Trúc Lan đang trên đường đưa con gái đi mua phụ liệu chạm khắc trước. Trong cửa hàng này có khá nhiều nam giới, mà không có được mấy người nữ giới. Ngọc Sương và Ngọc Lộ không có hứng thú với phụ liệu, các nàng ấy thích son phấn hơn nên xin Trúc Lan cho đến cửa hàng son phấn đối diện.
Trúc Lan không hiểu nhiều về phụ liệu, chủ yếu là không có hứng thú. Nhìn thấy phụ liệu được trưng bày mà thật sự không thể phân biệt chất lượng, chỉ biết phán đoán mức độ quý giá dựa trên giá cả thôi. Thấy Tuyết Hàm cau mày, Trúc Lan bèn hỏi:
- Sao vậy?
Tuyết Hàm nhìn phụ liệu trong tay vị công tử đằng trước, nàng chậm tay nên bị người ta lấy trước mất rồi. Thế nhưng nàng sẽ không làm mấy chuyện kiểu như giành giựt, mà nàng cũng không muốn tạm bợ, nên hỏi chưởng quầy:
- Còn loại phụ liệu nào tốt hơn nữa không?
Chưởng quầy vừa nghe liền nhoẻn miệng cười, đáp:
- Có, có.
Nói xong đi lấy chìa khóa mở khóa ngăn tủ, trong ngăn tủ có bao nhiêu khối phụ liệu đều được chưởng quầy mang ra hết:
- Đây là mấy khối vật liệu dùng để trấn tiệm đó, chừng nào có khách yêu cầu mới lấy ra thôi. Tiểu thư xem xem có thích hay không?
Tuyết Hàm chọn một khối cỡ lòng bàn tay, vừa định trả tiền thì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài xen lẫn tiếng khóc của trẻ con. Tuyết Hàm cảm thấy một trận gió xẹt ngang, vị công tử vừa nãy còn đang trả giá với chưởng quầy bỗng xông ra ngoài. Trúc lan lo lắng cho Ngọc Sương và Ngọc Lộ, hớt hơ hớt hãi chạy ra. Tuyết Hàm cũng vội vàng thanh toán bạc, rồi cầm lấy khối phụ liệu đi ra ngoài theo.
Trên đường, con ngựa bị mất kiểm soát đã được trấn an. Có mấy gánh hàng rong bị hất tung, đường phố trở nên vô cùng lộn xộn. Trúc Lan vừa ra đã thấy Ngọc Sương bị trật chân, Ngọc Sương dựa vào bà tử, một chân không dám chạm đất. Tiếng khóc là của một cô bé khoảng tám chín tuổi, có lẽ cô bé hơi bị sợ thôi chứ không bị thương. Trúc Lan bước nhanh đến bên cạnh cháu gái, hỏi:
- Ngoại trừ trật chân, có còn bị thương ở đâu không?
Lúc cô đến cổ đại thì con bé này mới có ba tuổi. Cô chứng kiến đứa nhỏ này lớn lên từng ngày, bị cảm bị bệnh cô cũng đau lòng huống chi bị thương.
Trên trán Ngọc Sương đã xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, Đau chứ, nhưng nàng ấy lắc đầu không muốn bà nội lo lắng:
- Bà nội, cháu không sao ạ.
Ngọc Lộ rất không vui, nhìn tiểu cô nương còn đang khóc:
- Ta và đại tỷ đang đứng tránh xe ngựa, tiểu cô nương này lao ra làm ngựa hoảng sợ thế là xe ngựa liền đâm qua bên bọn ta. Nếu hôm nay không dẫn theo hai gã sai vặt ra ngoài, kịp thời ngăn xe ngựa lại thì nhất định đã đâm vào ta và đại tỷ rồi. Đại tỷ bảo vệ ta tới nỗi bị trật chân, tỷ ấy phải là người nên khóc trước mới đúng.
Hôm nay thật sự là tai bay vạ gió, trong lòng vô cùng tức giận.
Trúc Lan nhìn thấy bên cạnh tiểu cô nương đã có người, là công tử trong cửa hàng phụ liệu vừa nãy. Còn có hai vị phu nhân hơn ba mươi: một vị vẫn hơi sợ hãi, một vị lộ ra vẻ mặt đau lòng, thậm chí mang theo một chút tức giận.
Tuyết Hàm lên tiếng:
- Mẹ, chúng ta về nhà thôi, chân của Ngọc Sương cần được khám ngay.
Trúc Lan lo lắng chân của cháu gái, ra hiệu cho gã sai vặt đi gọi xe ngựa nhà mình. Trong thời gian chờ xe ngựa, công tử vừa rồi tiến lên cúi chào và nói xin lỗi:
- Chuyện này là do biểu muội, lại gây rắc rối cho tiểu thư. Thật sự xin lỗi! Hồi nãy thoáng thấy hình như tiểu thư bị thương, đây là một ít ngân lượng, xin hãy nhận lấy.
Trúc Lan nhìn tiểu công tử trước mắt, khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi. Trái lại dáng người không thấp, cô đã bắt gặp động tác nhỏ tức thì của tiểu công tử: tiểu công tử tìm kiếm túi tiền, bạc này để mua phụ liệu, mà cũng chẳng có bao nhiêu. Vừa rồi ở trong cửa hàng, lúc trả giá nói tám lượng bạc, đoán chừng trong hầu bao cũng chỉ nhiều hơn tám lượng một chút. Tiểu công tử cầm hầu bao, Trúc Lan chưa kịp mở lời thì một giọng nói the thé từ đâu truyền tới:
- Biểu muội của ngươi vừa mới bị người ta làm cho hoảng hồn, ngươi chẳng biết phân biệt đâu là người nhà đâu là người dưng gì cả. Sao ngươi lại có nhiều bạc thế, đúng lúc biểu muội của ngươi muốn mua phấn má, bạc này để mua phấn má cho biểu muội của ngươi đi!
Trúc Lan vừa tức vừa buồn cười, bỏ qua vẻ mặt tái đi vài phần của tiểu công tử. Cô lạnh mặt tiến lên, quan sát trang sức và y phục mà vị phu nhân đang đeo. À, vị này cũng là quan quyến:
- Xảy ra cớ sự hôm nay hoàn toàn là do con gái của bà l* m*ng. Ngựa không đụng trúng ai cũng nhờ tôi tớ nhà ta động tác nhanh nhẹn, bằng không chẳng biết sẽ đụng bị thương bao nhiêu người. Bây giờ cháu gái ta bị trật chân, bà không xử lý đích đáng mà còn ở đó làm khùng làm điên. Thật sự đã khiến bổn Thục nhân được mở mang tầm mắt.
Kim thị vừa há mồm định phản bác, sau đó lại dừng. Nảy giờ chỉ lo chú ý con gái, thật sự không để ý xung quanh. Thị tập trung vào hành động của mấy kẻ Tang Môn Tinh* này, chứ không quan sát gì nhiều. Bây giờ mới phát hiện ra bên cạnh hai vị tiểu cô nương phía trước là bà tử và nha hoàn, còn có một gã đầy tớ che chắn.
(*Tang Môn Tinh: ám chỉ những người thường xuyên mang lại xui xẻo cho người khác.)
Kim thị vừa nghe hai chữ "Thục nhân" lập tức hoảng sợ, chỉ có cáo mệnh gia quyến của quan Tam phẩm mới có thể xưng là Thục nhân. Lão gia nhà thị là Hộ bộ lục phẩm chủ sự, cấp quan nằm ở nhóm giữa còn kém rất xa. Thị cuống quýt vội vàng cúi đầu giải thích:
- Đều là lỗi của con gái ta làm tiểu thư bị thương. Nếu cần bạc, bọn ta đền. Kính xin người đừng chấp nhặt với bọn ta.
Nói xong thị cởi túi tiền lấy một tờ ngân phiếu ra, Trúc Lan thoáng nhìn: ngân phiếu năm mươi lượng. Cô bèn ra hiệu cho Tống bà tử nhận lấy. Trúc Lan nhíu mày:
- Quầy hàng bị đâm vào thì sao?
Kim thị không muốn quản, nhưng lại không dám đắc tội nên chỉ có thể nhận hết:
- Bồi thường, nhất định bồi thường.
Trúc Lan thấy tiểu cô nương lườm cô, tiểu cô nương có lẽ đã quen được nuông chiều thành thói hư tật xấu. Cô hững hờ nhìn lại, mãi cho đến khi tiểu cô nương sợ hãi rụt cổ mới thu hồi ánh mắt
- Tự giải quyết cho tốt đi.
Nếu hôm nay chức quan của Chu gia không cao thì chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt cho qua chuyện này. Kinh Thành là nơi lợi ích của quyền lực được thực thi hết sức nhuần nhuyễn.
– –
Xe ngựa của Chu gia tới rồi, Trúc Lan bảo bà tử dìu Ngọc Sương lên xe. Trúc Lan cũng đang chuẩn bị lên xe ngựa thì nhìn thấy Chu Thư Nhân đứng ở gần đó, Chu Thư Nhân còn mặc quan phục.
Trúc Lan kinh ngạc:
- Sao anh lại ở đây?
Chu Thư Nhân có thể nói anh đã chứng kiến toàn bộ vụ việc không? Nói ra thật khéo, vì Thái tử giày vò Phùng đại nhân nên chỉ cố ý đi qua hướng hoàng cung rồi lại đi đường vòng tới đây. Bởi vì đổ đường, nên mới tiến lên quan sát. Chu Thư Nhân vừa nghe người nhà xảy ra chuyện, vội xuống xe ngựa.
Chu Thư Nhân không nhắc đến Thái tử, Thái tử cũng không tiện lộ diện:
- Anh qua đây làm việc.
Ngọc Lộ cúi chào: - Ông nội.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Ngọc Lộ lên xe ngựa, sau đó đỡ Trúc Lan bước lên. Cuối cùng mới tự mình lên xe ngựa.
Bởi vì Chu Thư Nhân mặc quan phục, Kim thị còn chưa lấy lại tinh thần. Chờ đến khi thị hoàn hồn, xe ngựa của Chu gia đã rời đi rồi. Trong lòng Kim thị rất sợ hãi, lo lắng sẽ bị người ta thù hằn. Thị hung hãn trừng mắt lườm lườm muội muội của chồng, mắng:
- Tang Môn Tinh!
Hồ thị hoảng hốt:
- Đại… Đại tẩu.
Kim thị lạnh mặt:
- Đừng gọi ta, tránh xa ta một chút, thứ Tang Môn Tinh!
Cổ Lưu Phong một tay đỡ lấy người mẹ loạng choạng sắp ngã, một tay nắm chặt thành đấm:
- Mẹ, đừng sợ.
Hồ thị thật sự sợ hãi, bà ấy không thể mất, không, là con trai không thể mất sự che chở của Đại ca:
- Tại mẹ hết! Hôm nay mẹ không nói muốn ra ngoài thì đã không xảy ra chuyện.
*****
Trên xe ngựa của Chu gia, Ngọc Sương cau mày, Ngọc Lộ đau lòng hỏi:
- Chân đại tỷ có đau lắm không?
Ngọc Sương lắc đầu:
- Chân đỡ hơn nhiều rồi, tỷ chỉ đang nghĩ công tử hồi nảy mà trở về phủ chắc chắn sẽ không có ngày yên ổn.
Tuy rằng chỉ nghe vài câu, nhưng với trí tuệ của nàng ấy cũng đoán được đại khái thân thế của vị công tử này, cuộc sống ăn nhờ ở đậu không dễ chịu. Ngọc Lộ:
- Nói không chừng, số bạc bồi thường hôm nay đều tính lên người vị công tử kia hết.
Trong lòng Tuyết Hàm biết công tử vừa rồi không còn bạc mua phụ liệu, bảo nha hoàn mua phụ liệu công tử coi trọng trước âu cũng là vì thưởng thức.
Ngọc Sương vừa nhìn đã thấy:
- Tiểu cô, sao tiểu cô mua tới hai khối phụ liệu vậy?
Tuyết Hàm nói chuyện vừa mới phát sinh trong cửa hàng, hôm nay Ngọc Sương không may, Tuyết Hàm đưa phụ liệu đã mua cho Ngọc Sương:
- Khối này tặng cho con.
Ngọc Sương ngượng ngùng:
- Tiểu cô, con không thể lấy.
Ngọc Lộ muội muội ở đây, nếu nàng ấy nhận phụ liệu, tiểu cô vì sự công bằng nên nhất định sẽ lấy cái khác cho Ngọc Lộ. Nàng ấy không muốn tiểu cô tốn kém.
Tuyết Hàm lấy ra từ trong túi tiền ra một cái vòng tay, vòng tay cho Ngọc Lộ, phụ liệu cho Ngọc Sương:
- Hôm nay tiểu cô vui vẻ, cầm lấy đi.
Ngọc Sương biết ngay là sẽ như vậy, nàng ấy nhìn vòng tay:
- Đây không phải cái tiểu cô tự mình đan mấy hôm trước sao?
Tuyết Hàm cười tủm tỉm:
- Đúng vậy, vốn định cho tỷ muội mấy đứa mỗi người một cái. Bây giờ cho con phụ liệu, ta còn tiết kiệm được công sức.
Ngọc Sương cầm lấy phụ liệu, tiểu cô cố ý nói vậy thì có.