"Nghe nói anh Amuro không giỏi bơi lội?" Hanada Saharuna cười híp mắt hỏi, nhưng chỉ một giây sau tươi cười đã biến mất: "Đây mà gọi là không biết bơi sao? Tiêu chuẩn của anh là thi Olympic đấy à?"
Chà, chưa đến ba phút đã bị vả mặt rồi, Edogawa Conan trưng ra mắt cá chết.
Lần này anh Amuro đúng là chưa tính toán kỹ càng, bình thường anh ấy chắc chắn sẽ không bịa ra lời nói dối dễ bị lật tẩy như vậy. Edogawa Conan nhìn sang Hanada Saharuna đang khoanh tay chuẩn bị nổi bão, bắt đầu suy nghĩ xem phải làm thế nào để giúp Amuro Tooru lấp l**m.
Nếu không thể đưa cho thanh tra Hanada một lý do hợp lý, cô chắc chắn sẽ nhận ra anh Amuro có mưu đồ khác. Cô mà nhớ lại chuyện anh vẫn luôn dụ cô đưa túi chống nước cho mình thì ý định muốn lấy USB của bọn họ sẽ bại lộ!
Dưới ánh nhìn chằm chằm của Hanada Saharuna, Amuro Tooru cúi đầu: "Xin lỗi, tôi không cố ý nói dối."
Anh mím môi, ngừng lại một chút rồi tiếp tục: "Mặc dù thanh tra Hanada đã nói hai chúng ta hoà nhau, nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn chuyện cô đã giúp tôi khi trước.... Lần đó cô nói trong điện thoại mình phải xử lý hết công việc trước chuyến đi, cho nên chắc hẳn hai ngày nay cô chưa được nghỉ ngơi tử tế. Tôi chỉ muốn cô có thể tận hưởng chuyến du lịch này một cách trọn vẹn, không phải vất vả chạy tới chạy lui thôi.... Rất xin lỗi vì đã lừa cô, tôi chỉ không muốn cô cảm thấy áp lực."
"???" Edogawa Conan trừng lớn mắt, bị người đàn ông nói dối như thật trước mặt làm cho khiếp sợ. Đúng là dân nằm vùng đi dây trong bóng tối, phản ứng quá nhanh!
Thật ra thì không chỉ có vậy. Mặc dù khả năng suy luận Edogawa Conan rất giỏi, khi không nói chuyện với Mori Ran thì EQ cũng không kém cạnh ai. Nhưng rõ ràng là cậu vẫn chưa đủ tinh tế để nhận ra chỗ cao siêu trong lời nói của Amuro Tooru.
Amuro Tooru đã dựng lên một chuỗi logic hoàn hảo, bắt đầu bằng việc nhận sai một cách thẳng thắn nhằm xoa dịu cơn giận của đối phương. Sau đó anh sử dụng cụm từ 'Không cố ý' để làm tiền đề, dẫn dắt lý do tại sao mình phải nói dối. Tiếp theo, anh nhắc đến câu 'Thanh tra Hanada nói hai chúng ta hoà nhau' để khéo léo nhắc nhở rằng anh cũng đã từng cứu cô.
Câu 'Thanh tra Hanada nói' được đặt ở đầu câu rất quan trọng, bởi vì đó là để ngụ ý rằng anh chỉ đang nhắc lại lời cô nói, chứ không phải tự mình bịa đặt. Điều này khiến cho lời nhắc nhở của anh vô cùng tự nhiên, hơn nữa còn giống như ngấm ngầm biểu đạt 'Tôi vẫn luôn nhớ lời cô nói'.
Câu 'Nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn chuyện cô đã giúp tôi khi trước' cũng mang ẩn ý tương tự. Ý nghĩa thật sự của câu này hẳn là: 'Nhưng tôi là một người có lòng biết ơn, vẫn luôn muốn bày tỏ lòng cảm kích vì đã được cô giúp đỡ'.
Chỉ với một câu nói, anh đã dựng lên hình ảnh của một người đàn ông dịu dàng chu đáo, luôn ghi nhớ sự giúp đỡ của người khác mà không yêu cầu họ phải đáp trả lại ân tình.
Nếu những lời phía trước chỉ là gợi nhắc, thì câu sau lại là sự quan tâm rõ ràng.
'....Mấy ngày nay chắc hẳn cô chưa được nghỉ ngơi tử tế.... Tôi chỉ muốn cô có thể tận hưởng chuyến du lịch này một cách trọn vẹn, không phải vất vả chạy tới chạy lui thôi' — Nhìn cô không được nghỉ ngơi tốt khiến tôi rất lo lắng, tôi muốn làm hết trong khả năng để cho cô được cảm thấy thoải mái.
Câu này, nếu không có bối cảnh đã từng cứu nhau khi trước thì rất dễ khiến người khác cảm thấy đây là lời tán tỉnh mập mờ vượt quá mức độ xã giao thông thường. Nhưng nhờ những bước dẫn dắt khéo léo trước đó, anh lại biến nó trở nên hợp lý, như thể chỉ là một lời quan tâm đơn thuần với ân nhân mình.... Đây chính là nghệ thuật lấy lui làm tiến, một sự ám muội cố tình, và cũng là trò chơi mà Bourbon giỏi nhất.
Hanada Saharuna có cảm nhận được ý tứ mập mờ này hay không thì không rõ, nhưng rõ ràng cô đã nhớ lại chuyện đối phương từng giúp đỡ mình.
Cô có chút ngượng ngùng nói: "Ờm thì....tôi đã nói là hoà rồi mà, hoà thì hoà thôi. Anh thật sự không phải làm đến mức này đâu. Tôi cũng không cần anh phải đặc biệt chăm sóc như thế.... Tôi giúp anh một lần, nhưng anh cũng đã giúp tôi rồi. Loại quan hệ vào sinh ra tử thế này, tôi thấy chúng ta cũng coi như là bạn bè rồi phải không?
Vậy nên chúng ta cứ đối xử với nhau như bạn bè bình thường là được rồi!"
Nói tới đây, cô hơi không được tự nhiên gãi má: "Tóm lại thì cứ vậy đi! Dù sao thì bể tạo sóng cũng không chơi được nữa, chúng ta quay về nhé?"
Haiz, bình thường quen đấu võ mồm với Amuro Tooru rồi, giờ lại đối mặt thẳng thắn thế này, còn nói coi nhau là bạn nữa chứ, tự dưng thấy ngại ghê! Có điều đối phương đã nhớ ơn cứu mạng của cô đến vậy, thậm chí còn nghĩ cách đền đáp, lại còn nói dối để trông đồ hộ cô nữa....cảm giác cũng hơi áy náy.
Biết thế thì tối hôm đó dẫn anh về nhà cô đã đắp thêm cho người ta cái chăn hay pha ly mật ong gì đó rồi, Hanada Saharuna nghĩ thầm.
Amuro Tooru nhìn lỗ tai đỏ ửng và ánh mắt ngượng ngùng của Hanada Saharuma, nụ cười trên mặt thoáng nhạt đi.
Từ sau khi nghe được cuộc trò chuyện của Hanada Saharuna và Sakurai Senko trong nhà vệ sinh, Furuya Rei đã liệt cô vào danh sách cần điều tra. Ngay trước chuyến đi này một ngày, anh đã nhận được bản báo cáo chi tiết từ Kazami Yuya.
Gia đình Hanada Saharuna vô cùng giàu có. Từ đời tổ tông, việc duy nhất nhà bọn họ làm chính là mua nhà mua đất — Kiếm tiền để mua nhà mua đất rồi cho thuê lại, tiền kiếm được từ việc cho thuê lại dùng để mua nhiều đất hơn. Cứ như vậy thành một vòng lặp không ngừng nghỉ, nhờ vậy mà đến giờ gia đình cô đã sở hữu một lượng bất động sản khổng lồ trải dài khắp Nhật Bản, thậm chí còn nắm giữ hơn 30% số nhà đất ở khu vực trung tâm Tokyo.
Nói không ngoa thì chỉ riêng tiền từ việc cho thuê nhà cũng đã đủ để Hanada Saharuna ăn chơi hưởng lạc suốt mười đời.
Đây cũng chính là điều Amuro Tooru không tài nào hiểu nổi. Rốt cuộc vì sao một người từng trắng trợn tuyên bố chỉ muốn làm cá mặn như cô lại lựa chọn công việc mà mình ghét nhất? Rõ ràng cô có điều kiện như vậy, thế mà lại chọn một công việc vừa bận rộn vừa đầy rẫy nguy hiểm.
Ngược lại với sự giàu có đáng kinh ngạc, hoàn cảnh gia đình Hanada Saharuna lại vô cùng nghèo nàn.
Mỗi đời nhà họ Hanada chỉ sinh được duy nhất một người con, vì vậy thân thích chẳng có bao nhiêu, họ hàng cũng rất hiếm khi qua lại. Cha mẹ của Hanada Saharuna qua đời trong một vụ tai nạn khi cô mới lên 10, từ đó cô được ông nội một tay nuôi dưỡng. Nhưng người thân duy nhất ấy cũng ra đi vì bạo bệnh ngay trước khi cô thi đỗ trở thành Trợ lý Thanh tra.
Thế là nhà họ Hanada giàu nứt đố đổ vách chỉ còn lại Hanada Saharuna cô độc một mình, chẳng trách vì sao lần trước say rượu cô lại khóc lóc nói thế giới này không có nơi nào để cô gọi là nhà.
Có điều đây cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là khi điều tra về đời sống tình cảm của Hanada Saharuna lại cho ra kết quả bằng 0. Theo tư liệu thì từ nhỏ đến lớn cô chỉ chăm lo học hành, chưa từng có bất kỳ mối quan hệ yêu đương nào dù là khác giới hay cùng giới. Thậm chí hồ sơ anh truy xuất được nhờ vào thân phận công an cũng xác nhận điểm này, ngoại trừ đồng nghiệp ở Sở Cảnh sát ra thì trong lịch sử cuộc gọi lẫn tin nhắn của cô chỉ có ông nội đã mất, quản gia, cùng với một người phụ giúp thu tiền thuê nhà tên Tatsu.
Cô thậm chí còn chẳng có bạn bè!
Chuyện này sao có thể? Furuya Rei là người đầu tiên không tin. Vì vậy anh đã đưa danh sách năm con cá của Hanada Saharuna cho Kazami Yuya điều tra. Nhưng kết quả điều tra lại nói rằng, ngoài vài lần đi dạo phố với Sakurai Senko ra, Hanada Saharuna không hề gặp gỡ bất kỳ con cá nào trong số đó.
Tuyệt đối không có khả năng, Furuya Rei khẳng định chắc nịch.
Dựa trên quan sát của anh về cách cô tương tác cùng những người kia ngày hôm đó, rõ ràng quan hệ giữa bọn họ không hề xa lạ. Sau khi loại trừ hết mọi khả năng thì chỉ còn lại duy nhất một kết luận cuối cùng: Hanada Saharuna bí mật gặp mặt bọn họ, cho nên mới không bị chụp lại bất kỳ một bức ảnh nào.
Nhưng kết luận này thật sự có hơi miễn cưỡng. Cho dù sợ bị phát hiện chân đạp năm thuyền thì cũng không cần phải cẩn thận đến mức này chứ? Nếu mấy con cá của cô mà nhạy bén như thế thì đã chẳng bị cô chia thành thời khóa biểu dễ dàng vậy rồi.
Rất rõ ràng, người mà Hanada Saharuna muốn tránh không phải bọn họ. Nghĩ đến Souma Nakata bị Tanaka Eiko g**t ch*t vì biết được bí mật của Tổ chức và Sakurai Senko không chút do dự giao tài liệu mật cho Hanada Saharuna, tim Furuya Rei trầm xuống.
Khi Souma Nakata chết, anh đã cảm thấy phản ứng của Hanada Saharuna quá mức lạnh nhạt. Bây giờ ngẫm lại thì thái độ khi ấy không phải là thờ ơ, mà là một sự bình tĩnh mang theo cơn giận bị đè nén. Amuro Tooru rất quen thuộc với cảm xúc này, bởi đó cũng là dáng vẻ mà anh phải giả vờ khi đối mặt với Tổ chức sau cái chết của Morofushi Hiromitsu.
Có điều gì đó không đúng. Hanada Saharuna đang che giấu một bí mật khổng lồ, và anh nghi ngờ cô có liên quan đến Tổ chức.
Trên người Hanada Saharuna có rất nhiều hào quang, ngôi sao mới của giới cảnh sát, trợ lý thanh tra đầy tiềm năng, cùng một bản lý lịch hoàn hảo không tì vết. Tất cả những điều này đủ để cô thăng tiến một cách dễ dàng, nếu không có gì bất ngờ thì với năng lực của mình, cô chắc chắn sẽ leo lên được vị trí cao cấp trong Sở Cảnh sát Tokyo trong vòng 10 năm.
Không, có lẽ còn nhanh hơn thế.
Chính vì vậy, Furuya Rei không thể không thận trọng, anh muốn biết rõ rốt cuộc Hanada Saharuna đứng về phe nào.
Cô rốt cuộc đang làm gì? Những người được gọi là 'cá' kia thực sự chỉ là cá thôi sao? Hay những cái gọi là thứ Hai đến thứ Sáu kia liệu có phải là một loại ám hiệu nào đó? Đằng sau nụ cười vô lo vô nghĩ và thái độ sống cá mặn kia rốt cuộc còn che giấu điều gì?
Furuya Rei nóng lòng muốn biết được đáp án. Vì thế sau khi biết được hình mẫu lý tưởng của Hanada Saharuna, hơn nữa biết cô có hảo cảm với ngoại hình của mình, anh lập tức quyết định phải lợi dụng điểm này.
"Được rồi, mau đi thôi!" Hanada Saharuna giục giã, chân đã chuẩn bị đi về.
"Thanh tra Hanada." Amuro Tooru gọi cô lại.
"Sao thế?" Hanada Saharuna dừng bước, quay người lại nhìn anh.
Amuro Tooru đứng trên nền đá cẩm thạch trắng của hồ bơi, toàn thâm ướt đẫm, dưới chân là một vũng nước loang lổ. Ánh mặt trời chiếu từ phía sau lưng phủ lên người anh một tầng sáng nhạt, nhưng khuôn mặt lại bị bóng râm che khuất.
Anh nhìn Hanada Saharuna, đôi mắt phản chiếu hình bóng cô, vừa chăm chú vừa chân thành: "Thanh tra Hanada, cảm ơn vì đã xem tôi là bạn."
Anh nở nụ cười, lúm đồng tiền nhỏ thoáng lộ ra, ngọt như một ly rượu mơ sóng sánh: "Tôi vui lắm."
Hanada Saharuna hơi mở to mắt: "....À, không có gì đâu."
Nói xong cô xoay người bước đi thật nhanh.
Đi được chừng hơn mười mét, Hanada Saharuna có chút khó hiểu đưa tay lên chạm vào ngực, kỳ lạ thật?
==========
Dõi theo bóng dáng Hanada Saharuna rời đi, Edogawa Conan thở dài nhìn Amuro Tooru: "Anh Amuro, USB vẫn chưa lấy được, giờ phải làm thế nào đây? Nếu còn dùng cách cũ nữa thì chắc chắn sẽ khiến thanh tra Hanada nghi ngờ, chúng ta phải nghĩ biện pháp khác thôi."
Amuro Tooru ngẩng lên nhìn trời: "Không sao, trước khi cô ấy và Sakurai Senko gặp mặt riêng, chúng ta vẫn còn thời gian." Anh bổ sung, "Nếu đã hẹn gặp nhau thì trước khi xem được nội dung trong USB, chắc chắn họ sẽ không phá hủy nó."
Nhưng chưa kịp đợi bọn họ lấy được đồ, tối hôm đó, bộ tứ nạn nhân dự bị lại xảy ra chuyện.