Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 68

Tiền Thắng rơi từ trên cao xuống, đầu đập mạnh xuống đất nhưng chưa chết ngay. Ông ta vốn đã có chứng nhồi máu não nhẹ, thêm cú chấn động dữ dội này chẳng khác nào vặn vòi nước hết cỡ, chỉ lắc nhẹ một cái là não như muốn văng ra. Đưa đến bệnh viện, dù được cấp cứu suốt đêm, nhưng đến ngày hôm sau vẫn không thoát khỏi cái chết.

Trong khi đó, Thịnh Tiểu Dương lúc rơi từ tầng cao xuống, may nhờ giá phơi đồ ngoài ban công tầng hai giảm bớt lực va chạm, nên khi tiếp đất chỉ bị xê dịch nội tạng nhẹ. Nhưng điều nguy hiểm nhất là vết thương do thép c*m v** bụng.

Bệnh viện địa phương không đủ năng lực xử lý, xe cấp cứu lập tức đưa cậu đến bệnh viện tuyến tỉnh trong đêm và cần có người nhà đi cùng.

Bác sĩ hỏi Chương Tự: "Cậu là gì của bệnh nhân?"

Khi ấy Chương Tự như một xác sống, từng câu chữ thốt ra đều theo bản năng: "Là... người yêu của em ấy."

Bác sĩ bình tĩnh đáp: "Trong nước chưa công nhận loại quan hệ này, e là cậu không thể ký những giấy tờ phẫu thuật tiếp theo được. Cậu ấy còn người thân nào khác không?"

Chương Tự ôm khung ảnh của Ngô A Muội, người mà Thịnh Tiểu Dương vương vấn nhất. Anh nhìn thân thể gầy yếu và đầy thương tích của cậu trên cáng, trầm giọng nói: "Em ấy chỉ có mình tôi."

Tình huống của Thịnh Tiểu Dương đặc biệt, bệnh viện tỉnh khẩn cấp tổ chức hội chẩn toàn khoa, mở lối ưu tiên. Vừa đến nơi là cậu lập tức được đưa vào phòng phẫu thuật.

Khi đèn đỏ ngoài phòng sáng lên, tim Chương Tự như bị treo lơ lửng trên tầng cao. Hồn phách anh như rời khỏi thân thể, chỉ biết lặng lẽ chờ đợi bản án định mệnh.

Điền Ý chạy đến sau, cậu ta ngồi phịch xuống đất, nước mắt rơi lã chã: "Là lỗi của tôi... chỉ cần tôi nhanh hơn một chút nữa thôi..."

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Điền Ý chỉ đến muộn có hai phút.

Chương Tự vẫn im lặng không nói gì.

Hình ảnh Thịnh Tiểu Dương rơi xuống cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, những xúc cảm phức tạp hòa trộn giữa buông bỏ, lưu luyến, bất lực và cả thứ tình cảm sâu kín nào đó, tất cả đều sắc bén như lưỡi dao đâm thẳng vào tim.

Tại sao lại là lúc ấy chứ?

Ký ức của Chương Tự cũng bị cắm đầy dao nhọn, chỉ cần nghĩ đến là máu tươi như muốn trào ra cổ họng.

Anh nghiến răng cố nuốt xuống, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng ho khan, tiếng ho tan vào không khí, không ai biết rằng trong đó có lẫn cả vị máu.

Bệnh viện cấm hút thuốc, mà Chương Tự chẳng biết phải làm sao để xoa dịu cơn bức bối đau đớn đang bóp nghẹt trong lòng, dù cho bề ngoài anh vẫn bình tĩnh đến lạ.

Trong tay anh, sợi dây buộc tóc màu đen của Thịnh Tiểu Dương bị nắm chặt đến biến dạng, ngón tay anh mân mê nó thật lâu. Trong túi quần còn có một cái ví da đen, mép ví đã bị bong tróc.

Mở ra, trong ngăn trong có một tấm ảnh.

Là tấm ảnh một cậu thiếu niên tóc dài, gương mặt non nớt. Cậu đứng dưới bức tường loang lổ, biểu cảm cảnh giác, cứng đờ.

Thời gian chụp ghi: mười năm trước, giữa mùa đông.

Cậu chỉ mặc một cái áo thun mỏng. Khi ấy cậu gầy lắm, còn gầy hơn bây giờ.

Chương Tự nhận ra ngay đó là "bóng dáng" đã từng xông vào tiệm mì năm nào. Chính là Thịnh Tiểu Dương.

Điền Ý run rẩy nói nhỏ: "Cái ví đó... là của tôi."

Chương Tự vẫn không đáp.

Thời gian trôi qua rất lâu, chẳng rõ trời sáng từ khi nào. Hành lang bệnh viện dần trở nên ồn ào, nhưng đèn phòng cấp cứu vẫn đỏ rực, chưa có dấu hiệu tắt. Giấy báo nguy kịch chắc đã được bệnh viện tự xử lý nội bộ, vì Chương Tự không có tư cách ký.

"Cho tôi được không?"

Giọng nói khản đặc, nặng nề như gió lùa qua cánh rừng khô cằn, khiến tai Điền Ý ong ong. Cậu ta ngẩn người hỏi: "Anh đang nói chuyện với tôi à?"

Chương Tự đưa tay dịu dàng vuốt lên tấm ảnh trong ví, giọng anh khản đặc: "Tấm ảnh này... cậu có thể cho tôi được không?"

Điền Ý do dự, luyến tiếc. Nhưng nhìn dáng vẻ tàn tạ của Chương Tự, anh giờ đây chẳng còn là người đàn ông phong độ, kiêu hãnh của ngày trước, cậu ta bỗng thấy xót xa.

"Tôi nhớ hôm đó là đêm giao thừa." Điền Ý nghẹn ngào kể: "Tiểu Dương lại bị Tiền Thắng đánh, nói là anh ấy trộm kẹo ăn. Anh ấy chạy ra ngoài trốn, tình cờ gặp được tôi. Khi ấy mẹ tôi vừa tặng tôi cái máy ảnh, anh ấy tò mò lắm, nên tôi chụp cho anh ấy một tấm. Lúc đó anh ấy còn để tóc dài..."

Điền Ý thương Thịnh Tiểu Dương, mà cũng thương Chương Tự. Cậu ta chợt nhận ra mình không còn tư cách để tranh giành điều gì nữa.

Sau một hồi đắn đo, cậu ta nhắm mắt, thở dài: "Cho anh đó."

"Cảm ơn."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Ca phẫu thuật của Thịnh Tiểu Dương vô cùng nguy hiểm, kéo dài suốt cả đêm, không hề thuận lợi. Các chuyên gia của nhiều khoa phối hợp cứu chữa hết sức, cuối cùng vẫn phải cắt bỏ một đoạn ruột non vì hoại tử.

Giữ được mạng đã là kết quả tốt nhất rồi.

Thịnh Tiểu Dương được đẩy vào phòng ICU, còn phải vượt qua nguy cơ nhiễm trùng. Mấy ngày nay Chương Tự luôn căng như dây đàn, nghe tin ấy xong, cuối cùng anh cũng không thể kìm nén được nữa.

Anh nhờ Điền Ý trông giúp một lúc. Điền Ý hỏi anh đi đâu. Chương Tự trả lời ngắn gọn: "Ra ngoài hút điếu thuốc."

Nhưng trong bệnh viện, thậm chí cả nhà vệ sinh cũng cấm hút. Chương Tự nhốt mình trong buồng vệ sinh nhỏ, anh lấy tay che miệng mà nôn khan.

Thật ra, nỗi sợ hãi và căng thẳng không bộc phát ngay trong khoảnh khắc xảy ra tai nạn, không phải là khóc lóc hay gào thét, mà là kìm nén để giữ tỉnh táo xử lý mọi chuyện, lo liệu mọi rắc rối kéo theo sau đó.

Anh gồng mình suốt, bọc chặt bản thân trong lớp vỏ của một kẻ điềm tĩnh, lý trí. Đến khi ca phẫu thuật của Thịnh Tiểu Dương thành công, lý trí sụp đổ, như thể anh cùng cậu vừa đi qua một kiếp nạn sinh tử, cùng sống sót nhưng cả hai đều tả tơi, nhếch nhác.

Đã mấy ngày Chương Tự không ăn gì, vậy mà vẫn có thể nôn ra, kèm theo đó là cơn đau từ cổ tay, vết thương cũ chưa lành lại bị tổn thương thêm, đau buốt đến tận óc. Anh vừa nôn vừa run, tim không khỏi thắt lại.

Nỗi sợ ấy không thể gọi tên, nhưng chắc chắn cả đời này anh sẽ không bao giờ quên.

Bên ngoài có người gõ cửa: "Anh bạn, cậu không sao chứ? Có cần tôi gọi bác sĩ không?"

Chương Tự đứng dậy, anh xả nước, chỉnh lại cổ áo và tay áo cho gọn gàng, động tác vẫn ngăn nắp như thường.

Anh mở cửa, nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói ôn hòa: "Không sao, cảm ơn."

Người kia đứng ngây ra nhìn anh bước đi, dáng vẻ anh điềm đạm đến mức làm người kia tưởng mình vừa gặp ma.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Hai ngày sau, Thịnh Tiểu Dương được chuyển khỏi ICU.

Các chỉ số đã ổn định, nhưng người vẫn rất yếu, ngủ mê rồi lại chợp tỉnh. Chương Tự ngồi bên giường nhìn gương mặt xanh xao ấy, khó mà tin được không lâu trước đây, chính người này đã lạnh lùng, kiêu ngạo, đẩy Tiền Thắng vào chỗ chết.

Cảnh sát đã đến hai lần. Dù sao cũng có án mạng, Thịnh Tiểu Dương giờ là nghi phạm. Nhưng do tình hình sức khỏe nên tạm thời không thể lấy lời khai, đành phải hoãn lại.

Chương Tự biết quanh đây vẫn có cảnh sát canh chừng. Anh trầm ngâm một lát, rồi gọi điện cho Thôi Minh Dực.

Sau khi kể rõ đầu đuôi, Thôi Minh Dực tỏ ra thông cảm: "Dự án đã bàn xong rồi, lúc nào ký hợp đồng cũng được. Người nhà quan trọng hơn. Cậu với tôi là bạn bè mà, cần gì cứ nói thẳng, tôi giúp được sẽ giúp."

Chương Tự cũng không khách sáo: "Có thể giới thiệu cho tôi một luật sư giỏi, biết ngôn ngữ ký hiệu không?"

Thôi Minh Dực hiểu ý, ông ta không hỏi thêm, chỉ nói: "Trùng hợp là bộ phận pháp chế tập đoàn tôi có một người như vậy. Tôi bảo cậu ta qua liền. Đều là người nhà cả, cậu cũng tính là sếp của cậu ta, cứ yên tâm mà dùng."

"Được."

Thật ra, ban đầu Chương Tự chỉ định mở rộng xưởng khắc gỗ nhỏ của mình. Nhưng Thôi Minh Dực cho rằng, với tài năng và tay nghề của anh, giam mình ở con đường Giang Bình chỉ lãng phí.

Ông ta vừa chân thành vừa khéo léo đưa ra đề nghị hợp tác, lập công ty chung. Chương Tự vốn không đồng ý, bởi dù trời có to đến mấy, anh cũng chỉ cần một bát cơm.

Cho đến khi Khâu Đại Dũng xuất hiện, Thôi Minh Dực lại ném cho anh một cành ô liu khác: "Cậu đồng ý hợp tác, tôi giúp cậu giải quyết Khâu Đại Dũng."

Đó là điều kiện trao đổi. Chương Tự không nghĩ nhiều, bèn gật đầu đồng ý.

Công ty văn hóa chính thức thành lập. Bên ngoài, anh chỉ là cổ đông kỹ thuật. Nhưng nội bộ ai cũng biết anh là ông chủ thứ hai.

Công việc chất chồng vẫn chưa kịp sắp xếp, nhưng lúc này đây, điều quan trọng nhất với anh vẫn là Thịnh Tiểu Dương.

Cúp máy, Chương Tự quay lại phòng bệnh. Trên giường, Thịnh Tiểu Dương đã tỉnh, mắt mở hé ra. Ánh mắt cậu yếu ớt, mơ hồ, nhưng trong ánh chiều tà lại sáng trong đến lạ, hệt như một đứa trẻ nhìn anh đầy tin tưởng.

Trái tim Chương Tự đập thình thịch một lúc rồi mới bình ổn trở lại.

Sau đó, anh chăm sóc cậu tỉ mỉ đến từng việc nhỏ nhất như chải lại mái tóc rối, canh từng giọt dịch, nhắc y tá thay thuốc đúng lúc.

Thịnh Tiểu Dương không thể ăn, chỉ có thể truyền dinh dưỡng, vitamin, kháng sinh suốt ngày đêm. Cậu lại gầy đi trông thấy.

Chương Tự cũng thức với cậu. Râu mọc lởm chởm mà chẳng buồn cạo. Cậu ngủ thì anh cũng nằm đó, chỉ là anh cố tình giữ một khoảng cách nhỏ với cậu.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Sau khi ý thức dần hồi phục, Thịnh Tiểu Dương nhớ lại từng chi tiết trước khi rơi xuống, cả tiếng gào thét tuyệt vọng của Chương Tự. Cậu hiểu ra mọi chuyện, cậu không sợ cảnh sát, chỉ sợ một điều, chính là sợ Chương Tự sẽ không còn để ý đến mình nữa.

Cậu gọi:

- Anh ơi... em khát nước.

Chương Tự nghe thấy nhưng không đáp. Anh rót một cốc nước rồi cầm tăm bông, chấm từng giọt làm ẩm môi cậu.

Cuối cùng, anh nhỏ giọng nói: "Không được uống."

Thịnh Tiểu Dương muốn nắm lấy tay anh, nhưng Chương Tự lạnh lùng rút ra. Anh nói: "Có việc thì gọi."

Rồi anh lại ngồi xuống ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, bọn họ cách nhau chưa đến một sải tay, nhưng khoảng cách cứ như dài cả bằng một đời người vậy.

Làm sao mà cậu gọi được chứ? Cậu đâu biết nói, mà anh cũng chẳng chịu nhìn cậu.

Thịnh Tiểu Dương tủi thân đến muốn khóc, cậu mím môi, mắt ngấn nước. Cậu nhẹ nhàng làm ngôn ngữ ký hiệu, nhưng Chương Tự chẳng chịu nhìn. Đến lúc này cậu mới nhận ra Chương Tự đang giận.

Hai ngày sau, thân thể của Thịnh Tiểu Dương hồi phục rất tốt, những chuyện còn bỏ lửng cũng đến lúc phải giải quyết. Cảnh sát gọi điện hẹn trước, nói mai sẽ đến. Cái chết của Tiền Thắng không dễ gì mà làm qua loa được.

Thịnh Tiểu Dương cũng chẳng hề hoảng, nhưng Chương Tự lại nóng ruột thay cậu. Dù ngoài mặt anh vẫn bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng chẳng yên chút nào.

Buổi tối, Chương Tự ngồi ăn cơm. Thịnh Tiểu Dương đã lâu không được ăn uống, ngửi thấy mùi thơm mà bụng sôi sùng sục. Cậu hỏi:

- Anh ăn gì vậy?

Chương Tự không trả lời. Thịnh Tiểu Dương cũng đã quen rồi, từ lúc cậu tỉnh lại đến giờ, Chương Tự nói với cậu chưa tới mười câu.

Thịnh Tiểu Dương không biết dỗ anh thế nào, nhưng cậu biết rõ đây là lỗi của mình.

Cậu viết lên tờ giấy: [Ngon không ạ?]

Cậu chậm rãi đẩy tờ giấy qua. Chương Tự liếc nhìn nhưng không nói gì, chỉ đặt mảnh giấy sang bên cạnh.

Thịnh Tiểu Dương lại viết: [Anh ơi, em đói.]

Chương Tự nhìn thoáng qua cậu, hơi nhướng mày. Thịnh Tiểu Dương thấy đây là cơ hội, lập tức làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Em sai rồi.

Nhận lỗi rất nhanh, rất trơn tru, nhưng lại chẳng có chút thành ý nào. Gương mặt Thịnh Tiểu Dương rất đẹp, đôi mắt cũng đẹp, nụ cười ấy có thể khiến người ta mất hồn mất vía. Nhưng trong ánh mắt cậu, Chương Tự lại nhìn thấy một ý nghĩ khác, lần sau cậu vẫn dám nữa.

Cún con phá nhà đâu phải dạy một lần là ngoan. Chương Tự càng nhìn càng bực.

"Em sai ở đâu? Em thì hay rồi." Giọng anh vẫn bình thản, nhưng từng lời nói ra đều mang khí thế ép người: "Em là anh hùng cô độc, muốn đi là đi, ở tầng bốn muốn nhảy xuống là nhảy, không chừa đường lui cho mình."

Thịnh Tiểu Dương á khẩu không biết nói gì. Phòng bệnh lại chìm vào khoảng lặng. Rồi Chương Tự bật cười, anh lạnh lùng mở lời: "Tiền Thắng chết rồi."

Thịnh Tiểu Dương vẫn bình thản như đã dự đoán được trước:

- Dạ.

Chương Tự cũng điềm tĩnh hỏi: "Em không còn gì muốn nói với tôi sao?"

Thịnh Tiểu Dương đã dám làm thì cậu đã sớm chuẩn bị tinh thần gánh hết mọi hậu quả. Cậu mỉm cười chua chát:

- Là anh dạy em đấy thôi, ở đảo Ngư anh bảo làm gì cũng phải chừa đường lui cho mình. Em nhớ mà.

- Anh đối phó với Khâu Đại Dũng thế nào, em cũng nhớ.

- Nên... anh ơi, em làm không tốt sao?

"Tốt lắm!" Chương Tự nhỏ giọng quát, giọng vừa giận vừa thương: "Tôi muốn em đối xử tốt với chính mình, muốn em có gì cũng nói với tôi, sao em lại quên điều đó?"

Thịnh Tiểu Dương chột dạ, nhưng trong giọng Chương Tự lại như khơi dậy thứ cảm xúc bị đè nén bấy lâu. Cậu nghẹn ngào làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Em đã xem qua rồi, ở đó có nhiều chỗ có thể mượn lực... Nhảy từ đó xuống, sẽ không chết đâu.

"Chỉ là nhảy xuống thôi à? Còn có thể không chết?" Chương Tự bật cười vì tức: "Thế lỡ tàn phế thì sao? Lỡ ngốc luôn thì sao? Em có từng nghĩ đến—"

Em nghĩ đến tôi chưa?

Thịnh Tiểu Dương vụng về phản ứng chỉ khiến Chương Tự càng nổi giận. Cậu thật sự không biết làm sao, chỉ có thể làm nũng:

- Anh ơi...

Chương Tự hừ lạnh, anh nghiêng đầu đi, không nhìn cậu nữa. Bên ngoài có bóng người đi ngang, thỉnh thoảng sẽ dừng lại nhìn qua lớp kính. Không cần nói nhưng họ cũng biết đó là ai.

Thịnh Tiểu Dương giận dỗi:

- Em nghĩ rồi. Em nghĩ đến hết cả rồi.

Chương Tự ngạc nhiên nhìn cậu. Gương mặt trắng bệch của Thịnh Tiểu Dương vì xúc động mà càng thêm yếu ớt, tiều tụy. Tim Chương Tự như bị ai bóp nghẹt, hơi thở cũng nghẹn lại.

Họ cùng cầm đóa hồng mà cánh hoa đã bị gió cuốn tơi tả.

Thịnh Tiểu Dương còn rất yếu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Cậu biết Chương Tự đang nhìn mình, liền chậm rãi giơ tay ra dấu:

- Là em cố tình dẫn ông ta đến...

Thái dương Chương Tự giật giật, ai cho cậu nói những lời này chứ?!

- Em—

"Không phải!" Chương Tự chưa đợi cậu nói hết đã nắm chặt tay cậu, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Thịnh Tiểu Dương, vừa giận vừa run, lại vừa như đang cầu khẩn dẫn dắt: "Tiểu Dương, Tiền Thắng bắt cóc em, ông ta đánh em, em sợ quá nên mới chạy ra ban công. Đúng không?"

Đồng tử Thịnh Tiểu Dương run run:

- Em...

"Em đã nghĩ hết rồi, vậy em có nghĩ đến tôi chưa?" Chương Tự vén lọn tóc lòa xòa trên trán cậu ra, hai đôi mắt đều đã đỏ hoe.

Đến tận lúc này, Chương Tự vẫn chưa dám chắc, lòng vừa thấp thỏm vừa mong chờ, như thể sắp có hoa nở. Anh nhỏ giọng hỏi: "Em còn cần tôi không?"

Tiền Thắng đã chết, chuyện cũ có thể bỏ qua. Nhưng con đường sắp tới giữa họ, phải nói cho rõ.

Thịnh Tiểu Dương bị bất ngờ, bí mật của cậu từ khoảnh khắc ấy như một giỏ đầy chanh dây chỉ cần bóp nhẹ là nước lập tức tràn ra khắp nơi. Tuy chua xót, nhưng sau cùng lại đọng lại vị ngọt nơi đầu lưỡi.

- Em...

Thịnh Tiểu Dương nghĩ xem mình nên biểu lộ cảm xúc thế nào cho khéo. Có phải nên ngượng ngùng không? Hay là nên đỏ mặt một chút? Thật ra thì mặt cậu đã đỏ bừng rồi, màu hồng phơn phớt lan đến tận vành tai.

Cảm xúc trong mắt Chương Tự dần lắng xuống, ánh nhìn anh dịu dàng đến mức khiến người ta tan chảy.

"Trong điện thoại cũ của em có một trăm linh tám tấm ảnh của tôi, em trốn ở đâu chụp đấy? Thế mà tôi lại chẳng hề phát hiện ra. Còn những khúc gỗ trong cái vali kia nữa, có nhiều cái ngay cả tôi cũng không nhớ rõ đó là của mình làm, trên gỗ còn khắc cả tên tôi nữa, em chắc đã sờ nó rất lâu rồi nhỉ? Em nhặt về kiểu gì vậy, kỳ lạ thật đó."

"Có một khúc khắc giống con chim, nhìn cứ như dáng em khi nhảy lầu vậy. Đợi khi về nhà, tôi sẽ khắc nốt cho hoàn chỉnh."

Anh nói bằng giọng bình thản, từ từ gợi lại từng mảnh tâm tư mùa xuân của Thịnh Tiểu Dương. Bỗng nhiên, anh dừng lại, chau mày lại như đang nghi ngờ, rồi dứt khoát ném cho Thịnh Tiểu Dương một quả bom giữa trán: "Bé cưng, em thích tôi à?"

Thịnh Tiểu Dương nhìn chằm chằm vào môi anh. Vết thương còn chưa khỏi hẳn khiến phản ứng của cậu chậm mất mấy giây, đôi mắt đen láy như hạt trân châu chớp chớp.

Thì ra anh đã biết rồi.

Cậu không hoảng loạn như tưởng tượng. Ngược lại, trong cơn mơ hồ ấy lại nở ra một niềm vui mơ hồ, xen lẫn chút nhẹ nhõm như được giải thoát. Cậu không né tránh nữa, nghiêm túc nhìn Chương Tự, rồi mạnh dạng gật đầu.

Chương Tự nhoẻn miệng cười, phản ứng của cả hai đều tốt, lại nằm trong mức có thể kiểm soát được.

Thịnh Tiểu Dương to gan đưa tay kéo lấy tay anh. Chương Tự vẫn tránh né cậu. Cậu hơi chán nản:

- Nhưng anh không để ý đến em... anh giận rồi sao.

Đối mặt với giọng địu nũng nịu ấy, Chương Tự vẫn vững như núi, anh nhướng mày: "Tôi không nên giận sao?"

Thịnh Tiểu Dương lập tức gật đầu:

- Nên chứ. Tất cả là lỗi của em. Em sai rồi.

Chương Tự nhìn cậu, rõ ràng chẳng định dễ dàng bỏ qua cho cậu.

Thịnh Tiểu Dương mới hồi phục được đôi chút, nói thêm vài câu đã mệt. Cậu nửa nằm trên giường bệnh, đầu tựa lên cái gối bông mềm mại do Chương Tự mua, trên đó tỏa hương hoa cúc dịu nhẹ, ấm áp.

- Anh ơi, lại đây một chút đi.

Cậu giơ tay ngoắc ngoắc anh lại.

Chương Tự đành bước tới: "Làm gì đấy..."

Anh vốn định xem cậu muốn giở trò gì, nhưng chưa nói hết câu đã bị Thịnh Tiểu Dương kéo mạnh cổ áo, giật sát lại gần.

- Em... hôn anh được không?

Thịnh Tiểu Dương liều mạng hỏi.

Chương Tự nghĩ cậu chỉ nói chơi, anh muốn trêu cậu nên thuận miệng từ chối: "Không được."

Bầu không khí lúc ấy đẹp quá, khiến Thịnh Tiểu Dương chẳng còn phân biệt được là thật hay giả, chỉ nghe thấy trong lòng mình có một giọng nói ngang bướng, kiên định vang lên: "Được chứ."

Ngoài cửa sổ, nắng vàng chiếu vào rực rỡ.

Khi bờ môi mềm mại ấy áp lên, Chương Tự ngạc nhiên vô cùng, môi anh ấm, môi cậu lạnh, vừa vặn hòa quyện vào nhau.

Mềm lắm. Ngọt nữa. Giống như quả hồng chín mọng, vừa bóp nhẹ là phần thịt cùng ít nước ngọt lịm lập tức tràn ra.

Chương Tự không dẫn dắt, không chủ động, anh để mặc cho Thịnh Tiểu Dương hôn mình, tận hưởng sự run rẩy non nớt kia.

Thật ra Thịnh Tiểu Dương không biết hôn. Lần trước cũng chỉ chạm môi đơn giản. Chương Tự không phối hợp nên cậu bối rối chẳng biết làm gì.

Tay anh đặt lên eo cậu, trong thế giằng co, anh nhẹ nhàng bóp eo cậu một cái, như đang khích lệ: Bé cưng, cố lên.

Thịnh Tiểu Dương nhắm mắt, run run đưa lưỡi ra. Khi đầu lưỡi vừa chạm lên mép môi ẩm ướt của Chương Tự, cậu đột nhiên mở to mắt, tròng đen sáng rực, vừa sợ vừa lúng túng. Đầu lưỡi lập tức muốn rụt lại, muốn chuẩn bị thêm chút can đảm.

Chương Tự lập tức ngậm lấy đầu lưỡi của cậu. Đầu lưỡi nóng rực của cả hai quấn lấy nhau.

Thịnh Tiểu Dương th* d*c, mặt trắng bệch, môi đỏ rực, cậu như một đóa hoa mềm yếu vừa trải qua trận gió dữ.

Hai người cùng nhau hít thở, Chương Tự là người mở miệng trước, giọng mang theo chút trêu chọc: "Rất thuần thục đấy. Đây là lần đầu tiên em hôn à?"

Trong miệng Thịnh Tiểu Dương vẫn còn đọng lại vị ngọt, đầu lưỡi tê rần, cậu lắc đầu, thành thật nói:

- Không phải. Lần đầu em hôn anh là ở đảo Ngư, lúc mặt trời mọc. Khi ấy anh ngủ rồi nên không biết.

Chương Tự ngẩn ra, không ngờ lại có món quà bất ngờ như vậy, nhưng ngay sau đó anh lại nổi giận: "Em còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa?"

Thịnh Tiểu Dương hơi chột dạ, cậu né tránh ánh mắt của anh:

- Phải kể hết sao ạ?

Chương Tự hừ nhẹ, lạnh lùng đáp: "Để sau đi."

"Tôi vẫn còn giận."

"Chưa tha thứ cho em đâu."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Chương Tự suy nghĩ một chút, anh càng thêm bực mình: "Cho nên lần này chẳng lãng mạn bằng lần trước."

Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ quan sát nét mặt anh, cậu nhận ra thật ra Chương Tự rất nhàn nhã, cái vẻ bình thản ấy đúng là biết giả vờ giỏi đến mức khiến người ta tức tối.

Trong đầu cậu bỗng vang lên lời nói của Tưởng Gia Tuệ: "Anh ấy không ghét nghĩa là có cảm tình, có cảm tình là thích, thích thì sẽ hưởng thụ, đã hưởng thụ thì sẽ còn muốn nữa, muốn nữa thì là nghiện rồi!"

Chương Tự định đứng dậy nhưng Thịnh Tiểu Dương nhanh tay túm lấy anh.

Chương Tự: "??"

Thịnh Tiểu Dương chớp mắt, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh.

Khóe môi Chương Tự cong lên, anh hỏi: "Còn muốn à?"

Thịnh Tiểu Dương gật đầu, có lẽ muốn tỏ ra mình thành khẩn, cậu lập tức buông tay ra, làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Em đang xin lỗi anh đấy, anh thích kiểu này không?

Nói xong lại níu lấy tay anh lần nữa.

Chương Tự sợ đè trúng người cậu, nên giữ tư thế nửa khom người, cũng khá mỏi đó. Nhưng anh vẫn không chịu mềm lòng, giọng lạnh lùng vô tình: "Không danh không phận, hôn cái gì mà hôn."

Thịnh Tiểu Dương: ...

Khó dỗ thật đấy.

Lời tác giả:

Hãy cùng chờ xem sau này Tiểu Dương sẽ thẳng thắn theo đuổi ông chủ Chương như thế nào nhé~

Hiện đã hết chương dự trữ QAQ, nên tạm thời sẽ quay lại cập nhật cách ngày. Truyện sắp đến hồi kết rồi đó~

Bình Luận (0)
Comment