu anh Fujii đã không sao thì tôi xin phép về trước." Anh quay sang nhìn mấy người Mori Ran nở nụ cười xin lỗi: "Ngại quá, anh vừa nhớ ra phải gửi tài liệu cho khách hàng."

Nhìn Amuro Tooru rời đi, Suzuki Sonoko thở dài một hơi: "Giờ thì sao đây? Thanh tra Hanada với anh Amuro đều đi rồi, đêm nay chúng ta có ngắm sao nữa không?"

Câu trả lời là không.

Thanh niên tóc vàng Fujii Yuusei vẫn còn đang la hét om sòm, hành động nôn mửa của anh ta cũng khiến cho một vài thực khách khó chịu. Thân là đại tiểu thư của tập đoàn Suzuki, Suzuki Sonoko ít nhiều cũng phải ra mặt giải quyết, Mori Ran tất nhiên sẽ đi cùng cô. Edogawa Conan và Sera Masumi thì bắt đầu điều tra vụ việc, Sato Miwako và Miyamoto Yumi chỉ đành đi theo hỗ trợ.

Buổi ngắm sao đêm nay cứ như vậy bị huỷ bỏ.

===========

Hành lang tầng 22.

"....Hanada, bà còn ổn không đấy?" Sakurai Senko đi theo phía sau hỏi.

"Không ổn lắm, giờ tôi thấy hơi buồn nôn." Hanada Saharuna che miệng. "Cảm giác như mấy ngày nữa tôi cũng không nuốt nổi gì luôn."

Sakurai Senko cười nhạo: "Sao có thể, bà nhịn cùng lắm được một ngày là cùng.... À, đêm nay bọn mình vẫn tiếp tục chứ?"

Ý cô nàng là cùng nhau chơi game.

Hanada Saharuna ngẫm nghĩ: "Tiếp tục đi, nhưng mà đợi tôi tắm xong cái đã. Chứ giờ tôi thấy người mình ám toàn mùi nôn, khó chịu chết đi được."

Nói rồi cô bổ sung, "Thế này đi. Bây giờ là 8 giờ, một tiếng nữa bà hẵng quay lại, tôi đi tắm táp tí gột rửa tâm hồn đã.... Lúc nào đến thì mang cho tôi hộp kem, tôi muốn vừa chơi vừa ăn."

"....Chưa đến một ngày mà bà đã không nhịn được rồi." Sakurai Senko câm nín.

Nói thì nói vậy nhưng cuối cùng Sakurai Senko vẫn đồng ý, sau đó cô nàng đi thang máy quay về phòng mình trên tầng 25.

Về phần Hanada Saharuna, sau khi dùng thẻ mở cửa phòng mình thì lập tức thả lỏng người. Chiếc túi xách trên vai cô trượt xuống tay, bị cô tuỳ tiện cầm lấy ném bừa lên sofa trong phòng. Rồi cô mở túi hành lý lấy ra bộ đồ ngủ, nhưng ánh mắt chợt dừng lại trên chiếc máy tính xách tay bên trong.

Cô nghĩ ngợi trong giây lát rồi với lấy máy tính, cắm sạc và mở lên. Sau đó, Hanada Saharuna lấy USB từ túi xách ra, c*m v** máy tính bắt đầu tải phần mềm.

Bây giờ cứ download game vào máy trước đã, lát nữa đỡ phải chờ lâu.

Cái USB chứa đầy trò chơi này là quà tặng blindbox mà Hanada Saharuna mua được ở Akihabara. Thực ra cô đã có nó một thời gian rồi, nhưng mãi vẫn chưa mở ra xem. Cô cũng chẳng biết bên trong có những trò gì, chỉ nhớ người bán tỏ ra rất thần bí mà nói rằng chúng 'cực kỳ k*ch th*ch'.

k*ch th*ch của thế giới 2D thì còn có thể là kiểu k*ch th*ch gì, Nhật Bản là đất nước của game 'giải trí cho người trưởng thành' chứ sao. Nghĩ đến lời đối phương nói, Hanada Saharuna cười hê hê hai tiếng, nhanh chóng cầm quần áo đi tắm.

Lần đầu tiên nhìn thấy phòng tắm ở đây, Hanada Saharuna đã bắt đầu mong chờ đến một buổi ngâm mình trong hương liệu. Vừa bước vào cô đã mở vòi xả nước nóng đầy bồn, sau đó chậm rãi đốt nến thơm, nhỏ vài giọt tinh dầu vào trong rồi lấy bình thuỷ tinh đựng cánh hoa hồng rải đều lên mặt nước. Những cánh hồng đỏ từ trên cao rơi xuống, lập tức khiến bầu không khí cực kỳ lãng mạn.

Chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, Hanada Saharuna liền c** s*ch quần áo, vui vẻ ngồi vào bồn tắm, nhiệt độ nước ấm áp dễ chịu làm cô thoải mái đến nheo mắt lại.

Đây mới là sống chứ!

Hanada Saharuna với tay kéo bức rèm chắn cửa sổ sát đất ra, ánh trăng tức khắc ùa vào trong, phủ đầy căn phòng bằng sắc vàng nhàn nhạt. Đúng như Suzuki Sonoko nói, ánh trăng chiếu xuống hồ Kaguya khiến mặt hồ như sáng lên, lại có thêm những dãy núi xa xa làm nền, quả thực giống như một viên ngọc trai giữa chốn núi rừng.

Hanada Saharuna cầm bánh xà phòng thơm đặt bên cạnh xoa đều lên da, vừa mới xoa được nửa người thì cô đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

Đùa chắc? Ai lại đến tìm cô giờ này?! Hanada Saharuna mất hứng cau mày. Hội Edogawa Conan chắc là vẫn còn ở bên dưới, chẳng lẽ là Sakurai Senko?

Không phải đã dặn là một tiếng nữa hẵng qua sao? Thế mà lại quấy rầy lúc cô đang tận hưởng!

Hanada Saharuna hít sâu một hơi, kéo áo choàng tắm mặc vào, sau đó xỏ dép lê hùng hổ đi ra mở cửa.

"Tôi đã bảo là một tiếng nữa rồi qua cơ mà? Giờ mới có hơn mười phút thôi đấy! Tôi vừa mới ngồi được vào bồn.... Ơ?" Hanada Saharuna mở toang cánh cửa, vừa cằn nhằn được giữa chừng thì đã khựng lại, "Sao lại là anh?"

Người bên ngoài không ai khác là Amuro Tooru. Anh nhìn Hanada Saharuna mặc áo choàng tắm, trên mặt và cổ còn vương vài giọt nước và bọt xà phòng, bởi vì ra gấp nên cô chưa kịp trùm đầu cẩn thận, mái tóc ướt rối xõa trên vai và gáy, từng giọt nước nhỏ xuống dưới, trượt qua đường cong trước ngực rồi biến mất sau vạt áo.

Amuro Tooru dời mắt đi chuyển đến trên mặt cô: "Thanh tra Hanada, xin lỗi lại làm phiền cô lúc này. Tôi vừa nhận được cuộc gọi từ khách hàng, yêu cầu phải gửi báo cáo điều tra qua ngay lập tức. Nhưng tài liệu đó tôi vốn định ba ngày nữa mới giao, cho nên bây giờ vẫn còn vài chỗ chưa chỉnh sửa xong. Tôi nghe thanh tra Sato nói cô có mang theo máy tính, không biết cô có thể cho tôi mượn được không?"

Giọng điệu Amuro Tooru không khác gì mọi khi, nhưng Hanada Saharuna vẫn nhìn ra vẻ sốt sắng của anh.... Gấp gáp như vậy sao, chẳng lẽ là việc rất quan trọng?

Nhớ đến những gì Amuro Tooru làm chiều nay, Hanada Saharuna chần chừ một lúc rồi gật đầu.

"Máy tính thì có thể cho anh mượn, nhưng một tiếng nữa là tôi phải dùng, anh cần trong bao lâu?" Hanada Saharuna hỏi.

Amuro Tooru nghe vậy liền cười: "Không lâu lắm đâu, chỉ cần khoảng mười phút là được. Nếu cô không yên tâm thì để tôi dùng ngay ở đây rồi đi."

Laptop dù sao cũng là vật dụng cá nhân, bên trong có rất nhiều thông tin cần bảo mật, vì vậy không có mấy người tình nguyện để nó rời khỏi tầm mắt mình.

Hanada Saharuna khẽ mím môi: "Không có gì.... Anh đợi chút."

Cô đóng cửa lại, đi đến phía máy tính đang chạy dở, trò chơi mới tải xuống được một phần ba, cô nghĩ ngợi một lát rồi vẫn rút USB ra.

Mặc dù tiếp xúc được một thời gian cô đã khá tin tưởng nhân phẩm của Amuro Tooru, nhưng lỡ chẳng may game tải xong hiện lên màn hình thì sao, anh mà nhìn thấy thì cô chỉ có nước độn thổ.

Cô đã mất mặt trước anh quá nhiều rồi, không muốn bị đối phương biết mình chơi game người lớn nữa đâu!

Nghĩ vậy, Hanada Saharuna cẩn thận cất USB vào ngăn kéo dưới bàn. Sau khi kiểm tra lại xem máy tính có gì nhạy cảm nữa không xong mới mở cửa để Amuro Tooru vào.

"Máy tính ở trên sofa, anh cứ dùng tự nhiên đi!"

Nếu chỉ mất mười phút thì để anh dùng ngay ở đây cũng được, đỡ phải chạy đi chạy lại phiền phức.

"Anh dùng xong thì cứ để đó, lát tôi còn dùng nữa.... Lúc đi nhớ đóng cửa hộ tôi nhé." Hanada Saharuna gãi gãi cổ, cảm giác ngứa ngáy nãy giờ trên cổ vì đám bọt xà phòng còn dính trên da làm cô khó chịu không thôi.

Không được, không chịu nổi nữa rồi!

Hanada Saharuna dặn dò xong, vội vã chạy vào phòng tắm.

Sau khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, nụ cười trên mặt Amuro Tooru cũng biến mất. Anh lặng lẽ lắng nghe động tĩnh trong phòng, chờ đến khi nghe thấy tiếng nước chảy mới nhanh chóng bước đến phía máy tính.

Tầm mắt anh nhanh chóng quét một lượt xung quanh, chỉ mất vài giây đã tìm ra chiếc USB được nhét trong ngăn kéo. Sau đó anh rút từ túi ra một ổ cứng tốc độ cao khác, nhanh chóng sao chép toàn bộ nội dung.

Vài phút sau, lúc Hanada Saharuna vội vàng xả sạch bọt trên người xong bước ra, Amuro Tooru đã không còn trong phòng.

Cô đi về phía sofa, thấy màn hình máy tính vẫn còn đang sáng, phía dưới có một tờ giấy bị đè lên. Hanada Saharuna cầm lên xem, bên trên là lời cảm ơn được viết bằng nét chữ thanh lịch.

Cô nhướng mày, chẳng phải nói là cần mười phút sao? Sao mới có mấy phút đã xong rồi, tốc độ làm việc này cũng quá nhanh đi?

Bình Luận (0)
Comment